Đường Ninh nhìn Công Tôn Ảnh, tràn ngập dụ hoặc hỏi thăm nàng có muốn chơi tiếp một ván hay không.
Bên cạnh Kiềm Vương thế tử hẳn là có không ít cao thủ cổ thuật, đối với thứ này, Đường Ninh chỉ hiểu một chút da lông, cũng không phải là quá am hiểu, chỉ cần Công Tôn Ảnh chịu toàn tâm toàn ý giúp hắn, hắn liền có thể miễn đi rất nhiều phiền phức.
Hắn từng nghe Tô Mị nói qua, Bạch Cẩm cùng Công Tôn Ảnh đều là đệ tử kiệt xuất nhất của Vạn Cổ giáo, từ nhiều năm trước sau lần đại kiếp kia của Vạn Cổ giáo, rất nhiều cổ thuật cao thâm đều bị đứt đoạn truyền thừa, trên đời hiện nay, cổ thuật vượt qua hai người các nàng, không có mấy người.
Công Tôn Ảnh nhìn hắn, cảnh giác mà hỏi: "Làm gì?"
Loại ánh mắt giống như phòng tặc này của nàng để cho Đường Ninh rất không thoải mái, Kiềm Vương thế tử là địch nhân chung của bọn họ, bọn họ mới là người ở trên một con thuyền, có chung mục tiêu và lý tưởng, nàng cần đề phòng mình làm cái gì?
Lo lắng mình có mưu đồ làm loạn với nàng?
Vậy nàng thật sự là đã quá lo lắng, nàng vừa không trẻ lại cũng không xinh đẹp, tâm địa ác độc, lại là ba họ gia nô, cả ngày làm bạn với rắn, côn trùng, chuột, kiến, quan trọng nhất là, nàng cũng không trẻ lại cũng không xinh đẹp. . .
Đường Ninh nhìn nàng, tức giận nói: "Đương nhiên là Kiềm Vương thế tử, ta có một cái đề nghị, buổi tối hôm nay, ngươi len lén lẻn vào Tiêu phủ, đem Kiềm Vương thế tử lặng lẽ giết chết, cứ như vậy, Kiềm Vương chết rồi, thế tử cũng mất, bọn Bạch Cẩm không có người để nâng đỡ, muốn phục quốc, chỉ có thể lựa chọn Ngô Vương, chẳng phải là một hòn đá ném hai con chim sao, tất cả đều vui vẻ?"
Công Tôn Ảnh không hề nghĩ ngợi nói: "Bên người thế tử khẳng định là có không ít cao thủ, sư tỷ ta cũng sẽ trông coi hắn, ám sát không có khả năng thành công."
Đường Ninh suy nghĩ, nói: "Ta có thể cho lão Trịnh đi cùng ngươi."
Công Tôn Ảnh vẫn không hề bị lung lay, nói: "Tiêu phủ thủ vệ sâm nghiêm, là một người hay là hai người, không hề khác gì nhau."
"Biết vì cái gì Bạch Cẩm có thể lăn lộn phong sinh thủy khởi ở kinh sư, mà ngươi cũng chỉ có thể bị người nhốt ở trong cung nghiền ép giá trị thặng dư không?" Đường Ninh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn nàng một cái, nói: "Bởi vì ngươi không có quyết đoán. . ."
Công Tôn Ảnh muốn tọa sơn quan hổ đấu, ngồi làm ngư ông đắc lợi, thật sự là có ý nghĩ hão huyền, Đường Ninh sẽ để cho nàng biết, ngư ông không phải là dễ làm như vậy.
Nhưng mà trước lúc này, hắn còn muốn đi tới phủ thứ sử một chuyến, sắp xếp công việc khảo khóa Nhuận Châu.
Đến Nhuận Châu, xử lý Tiêu gia tự nhiên là quan trọng nhất, nhưng trên bề nổi việc khảo khóa cũng cần phải tiến hành.
Đối với việc này, Đường Ninh cũng không tính làm bừa, chính như Công Tôn Ảnh nói, thực lực của Tiêu phủ mạnh mẽ, Đường Ninh cũng không phải là người làm việc với bất cứ giá nào, có thể ít đi chút tổn thất nào liền ít đi chút tổn thất đó, nhất là việc quan hệ tới nhân mạng, mặc kệ là Lợi Nhận hay là quân coi giữ Nhuận Châu, đều là người sống sờ sờ, làm thượng quan, Đường Ninh cần phụ trách đối với bọn họ.
Chuyện ở phủ thứ sử phải tận lực làm xong, hôm nay hắn còn hẹn Tô Mị cùng đi dạo Nhuận Châu thành, thuận tiện nghe ngóng một ít chuyện từ chỗ nàng.
Những chuyện này vốn là hẳn là nên hỏi đêm qua, đáng tiếc đêm qua sau khi hai người nói chuyện trời đất nội dung đi lạc liền rốt cuộc không tìm được đường trở về, thời gian tốt đẹp buổi tối, đại bộ phận đều dùng để cãi nhau ầm ĩ.
Sáng sớm lúc Tô Mị đứng lên mặt mày tỏa sáng, tựa như là đổi thành một người khác, Đường Ninh thì lại một đêm ngủ không ngon, hắn thậm chí có chút hoài nghi, có phải là nàng thừa dịp hắn ngủ thiếp đi, ở trên người hắn dùng phương pháp thải dương bổ âm gì đó hay không. . .
Hắn cùng lão Trịnh đi ra dịch trạm, trong Tiêu phủ, Kiềm Vương thế tử đứng ở trước một cửa viện, hỏi: "Làm sao cô nương còn chưa rời giường?"
Nha hoàn đứng trong sân nhìn cửa viện đóng chặt, nói: "Cô nương từ trước đến nay đều ngủ không ngon, lúc nào rời giường, lúc nào nghỉ ngơi, không có giờ chuẩn xác."
Kiềm Vương thế tử nhíu nhíu mày, quay người đang muốn rời đi, chợt thấy một người từ phía trước đi tới.
Hắn nhìn Tô Mị, sau khi giật mình, kinh ngạc nói: "Đêm qua ngươi không ngủ ở trong phủ?"
Nhìn mặt mày Tô Mị tỏa sáng, cả người tăng thêm mị lực, liếc mắt nhìn hắn, hỏi: "Thế nào, thế tử ngay cả những chuyện này cũng muốn quản?"
Nói xong nàng liền nhẹ nhàng bay qua tường viện, biến mất ở trong viện.
Kiềm Vương thế tử nắm chặt nắm đấm, nhìn hai nha hoàn kia, âm trầm nói: "Đêm qua nàng đi nơi nào?"
Hai tên nha hoàn lập tức quỳ rạp xuống đất, nói: "Thế tử bớt giận, nô tỳ thật sự là không biết đêm qua cô nương đi nơi nào. . ."
Kiềm Vương thế tử nghĩ tới vừa rồi trông nàng hào quang toả sáng, dáng vẻ hoàn toàn khác biệt so với ngày xưa, thân là người từng trải, hắn tự nhiên là biết nữ nhân lúc nào sẽ có dạng này.
Nghĩ tới đây, sắc mặt của hắn triệt để âm trầm xuống, cắn răng nói: "Ở trước mặt bản thế tử giả trang người sống chớ gần Bạch Liên Hoa cái gì, ban đêm liền ra ngoài câu dẫn dã nam nhân, đã như vậy, bản thế tử liền không tiếp tục bồi ngươi chơi. . ."
Hắn nhìn về phía một người bên cạnh, nói: "Ngươi am hiểu thuật nặc tung, chờ lúc nàng đi ra, cẩn thận đi theo nàng, ta ngược lại là muốn xem xem, dã nam nhân kia rốt cuộc là ai, dám đoạt trước của bản thế tử. . ."
Người kia khom người nói: "Tuân mệnh!"
Hắn vừa dứt lời, sau lưng có một người đi tới, nhìn Kiềm Vương thế tử, nói: "Thế tử, sứ giả của thảo nguyên cùng Tây Vực đến. . ."
Kiềm Vương thế tử tạm thời thu hồi lại một ít tâm tư, nói: "Đi."
Tiêu phủ, trong một cái sảnh rộng rãi.
Hơn mười người chia làm hai phái rõ ràng, phân biệt chiếm cứ hai bên chủ vị.
Mấy người bên trái có thân hình cao lớn, xương gò má nhô ra, mấy người phía bên phải, thì phần lớn đều có sống mũi cao, ngũ quan rõ ràng, cực kỳ có phong cách dị vực, trong đó lại lấy một nữ tử làm người khác chú ý nhất, kỳ quái là, ngồi ở phía trước nhất của đám người Tây Vực, nhưng lại là một tên nam tử có bộ dáng người Hán.
Mấy người hai bên trái phải, ánh mắt nhìn tới đối phương, cũng không thân mật, đều tràn đầy địch ý.
Một tên hán tử to con nhìn tới phía đối diện một chút, hừ lạnh một tiếng, dùng tiếng Hán không quá tiêu chuẩn nói: "Tiểu quốc ở Tây Vực, cũng dám động những tâm tư này, còn chưa bị Trung Nguyên đánh cho sợ sao?"
Nữ tử Tây Vực xinh đẹp kia nghiêng đầu nhìn hắn một cái, cười cười, dùng tiếng Hán vô cùng tiêu chuẩn nói: "Tây Vực tuy là tiểu quốc, cũng không bị Hắc Man đánh cho chạy trốn tứ phía giống như chó nhà có tang, không thể không xâm lược Trung Nguyên. . ."
Hán tử kia giật mình, nhìn về phía một người bên cạnh, hỏi: "Chó nhà có tang là có ý gì?"
Một người khác suy nghĩ, nói: "Công chúa nói qua, chó. . ., giống như chính là chó, nàng chửi chúng ta là chó!"
Hán tử kia lập tức giận dữ, đứng lên, nổi giận mắng: "Ngươi mới là chó, người Tây Vực các ngươi, đều là chó, cẩu nhi tử!"
Nữ tử xinh đẹp kia nhìn hắn, cười hỏi: "Cẩu nhi tử mắng ai thế?"
Thảo nguyên hán tử kia lớn tiếng nói: "Cẩu nhi tử mắng ngươi!"
Nữ tử xinh đẹp che miệng, cười nói: "Cẩu nhi tử ngoan. . ."
Mấy người Tây Vực nghe thấy vậy, lập tức cười vang.
Hán tử kia giật mình, suy nghĩ kỹ một hồi, mới nghĩ rõ ràng ý tứ của nữ tử Tây Vực kia, đang muốn nổi giận, lại nghĩ lại, bỗng nhiên nói: "Ta là cẩu nhi tử, ngươi chính là mẹ của cẩu nhi tử, ngươi là chó cái. . ."
Nữ tử xinh đẹp kia hơi sửng sốt một chút, mới ý thức tới đám mọi rợ thảo nguyên kia thế mà bắt lấy lỗ thủng trong câu nói mới vừa rồi kia của nàng, dùng phương thức đồng quy vu tận, đem nàng cũng mắng đi vào.
Nàng tức giận đến mặt phấn đỏ bừng, bưng chén trà trên bàn lên liền ném tới.
Chén trà nện ở trên người hán tử thảo nguyên kia, mấy người bên cạnh hắn thấy vậy, "Đằng" một cái liền đứng lên, mấy tên Tây Vực ở đối diện cũng không cam chịu yếu thế, nhao nhao đứng lên, cùng bọn họ xa xa giằng co, bầu không khí đột nhiên trở nên khẩn trương, hết sức căng thẳng. . .
"Chư vị làm cái gì vậy?"
Một âm thanh từ bên ngoài truyền đến, Kiềm Vương thế tử đi tới, nhìn bọn họ, trầm mặt nói: "Vừa gặp mặt liền đấu tranh nội bộ, chư vị cũng không nên quên nhiệm vụ chư vụ đi chuyến này. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com