Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 628: CHƯƠNG 627: ĐẮC TỘI

Mặc dù ngày bình thường An Dương quận chúa nhìn như ổn trọng hào phóng, nhưng làm khuê trung mật hữu của nàng, Đường Thủy hết sức rõ ràng, nếu như tính xấu của nàng nổi lên, cũng không có dễ dàng nguôi ngoai như vậy.

Nàng nhìn An Dương quận chúa, khuyên nhủ: "Được rồi ngươi là người lớn không chấp người trẻ, không nên chấp nhặt với hắn."

"Nếu là người khác còn chưa tính, chuyện của Tiểu Mạn là ta nói cho hắn biết, Đường phu nhân lần kia, cũng là ta giúp hắn, ta đối với hắn có ân, thế mà hắn dám lấy oán trả ơn. . ." An Dương quận chúa hừ lạnh một tiếng, nói: "Bản quận chúa chịu không được cơn tức này. . ."

Đường Thủy thấy vậy, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Vậy chính ngươi cẩn thận một chút, chú ý phân tấc. . ."

An Dương quận chúa bất mãn nhìn nàng, hỏi: "Ngươi đến cùng là đứng ở bên nào?"

Đường Thủy liếc nàng một cái, nói: "Ta bên nào cũng không đứng."

An Dương quận chúa tức giận nói: "Chúng ta đã làm bạn vài chục năm, so ra kém biểu đệ mà ngươi mới biết hai năm, còn không phải là thân thiết nữa!"

. . .

Đường Ninh đã hạ quyết tâm, giữ một khoảng cách với những nữ tử khác, An Dương quận chúa đối với hắn có ân, ngày sau nếu nàng có việc gì cần hắn trợ giúp, Đường Ninh nghĩa bất dung từ, nhưng loại trường hợp nhàm chán không quá quan trọng này, đẩy cũng liền đẩy.

Chuyện lần này qua đi, An Dương quận chúa cũng đã lòng sinh bất mãn với hắn, quyết định cùng hắn từ từ cách xa a?

Hôm nay là ngày cuối cùng hắn nhập chức Công bộ, trong lúc rảnh rỗi, Đường Ninh dẫn theo các nàng đi ra, tản tản bộ hít thở không khí.

Mấy nha hoàn bọn Tình Nhi cùng Tú Nhi cầm mấy con diều thả, con diều của bọn Tú Nhi đã lên trời, Tình Nhi còn chưa thả bay lên được.

Tình Nhi chạy tới, nói: "Cô gia, giúp người ta nâng con diều một chút. . ."

Một mình Tú Nhi liền có thể đem con diều thả lên, Tình Nhi lại cần người khác giơ giúp, chính mình nắm dây chạy chậm, Đường Ninh đã ngồi lên trên đồng cỏ, lười nhác đứng lên, nói: "Ngươi để cho Tú Nhi dạy ngươi đi, con diều không cần nâng cũng có thể thả lên. . ."

"Tú Nhi không dạy ta, ta ghét nàng. . ." Tình Nhi bĩu môi, làm nũng nói: "Cô gia không lên nổi nha. . ."

Đường Ninh nhìn Chung Ý đang đi tới, nói: "Tiểu thư nhà các ngươi đang đến, ngươi để nàng giúp ngươi nâng một chút."

Chung Ý chậm rãi đi tới, hỏi: "Thế nào?"

Tình Nhi cầm con diều, nói: "Cô gia không. . ."

Một câu của nàng còn chưa nói xong, liền bị Đường Ninh nhảy dựng lên che miệng lại.

Đường Ninh lươmg nàng một cái, nói: "Trẻ con không nên nói lung tung, cô gia giúp ngươi nâng là được. . ."

Đường Ninh giúp nàng giơ con diều, con diều của Tình Nhi cũng không bay lên được, rơi vào đường cùng, Đường Ninh đành phải tự mình giúp nàng thả.

Con diều bay đến vị trí đầy đủ cao, Đường Ninh đang định đưa dây diều cho nàng, con diều trên trời bỗng nhiên thay đổi quỹ tích, sau khi liệng về một hướng khác một đoạn, liền đâm xuống đất.

Tình Nhi có chút khổ não chỉ sang một bên khác, nói: "Cô gia, dây của chúng ta quấn vào dây của các nàng!"

Đường Ninh nhìn An Dương quận chúa đang nắm lấy dây diều từ bên cạnh hắn đi qua, không biết trong lòng nàng nghĩ như thế nào, rõ ràng là nhìn thấy bọn họ đang chơi diều, còn từ bên cạnh đi tới, không chỉ làm con diều của Đường Ninh rơi xuống, con diều của các nàng cũng bị mất.

Hắn tự nhiên không thể so đo loại chuyện này với An Dương quận chúa, chủ động cười cười, nói: "Hôm nay quận chúa cũng tới chơi diều. . ."

"Chúng ta rất quen sao?" An Dương quận chúa liếc mắt nhìn hắn, nhìn về phía Đường Thủy ở bên cạnh, hỏi: "Người này nhìn có chút quen mặt, không biết là đã gặp ở nơi nào rồi, Thủy nhi ngươi gặp hắn chưa?"

Thông qua An Dương quận chúa, Đường Ninh đã hiểu rõ một cái đạo lý, quả nhiên là không thể trêu chọc nữ nhân, dù có vẻ như là tính tình của nàng rất tốt.

An Dương quận chúa lấy một loại phương thức đồng quy vu tận, quấn lấy con diều của Đường Ninh, liền đi qua nói chuyện với Chung Ý Tô Như.

Đường Thủy lưu ở tại chỗ, nhìn Đường Ninh, nói: "Lần này An Dương giận thật à, nàng thế nhưng mà thù rất dai, ngươi tốt nhất nói lời xin lỗi với nàng đi."

Đường Ninh phát hiện ra hắn đã sai, hắn vẫn không hiểu rõ được nữ nhân, hắn cho rằng An Dương quận chúa bởi vì ngày đó sẽ xa lánh hắn, nghĩ không ra ngược lại nàng lại bắt đầu đối đầu với hắn.

Chọn lấy thời điểm nhàn rỗi, Đường Ninh đi đến bên cạnh An Dương quận chúa đang lạc đàn, xin lỗi nói: "Quận chúa, thật sự là có lỗi, ngày đó lời nói của ta, kỳ thật không phải là ý tứ mà ngươi nghĩ, ta cho tới nay đều xem quận chúa là bằng hữu."

An Dương quận chúa nhìn hắn, âm dương quái khí nói: "Không dám nhận không dám nhận, ngươi là Lại bộ Thị lang, Tả Kiêu vệ hữu tướng quân, tiểu nữ tử làm sao có thể tương xứng làm bằng hữu với Đường đại nhân. . ."

Lòng dạ của An Dương quận chúa hẹp hòi còn ở phía trên dự đoán của hắn, cho dù là Đường Ninh được công nhận là người tính toán chi li, cũng không nhỏ mọn bằng nàng.

Hắn cười khan một tiếng, nói: "Quận chúa nói đùa, thân phận của quận chúa tôn quý, là Đường Ninh trèo cao."

An Dương quận chúa cười lạnh nói: "Ngày đó ngươi cũng không nói như vậy, ngươi ngay cả yến hội của ta cũng không muốn tham dự, còn nói chúng ta là bằng hữu?"

"Đó là bởi vì. . ." Đường Ninh suy nghĩ, nói: "Đường Ninh đã là người có vợ, nên cần giữ một khoảng cách với những nữ tử khác, bởi vậy không dám đi quá gần với quận chúa, cũng sẽ không hủy đi danh dự của quận chúa. . ."

An Dương quận chúa nghe vậy, sắc mặt mới hơi hòa hoãn lại một chút, hỏi: "Vẻn vẹn bởi vì chuyện này?"

Đường Ninh chắp tay nói: "Thiên chân vạn xác."

An Dương quận chúa cũng không muốn bởi vì chuyện này mà huyên náo quá lớn với Đường Ninh, thuận hắn liền xuống bậc thang, trêu đùa: "Ngươi là sợ làm cho người ta chỉ trích, hay là sợ đi quá gần với bản quận chúa, sẽ không kìm lòng được?"

Đường Ninh cười cười, nói: "Quận chúa quá lo, Đại phu nhân của Đường mỗ tài hoa hơn người, Nhị phu nhân ôn nhu hiền thục, Tam phu nhân võ nghệ cao cường, Tứ phu nhân dung mạo vô song, ngoại trừ phu nhân nhà ta ra, nữ tử trong thiên hạ này, liền rốt cuộc không lọt nổi vào trong mắt xanh của ta. . ."

Nụ cười trên mặt An Dương quận chúa cứng đờ, cắn răng hỏi: "Ý của ngươi là, bản quận chúa không tài hoa hơn người bằng Đại phu nhân nhà ngươi, không ôn nhu hiền thục bằng Nhị phu nhân nhà ngươi, không có võ nghệ cao cường bằng Tam phu nhân nhà ngươi, không có dung mạo vô song giống Tứ phu nhân nhà ngươi. . ., so sánh với các nàng, bản quận chúa liền không còn gì khác?"

Biểu lộ của Đường Ninh ngơ ngẩn, giải thích nói: "Ta không phải là có ý tứ này."

"Ta thấy ngươi chính là có ý tứ này!" An Dương quận chúa trừng mắt liếc hắn một cái, nhìn về phía Tình Nhi ở bên cạnh, hỏi: "Ngươi nói, cô gia nhà ngươi là có ý gì?"

Tình Nhi nhìn nàng, nhỏ giọng nói: "Thế nhưng đúng là quận chúa không tài hoa bằng tiểu thư, không ôn nhu bằng Tiểu Như tỷ tỷ, không lợi hại bằng Yêu Yêu tỷ tỷ, không xinh đẹp bằng Tô Mị tỷ tỷ. . ."

"------- "

An Dương quận chúa nhìn Tình Nhi một cái, không nói tiếng nào bỏ đi, Tình Nhi nhìn bóng lưng đi xa của nàng, lúc này mới nhìn Đường Ninh, hỏi: "Cô gia, có phải là ta không nên nói như vậy hay không?"

Đường Ninh nhìn vẻ mặt vô tội của Tình Nhi, gõ một cái lên trên đầu nàng, nói: "Nha đầu ngươi, chỉ toàn nói lời nói thật. . ."

Tình Nhi có chút ngượng ngùng cười cười, từ dưới đất nhặt con diều lên, đưa cho hắn, nói: "Cô gia sẽ giúp ta nâng một chút. . ."

Đường Ninh còn đang suy nghĩ lấy có nên đưa chút lễ vật gì đó cho An Dương quận chúa để xin lỗi hay không, Tình Nhi đã giơ con diều lên, lớn tiếng nói: "Cô gia không lên được nha. . ."

Đường Ninh nhận lấy con diều từ trong tay nàng, cắn răng nói: "Lên!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!