Kỳ thật đêm qua Đường Ninh ngủ cùng Đường Yêu Yêu, đã thảo luận về hôn sự giả này của hai người.
Nơi này không thể so với hiện đại, danh tiết của nữ tử cực kỳ quan trọng, mặc dù có thể ly hôn, nhưng khắp nơi đều sẽ bị người lên án, cũng rất khó tái giá, cho nên Đường yêu tinh cùng hắn bái đại lễ, đã coi như là rơi ở trong tay hắn.
Đêm qua hai người nằm trên một cái giường, lại không buồn ngủ, thế là rời giường ăn bữa ăn khuya, cũng đều uống một chút ít rượu, hai người say rượu rồi nói về việc này, Đường Ninh biểu thị, tất cả mọi người đã quen như vậy, không bằng về sau cứ ở bên nhau cùng sinh hoạt, Đường Yêu Yêu biểu thị, mặc dù người muốn cưới nàng đã xếp hàng cả một vòng quấn kinh sư, nhưng hảo nữ không gả hai lần, đời này nàng cũng sẽ không tái giá cho người khác.
Mặc kệ là rượu khiến gan người mập lên hay là say rượu nói thật, quan điểm của hai người về việc này đã đã đạt thành nhất trí, cũng không biết Đường Yêu Yêu tỉnh lại còn nhớ đến những thứ này hay không.
Khi nàng ngủ hoàn toàn không có một chút dáng vẻ gọn gàng mà linh hoạt nào của Đường nữ hiệp, giữa hai cái đùi mà không ôm vật gì là ngủ không an ổn, Đường Ninh chính là vật bị nàng ôm kia, giờ phút này nàng đã ngủ ngã chổng vó, tướng ngủ không hề đẹp chút nào. . .
Dáng vẻ này cùng hoàn toàn khác biệ với vẻ khi nàng tỉnh ngủ, nàng tỉnh ngủ còn vụng trộm thân hắn, bị hắn phát hiện còn trực tiếp đánh hắn ngất xỉu, còn dám nói hắn buổi sáng gặp ác mộng. . .
Đường Ninh giúp nàng đắp kín mền, nhớ tới chuyện này, trong lòng không khỏi tức giận, càng ngày càng tức, thế là hắn cũng hôn một cái trên mặt nàng, để báo mối thù một nụ hôn ngày đó.
Đường Yêu Yêu vẫn không tỉnh lại, Đường Ninh nhìn nàng một chút, vẻ mặt đắc ý nghênh ngang rời đi.
Không bao lâu sau, Tú Nhi bưng nước nóng từ ngoài cửa đi tới, còn chưa đi vào gian phòng, đã la lớn: "Tiểu thư, mặt trời phơi cái mông rồi, rời giường. . ."
Nàng bước vào gian phòng, nhìn Đường Yêu Yêu ôm chăn mền trên giường hưng phấn lăn qua lăn lại, kinh ngạc nói: "Tiểu thư, chân của ngươi căng gân sao?"
Đường Yêu Yêu từ trên giường ngồi xuống, Tú Nhi nhìn một chút, thấy nàng không sao, lúc này mới đưa khăn mặt ướt nhẹp tới cho nàng, nói ra: "Cô gia giữa trưa sẽ lên đường, tiểu thư nhanh rời giường, lát nữa chúng ta còn muốn đi tiễn cô gia đấy."
Đường Yêu Yêu nhận khăn mặt, có chút không nỡ xoa xoa mặt, dường như nghĩ tới điều gì, khóe miệng lại không khỏi cong lên.
. . .
Hôm nay chính là ngày lên đường, 100 thành viên Lợi Nhận giả dạng tùy tùng xa phu, cộng với ngự sử trung thừa cùng hai tùy tùng của hắn, chính là tất cả mọi người lần này đi Giang Nam.
Sở dĩ còn có ngự sử trung thừa, là bởi vì tại trong quá trình khảo hạch quan viên địa phương, triều đình vì tránh cho quan viên Lại bộ một tay che trời, cố ý an bài người của Ngự Sử đài tùy hành giám sát.
Lần này chuyến đi tới Giang Nam Đạo, Ngự Sử đài hiển nhiên cũng phi thường để ý, hai vị ngự sử trung thừa, bọn hắn phái một vị tới.
Địa vị của ngự sử trung thừa ở Ngự Sử đài cũng tương đương với thị lang một bộ, là người đứng thứ hai chân chính.
Đường Ninh ở cửa thành tạm biết mọi người, buông xuống màn xe xe ngựa, đội xe chậm rãi khởi động.
Ở cửa thành, Chung Ý chắp tay trước ngực, nhỏ giọng nói: "Bồ Tát phù hộ, phù hộ tướng công chuyến này bình an, vô bệnh vô tai. . ."
Đường Yêu Yêu học bộ dáng của nàng, chắp tay, nhỏ giọng thầm thì nói: "Quan Âm Bồ Tát Ngọc Hoàng Đại Đế Thái Thượng Lão Quân lập tức tuân lệnh. . . , phù hộ hắn không cần gặp được nguy hiểm gì, cũng đừng gặp phải hồ ly tinh. . ."
. . .
Trước khi lên đường, Đường Ninh biết một chuyến này của bọn hắn sẽ gặp được không ít phiền phức, nhưng không nghĩ tới, bọn hắn mới vừa lên đường không đến một ngày đã gặp trở ngại thứ nhất.
Ngự sử trung thừa nhìn hắn, cau mày nói: "Vì sao muốn đi đường xa, những năm qua đều là từ Thương Châu đến Đặng Châu, lại trải qua Tùy Châu, An Châu, liền có thể đổi thành đường thủy, thẳng xuống Giang Nam, lần này vì sao muốn đi xa?"
Đường Ninh nhìn hắn một cái, nói ra: "Đây là sắp xếp của Lại bộ."
Lần này hắn tiến về Giang Nam, mục đích chính yếu cũng không phải là khảo hạch quan viên địa phương, mà là phản tặc ở Giang Nam, con đường lựa chọn đi tự nhiên cũng sẽ không thuận tiện vì khảo khóa.
Ngự sử trung thừa nhìn hắn, trầm giọng nói: "Dù lần này Đường đại nhân đại biểu là Lại bộ, cũng không thể quá mức chuyên quyền độc đoán đi, bằng không, Ngự Sử đài tùy hành như ta có ý nghĩa gì?"
Ngự Sử đài phái không phái người đến, Đường Ninh là không để ý, chỉ cần bọn hắn không sinh sự kiếm chuyện là được, nhưng bây giờ xem ra, vị ngự sử trung thừa này dường như cũng không có giác ngộ như vậy.
Hắn tiện tay lấy ra trường kiếm từ trên xe ngựa, "Xoẹt" một tiếng rút ra.
Sắc mặt Ngự sử trung thừa đại biến, vội vàng lui mấy bước, lớn tiếng nói: "Đường đại nhân, ngươi muốn làm gì?"
"Tề đại nhân không cần khẩn trương." Đường Ninh cẩn thận cầm trường kiếm trong tay, nói ra: "Đây là một thanh Thượng Phương Bảo Kiếm bệ hạ tặng cùng bản quan trước khi chuẩn bị đi, kiếm này dưới có thể giết loạn dân, trên có thể trảm gian thần. . ."
Hắn đưa thanh kiếm này cho ngự sử trung thừa, nói ra: "Tề đại nhân cảm thấy, kiếm này thế nào?"
Ngự sử trung thừa theo bản năng nhận bảo kiếm, sắc mặt dần dần tái nhợt.
Lúc trước hắn không biết bệ hạ lại tín nhiệm Đường Ninh như thế, có kiếm này trong tay, làm bất cứ chuyện gì đều có thể lấy cớ, cho dù Đường Ninh chém hắn ở nơi dã ngoại hoang vu này, trở về tùy tiện nói một lý do cũng có thể bỏ qua việc này.
Dù sao, ngay cả Thượng Phương Bảo Kiếm mà bệ hạ đều giao cho hắn, còn quan tâm tới một ngự sử trung thừa?
Hắn trả kiếm cho Đường Ninh, nhẹ nhàng ho một tiếng, nói ra: "Thân thể bản quan có chút khó chịu, con đường tiến về Giang Nam như thế nào phiền Đường đại nhân làm chủ. . ."
Đường Ninh gật đầu cười, nói ra: "Tề đại nhân chú ý thân thể nhiều hơn. . ."
Từ kinh sư đến Giang Nam, cho dù đi đường thủy, nhanh nhất cũng muốn một tháng, dù sao bọn hắn cũng không phải đi đường liên tục, đến Giang Nam, mỗi khi đến một châu, ít thì phải dừng lại một ngày, nhiều thì mấy ngày, dọc theo con đường này, nếu là vị ngự sử trung thừa này thỉnh thoảng thêm chút phiền phức cho hắn, hắn sẽ bị phiền chết.
Đường Ninh đưa Thượng Phương Bảo Kiếm cho Trần Chu, Trần Chu đem cất trở về.
Lần này đi ra, ngoại trừ 100 người Lợi Nhận, hắn còn mang theo Trần Chu, nhiều người cũng không có tác dùng, chủ yếu là dùng Trần Chu rất thuận tay, sẽ không cho mình thêm phiền phức giống bọn hắn.
Nếu như không phải bọn hắn, nhất định phải thắng Ảnh Vệ chói lọi như vậy, nói không chừng lần này xuống Giang Nam khổ sai còn không rơi xuống trên đầu của hắn.
Đại hôn không bao lâu đã phải rời khỏi nhà, chua xót trong đó, chỉ có tự mình biết, nhất là hắn và Đường yêu tinh đã thương lượng xong, lại say thêm hai lần, nói không chừng sẽ có thể tiến thêm một bước về phía trước, hoặc là hai bước, bây giờ lại bị đánh gãy. . .
. . .
Kinh sư, Đường tài chủ ngồi trên ghế, gõ bàn tính trong tay lốp bốp, Đường Yêu Yêu từ bên ngoài đi tới, gọi: "Cha."
Đường tài chủ không ngừng gảy bàn tính, cũng không ngẩng đầu lên mở miệng: "Nói."
Đường Yêu Yêu nói: "Ta muốn đi Giang Nam."
"Ừ." Đường tài chủ lên tiếng.
"Hử?"
Đường Yêu Yêu nhìn ông ta, kinh ngạc nói: "Cha đồng ý?"
Đường tài chủ buông bàn tính ra, hỏi: "Vì sao không đồng ý?"
Đường Yêu Yêu cho là mới vừa rồi ông ta không nghe rõ ràng, lập lại: "Ta muốn đi Giang Nam."
"Lỗ tai cha ngươi còn chưa điếc." Đường tài chủ đứng lên, nói ra: "Vừa vặn, nửa tháng sau, thương đội trong nhà muốn xuống Giang Nam một chuyến, ngươi liền theo bọn hắn đi."
Đường Yêu Yêu khiếp sợ nhìn Đường tài chủ, đi lên trước, sờ lên trán của ông ta, lại sờ lên trán của chính mình, kinh ngạc nói: "Không nóng a. . ."
Nàng vốn cho rằng chuyện nàng muốn xuống Giang Nam sẽ gặp phải phản đối mãnh liệt ở chỗ này, đồng thời đã chuẩn bị xong kế hoạch một khóc hai nháo ba treo cổ, thực sự không được thì sẽ trộm đi, không ngờ răng ngay cả bước đầu tiên đã không xuất ra, thế mà Đường tài chủ lại đồng ý.
Đường tài chủ nhìn nàng, nói ra: "Đi Giang Nam thì đi Giang Nam, nhưng nếu ngươi gặp được tiểu tử kia, cũng không nên cảm thấy ở bên ngoài là có thể làm ẩu. . ."
Đường Yêu Yêu vỗ vỗ bộ ngực, nói ra: "Không đâu, ta cam đoan!"
Đường tài chủ nhìn nàng một cái, nói ra: "Ở bên ngoài không thể so với kinh sư, trời cao hoàng đế xa, dù các ngươi thật làm cái gì, chúng ta cũng không biết, ta không biết, Tiểu Ý các nàng cũng không biết. . ."
"Cha nghĩ đi đâu vậy!" Đường Yêu Yêu nhìn xem hắn, nói ra: "Ta chính là lo lắng hắn gặp được nguy hiểm, cũng không phải là cha không biết, với chút công phu mèo ba chân của hắn, đánh mấy tên tiểu tặc vẫn được, gặp được người thực sự lợi hại còn phải dựa vào ta. . ."
Nhìn nàng nhảy nhảy nhót nhót, cao hứng bừng bừng đi ra ngoài, Đường tài chủ thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu. . .
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com