Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 563: CHƯƠNG 562: THANH TOÁN

Đương nhiên, người tham dự mưu hại mệnh quan triều đình, nhất là giám sát ngự sử, cho dù không phải chủ mưu, cũng là trọng tội, nể tình hắn tự khai, mặc dù tội chết có thể miễn nhung tội sống lại khó thoát.

Mà quan viên địa phương Ngạc Châu động tay chân trên tiền thuế, cân nhắc đến hoàn cảnh lớn ở Giang Nam, không trị được trọng tội gì, nhưng mưu hại giám sát ngự sử đã chạm tới ranh giới cuối cùng của triều đình.

Việc này cho dù Trần Hoàng không truy cứu, ngôn quan ngự sử trong kinh tuyệt đối sẽ ăn thua đủ cùng bọn hắn, ngoài ra, Lại bộ cũng không phải dễ trêu, ngày bình thường mở một con mắt nhắm một con, chỉ là bởi vì không tìm được cơ hội mà thôi.

Hỏi chưởng quỹ Uyên Ương lâu xong, Đường Ninh trở lại trong phòng, viết cho Phương Hồng một phong thư, chờ đến khi áp giải những người này vào kinh lại thuận tiện giao cho ông ta.

Ngạc Châu không lớn, địa bàn quản lý chỉ có ba huyện, trong vòng một ngày, huyện lệnh ba huyện đã đến đông đủ.

Ba người đứng trong nội đường, sắc mặt mỗi người trắng bệch, thứ sử Ngạc Châu, trưởng sử, biệt giá đều bị bắt vào trong lao, có thể thấy được lần này quan ở kinh thành tới là một nhân vật hung ác thế nào, lỡ may chọc giận tới hắn, có lẽ sẽ rơi vào kết quả giống những người kia.

Đường Ninh nhìn bọn hắn, bình tĩnh hỏi: "Ngạc Châu thứ sử tham ô tiền thuế quốc gia nhiều năm, hối lộ ngự sử, ý đồ mưu hại mệnh quan triều đình, các ngươi đều biết chứ?"

Ba người trăm miệng một lời mở miệng: "Hạ quan biết."

Đường Ninh nhìn bọn hắn, hỏi: "Bản quan đã bắt tất cả quan viên trong Ngạc Châu phủ nha lại, việc này các ngươi thấy thế nào?"

"Vu thứ sử tội ác tày trời, đây là hắn chịu trừng phạt đúng tội. . ."

"Đại nhân xử trí vô cùng tốt, hạ quan bội phục."

"Đa tạ đại nhân trừ gian nịnh vì Ngạc Châu. . ."

Địa thế còn mạnh hơn người, rất hiển nhiên, lần này Ngạc Châu thứ sử gặp tai kiếp khó thoát, ba người cũng không chút do dự đứng về phía Đường Ninh.

Đường Ninh lo lắng nhất chính là sau khi bắt lại những cao quan châu nha này, bách tính Ngạc Châu sẽ bất ngờ làm phản, mặc dù Ngạc Châu không lớn, trấn áp cũng rất dễ dàng, nhưng có thể ít một chuyện thì đỡ đi một chuyện, nếu như các huyện nha Ngạc Châu phối hợp, là có thể giảm ảnh hưởng của việc này xuống đến mức nhỏ nhất.

Hắn nhìn ba người, nói ra: "Ngạc Châu thứ sử chịu trừng phạt đúng tội, ba người các ngươi lên lấy đó làm gương, yên ổn quản lý bách tính trong huyện của mình, nếu có người dám can đảm nhân cơ hội làm loạn, có ý đồ bất chính, bản quan nhất định không tha!"

Ba người nghe thế khẽ run run một chút, lập tức nói: "Hạ quan tuân mệnh!"

Nhắc nhở ba vị huyện lệnh xong, chờ ba người rời đi, Trần Chu gõ cửa một cái, từ bên ngoài đi tới, nói ra: "Đại nhân, Giang Nam Tây Đạo đề hình đến."

Đề Hình Quan ở Trần quốc có địa vị rất đặc thù, thực quyền trong tay không lớn, nhưng lại có trách nhiệm giám sát quan viên một đạo, có thể trực tiếp đưa sổ con cho hoàng đế, có thể nói là một thanh lợi kiếm treo trên đầu quan viê địa phương.

Hắn ở Ngạc Châu gây ra động tĩnh lớn như vậy, không có lý do gì mà không kinh động Đề Hình Quan, chỉ là không ngờ người này lại tới nhanh như vậy.

Đường Ninh đi vào đại sảnh, nhìn thấy một người đứng trong sảnh mới giật mình mở miệng nói: "Tống đại nhân, tại sao lại là ngươi?"

Nam tử trung niên đứng trong đường kia chẳng xa lạ gì, người này đã từng là đề hình Kinh Đông Lộ- Tống Thiên, Đường Ninh đa từng gặp ông ta ở Linh Châu.

Tống Thiên nhìn hắn, cười khổ nói: "Quả nhiên là Đường đại nhân. . ."

Đường Ninh phân phó Trần Chu dâng trà, sau khi ngồi xuống mới lên tiếng: "Sao Tống đại nhân lại ở chỗ này?"

Tống Thiên nói: "Một năm trước, bản quan được điều đến Giang Nam Tây Đạo, lần này đúng lúc ở gần Ngạc Châu, nghe được tin tức này mới lập tức chạy tới."

Hắn nhìn Đường Ninh, sắc mặt phức tạp nói: "Đường đại nhân cũng đã biết, bắt lấy quan viên Ngạc Châu thì hành trình phía sau của ngươi ở Giang Nam sẽ rất khó đi, triều đình bên kia, cũng không tiện ăn nói, nghiêm khắc mà tính thì ngươi cũng không có quyền lực đuổi bắt Ngạc Châu thứ sử, một khi tin tức truyền đến kinh sư, chuyện này đều sẽ thành lý do để những người kia công kích ngươi. . ."

Thật ra trước khi Đường Ninh động thủ trước đã nghĩ đến những thứ này, mà hắn động thủ với Ngạc Châu đầu tiên, mục đích chính là giết gà dọa khỉ, chấn nhiếp những châu phủ còn lại.

Chuyến này xuống Giang Nam, nhiệm vụ của hắn chỉ có một cái, đó chính là tìm ra thế lực phản loạn tại Giang Nam rồi tiêu diệt.

Vì cam đoan nhiệm vụ này thuận lợi, mặc kệ người nào, mặc kệ bọn hắn có mục đích gì, chỉ cần tạo thành phiền phức đối với hành động lần này, đều sẽ bị trực tiếp san bằng.

Trong lời Tống Nghĩa nói có chứa hàm ý, Đường Ninh nhìn về phía ông ta, hỏi: "Tống đại nhân có ý là. . ."

"Vạn Dân Thư." Tống Nghĩa vuốt vuốt sợi râu, cười nói: "Chỉ cần Đường đại nhân truyền đạt ý dân ở Ngạc Châu đến kinh sư là có thể ngăn chặn miệng những người ở kinh sư kia."

Đường Ninh cười cười, nói ra: "Đa tạ Tống đại nhân nhắc nhở."

"Tình huống Giang Nam phức tạp, cho dù bản quan sớm đã không quen nhìn những người này, nhưng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ." Tống Nghĩa nhìn xem hắn, nói ra: "Tiếp theo đây, bản quan sẽ ở lại Ngạc Châu, giúp Đường đại nhân xử lý những chuyện phía sau."

"Đa tạ Tống đại nhân." Đường Ninh không thể tiếp tục chậm trễ ở Ngạc Châu, mấy việc vặt vãnh phía sau cần phải có một cái người tin cẩn xử lý.

Tống Nghĩa khoát tay áo, nói ra: "Đường đại nhân khách khí, ngươi làm những việc mà bản quan vẫn muốn làm nhưng lại không dám làm, nếu so sánh ra, những việc mà bản quan làm có coi là cái gì?"

. . .

Hai ngày này Ngạc Châu xảy ra mấy chuyện đại sự.

Thứ nhất chính là đám quan viên như Ngạc Châu thứ sử, tư mã, trưởng sử đều bị đại quan từ kinh sư tới bắt vào ngục, thật sự khiến quan trường Ngạc Châu rung động một trận.

Trong lúc nhất thời, trong lòng đám quan viên Ngạc Châu đều bàng hoàng, chuyện này cũng dùng tốc độ cực nhanh truyền đến bốn phương tám hướng.

Việc thứ ha chính là nha môn thứ sử liên tục mở năm ngày, chỉ cần là bách tính Ngạc Châu, đa từng bị những quan viên này lấn ép, cũng có thể đánh trống cáo trạng, tường thuật oan tình, ký tên của mình trên Vạn Dân Thư.

Đối với việc này, bách tính Ngạc Châu vô cùng hưởng ứng, trước cửa nha môn đã xếp thành hàng dài, tận tới đêm khuya đóng cửa nha mới tán đi, sáng sớm ngày thứ hai, đội ngũ giải oan lại xuất hiện.

Chuyện thứ ba, chính là bao gồm cả Ngạc Châu thứ sử, gia sản mấy vị quan viên bị kê biên tài sản, nghe nói tài sản ngân lượng sau khi kê biên cộng lại đạt tới trăm vạn, các loại châu báu vàng bạc, để đầy mười mấy cái rương lớn, bách tính nghị luận ầm ĩ về chuyện này.

"Những tham quan này lại giàu có như thế, bổng lộc triều đình có nhiều như vậy sao?"

"Bổng lộc, bổng lộc mấy trăm năm của bọn hắn cũng không có nhiều như vậy, không phải đều là vơ vét mồ hôi nước mắt của nhân dân tới?"

"Trăm vạn lượng a, chúng ta mười đời đều không kiếm được nhiều tiền như vậy. . ."

. . .

"Mới một triệu lượng?" Đường Ninh nhìn Lưu Đồng, nhíu mày.

Lưu Đồng nói: "Bẩm đại nhân, một trăm vạn lượng là ngân lượng thật sự, các đồ trang sức trân bảo, đồ cổ tranh chữ, cộng lại thì không biết giá trị bao nhiêu. . ."

Bạc mới là đồ vật có thể thật sự đánh vào thị giác người ta, một trăm vạn lượng mặc dù đã là khoản tiền siêu cấp lớn, nhưng hiện tại Trần Hoàng cũng không phải hoàng đế quỷ nghèo, số tiền này, căn bản không thể khiến ông ta kích động được.

Đường Ninh nghĩ một chút rồi nói ra: "Để cho người đổi tất cả ngân phiếu thành bạc, dùng rương chứa vào, vật quá lớn, cũng đều xem như bạc."

Những trân bảo đồ cổ kia đều là tang vật, không tiện xử lý, nhưng ngân phiếu đổi thành bạc, đánh vào thị giác sẽ lớn hơn, một chút vật không mang đi, cũng có thể xử lý ngay tại chỗ.

Lưu Đồng nhẹ gật đầu, lại nói: "Đại nhân, bọn hắn còn tra ra một số thương nhân Ngạc Châu cấu kết cùng quan phủ, trốn thuế lậu thuế. . ."

Hai mắt Đường Ninh tỏa sáng, nói ra: "Phạt , dựa theo luật pháp, để bọn hắn nộp thêm gấp năm lần, nhớ kỹ tất cả đều giao bạc, không cần ngân phiếu!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!