Nghiêm cung phụng nhìn thân ảnh khôi ngô từ trong góc tối đứng lên, sau khi run lên một cái, không chút do dự xoay người nhảy lên tường viện, liền muốn mau chóng thoát đi.
Lần hành động này của hắn chính là ám sát, hắn am hiểu nhất cũng là ám sát, một đòn không trúng, trốn xa ngàn dặm là chuẩn tắc của ám sát, huống chi ngay cả một kích hắn đều chưa đánh ra được, đã bị người phát hiện.
Nhìn bóng người ở trong bóng tối kia, hắn thậm chí còn sinh ra một loại ảo giác đối phương chính là ở chỗ này chờ hắn.
Giờ phút này đêm đã khuya, một người bình thường, có ai sẽ nửa đêm canh ba ngồi ở trong sân?
Chỉ là, hắn vừa mới trèo lên tường viện, còn chưa kịp nhảy xuống, liền bị người từ trên đầu tường lôi xuống.
Lão Trịnh bắt lấy cổ tay Nghiêm cung phụng, nói: "Hơn nửa đêm, đến đều đã đến, không ngồi lại một chút đã?"
Cánh tay bị bắt lại kia giống như là bị sắt kẹp, không thể động đậy, trong lòng Nghiêm cung phụng kinh hãi, một tay khác chứa đầy chân khí, hung hăng đánh về phía sau.
Keng!
Âm thanh truyền đến bên tai không phải là nhục thể va chạm, mà là âm thanh đánh lên trên kim thiết, Nghiêm cung phụng chỉ cảm thấy trên tay truyền đến một hồi đau đớn, rốt cuộc bàn tay không động đậy được nữa.
Lão Trịnh từ bên hông rút đao mổ heo ra, nói: "Cẩn thận một chút, chân tay lóng ngóng, đao này sắc lắm, cắt trúng tay sẽ không tốt. . ."
Nghiêm cung phụng kinh hãi đến cực điểm, run giọng nói: "Ngươi, đến cùng thì ngươi là ai. . ."
Lời của hắn mới nói ra, trong viện có không ít gian phòng liền sáng lên ánh đèn, có bóng người từ trong gian phòng đi ra.
Trên mặt Nghiêm cung phụng rốt cục lộ ra một tia sợ hãi, tia sợ hãi này, khi nhìn thấy thân ảnh đang đi ra từ gian phòng nào đó, triệt để biến thành chấn kinh, bật thốt lên: "Công Tôn Ảnh!"
Công Tôn Ảnh đi lên phía trước, mặt không thay đổi nói: "Nghiêm sư huynh, nghĩ không ra đã nhiều năm như vậy, ngươi còn nhớ rõ ta."
"Phi!" Nghiêm cung phụng mãnh liệt xì một ngụm, nói: "Kiềm Vương mới là hoàng thất chính thống, ngươi nhận giặc làm chủ, có tư cách gì gọi ta là sư huynh?"
Công Tôn Ảnh cũng không tức giận, lạnh nhạt nói: "Ngô Vương điện hạ hùng tài đại lược, chỉ có hắn mới có thể hoàn thành đại nghiệp phục quốc, tái hiện huy hoàng của Lương quốc, Kiềm Vương đại nghiệp chưa thành đã chết trước, chính là hắn không có mệnh trở thành hùng chủ. . ."
"Im ngay!" Nghiêm cung phụng nghiêm nghị nói: "Mặc dù Kiềm Vương gặp bất hạnh, nhưng còn có thế tử có thể kế thừa đại thống, những loạn thần tặc tử các ngươi, đừng nên mơ ban ngày. . ."
"Nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo, hơn nửa đêm, còn có để cho người ta ngủ hay không!" Đường Ninh xoa đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, từ bên trong phòng đi ra, chỉ chỉ vào Nghiêm cung phụng, nói: "Đem hắn dẫn đi, giam chung một chỗ với người ban ngày kia, Trần Chu, ngươi tự mình trói, chính là loại càng giãy dụa càng chặt kia. . ."
"Vâng, đại nhân." Trần Chu cung kính khom người, từ trong ngực móc ra một sợi dây thừng.
"Lão Trịnh vất vả." Đường Ninh nhìn mấy người trong viện một chút, nói: "Đã không còn sớm nữa, đều đi về nghỉ ngơi đi."
Sắp xếp xong chuyện này, hắn mới trở lại trong phòng, đóng cửa lại, Tô Mị ở trên giường trở mình, mơ hồ hỏi: "Thế nào?"
Đường Ninh đắp chăn lại giúp nàng, nói: "Một gia hỏa không biết sống chết, đã xử lý, ngươi ngủ tiếp đi. . ."
Tô Mị xê dịch vào trong giữa giường, hàm hồ nói: "Cái giường này quá nhỏ, vẫn là giường trong thư phòng nhà ngươi tốt, vừa lớn lại vừa dễ chịu. . ."
. . .
Tiêu phủ.
Trời đã sáng choang, Kiềm Vương thế tử ở trong viện bước đi thong thả, thi thoảng ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài một chút, cau mày nói: "Trời đều đã sáng, làm sao Nghiêm cung phụng còn chưa trở về, Đàm Trác cũng không thấy. . ."
Một người bên cạnh hắn cả kinh nói: "Nghiêm cung phụng xuất thủ, làm sao lại có sơ xuất, chẳng lẽ bọn họ có tuyệt đỉnh cao thủ?"
Bạch Cẩm vội vã từ bên ngoài đi tới, nhìn Kiềm Vương thế tử, hỏi: "Đêm qua Nghiêm sư đệ đi dịch trạm rồi?"
Kiềm Vương thế tử nhìn nàng một cái, không nói gì, Bạch Cẩm biến sắc, nói: "Bên chỗ bọn họ rất có thể là có tuyệt đỉnh cao thủ, Nghiêm sư đệ tùy tiện tiến đến, cùng chịu chết không hề khác gì nhau!"
Kiềm Vương thế tử lạnh lùng nhìn nàng một cái, nói: "Bây giờ ngươi nói những chuyện này thì làm được cái gì?"
Bạch Cẩm nhìn hắn, lời nói nhất thời ngừng lại.
Một người bên cạnh Kiềm Vương thế tử nhìn hắn, hỏi: "Nghiêm cung phụng rơi vào trong tay bọn họ, có thể khai ra chúng ta hay không?"
Kiềm Vương thế tử lắc đầu, nói: "Sẽ không, dù Nghiêm cung phụng chết cũng sẽ không khai ra cái gì."
Người kia nhìn về phía hắn, hỏi lại lần nữa: "Vậy tiếp theo chúng ta nên làm cái gì?"
Kiềm Vương thế tử suy nghĩ, nói: "Đại sự quan trọng, ngày sau bản thế tử sẽ cứu Nghiêm cung phụng, nhưng trước mắt còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm, chuẩn bị một chút, ta muốn đi Tô gia. . ."
Sau khi Kiềm Vương thế tử rời đi, Tô Mị núp trong bóng tối xem trò vui mới lặng lẽ chạy đi, mới vừa đi ra được hai bước, sau lưng liền truyền đến một âm thanh.
"Dừng lại!"
Bạch Cẩm đi tới, nhìn nàng, hỏi: "Có phải là Nghiêm sư thúc của ngươi đã rơi vào trong tay bọn họ rồi hay không?"
Tô Mị không trả lời thẳng vào vấn đề của nàng, bĩu môi nói: "Ngươi nói ta chuyển lời cho hắn, nhưng lần này không phải là hắn trêu chọc các ngươi, là các ngươi trêu chọc hắn trước. . ."
"Cái gì mà các ngươi. . ." Bạch Cẩm nhìn nàng, cau mày nói: "Đến cùng thì ngươi thuộc về bên nào?"
"Ngươi trước tiên đừng quản xem ta thuộc về bên nào." Tô Mị nhìn bà ta, nói: "Ngươi trước tiên ngẫm lại xem ngươi thuộc về bên nào, ngươi cho rằng ngươi ở phe thế tử, nhưng mà có vẻ như thế tử lại không cho rằng như vậy. . ."
Sau khi Kiềm Vương chết, bà ta ở phe thế tử bên này xác thực là đã bị xa lánh, sắc mặt của Bạch Cẩm hơi trầm xuống, thế tử tuổi nhỏ, trước đó những người bên cạnh hắn liền không giao thiệp với triều đình, bây giờ lại sống ở Giang Nam, căn bản không biết được ngoại giới hiểm ác, kế hoạch nhìn như chu đáo chặt chẽ của bọn họ, kì thực có trăm ngàn chỗ hở, bất kỳ một khâu nào xảy ra vấn đề, đều sẽ dẫn đến thất bại. . .
Nhưng mà bây giờ căn bản là thế tử không tín nhiệm bà ta, đây cũng là một trong những chuyện làm cho bà ta nóng lòng nhất.
Tô Mị nhìn bà ta một chút, nói: "Ngươi tốt nhất là nên ngẫm lại đi, ta đi trang điểm. . ."
"Trang điểm?" Mới đi ra được mấy bước, Bạch Cẩm mới nhớ tới chuyện gì đó khó có thể tin, quay đầu lại nhìn nàng.
Nàng vốn là thế gian nhất đẳng mỹ nhân, thiên sinh lệ chất, thân lại có mị cốt, chính là không cần trang điểm, cũng đủ để mị hoặc chúng sinh, cho nên trước dây căn bản là nàng không có thói quen trang điểm.
Tô Mị nhìn nàng, hỏi: "Thế nào, ta trang điểm cũng không được?"
Bạch Cẩm nhíu mày, nhìn nàng, hỏi: "Ngươi sẽ không thích hắn đấy chứ?"
"Ta không có, ngươi đừng nói mò!" Tô Mị trừng to mắt nhìn bà ta, nói: "Hắn là đệ đệ ta, em kết nghĩa cũng là đệ đệ!"
Bạch Cẩm tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay nàng, đem tay áo của nàng xắn lên, ánh mắt nhìn lên bên trên.
Tô Mị tránh thoát tay của bà ta, bất mãn nói: "Làm gì, ngươi làm ta đau. . ."
Bạch Cẩm nhìn chu sa trên cổ tay nàng, buông tay nàng ra, nói: "Không nên quên thân phận của ngươi, ngươi cùng hắn, không có kết quả gì tốt. . ."
"Ta biết, không cần ngươi nhắc nhở!" Tô Mị lườm bà ta một cái, bước nhanh rời đi.
Bạch Cẩm nhìn nàng rời đi, một lát sau, mới quay đầu, nhìn theo phương hướng Kiềm Vương thế tử biến mất, trên mặt lộ ra một chút lo lắng, tựa hồ là có chuyện gì khó mà quyết đoán, sắc mặt cuối cùng hóa thành kiên định, thấp giọng nói: "Sai liền sai đi, hi vọng trải qua chuyện này, thế tử có thể trưởng thành. . ."
. . .
Trong phòng nào đó ở Tiêu phủ, Tô Mị ngồi ở trước bàn trang điểm, nhìn chính mình ở trong gương đồng, hỏi: "Vân nhi, ngươi nói xem tại sao nữ tử lại phải trang điểm?"
Nha hoàn đang chải đầu cho nàng ở sau lưng cười hì hì nói: "Đương nhiên là để cho người ưa thích nhìn a, không phải là có một câu nói, nữ là duyệt kỷ giả dung sao. . ."
Tô Mị liếc nàng một cái, nói: "Liền không thể là để cho chính mình nhìn hay sao?"
"Chính mình có gì đáng xem. . ." Vân nhi vừa chải đầu cho nàng, vừa nhếch miệng, nói: "Hơn nữa chính mình cũng không nhìn thấy. . ."
"Duyệt kỷ giả dung. . ." Tô Mị một lần nữa nhìn chính mình ở trong gương đồng, không biết là nghĩ đến cái gì, thầm xì một cái, đỏ mặt nói: "Hồ ly tinh, không biết xấu hổ!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com