Kỵ sĩ cưỡi ngựa tiến vào cửa thành, cũng không có giảm tốc độ, bách tính thấy vậy cũng vội vàng né tránh.
Phóng ngựa trong thành là tội lớn, cho dù là vương công quý tộc ở trong kinh cũng không dám xúc phạm, có thể cưỡi ngựa phi nhanh trong kinh sư như vậy, chỉ có một khả năng.
Đó chính là một nơi nào đó lại có cấp báo quan trọng, tám trăm dặm khẩn cấp, vào thành không cần xuống ngựa, tất cả người đi đường trong thành đều cần nhường đường.
Khi dân chúng trong thành ầm ĩ nghị luận, trong hoàng cung, bầu không khí trong Ngự Thư phòng cũng không thoải mái.
Lúc này tảo triều vừa tan, mấy vị trọng thần trong triều lại bị Trần Hoàng triệu tập đến đây tiếp tục nghị sự, lúc này Tây Bắc sắp loạn, triều đình vừa mới tăng binh không lâu, tin tức Tây Bắc một ngày một tin, gần như mỗi một ngày đều sẽ có biến hóa mới.
Lại bộ thay mặt thị lang Đường Ninh từ Giang Nam đưa tới tin tức, nửa tháng trước đã được nghiệm chứng.
Tam vương tử của Hoàn Nhan bộ dẫn theo bộ tộc Túc Thận, đã tụ tập ở ngoài Phong Châu, các nước ở Tây Vực cũng tấp nập điều động binh mã, tạm trú ở phía tây Sa Châu.
Bởi vì Trần quốc sớm đã có phòng bị, khiến cho Hoàn Nhan bộ cùng các nước Tây Vực đều kiêng kị nên cũng không có động tác gì.
Nhưng đây chỉ là tạm thời, tất cả mọi người biết, thảo nguyên cùng Tây Vực đang đợi, chờ đến khi Giang Nam loạn, bọn hắn sẽ nội ứng ngoại hợp, Trần quốc ngay lập tức sẽ hai mặt thụ địch.
Ngự Thư phòng, Trần Hoàng nhìn Hộ bộ Thượng thư, nói ra: "Các chiến sĩ vì nước chinh chiến, triều đình cũng không thể để bọn hắn chạnh lòng, Hộ bộ cấp quân lương tới Tây Bắc lại thêm gấp đôi."
Hộ bộ Thượng thư ngẩng đầu, há to miệng, nói ra: "Bệ hạ, những ngày gần đây quốc khố đúng là khá nhiều, nhưng vì chuẩn bị lương bổng cho Tây Bắc, đã dùng hết không ít, nếu lại thêm gấp đôi, sợ là có chút giật gấu vá vai. . ."
"Số bạc này trẫm sẽ lấy từ trong nội phủ ra." Trần Hoàng nhìn hắn, mặt không thay đổi nói ra: "Trẫm cho ngươi năm triệu lượng, ngươi cần để chiến sĩ Tây Bắc dùng tới được binh khí khôi giáp nhất, một ngày ba bữa, từng bữa ăn đều có thịt, tiền thưởng gấp bội, giết địch quân công gấp bội. . ."
Trần Hoàng vừa nói xong, không chỉ Hộ bộ Thượng thư, chư vị trọng thần trong triều có mắ đều là lộ ra vẻ không thể tin được.
Bệ hạ tiết kiệm là chuyện mà đám người rõ như ban ngày, thậm chí đã đến tình trạng keo kiệt.
Một Đế Vương mà ngay cả quốc khố phát ngân vượt qua một ngàn lượng đều cần hỏi, thế mà lại lấy ra năm triệu lượng bạc từ trong nội phủ, hóa thành quốc dụng?
Tiền thuế một năm thu vào quốc khố cũng chỉ tầm mười triệu lượng, không nói đến nội phủ có năm triệu lượng này là từ đâu tới, cho dù nội phủ thật sự có nhiều tiền như vậy, sao bệ hạ có thể bỏ được?
Nếu quả thật có năm triệu lượng chi cho tiền tuyến Tây Bắc, không nói có thể quét ngang man di, ít nhất là triều đình sẽ không cần lo lắng chiến sự phía trước quá mức.
Đánh trận chính là so bạc, các tướng sĩ có binh khí sắc bén nhất, khôi giáp kiên cố nhất, hậu cần không lo, còn có bạc liên tục không ngừng đổ đi, chỉ bằng những quỷ nghèo ở thảo nguyên cùng Tây Vực kia, lấy cái gì để đánh lại bọn hắn?
Dù các tướng sĩ không ra khỏi thành nghênh chiến, chỉ kéo dài cũng kéo chết bọn hắn.
Sau khi Hộ bộ Thượng thư lấy lại tinh thần, chắp tay nói: "Thần thay mặt các tướng sĩ tiền tuyến, cám ơn bệ hạ. . ."
Trần Hoàng lại sắp xếp thêm mấy việc một chút, cho đến khi mặt trời lên đến đỉnh điện, mọi người mới từ Ngự Thư phòng lui ra ngoài.
Hộ bộ Thượng thư Tiền Thạc nhìn Binh bộ Thượng thư Lục Đỉnh, nói ra: "Quân tiền từ nội phủ đi ra, đều sẽ lưu tại Hộ bộ, chuyên môn dùng cho Tây Bắc, sai khi Lục đại nhân hồi nha, sớm định ra điều lệ, Hộ bộ cũng tiện nhanh chóng phát ngân. . ."
Lục Đỉnh nhẹ gật đầu, sau đó lại kinh ngạc nói: "Lần này bệ hạ vừa ra tay đã là năm triệu lượng, nội phủ nào có nhiều bạc như vậy?"
Tiền Thạc lắc đầu, nói ra: "Nội phủ của bệ hạ bây giờ sợ là còn dư dả hơn cả quốc khố, xem ra lần này Đường đại nhân từ Giang Nam chở về không ít đồ tốt. . ."
Lục Đỉnh nhíu mày, hỏi: "Những bạc này không nên giao nộ vào quốc khố sao?"
Tiền Thạc nhìn hắn một cái, nói ra: "Chuyện này, Lục đại nhân có thể thử nói chuyện cùng bệ hạ. . ."
Lục Đỉnh lườm ông ta, nói ra: "Đây hình như là chuyện của Hộ bộ, không quan hệ gì đến Binh bộ chúng ta, càng có thể là, mặc dù bệ hạ yêu tiền, nhưng lại không thủ tài, bạc ở quốc khố hay ở nội phủ, không có khác biệt lớn. . ."
Hai người nói chuyện phiếm vài câu, đến khi đi tới cung cửa, phía trước chợt có một kỵ sĩ băng băng chạy tới, kỵ sĩ kia đi đến cửa cung, nhẹ nhàng tung người xuống ngựa, chạy qua bên cạnh bọn hắn, đi thẳng vào trong cung.
Nhìn quần áo của người kia, bước chân mấy người dừng lại, Lục Đỉnh kinh ngạc nói: "Tin tức trăm tám dặm khẩn cấp từ đâu tới?"
Đám người đều nghi ngờ tự hỏi trong một chớp mắt, sau đó đồng loạt xoay người, trở về trở về.
. . .
Bên ngoài Ngự Thư phòng, Triệu Viên đứng ở cửa ra vào, nhìn tiểu hoạn quan kia, hỏi: "Vì sao không để ta gặp phụ hoàng?"
Tiểu hoạn quan kia khổ sở nói: "Nhuận Vương điện hạ, bệ hạ đang xử lý chính vụ, không tiện quấy rầy, còn xin Nhuận Vương điện hạ thông cảm. . ."
Trong cung ai cũng biết mấy ngày này tâm tình bệ hạ không tốt, không thích bị người quấy rầy, nếu thả Nhuận Vương đi vào, chọc giận bệ hạ, đám nô tài bọn hắn sẽ phiền phức lớn.
Nhuận Vương nói: "Ta không quấy rầy phụ hoàng, ta chỉ thỉnh giáo phụ hoàng một vấn đề mà thôi."
Hoạn quan kia vẻ mặt đau khổ nói: "Nhuận Vương điện hạ. . ."
Ngụy Gian đẩy cửa đi tới, nói ra: "Bệ hạ để Nhuận Vương điện hạ đi vào."
Tiểu hoạn quan kia nhẹ nhàng thở ra, lui ra phía sau một bước, khom người nói: "Vâng."
Nhuận Vương đi vào Ngự Thư phòng, Trần Hoàng nhìn xem hắn, hỏi: "Viên nhi không đi tìm mấy tiểu cô nương kia chơi, đến chỗ phụ hoàng làm gì?"
Triệu Viên nói: "Vừa rồi đại học sĩ giảng bài, Viên nhi có mấy chỗ nghe không n hiểu, nghĩ đến thỉnh giáo phụ hoàng một chút."
Trần Hoàng kinh ngạc nhìn hắn, tiểu gia hỏa từ trước đến nay thích chơi cùng những tiểu cô nương kia bỗng nhiên trở nên hiếu học, có chút nằm ngoài tưởng tượng của ông ta.
Trần Hoàng đi tới, hỏi: "Chỗ nào không hiểu?"
Triệu Viên mở sách bản, nói ra: "Nơi này, còn có nơi này. . ."
Trần Hoàng giải đáp từng chỗ cho hắn xong, nhìn Triệu Viên đang chìm trong suy tư, thuận miệng hỏi: "Sao Viên nhi đột nhiên trở nên hiếu học rồi?"
"Bởi vì Viên nhi muốn biến thành một người hữu dụng đối với quốc gia." Triệu Viên ngẩng đầu, nói ra: "Như thế mới có thể phân ưu vì phụ hoàng."
Trần Hoàng kinh ngạc nói: "Phân ưu vì phụ hoàng?"
Triệu Viên nói: "Ta nghe đại học sĩ nói, có rất nhiều người xấu đều đang nhằm vào Trần quốc chúng ta, phụ hoàng muốn trị quốc, còn muốn đề phòng những người xấu kia, mỗi ngày dậy sớm như vậy, ngủ muộn như vậy, nếu như Viên nhi có thể giống tiên sinh phân ưu vì phụ hoàng thì tốt."
Nghĩ đến Đường Ninh, Trần Hoàng lại nhớ lại chuyện Giang Nam, mặc dù Đường Ninh chưa bao giờ khiến ông ta thất vọng, nhưng kết quả chưa có, trong lòng của ông ta vẫn còn có chút lo lắng.
Lại nhìn về phía Triệu Viên lúc, trên mặt của ông ta đã lộ ra vẻ vui mừng, nói ra: "Tiên sinh của ngươi là một người rất có bản lãnh, Viên nhi phải thương xuyên thỉnh giáo tiên sinh."
Triệu Viên liên tục gật đầu, nói ra: "Người Viên nhi bội phục nhất, chính là tiên sinh cùng phụ hoàng!"
Khi hắn nói câu nói này, mặt mũi tràn đầy chờ mong, ngay cả trong mắt đều đang lóe ánh sáng, Trần Hoàng khẽ giật mình, cười hỏi: "Bội phục chúng ta chuyện gì?"
Mẫu phi đã dặn không thể nói cho người khác biết hắn khắc khổ đọc sách là vì làm hoàng đế cưới Vương gia muội muội, Bạch gia muội muội, Trương gia tỷ tỷ, cũng không thể nói hắn hâm mộ nhất chính là phụ hoàng có hậu cung có nhiều phi tử như vậy, tiên sinh trong nhà có nhiều sư mẫu xinh đẹp như vậy. . .
Triệu Viên ngẩng đầu, nghiêm túc nói ra: "Bội phục phụ hoàng có thể quản lý quốc gia tốt như vậy, bội phục tài hoa và học thức của tiên sinh. . ."
Trên mặt Trần Hoàng càng tươi cười, đang muốn mở miệng, đột nhiên có một tên tiểu hoạn quan vội vã chạy vào, lớn tiếng nói: "Bệ hạ, tin chiến thắng từ Giang Nam!"
"Tin chiến thắng?" Trần Hoàng giật mình, sắc mặt vui mừng, nói ra: "Nhanh, nhanh tuyên!"
Một lát sau, Trần Hoàng nhìn một người quỳ gối trên điện, nói ra: "Đọc!"
Người kia ngẩng đầu, ôm quyền nói: "Hồi bệ hạ, Giang Nam có tặc tử phạm thượng làm loạn, nay đã lắng lại. Loạn đảng đứng đầu là Kiềm Vương thế tử Lương quốc bị Đường đại nhân dùng Thượng Phương Bảo Kiếm giết, một đám vây cánh cũng bị giải quyết tại chỗ, ngoài ra đuổi bắt hơn mười dư nghiệt Hoàn Nhan bộ, ít ngày nữa sẽ áp giải hồi kinh. . ."
Bây giờ thế cục Trần quốc nghiêm trọng, Giang Nam là mấu chốt phá cục.
Loạn Giang Nam đã dẹp được, Trần quốc cũng bớt lo âu, thảo nguyên và Tây Vực, cũng không còn dám hành động thiếu suy nghĩ, tình thế nguy hiểm của Tây Bắc cũng có thể giải.
Trần Hoàng đứng lên, nhịn không được cười to nói: "Tốt, tốt !"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com