Khang Vương phủ.
Khang Vương dựa vào ghế, sắc mặt xám xịt, trong phủ có một đám mưu sĩ đứng ở trong điện, cúi đầu, ánh mắt trốn tránh, không dám đối mặt với hắn.
Không biết qua bao lâu, Khang Vương vịn ghế đứng lên, ánh mắt liếc nhìn xuống phía dưới, nghiêm nghị nói: "Đều nói đi, chẳng lẽ những năm này bản vương nuôi một đám người chết hay sao!"
Đám người sau khi rối loạn tưng bừng, rốt cục có người thấp thỏm mở miệng.
"Một khi Công bộ Thị lang hồi kinh, chuyện cắt xén bạc cho quân giới của Binh bộ, tất sẽ tra được trên đầu điện hạ. . ."
"Những quyền quý trong kinh sư kia, đảm đương không nổi tội danh nhúng tay vào chuyện buôn bán muối, vì tự vệ, nhất định là bọn họ sẽ đẩy điện hạ ra để bảo mệnh. . ."
"Từ giờ trở đi, điện hạ phải chuẩn bị tốt dự tính xấu nhất. . ."
. . .
Khang Vương tức đến phát run, chỉ vào bọn họ, run giọng nói: "Các ngươi nói những lời này thì làm được cái gì, bản vương là muốn các ngươi nghĩ biện pháp, bây giờ đến cùng là bản vương phải làm như thế nào!"
Một người run rẩy nói: "Con, con mắt của tất cả mọi người trong kinh sư đều đang ngó chừng điện hạ, điện hạ cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể chờ đợi striều đình, chờ bệ hạ xử trí. . ."
"Một đám phế vật!" Khang Vương chỉ vào bọn họ, lớn tiếng nói: "Cút, đều cút cho bản vương!"
Đám người giống như được đại xá, tranh nhau chen lấn chạy ra khỏi điện.
Lúc trong điện không còn người nào, hai chân Khang Vương mềm nhũn, xụi lơ ở trên mặt đất, trong đôi mắt hiện ra vẻ sợ hãi, lẩm bẩm nói: "Sẽ không, sẽ không. . ."
Cùng lúc đó, Đường gia.
Cổng vào Đường gia đóng chặt, hai ngày này, quan viên tới cửa bái phỏng, đều bị từ chối ở ngoài cửa.
Chuyện này khiến lòng của vô số người sinh nghi, Khang Vương gặp đại nạn, cao hứng nhất, hẳn phải là Đoan Vương cùng Đường gia, nhưng mà Đường gia biểu hiện ra lại quá trấn định, một trời một vực so với trước đó.
Suy nghĩ kỹ một chút, tựa hồ Đường gia đã yên lặng rất lâu ở trên triều đình, mặc kệ là sự kiện can gián vua lấy Phùng tướng cầm đầu lúc trước, hay là Tô gia ở Giang Nam bị kê biên tài sản, Đường gia đều không có động tác gì, an tĩnh có chút quỷ dị.
Lúc này, Đường phủ, trong thư phòng của Đường Hoài, hắn pha chén trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, liền đi tới phía trước cửa sổ, nhìn qua bầu trời bên ngoài cửa sổ, thở phào một hơi.
Đường Kỳ từ ngoài cửa đi tới, nói: "Tin tức tới từ Đại Lý Tự, quyền quý có liên quan với thương nhân buôn muối các nơi đã khai, không khai ra Khang Vương, bọn họ chỉ có một con đường chết, khai ra hắn, tối thiểu còn có thể bảo trụ tính mệnh nhà mình. . ."
Hắn nhìn Đường Hoài, có chút thoải mái nói: "Khang Vương xong."
Đấu với Khang Vương lâu như vậy, giao phong vụng trộm cùng trên mặt nổi vô số, nhưng đó đều là tiểu đả tiểu nháo, Đường Kỳ không có lần nào càng thêm chắc chắn hơn lần này, Khang Vương xong.
Cắt xén phát ngân của quốc khố, thiếu cân thiếu lượng ở trên quân giới, cấu kết thương nhân buôn muối cùng quan viên Công bộ, chen chân vào việc buôn bán muối sắt, cho dù hắn là hoàng tử, cũng quyết là không có đạo lý được tha thứ.
Chất béo ở Công bộ đủ như thế, muối sắt càng là ẩn chứa lợi nhuận to lớn, vì sao Đường gia không chen chân, không phải là không thể, mà là không dám. . .
Ngày mai ở trên triều đình, một khi việc này được chứng thực, Khang Vương nhẹ thì bị phế tước vị chạy tới đất phong, nặng thì biếm thành thứ dân, khu trục xuất kinh. . .
Mặc kệ là loại kết quả nào, Khang Vương đều sẽ không tiếp tục là đối thủ của Đoan Vương, vĩnh viễn đã mất đi cơ hội đoạt đích.
Mà không có Khang Vương, vị trí ở Đông Cung, liền không có bất kỳ lo lắng gì.
Đường Hoài từ phía trước cửa sổ đi trở về, nói: "Nghĩ không ra, người giải quyết uy hiếp lớn nhất cho chúng ta, lại là hắn. . ."
Đường Kỳ nhìn hắn, hỏi: "Ngày mai ở trên triều đình. . ."
"Không cần lên tiếng." Đường Hoài khoát tay áo, nói: "Nhìn là được."
Đường Kỳ nhẹ gật đầu, nói: "Ta đi nhắc nhở Đoan Vương."
. . .
Tảo triều hôm nay còn chưa bắt đầu, quan viên chờ đợi trước điện liền đã cảm nhận được cực kỳ căng thẳng, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về một bóng người đang đứng phía trước.
Thần sắc của Khang Vương tiều tụy, sắc mặt trắng bệch không chút máu.
Trong hai ngày này, trong cung không có tin tức gì truyền đến, hắn trải qua hai ngày gian nan nhất trong cuộc đời, sắp đến tảo triều, liên quan đến mệnh vận sau này của hắn, giờ phút này tinh thần của hắn cực độ khẩn trương, căn bản là không có thời gian nhàn hạ đi chú ý ánh mắt khác thường của người xung quanhs.
Đoan Vương từ phía sau đi tới, đứng ở bên cạnh Khang Vương, nhìn hắn một chút, cười hỏi: "Hoàng huynh lần trước nói, muốn quyên giúp năm ngàn lượng bạc, không biết còn tính hay không?"
Khang Vương nhìn hắn, nắm chặt nắm đấm, biểu lộ âm lệ đến cực điểm.
Tình cảnh giống như đã từng quen biết, nhưng lúc đó là hắn mỉa mai Đoan Vương không bỏ ra nổi bạc, hôm nay thì đến phiên Đoan Vương châm biếm ngược lại.
Đoan Vương đối mặt với ánh mắt của hắn, trong mắt hiện ra đắc ý cùng chế giễu, một tên hoạn quan từ trong điện đi tới, cao giọng nói: "Vào triều!"
Bách quan dựa theo thứ tự đi vào đại điện, không bao lâu sau, Trần Hoàng mới từ hậu điện chậm rãi đi lên trên long ỷ.
Hôm nay trong điện hoàn toàn yên tĩnh, Trần Hoàng nhìn Khang Vương ở phía trước nhất, trầm giọng nói: "Triệu Thành!"
Thân thể Khang Vương run lên, đi lên phía trước, run giọng nói: "Nhi, nhi thần tại."
Trong mắt Trần Hoàng lộ ra vẻ thất vọng nồng đậm, nghiêm nghị nói: "Quỳ xuống!"
Hai chân Khang Vương mềm nhũn, quỳ rạp xuống ở trên điện.
. . .
Hôm nay Đường Ninh không vào triều, là từ trong miệng người khác nghe được tình huống ở trên triều đình hôm nay.
Hôm nay trên triều đình nghị luận chỉ có một việc, đó chính là bản án ở Công bộ.
Vụ án này liên lụy rất rộng, vẻn vẹn quan ở kinh thành, liền có vài chục vị liên lụy vào trong đó, liên quan đến quyền quý, cũng có hơn mười người, kết cục của những người này đều không hề tốt đẹp gì, phàm là quan viên liên lụy vào trong đó, không có một vị nào có thể bảo trụ mũ quan trên đỉnh đầu, quyền quý dám can đảm nhúng tay vào việc buôn bán muối, cũng đều rơi vào kết cục xét nhà lưu vong.
Đương nhiên, ở trong đó để cho đám người chú ý nhất, vẫn là Khang Vương.
Những quan viên quyền quý này, đều có quan hệ tới Khang Vương, trong một đoạn thời gian trong quá khứ, thế lực của Khang Vương vốn đã bị trọng tỏa, sau khi những người còn sót lại này bị trừng phạt, bên cạnh Khang Vương, cơ hồ là không còn người nào có thể dùng được, so với Đoan Vương lúc trước còn thảm hơn, trên triều đình, cũng không có tiền vốn tranh phong với Đoan Vương nữa.
Đương nhiên, hắn cũng không cần tiếp tục tranh giành với Đoan Vương.
Tháng 9 năm Định Nguyên thứ 2, Khang Vương Triệu Thành, bởi vì liên lụy đến vụ án ở Công bộ, tham ô phát ngân của quốc khố, nhúng tay vào chuyện buôn bán muối sắt, bị bệ hạ miễn đi tước vị thân vương, xuống làm tự vương, trong vòng một tháng, liền phải rời kinh sư, tiến về đất phong ở Sóc Châu.
Vương Tước ở Trần quốc chia làm ba loại, thân vương, tự vương, cùng quận vương.
Trong đó thân vương có địa vị tôn sùng nhất, địa vị của tự vương cao hơn quận vương, thấp hơn thân vương, mà ba loại vương này, chỉ có thân vương có tư cách tranh vị.
Nói cách khác, Khang Vương bị vụ án Công bộ liên luỵ, bị trực tiếp bị đá ra hàng ngũ thân vương, lại không thể tiếp tục tranh đoạt vị trí trữ quân.
Sóc Châu ở phía bắc xa xôi, một khi Khang Vương tiến về, đời này liền không có mấy lần cơ hội có thể trở về kinh.
Kinh sư tranh vị chỉ có Khang Vương cùng Đoan Vương, Khang Vương vừa đi, vị trí Đông Cung kia, mười thành có chín thành sẽ rơi xuống đầu Đoan Vương.
Mặc dù sau khi Khang Vương đi, hắn phụ trách các ngành trong Quốc Tử Giám, đều giao cho Hoài Vương đại diện, nhưng tài nguyên trong tay Hoài Vương, so với Đoan Vương, căn bản là không đáng giá nhắc tới, Khang Vương Đoan Vương đã tranh vị nhiều năm như vậy, trận tranh đoạt vị trí trữ quân này, cũng rốt cục sắp kết thúc.
Mặc dù quá trình ở trong đó có rất nhiều khó khăn trắc trở, nhưng Đường gia cùng Đoan Vương, cuối cùng vẫn cười cuối cùng.
Có người nghĩ đến quá trình rơi đài của Khang Vương, không khỏi có chút thổn thức.
Khang Vương là bởi vì Đường Ninh mà bại, không có thị lang thay mặt Công bộ Đường Ninh vạch trần bản án của Khang Vương, Đoan Vương không có khả năng sớm thượng vị như vậy.
Nhưng mà, quan hệ giữa Đường Ninh cùng Đường gia, cùng Đoan Vương, trong lòng đám người đều biết rõ.
Lần này, là chính hắn sáng tạo ra đối thủ của hắn, là hắn tự tay đem Đoan Vương đẩy lên vị trí chí cao, đem Đường gia đẩy tới hướng huy hoàng kế tiếp.
Nhưng mà, đợi Đoan Vương ngồi vững vàng vị trí kia, sau khi nắm đại quyền trong tay, Đường gia há lại sẽ buông tha cho hắn?
Chắc hẳn vị sao chổi quỷ hẹp hòi Đường đại nhân kia, lúc này trong lòng cũng là bách vị tạp trần, cực không dễ chịu. . .
Trong lòng Đường Ninh hoàn toàn chính xác là không dễ chịu, nói đến hắn cũng không có thâm cừu đại hận gì với Khang Vương, hắn chẳng qua là làm chuyện ở trong chức trách của hắn mà thôi, ai bảo Khang Vương gan to bằng trời, ngay cả loại muối sắt ranh giới cuối cùng của triều đình này cũng dám động tới?
Bây giờ Khang thân vương biến thành Khang tự vương, lập tức liền muốn rời khỏi kinh sư, cũng đã không thể kiềm chế Đoan Vương, tương đương với việc hắn đã gián tiếp giúp Đường gia, giúp Đoan Vương một tay, ngoại trừ thanh danh sao chổi càng thêm vang dội ra, chỗ tốt gì hắn cũng không đạt được.
Mặc kệ là nhìn thế nào, lần này đều là hắn thua lỗ.
Nghĩ đến Khang Vương, Đường Ninh liền không khỏi thở dài, lắc đầu nói: "Không nên thân a. . ."
Khang Vương phủ.
Một mình Khang Vương ngồi liệt ở trong điện, bên người không có một ai làm bạn.
Hôm nay trước khi tảo triều, mưu sĩ trong vương phủ liền đi sạch sẽ, bọn hạ nhân mặc dù không dám thoát đi, nhưng cũng đều tránh né xa xa.
Hắn quay đầu nhìn đại điện trống trải một chút, trên mặt lộ ra một nụ cười thảm.
Nhiều năm mưu đồ, nhiều năm mộng tưởng, lập tức liền tan thành mây khói, đảo mắt thành không.
Buồn cười là, tất cả đầu nguồn, cũng chỉ là bởi vì hắn va vào du thuyền của người khác một phát. . .
"Tự vương, tự vương, ha ha ha ha. . ." Khang Vương giống như điên cuồng, ngửa mặt lên trời điên cuồng cười, cười nước mắt chảy ngang.
"Điện hạ cứ từ bỏ như vậy sao?" Một giọng nói bình tĩnh bỗng nhiên từ trong điện truyền đến.
Khang Vương ngưng cười, quay đầu nhìn nam tử trung niên phía sau, cười thảm hỏi: "Ngươi còn chưa đi?"
Từ tiên sinh nhìn hắn, hỏi: "Vì sao phải đi?"
Khang Vương căm tức nhìn hắn, cắn răng nói: "Ta đã bị phụ hoàng phế đi a, phế nhân có thể làm hoàng đế sao, ngươi lưu lại nơi này, có phải là muốn xem bản vương như trò cười hay không. . ."
Từ tiên sinh bình tĩnh nhìn hắn, nói: "Ta nói ngươi có thể, liền nhất định có thể."
Khang Vương từ dưới đất bò dậy, nắm lấy cổ áo của hắn, điên cuồng nói: "Biện pháp gì?"
Từ tiên sinh đem một tấm lụa trắng ném xuống đất, nói: "Đây chính là biện pháp."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com