Đường Ninh bị Công Tôn Ảnh đột nhiên cười như đien dọa cho kém chút ngã xuống bậc thang, lão Trịnh từ bên trong đi tới, nhìn Công Tôn Ảnh đang cười như điên một cái, hỏi Đường Ninh nói: "Nàng điên rồi?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói: "Không sai biệt lắm."
Vài chục năm bố cục cùng cố gắng, bôn ba bốn phias, không phải là vì để ngày sau Ngô Vương có thể kế thừa đại thống sao, mà chướng ngại vật lớn nhất cản ở trước mặt Ngô Vương chính là Kiềm Vương, bây giờ không đợi các nàng xuất thủ, Kiềm Vương liền bị ông trời gọi đi, Ngô Vương nhìn khắp thiên hạ, lại vô địch thủ.
Ở phía dưới niềm vui nổi lên, nàng không giống như Phạm Tiến cực vui mà điên, đã là rất khắc chế tâm tình.
Sau khi biết được tin Kiềm Vương chết, tâm tình vẫn kiềm chế từ xưa đến nay của Công Tôn Ảnh hiển nhiên là đã quét sạch sành sanh, Đường Ninh trước kia chưa từng thấy qua nữ nhân này cười, nhưng chỉ trong ngày hôm nay, nàng liền thình lình cười ra tiếng ba lần.
Gia chủ của ba đại gia tộc nhìn qua cũng thật sự là cao hứng, sinh ý của Tiêu gia bị bọn họ tiếp nhận toàn bộ, chia cắt sạch sẽ.
Cho dù là còn muốn nộp lên rất nhiều ngân lượng cho triều đình, nhưng không qua mấy năm liền có thể kiếm về cả gốc lẫn lãi.
Sản nghiệp của Tiêu gia ở Cù Châu, sơ bộ đánh giá cũng có giá trị năm triệu lượng, hai ngày trước ba đại gia tộc đã bỏ ra năm triệu lượng, trong thời gian ngắn, không bỏ ra nổi nhiều hiện ngân như vậy, Đường Ninh liền nới lỏng điều kiện cho bọn họ, không có vàng bạc, thì ngân phiếu cũng được, nếu thực sự không được, dùng thứ đáng giá gì đó để thế chấp, cũng không phải là không được.
Cứ như vậy, thu hoạch của bọn họ ở Cù Châu, liền có trọn vẹn mười triệu lượng, bù đắp được một năm tiền thuế cho quốc khố.
Những gia tộc quyền thế ở Giang Nam này, quả nhiên là giàu chảy mỡ, Chúc, Hoàng, Đổng ba nhà ở Cù Châu có thể một tay che trời, nhưng nhìn khắp toàn bộ Giang Nam, cũng không thể coi là đỉnh tiêm.
Gia tài của cự tham Hòa Thân bù đắp được vài chục năm thu thuế của Mãn Thanh, mặc dù gia sản của những gia tộc quyền thế Giang Nam này không khoa trương như vậy, nhưng nếu như mười mấy châu đều làm như vậy một lần, chí ít là trong vòng mười mấy năm, Trần quốc cũng không cần tiếp tục lo lắng vấn đề quốc khố căng thẳng.
Trương quản gia của Tiêu phủ cuối cùng còn khai ra một chút tin tức, Kiềm Vương ở Giang Nam, cứ điểm dùng để vơ vét của cải giống như Cù Châu, còn có ba nơi, trong đó một chỗ lớn nhất là ở Nhuận Châu, trừ bỏ Tiêu phủ Cù Châu bị Đường Ninh diệt đi ra, hai nơi khác, phân biệt ở Vụ Châu cùng Hấp Châu, vừa lúc ở trên đường từ Cù Châu đến Nhuận Châu.
Chỉ tiếc là Tiêu phủ ở ba châu này, bạc kiếm lời trong những năm này, tất cả đều vận chuyển về Nhuận Châu, Cù Châu chỉ có ba vạn lượng, hai châu khác cũng hẳn là không hơn bao nhiêu.
Mặc kệ là bọn họ có bạc hay không, cứ điểm của Kiềm Vương, nên bưng thì vẫn phải bưng.
Dù sao, việc đã đến nước này, mục tiêu chuyến đi này của bọn họ đã rất rõ ràng, Kiềm Vương đã chết, Kiềm Vương dư đảng vẫn còn, ngoại trừ Cù Châu ra, các vùng Nhuận Châu, cũng có chút manh mối tạo phản.
Nếu như mặc kệ bọn họ, người khác còn tưởng rằng hắn đến Giang Nam chính là vì kiếm tiền, là một tục nhân trong mắt chỉ có tiền, có hại cho hình tượng cao lớn vĩ ngạn của hắn ở trong lòng quan viên trong kinh thành.
Mắt chỉ có tiền rõ ràng là Trần Hoàng, hắn cũng sẽ không cõng cái nồi này.
Chuyện ở Cù Châu đã kết thúc, ba đại gia tộc cùng quan phủ địa phương đạt thành ý kiến nhất trí, Tiêu gia lại phái người đến, sẽ chỉ có đến mà không có về.
Cù Châu yên ổn, Đường Ninh liền không cần thiết tiếp tục ở lại nữa, cáo biệt bọn Từ Thanh Dương Trương Viêm Sinh ở Cù Châu, sắp tiến về Vụ Châu, không ngừng hướng về mục tiêu cuối cùng nhất là Nhuận Châu mà tiến lên.
Nhuận Châu, Tiêu phủ.
Tiêu gia là một gia tộc mới phát triển ở Nhuận Châu, phát tích chỉ ngắn ngủi trong mười năm, từ trên nội tình, còn lâu mới có thể so sánh với tứ đại gia tộc Nhuận Châu.
Nhuận Châu ở vào khu vực đầu mối then chốt của Giang Nam, trình độ giàu có của nó, cũng không là những châu khác có thể so sánh, quyền thế của tứ đại gia tộc Nhuận Châu, nhìn khắp toàn bộ Giang Nam, cũng ở nhóm đứng đầu, bất kỳ một người nào trong số bọn họ, không chỉ là bá chủ Giang Nam, ở trên triều đình cũng có được năng lực thông thiên triệt địa.
Nội tình của tứ đại gia tộc rất thâm hậu, một mực nắm Nhuận Châu trong tay, nhưng mà Tiêu gia lại ở trong mười năm này, trực tiếp từ trong tứ đại gia tộc này gặm xuống một khu vực thuộc về mình, đưa thân tiến vào các gia tộc quyền thế đỉnh tiêm ở Giang Nam, khiến cho tứ đại gia tộc cũng có chút kiêng kị, chỉ bằng vào điểm này, liền không thể khinh thường Tiêu gia.
Mấy tháng này Nhuận Châu có chút không bình tĩnh, chủ nhân của gia tộc quyền thế mới nổi Tiêu gia kia bị chết, mặc kệ như thế nào cũng sẽ gây nên một chút rung chuyển ở Nhuận Châu.
Đương nhiên là tứ đại gia tộc sẽ không bỏ qua cơ hội này, thừa dịp Tiêu phủ đại loạn, chiếm không ít tiện nghi của Tiêu gia, cho đến lúc ấu chủ của Tiêu gia đi ra, tứ đại gia tộc mới thu liễm lại.
Trong Tiêu phủ, một tên thanh niên mạnh mẽ đặt chén trà xuống, cả giận nói: "Chiêu nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của này của Tô gia ngược lại là làm thuần thục, nếu như không phải là bọn họ, lần này chúng ta cũng sẽ không bị tổn thất lớn như vậy."
"Những món lợi cực nhỏ này, không cần cũng được." Bạch Cẩm đứng ở bên cạnh hắn, nói: "Tô gia xưng bá Giang Nam, không phải là dễ trêu như vậy, bọn họ ở trên triều còn có Đường gia cùng Đoan Vương, vì một chút bạc, không đáng đối nghịch với bọn họ."
Thanh niên nhìn bà ta, nhíu mày nói: "Những năm này không phải là các ngươi vẫn một mực phát triển ở kinh sư hay sao, làm sao, một cái Đường gia mà các ngươi cũng không đối phó được. . ."
Bạch Cẩm giải thích nói: "Vây cánh của Đường gia rất nhiều, bên trên còn có Đoan Vương cùng Đường huệ phi, triều đình bây giờ, không có bất kỳ ai có thể đối phó được với bọn họ."
"Đi." Thanh niên khoát tay áo, không nhịn được nói: "Ta liền biết, phụ vương muốn các ngươi một chút tác dụng đều không có, muốn mưu đồ đại sự, vẫn là phải dựa vào chính bản thế tử. . ."
Bạch Cẩm trề môi một cái, cuối cùng cũng không nói thêm cái gì nữa.
Thanh niên kia nghĩ đến một chuyện, đột nhiên hỏi: "Bạc ở Cù Châu, mấy ngày nay cũng sắp được đưa tới đi?"
Lời hắn mới nói xong, liền có một người từ bên ngoài bước nhanh đi tới, nói: "Thế tử, tin tức từ Cù Châu đến!"
Thanh niên nhìn hắn, hỏi: "Lần này Trương Thuận đưa tới bao nhiêu bạc?"
Người kia nhìn hắn, nói: "Thế tử, việc lớn không tốt, Tiêu gia ở Cù Châu, Tiêu gia ở Cù Châu bị quan phủ kê biên tài sản!"
"Cái gì!" Thanh niên đứng lên, cả giận nói: "Làm sao lại bị quan phủ kê biên tài sản, ba đại gia tộc kia đâu, bọn họ đều làm cái gì hả?"
Hạ nhân kia nói: "Hồi bẩm thế tử, trong chuyện này, vốn là có thân ảnh của ba đại gia tộc, ba đại gia tộc, sợ là ba đại gia tộc đã phản bội chúng ta!"
"Muốn chết!" Thanh niên vỗ một chưởng lên trên bàn, cái bàn kia lập tức chia năm xẻ bảy, ầm vang sụp đổ.
Tiêu gia ở Cù Châu là nơi để bọn họ vơ vét của cải, bây giờ đại nghiệp phục quốc đã đến thời khắc mấu chốt, chính là thời điểm cần bạc, tại sao nó lại có thể xảy ra chuyện?
"Phái người đi thăm dò một chút!" Thanh niên kia gằn giọng nói: "Nếu như ba đại gia tộc thật sự phản bội, không ngại giúp bọn họ đổi một gia chủ khác biết nghe lời."
"Vâng!" Hạ nhân kia lên tiếng, liền lập tức lui xuống.
Tiêu gia khống chế ba đại gia tộc nhiều năm, có thể nói, ba đại gia tộc ở Cù Châu chính là súc vật do bọn họ nuôi nhốt, súc vật bị ép quá lâu, cũng muốn làm chủ nhân, lúc này, chỉ cần giết vài con ở trước mặt bọn họ, bọn họ lại có thể một lần nữa an tĩnh trở lại.
"Cù Châu. . ."
Bạch Cẩm giống như là nghĩ tới điều gì, sắc mặt hơi biến.
. . .
Tô Mị mặc một cái áo mỏng, nằm lỳ ở trên giường, nhếch bắp chân lên rung rung, thấy Bạch Cẩm đi tới, ngẩng đầu hỏi: "Sắc mặt không tốt, lại bị thế tử khiển trách?"
Bạch Cẩm nhìn nàng một cái, nói: "Ba đại gia tộc phản bội, Tiêu gia ở Cù Châu, bị quan phủ kê biên tài sản."
Tô Mị liếc nàng một cái, nói: "Ngươi cũng đã nói, dùng cổ thuật khống người, là bàng môn tà đạo, người thường làm chuyện bàng môn tà đạo, liền dễ dàng gặp báo ứng. . ."
Bạch Cẩm nói: "Ba đại gia tộc không có lá gan kia, việc này nhất định là quan tới từ Lại bộ ở kinh thành làm."
Tô Mị lườm liếc nàng, nói: "Ngươi nói chuyện này với ta làm gì, chuyện này có quan hệ tới ta sao?"
Bạch Cẩm nhìn nàng, hỏi: "Bao lâu rồi ngươi không xem tin tình báo?"
"Tới Giang Nam liền chưa từng xem qua." Tô Mị buông bắp chân xuống, nói: "Thế nào?"
Bạch Cẩm hỏi: "Ngươi biết người của Lại bộ xuống Giang Nam lần này là ai không?"
Tô Mị giống như là nghĩ tới điều gì, biến sắc, từ trên giường ngồi xuống, hỏi: "Ai?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com