Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 616: CHƯƠNG 615: QUỐC LỄ

Kinh sư cửa thành, người người nhốn nháo.

Dân chúng đứng hai bên quan đạo, cùng nhau nhìn về phía cuối quan đạo.

Hôm nay là ngày Tả Kiêu vệ hữu tướng quân, Lại bộ tả thị lang Đường Ninh hồi kinh, chuyến này hắn tiến về Giang Nam tiêu diệt phản tặc, phá tan dã tâm của phản tặc, cũng giúp triều đình cùng bách tính giải vây.

Công lao của Đường đại nhân quá lớn, ngay cả bệ hạ đều dẫn theo bách quan tự mình ra cửa thành nghênh đón, kinh sư càng có muôn người đều đổ xô ra đường, bách tính tề tụ ở cửa thành, mong mỏi trông mong.

Đây là quốc lễ, quốc lễ dùng để đối đãi với quốc sĩ.

Trần Hoàng ngồi trong xa giá, dõi mắt trông về phía xa, thấy phía trước vẫn không có động tĩnh, quay đầu lại hỏi: "Bọn hắn bao giờ mới đến?"

Ngụy Gian nói: "Hồi bệ hạ, gián điệp bí mật vừa mới trở về, Đường đại nhân còn chừng có một khắc đồng hồ nữa là đến."

Trần Hoàng nhẹ gật đầu, sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhưng trong mắt đầy vẻ mong đợi kia, vẫn không che giấu được.

Bách quan dựa theo phẩm cấp, đứng ở hai bên đường, cho dù mặt trời trên đỉnh đầu rất độc cũng phải đàng hoàng đứng đấy.

Ngay cả bệ hạ đều ở cửa thành chờ, sao bọn hắn dám oán giận chứ?

Dù sao bọn hắn chờ chỉ là một công thần, có một số người đứng từ khi mặt trời vừa lên, lại là cô gia nhà mình, tưởng tượng như vậy, trong lòng bọn họ đã thoải mái hơn nhiều.

Quan viên bên cạnh Chung Minh Lễ, ánh mắt thỉnh thoảng đều nhìn về phía ông ta, ý nhạo báng trong mặt cực kỳ rõ ràng.

Chung Minh Lễ mặt không đổi sắc, trong ánh mắt khác thường của mọi người, vững như bàn thạch.

Tuy nói nhạc phụ luôn luôn bị cô gia nhà mình đè ép, dường như không có bất kỳ uy nghiêm gì, nhưng từ khi nữ nhi mặc vào trong phục cáo mệnh tam phẩm, ông ta đã tuyệt tâm tư so sánh với cô gia nhà mình lần, dù sao nếu không có Đường Ninh, sợ là hiện tại ông ta vẫn còn ở Linh Châu, khi một huyện lệnh ngay cả nữ nhi đều không bảo vệ được, làm sao có thể hai năm thăng liền sáu cấp, ngồi lên vị trí Kinh Triệu doãn?

Nhạc phụ kém cô gia thì làm sao, có một vị cô gia như thế, không biết có bao nhiêu người trong triều hâm mộ hắn?

Cũng không biết có phải là ảo giác của ông ta hay không, có đôi khi ông ta cảm thấy ánh mắt bệ hạ nhìn ông ta có chút là lạ, tràn đầy hâm mộ và ghen ghét. . .

Ông ta hưởng thụ ánh mắt của mọi người, một lúc sau, đám người chợt reo hò lớn.

"Trở về!"

"Ta nhìn thấy bọn hắn!"

"Mau nhìn, Đường đại nhân hồi kinh!"

. . .

Đường Ninh cũng không ngờ được, bách tính kinh sư vậy mà nhiệt tình như thế, hắn xuống xe ngựa, chỉ cảm thấy tiếng hoan hô đinh tai nhức óc, ngay cả mặt đất dưới chân đều tựa hồ đang chấn động.

Trần Hoàng từ trên xa giá xuống tới, Đường Ninh tiếp nhận Thượng Phương Bảo Kiếm từ trong tay Trần Chu, hai tay nâng qua, đi đến trước mặt Trần Hoàng, quỳ một chân trên đất, nói ra: "Thần đã hoàn thành việc cần làm, mời bệ hạ thu hồi Thượng Phương Bảo Kiếm."

"Đường ái khanh đứng lên đi." Trần Hoàng tự mình đỡ hắn dậy, nói ra: "Ngươi quả nhiên không cô phụ kỳ vọng của trẫm."

Ngụy Gian tiếp nhận Thượng Phương Bảo Kiếm từ trong tay Đường Ninh, Đường Ninh chắp tay nói: "Thánh ân của bệ hạ, thần không dám cô phụ, chỉ mong toàn lực ứng phó, mới có thể hồi báo ân tình của bệ hạ."

"Tốt, tốt !" Trần Hoàng cười ha ha hai tiếng, nói ra: "Trẫm đã mở yến hội ở trong cung, ái khanh theo trẫm cùng hồi cung, vì ngươi bày tiệc mời khách."

Mặc dù giờ phút này Đường Ninh hận không thể chạy vội về nhà ôm Tiểu Như Tiểu Ý vào trong ngực, nhưng mặt mũi của hoàng đế thì không thể không cấp, chỉ có thể lại chắp tay nói: "Tạ ơn bệ hạ."

Trong ánh nhìn chăm chú của mọi người, Trần Hoàng một lần nữa bước lên xe giá, đến khi sắp bước lên mới quay đầu nhìn qua Đường Ninh, nhỏ giọng hỏi: "Trong những rương kia, đều là bạc?"

Đội xe đằng sau mặc dù không nhiều rương, cho dù là tràn đầy bạc, cũng không đủ bổ sung vào số bạc lúc trước ông ta xuất ra từ nội phủ, nhưng có dù sao cũng tốt hơn là không có.

Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Hồi bệ hạ, không phải."

Trên mặt trần Hoàng lộ ra vẻ thất vọng, đang muốn lên xe, sau lưng lại truyền đến tiếng nói của Đường Ninh.

"Trong những rương kia, đều là ngân phiếu."

Trần Hoàng không cẩn thận đạp hụt một cước, suýt nữa ngã xuống từ trên xa giá, Đường Ninh lập tức tiến lên đỡ lấy ông ta.

Hoạn quan hầu hạ chung quanh sớm đã sợ vỡ mật, muốn chạy lên trước hỗ trợ nhưng lại bị Trần Hoàng phất tay đuổi.

Trần Hoàng nhìn Đường Ninh, mím môi một cái, hỏi: "Bao nhiêu?"

Đường Ninh duỗi ra một ngón tay.

Khóe miệng Trần Hoàng hiện ra mỉm cười, hỏi: "Lại có mười triệu lượng?"

Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Hồi bệ hạ, thân hào nông thôn gia tộc quyền thế ở Nhuận Châu, lần này vì trợ giúp quốc khố, quyên ra tài vật tương đương với bạch ngân là 112 triệu lượng. . ."

Trần Hoàng nhìn về phía hắn, không tin hỏi lại: "Bao nhiêu?"

Đường Ninh nói: "Hồi bệ hạ, số lượng cụ thể là 100 triệu 1,252 vạn 3800 lượng. . ."

Thậ ra nếu như đúng theo kế hoạch thì phía sau còn có số lẻ mấy chục lượng, nhưng nghĩ tới những thương nhân ở Nhuận Châu kia lần này gặp tai bay vạ gió, cũng không dễ dàng, Đường Ninh mới hào phóng giúp bọn hắn bỏ đi số lẻ.

Trần Hoàng nhắm mắt lại, trầm mặc hồi lâu, mới nhỏ giọng nói ra: "Việc này đừng rêu rao, còn nữa, đỡ trẫm lên xe. . ."

. . .

110 triệu lượng bạc, cho dù đối với một quốc gia cũng là một cái con số trên trời.

Đường Ninh tại Nhuận Châu đoạt lại tài sản của phú thương, kỳ thật có rất nhiều cơ hội có thể kiếm được tiền hoa hồng, xem như chuyển về cho Trần Hoàng năm ngàn vạn lượng, ông ta cũng sẽ cao hứng.

Hắn không làm như vậy là vì hắn cũng không thiếu tiền, đối với hắn thì bạc chẳng qua chỉ là một con số, khi con số này lớn đến trình độ nào đó, lại lớn tới mức không có bất cứ ý nghĩa gì.

Loại tình huống này, đặt ở phương diện khác cũng áp dụng được.

Đường yêu tinh muốn ngực của mình lại lớn một chút, là bởi vì nàng vốn không có, Tô Mị và Lý Thiên Lan sẽ không có suy nghĩ giống như nàng. . .

Trần Hoàng nói là mở tẩy trần yến cho hắn, nhưng ông ta chỉ gắp hai đũa, ý tứ một chút rồi lấy cớ thân thể khó chịu rời đi.

Đường Ninh biết ông ta muốn đi đếm ngân phiếu, người một đêm chợt giàu, trên tâm lý cần thích ứng chuyện mình lập tức có được nhiều tiền như vậy, cần một đoạn thời gian rất dài, nếu như Đường Ninh dự liệu không sai, sau đó Trần Hoàng hẳn là sẽ làm mấy chuyện của nhà giàu mới nổi.

Tẩy trần yến kết thúc, hắn lập tức xuất cung chạy thẳng đến cửa chính.

Hắn vốn tưởng rằng lần này đãi ngộ khi về đến nhà sẽ giống như lần trước từ Sở quốc trở về, ít nhất phải chịu mấy cái liếc mắt của Tiểu Ý, ngủ ở thư phòng mấy buổi tối.

Nhưng sự thật lại không phải là như vậy.

Khi hắn trở về, Tô Mị đang lấy thân phận Tứ phu nhân, kính trà cho Tiểu Như Tiểu Ý cùng Đường Yêu Yêu, mặc dù nàng lớn tuổi nhất, nhưng loại chuyện này, lại không so đo tuổi cùng tư lịch.

Khi Tô Mị kính trà, Triệu Mạn đứng ở bên cạnh, ánh mắt nhìn về phía Đường Ninh u oán đến nỗi hắn thực sự không đành lòng nhìn thẳng.

Không khí bình tĩnh quỷ dị này một mực tiếp tục đến tối, đến khi hắn đi vào gian phòng Tiểu Ý, phát hiện Tiểu Như và Tô Mị đều ở đây, suýt nữa hắn đã có chút không tin vào hai mắt của mình.

Một đêm này tất nhiên là không thể dùng ngôn ngữ và chữ viết để miêu tả, Đường Ninh vốn cho rằng Tô Mị thuyết phục Tiểu Như và Tiểu Ý, dù sao nàng cũng có năng lực như thế, về sau hậu viện có thể an ổn hay không còn phải dựa vào nàng.

Nhưng khi ban đêm ngày thứ hai hắn đẩy ra cửa phòng Tiểu Như, phát hiện Tiểu Ý và Tô Mị cũng ở đây.

Một đêm này, tự nhiên vẫn không thể miêu tả.

Đến ban đêm ngày thứ ba đẩy ra cửa phòng của Tô Mị, phát hiện Tiểu Ý và Tiểu Như đều ở, Đường Ninh nhướng mày, phát hiện chuyện cũng không đơn giản.

Đường Ninh hồi kinh ngày thứ tư.

Đêm đó, Đường Yêu Yêu ngáp, chuẩn bị đóng cửa phòng đi ngủ, Đường Ninh chạy trước nàng một bước đi vào gian phòng, đóng cửa phòng lại.

Đường Yêu Yêu nhìn hắn, hỏi: "Làm gì?"

"Buổi tối hôm nay ta ngủ nơi này." Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Mấy ngày sau ta đều ngủ nơi này. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!