Công Tôn Ảnh nhìn Đường Ninh, chỉ thấy ánh mắt hắn hờ hững, trong nháy mắt này, bà ta vậy mà không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, bà ta dời mắt theo bản năng, cúi đầu nói: "Chúng ta là bộ hạ cũ Lương quốc, những năm này luôn làm việc ở bên ngoài, mục đích đúng là để phục hưng lại Đại Lương quốc."
Đây là bí mật mà bà ta không thể tuỳ tiện lộ ra với người ngoài, nhưng lúc này rơi vào tình thế bức bách, ở trước mặt hắn, bà ta căn bản không có cách nào giấu giếm.
"Cho nên ngươi mới tới thảo nguyên, Bạch Cẩm ở Trần quốc là vì tạo phản?" Đường Ninh nhìn bà ta, hỏi: "Theo ta được biết thì chuyện Lương quốc diệt vong, cũng không liên quan gì tới Trần quốc."
"Ta cùng Bạch Cẩm đều không muốn tạo phản." Công Tôn Ảnh nhìn sang nơi khác, nói ra: "Chúng ta chỉ muốn mượn nhờ lực lượng của Trần quốc và thảo nguyên để thực hiện đại nghiệp phục quốc."
Đường Ninh lắc đầu, hỏi: "Ngươi cảm thấy, Trần Hoàng sẽ giúp các ngươi thực hiện đại nghiệp phục quốc?"
Công Tôn Ảnh nói: "Hiện tại Trần Hoàng không đồng ý, không có nghĩa là Trần Hoàng sau này cũng không đồng ý."
Đường Ninh suy nghĩ một chút mới nghĩ ra Công Tôn Ảnh và Bạch Cẩm đều nhằm vào một vị hoàng tử nào đó, với trí thông minh cùng thủ đoạn của hai người này, hiển nhiên là không chơi lại Trần Hoàng, nhưng nếu người kế vị chính là Đoan Vương hoặc Khang Vương, nhất là người sau, chỉ cần dùng chút thủ đoạn, nói không chừng thật sự sẽ có khả năng khiến hắn đồng ý xuất binh tới Nam Chiếu. . .
Hắn nhìn Công Tôn Ảnh, lại nghĩ đến một chuyện khác, hỏi: "Ngươi và Bạch Cẩm không giống như liên hợp lại để thực hiện đại nghiệp, ngươi tốt nhất đừng nghĩ gạt ta, ngươi biết hậu quả. . ."
Công Tôn Ảnh cũng không che giấu nữa, giải thích nói: "Mặc dù chúng ta đều muốn phục quốc, nhưng Bạch Cẩm làm việc cho Kiềm Vương còn ta lại muốn giúp Ngô Vương, mỗi người đều vì chủ của mình mà thôi, ta đương nhiên sẽ không liên hợp với bà ta."
Đường Ninh không ngờ Lương quốc này đến cả chuyện phục quốc cũng không đồng tâm như vậy, một núi không thể chứa hai hổ, một nước cũng không thể có hai chủ, phục quốc còn không có hi vọng, hai phái đã đấu tranh nội bộ, rõ ràng, dù là Bạch Cẩm hay Công Tôn Ảnh, tư tưởng giác ngộ đều còn cần được đề cao, không phân rõ được chủ yếu hay thứ yếu thì trước khi Lương quốc còn chưa chân chính phục quốc phải thống nhất mặt trận mới là quan trọng nhất.
Đường Ninh không có hứng thú dạy mấy người họ những điều này, hắn nhìn Công Tôn Ảnh, tiếp tục hỏi: "Chuyện này có liên quan gì tới chuyện mấy người Bạch Cẩm xuống Giang Nam c?"
Công Tôn Ảnh thu ánh mắt lại, nói ra: "Cụ thể thì ta không rõ ràng, nhưng ta đoán, hơn mười năm qua, hẳn là Kiềm Vương vẫn luôn trốn ở Giang Nam, lần này Bạch Cẩm xuống Giang Nam, nhất định là chỗ Kiềm Vương đã xảy ra chuyện gì."
Nghe Công Tôn Ảnh giải thích xong, Đường Ninh lại nhớ tới đến khi Bạch Cẩm cùng Tô Mị rời đi, hình như là có chút nóng nảy, giống như là có chuyện đột nhiên xảy ra vậy, mà từ thái độ và vẻ mặt của Bạch Cẩm thì chuyện này hẳn là không phải chuyện gì tốt.
Mà nổi loạn ở Giang Nam, nếu không có gì bất ngờ xảy ra hẳn là do mấy người đó làm ra.
Khó trách khi Công Tôn Ảnh nghe nói mấy người Bạch Cẩm đi Giang Nam lại gấp gáp như vậy, so với bị Trần Hoàng nhốt ở trong cung, nghiền ép giá trị thặng dư thì sư tỷ là đối thủ của bà ta đã xây dựng được mạng lưới tình báo khổng lồ trong phạm vi Trần quốc, hoà nhập vào giới quyền quý Trần quốc, dù nhìn từ góc độ nào thì bà ta đã rớt lại phía sau khá xa.
Nếu như lại bỏ mặc mấy người đó ở Giang Nam làm ra chuyện đại sự gì, sợ là bà ta và chủ tử mà bà ta trung thành đều sẽ không có hy vọng gì.
Sau khi Công Tôn Ảnh nói xong, bà ta lại nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Lời cần nói thì ta cũng nói rồi, lúc nào chúng ta đi Giang Nam?"
"Gấp cái gì?" Đường Ninh lườm bà ta một chút, khua tay nói: "Trở về đợi thông báo đi. . ."
Công Tôn Ảnh nhìn theo bóng lưng Đường Ninh rời đi, trên mặt hiện ra một tia âm u, nhưng nhiều hơn chính là bất đắc dĩ.
Những lời bà ta vừa nói vốn là bí mật khổng lồ, sẽ không thể tùy tiện tiết lộ, nhưng nếu không nói rõ ra, bà ta sẽ bị vĩnh viễn nhốt trong thâm cung này, không thể nào thấy lại ánh mặt trời.
Trần Hoàng còn khó quấn hơn so với tưởng tượng của bà ta nhiều lắm, khiến bà ta đã sớm từ bỏ suy nghĩ muốn khống chế ông ta mà chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi hoàng cung.
Đường Ninh này thông minh đến cực điểm, hơn nữa lại có rất nhiều thủ đoạn, cho dù là bà ta khi giao thủ với hắn thì trong lòng cũng sẽ sinh ra cảm giác vô lực.
Cũng may là hắn và phía Bạch Cẩm dường như cũng có chút quan hệ không rõ, cho dù bà ta có nói cho hắn biết thì hắn cũng sẽ không tiết lộ việc này.
Công Tôn Ảnh không cam lòng quay đầu nhìn một cái rồi mới xoay người đi đến tòa cung điện nào đó.
Sau khi Đường Ninh đi từ hoàng cung ra, hắn cũng không vội vã về nhà, mà là đi Lại bộ trước.
Lần này hắn xuống Giang Nam, tuy nói nhiệm vụ chủ yếu là điều tra chuyện có người kích động bách tính tạo phản, nhưng thân phận bên ngoài vẫn là quan viên khảo khóa của Lại bộ, cứ như vậy, lúc trước sắp xếp Phùng lang trung của Ti Phong ti cần ở lại Lại bộ.
Khi hắn về trị phòng, nhìn tiểu lại đứng ở cửa ra vào một chút, hắn dặn dò: "Đi gọi Phùng lang trung đến."
Tiểu lại kia nghe lệnh vội vàng rời đi, chỉ một lát sau, Phùng lang trung đã đi tới, cung kính hỏi: "Đại nhân có gì phân phó?"
Đường Ninh nhìn xem hắn, nói ra: "Lúc trước có sắp xếp ngươi đi Giang Nam khảo khóa, ngươi không cần đi nữa, bản quan sẽ đích thân đi Giang Nam một chuyến."
Phùng lang trung biến sắc, bật thốt lên: "Cái gì?"
Đường Ninh liếc mắt nhìn hắn, hỏi: "Ngươi có ý kiến?"
Trên mặt Phùng lang trung lập tức nở nụ cười, nói ra: "Đại nhân hiểu lầm rồi, chỉ là hạ quan cảm thấy khá hiếu kỳ, người được sắp xếp để tới Giang Nam cứ đổi suốt nên có chút kỳ quái. . ."
Đường Ninh nói: "Đây là ý chỉ của bệ hạ."
Phùng lang trung lập tức nói: "Hạ quan đã biết, hạ quan tuân mệnh."
Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Được rồi, ngươi đi xuống đi."
Phùng lang trung chắp tay nói: "Hạ quan cáo lui."
Khi hắn ra khỏi phòng rồi trở lại trị phòng của chính mình ngồi một hồi, chờ đến khi sắp hạ nha, một mình hắn rời khỏi Lại bộ nha môn, bước lên một chiếc kiệu.
Cách cửa nha môn Lại bộ không xa, một tên ăn mày đứng lên, đi theo từ phía sau.
Cỗ kiệu bảy lần quặt tám lần rẽ trên đường phố ở trong thành, còn vòng vèo thêm mấy con ngõ nhỏ, cuối cùng mới dừng trước cửa sau một vọng tộc.
Phùng lang trung xuống xe ngựa, vội vã từ cửa sau đi vào.
Một tên ăn mày góc tường ngẩng đầu nhìn, không nhìn thấy bảng hiệu, vòng quanh trạch viện đi một vòng mới đi đến trước cửa chính.
Hắn ngẩng đầu nhìn, lại dặn dò mấy tên ăn mày ở góc tường hai câu, sau đó mới biến mất trong biển người mênh mông.
Ở cửa nhà, Đường Ninh nhìn đệ tử Cái Bang kia, nói ra: "Vất vả rồi, ngươi tiếp tục nhìn Phùng lang trung kia chằm chằm, có chuyện gì thì lập tức tới báo cáo."
Phùng lang trung và Đường gia có mối quan hệ, chuyện này cũng không nằm ngoài dự đoán của hắn, xem ra hai vị lang trung của Lại bộ gặp chuyện lúc trước cũng là do Đường gia làm.
Bởi vậy có thể thấy được, Đường gia ở Giang Nam hẳn là cũng có một số bí mật không muốn để người khác biết, sau khi hắn đến Giang Nam, có thể lưu ý nhiều hơn.
Về phần Phùng lang trung, nếu hắn là người của Đường gia thì có thể sớm sắp xếp.
Hắn về đếng nhà, không biết nên nói chuyện này với đám người Tiểu Ý thế nào.
Dù sao hắn từ Sở quốc trở về không được bao lâu, lần này lại muốn xuống Giang Nam, mặc dù khoảng cách không xa như lần trước, nhưng khảo khóa lại không phải một chuyện dễ dàng, chỉ đi một lần là mấy tháng sẽ trôi qua.
Hắn đứng trong sân, nhìn Tiểu Tiểu luyện công, không khỏi hơi xúc động, thời gian trôi qua thật sự rất nhanh chóng.
Lúc trước Tiểu Tiểu còn gầy còm như củi, lúc này đã trưởng thành duyên một đại cô nương dáng yêu kiều, trước đó không lâu nàng mới đón sinh nhật 15 tuổi, hai năm này nàng đã cao lớn lên không ít, đã cao tương đương với Tiểu Như Tiểu, đợi thêm mấy năm nữa sợ là có thể đuổi kịp Đường Yêu Yêu.
"Ca ca."
Khi nhìn thấy hắn, Tiểu Tiểu buông kiếm rồi chạy nhanh tới.
Chắc nàng đã luyện công khá lâu, sắc mặt đỏ bừng, trên trán thấm mồ hôi, Đường Ninh lấy khăn tay ra giúp nàng lau mồ hôi, sắc mặt của nàng lại biến thành càng đỏ.
Đường Ninh cười nhéo nhéo mặt của nàng, nói ra: "Đi tắm rửa đi, lát nữa là ăn cơm rồi."
Tiểu Tiểu gật đầu "Ừ" một tiếng, rồi cúi đầu chạy đi, Đường Ninh đang muốn trở về phòng lại đột nhiên phát hiện hai ánh mắt một trái một phải rơi vào trên người hắn.
Hắn nhìn nhìn sang phía bên trái, lão khất cái ngồi xổm ở góc tường, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy cảnh giác.
Hắn lại nhìn sang phía bên phải, lão Trịnh dùng dùng ánh mắt này để nhìn hắn.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com