Ngay cả chính Phương Hồng cũng nghĩ tới vấn đề này, lúc Phương thục phi nói ra câu nói này, hắn cũng không lộ ra cỡ nào chấn kinh, suy nghĩ, mở miệng nói: "Tuổi tác của Viên nhi quá nhỏ, mặc kệ là bệ hạ hay là triều thần, cũng sẽ không đồng ý hắn tham dự đoạt đích."
"Tuổi còn nhỏ là điểm mạnh mà không phải điểm yếu." Phương Triết nói: "Bây giờ thân thể của bệ hạ khoẻ mạnh, Viên nhi có đầy đủ thời gian trưởng thành, hắn sẽ có ngày lớn lên, bệ hạ cũng sẽ có lúc già."
Phương Hồng ở quan trường nhiều năm, tự nhiên có thể nhìn ra điểm này.
Bệ hạ đang vào tuổi tráng niên, cùng Khang Vương, cùng Đoan Vương, thật ra là quan hệ đối lập, Khang Vương cùng Đoan Vương muốn thượng vị sớm một chút, bệ hạ lại làm sao không muốn vĩnh viễn bá chiếm vị trí này?
Mà hoàng đế chỉ có một, bệ hạ là trở ngại cho Khang Đoan nhị vương thượng vị, nhị vương cũng là uy hiếp của bệ hạ. . .
Nhuận Vương tuổi còn nhỏ không sinh ra được uy hiếp dạng này đối với bệ hạ, từ trình độ nào đó tới nói, hắn càng có ưu thế hơn so với Khang Vương Đoan Vương.
Mà nếu như bàn về lực lượng sau lưng, Phương gia ở kinh thành, không có địch thủ.
Phương thục phi nhìn Phương Hồng, nói: "Vì Viên nhi, cũng vì Phương gia, những chuyện này, đại ca phải chuẩn bị từ sớm đi."
Phương Hồng nhẹ gật đầu, nói: "Ta đã biết."
Nói xong hắn lại nhìn về phía Phương thục phi, kinh ngạc nói: "Làm sao bỗng nhiên Viên nhi lại muốn làm hoàng đế?"
"Chuyện này không quan trọng." Phương thục phi nhìn hắn, hỏi: "Kết quả quan trọng hơn qua trình, không phải sao?"
. . .
Sau khi Phương thục phi rời khỏi Phương gia, Phương Hồng rót chén nước trà, làm trơn yết hầu, thở dài: "Vì tranh đoạt hoàng vị, Đoan Vương Khang Vương ngươi tới ta đi, càng sẽ không cho phép người khác nhúng tay, muốn tranh với bọn họ, không khác gì đoạt thức ăn trước miệng cọp."
Phương Triết đứng ở bên cạnh hắn, thản nhiên nói: "Sợ là muốn tranh, không chỉ có Đoan Vương cùng Khang Vương."
Phương Hồng nhìn hắn, hỏi: "Đây là ý gì?"
"Hoài Vương kia, ta nhìn không thấu." Hai tay Phương Triết khoanh lại, lắc đầu, nói: "Một người không có tâm cơ, cũng không có thân phận bối cảnh, dựa vào cái gì trở thành hoàng tử duy nhất ngoại trừ Đoan Vương cùng Khang Vương ra, lưu ở kinh sư trưởng thành, hoàng tử trưởng thành của bệ hạ, cũng không chỉ một mình hắn. . ."
"Ngay cả Viên nhi lưu lại trong kinh sư đều gặp phải nguy hiểm, làm sao hắn có thể không ý thức được?" Phương Triết tự mình nói một câu, sau đó cười cười, nói: "Có chút ý tứ. . ."
"Hoài Vương là giả ngu cũng tốt, ngốc thật cũng được, Viên nhi chỉ có một con đường có thể đi, Phương gia cũng chỉ có một con đường có thể đi." Phương Hồng thở phào một cái, nói: "Nếu như đoạt đích, một Lại bộ Thị lang, một Hộ bộ Thị lang, còn không quá đủ. . ."
Hắn vừa dứt lời, chợt có âm thanh vừa nhọn vừa mịn từ bên ngoài truyền tới.
"Thánh chỉ đến, Lại bộ tả thị lang Phương Hồng tiếp chỉ!"
Phương Hồng giật mình, ngay sau đó liền bước nhanh ra ngoài, chỉ thấy hai tên hoạn quan đứng ở trong viện, trong tay một người nắm thánh chỉ, đang mỉm cười nhìn hắn.
Trong mắt Phương Hồng hiện ra một tia nghi ngờ, nhưng vẫn tiến lên hai bước, sửa sang lại quần áo một chút, hai đầu gối quỳ xuống đất, lớn tiếng nói: "Thần tiếp chỉ."
. . .
Lại bộ Chu thượng thư thay vị trí của Phùng tướng, vị trí Lại bộ Thượng thư liền trống không.
Ngoại trừ tể tướng ra, Lại bộ cùng Hộ bộ Thượng thư, được tính là hai vị trí có quyền thế nhất trong triều, có vô số ánh mắt đều chăm chú nhìn vào Lại bộ, trong đó liền bao gồm cả hai vị hoàng tử đoạt đích Khang Vương cùng Đoan Vương.
Lại bộ có hai vị thị lang, hữu thị lang Tôn Thiên vừa mới nhậm chức không lâu, không có khả năng trong thời gian ngắn như vậy lại thăng nhiệm thị lang, mặc dù Phương Hồng ở Lại bộ đã lâu, nhưng mà trên tư lịch, vẫn còn kém một chút, ngược lại là mấy vị quan viên khác trong triều, miễn cưỡng có thể đảm nhiệm vị trí này.
Nhưng mà ánh mắt của mọi người nhìn chằm chằm vào vị trí này không được bao lâu, liền có kết quả từ trong cung truyền ra.
Sau khi Chu thượng thư rời đi, nguyên Lại bộ Thị lang Phương Hồng, thay vị trí của hắn, trở thành Lại bộ thượng thư mới.
Chu thượng thư ngồi ở trên vị trí hữu tướng không được bao lâu, nhưng Phương Hồng lại không giống, chỉ cần hắn lên làm Lại bộ Thượng thư, sẽ rất khó đi xuống.
Từ thị lang đến thượng thư, nhìn như là từ người đứng thứ hai đi lên thành người đứng đầu, tựa hồ chỉ là bước ra một bước, nhưng quyền lực của thượng thư cùng thị lang, lại khác nhau một trời một vực.
Điều này đại biểu cho thượng thư Lại bộ, đã hoàn toàn nắm giữ ở trong tay Phương gia.
Đương nhiên, Phương Hồng đạt được, người khác không thể hâm mộ được, Phương thục phi đang được thánh sủng, Phương gia lại có thể có người xuất hiện lớp lớp, thánh quyến tự nhiên là nồng hậu dày đặc.
Cũng có người đáng tiếc cho Phương gia, Phương gia có quyền thế như thế, nhưng mà tuổi của Nhuận Vương quá nhỏ, nếu như Nhuận Vương lại lớn hơn mấy tuổi, liền có thể tham dự đoạt đích, đến lúc đó, Phương gia chỉ cần vung cánh tay hô lên, liền có vô số người ủng hộ người sau nối tiếp người trước, còn có chuyện gì của Khang Vương Đoan Vương nữa. . .
Vị trí Lại bộ Thượng thư quan trọng như vậy lại tiện nghi người khác, Khang Vương cùng Đoan Vương cũng không có cử động gì, đối bọn họ mà nói, vị trí này có phải người của mình hay không cũng không quan trọng, không phải người của đối phương mới quan trọng, tiện nghi Nhuận Vương, dù sao cũng tốt hơn so với tiện nghi đối phương, dù sao Nhuận Vương cũng sẽ không tranh hoàng vị với bọn họ. . .
. . .
Hoàng cung, Thục Tú cung.
Phương thục phi nhìn Trần Hoàng, nói: "Bệ hạ, chuyện này tuyệt đối không thể, mặc dù đại ca đã ở Lại bộ nhiều năm, nhưng hắn cách vị trí thượng thư, còn kém một chút tư lịch, cứ như vậy, không biết những đại thần khác trong triều sẽ nghĩ như thế nào. . ."
"Bọn họ muốn nghĩ như thế nào liền nghĩ như thế đó đi." Trần Hoàng nhìn nàng, nói: "Trẫm dùng người từ trước đến nay chỉ nhìn năng lực, không nhìn tư lịch, nhìn khắp triều đình, vị trí Lại bộ Thượng thư, không có ai thích hợp hơn hắn, nếu như trẫm không sớm quyết định, hai người bọn họ, chẳng phải là lại sẽ tranh đến mức đầu rơi máu chảy, đem triều đình làm cho một mảnh chướng khí mù mịt. . ., chức Lại bộ Thượng thư này, liền xem như là lễ vật trẫm đưa cho ngươi."
Việc đã đến nước này, Phương thục phi cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ có thể khom người, nói: "Thần thiếp cám ơn bệ hạ."
Trần Hoàng đang định mở miệng, một tên tiểu hoạn quan từ ngoài cửa đi tới, nhỏ giọng nói: "Bệ hạ, người tới."
Trần Hoàng nhìn về phía Phương thục phi, nói: "Ngươi ở chỗ này chờ một lát, trẫm đi một chút sẽ trở lại."
Hắn đi ra khỏi Thục Tú cung, đi vào Ngự Thư phòng, trong điện đã có một người đang đợi.
Tên tiểu đội trưởng Lợi Nhận kia thấy Trần Hoàng tiến đến, lập tức hành lễ nói: "Tham kiến bệ hạ."
"Miễn lễ." Trần Hoàng phất phất tay, nói: "Trẫm có một chuyện muốn ngươi đi làm."
Người tiểu đội trưởng kia ôm quyền nói: "Xin mời bệ hạ sai bảo!"
Trần Hoàng lấy ra một phong thư đưa cho hắn, nói: "Ngươi lại đi Giang Nam một chuyến, đem phong thư này tự tay đưa tới tay Đường Ninh."
Người tiểu đội trưởng kia nói: "Tuân mệnh!"
Trần Hoàng nhẹ gật đầu, lại bổ sung thêm một câu, nói: "Để cho hắn lúc phái người trở về, động tĩnh nhỏ một chút, đừng rêu rao. . ."
Sau khi người tiểu đội trưởng kia rời đi, Trần Hoàng xoay người, phát hiện ra Ngụy Gian đang đứng ở sau lưng nhìn hắn.
Trần Hoàng nhìn về phía hắn, hỏi: "Có phải là cảm thấy trẫm rất yêu tiền hay không, làm hoàng đế, có chút quá hẹp hòi?"
Ngụy Gian gật đầu nói: "Bệ hạ là ái tài, bằng không cũng sẽ không ủy thác trách nhiệm đối với Đường đại nhân tuổi trẻ, càng sẽ không để Phương đại nhân ngồi lên vị trí Thượng thư Lại bộ."
Trần Hoàng cải chính: "Trẫm nói chính là tài trong tiền tài."
Ngụy Gian suy nghĩ, nói: "Số bạc này, bệ hạ lấy ra chi khắp thiên hạ, dùng khắp thiên hạ, sao có thể nói là ái tài?"
Trần Hoàng nhìn hắn một chút, hồi lâu mới nói: "Nếu như Phùng tướng cũng có thể giống như ngươi, hiện tại đã là thái phó. . ."
. . .
Thục Tú cung, Thục phi chưa chờ được Trần Hoàng, lại chờ được Nhuận Vương trước.
Thục phi dặn dò, ra lệnh cho Đỗ Quyên canh giữ ở cửa ra vào, lúc này mới nhìn hắn, hỏi: "Viên nhi còn nhớ rõ hai ngày trước nói gì với mẫu phi không?"
Triệu Viên nghi ngờ nói: "Lời gì?"
Thục phi nhìn hắn, hỏi: "Viên nhi còn muốn làm hoàng đế không?"
Nếu không làm hoàng đế cũng có thể cưới được Vương gia muội muội Bạch gia muội muội Trương gia tỷ tỷ, vậy làm hoàng đế còn có ý tứ gì nữa, Triệu Viên lắc đầu, nói: "Không. . ."
Thục phi che miệng của hắn, nói: "Không, ngươi muốn."
Phương thục phi nhìn vào mắt Triệu Viên, nghiêm túc nói: "Viên nhi, ngươi đã 12 tuổi, có một số việc, cũng hẳn là nên biết."
Triệu Viên lộ ra vẻ mặt đau khổ, nói: "Thế nhưng mà mẫu phi, ta thật sự không muốn làm hoàng đế, làm hoàng đế liền phải giống như phụ hoàng, phụ hoàng giờ Mão liền rời giường, buổi sáng ta không dậy nổi. . ."
"Không làm hoàng đế liền không thể cưới Vương gia muội muội Bạch gia muội muội Trương gia muội muội, ngươi thật sự không muốn làm hoàng đế sao?"
Triệu Viên nhìn nàng, kiên định nói: "Không, ta muốn."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com