Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 654: CHƯƠNG 653: GIAO THỪA NGHE TIN BẤT NGỜ

Một năm này mặc dù Trần quốc gặp rất nhiều khó khăn trắc trở, hai phía Tây Bắc không ngừng náo động, nhưng nói một cách chỉnh thể thì quốc khố sung túc, tình thế an ổn, cũng không chân tay luống cuống, ngược lại chỉ thành thạo điêu luyện.

Mấy ngày trước Trần Hoàng rất hào phóng phát thưởng cuối năm cho quan viên Trần quốc, mặc dù không nhiều, chỉ tương đương với một tháng bổng lộc, nhưng loại vinh hạnh đặc biệt này, đối với đại đa số quan viên Trần quốc thì đều là lần đầu.

Nội phủ có 100 triệu lượng bạch ngân, là một số lượng rất khủng bố, cho dù bại gia giống Trần Hoàng, cũng cần bại thật nhiều năm mới có thể hết.

Trong mấy tháng này, Đường Ninh đã nhận được không ít tin tức liên quan tới Tiêu Giác.

Gia hỏa này ở tiền tuyến phong sinh thủy khởi, tạo ra không ít công tích, rất khó tưởng tượng, Tiêu tiểu công gia đã từng không cứng rắn nổi, hiện tại lại thành Vô Địch tướng quân làm cho các bộ Túc Thận nghe tin đã sợ mất mật.

Trước đó vài ngày, Đường Ninh viết phong thư, để người của Binh bộ thuận tiện mang cho hắn.

Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ, hắn biểu hiện càng xuất sắc, thì càng hấp dẫn sự chú ý của địch nhân, lúc nên thu liễm phải thu liễm, dù sao so với hắn mà nói, lập không hay không lập công đều không quan trọng, mạng chó quan trọng nhất.

Hơn nữa sở dĩ Tiêu Giác có thể lập xuống đại công như vậy trong khoảng thời gian ngắn, cũng là bởi vì không gặp được bộ chủ lực của Hoàn Nhan, địch nhân của bọn hắn, đều là những tiểu bộ tộc kia bị Hoàn Nhan bộ thống nhất.

Khiến Đường Ninh kỳ quái là, Hoàn Nhan bộ ở sâu trong thảo nguyên, không biết là nguyên nhân gì mà lại dám chủ động tuyên chiến với Trần Sở, thế mà vẫn luôn không có phản ứng gì, chỉ để những tiểu bộ tộc phía ngoài kia tùy tiện ứng phó.

Hoặc là bọn hắn khinh thường ứng đối, hoặc là bọn hắn bị sự tình gì kéo lại, thoát thân không ra.

Rốt cuộc là nguyên nhân gì, Đường Ninh không thể nào kiểm tra, chỉ có thể nhắc nhở Tiêu Giác cẩn thận, để tránh hắn vênh váo đắc ý, không cẩn thận khiến Tiêu gia tuyệt hậu từ đây.

Ngày tết lập tức sắp tới, Đường Ninh cũng cố ý buông một chút việc vặt trong tay xuống, cùng mấy phu nhân ra ngoài, tự mình đặt mua đồ tết.

Đường gia hàng năm đều sẽ nhiều thêm mấy người, hàng năm cũng càng náo nhiệt hơn đều so với năm trước, thậm chí Đường Ninh có thể tưởng tượng tình hình hai năm sau, trong nhà chân chính đoàn viên, là sau khi rời kinh.

Lúc trước ước hẹn ba năm, đảo mắt đã qua một nửa.

Trong mấy ngày này, Đường Ninh chưa từng có nhận được tin từ Sở quốc, chính hắn gửi ra, cũng đều như đá chìm đáy biển, không có câu trả lời.

Trước đó vài ngày hắn mới ngẫu nhiên biết, Trường Ninh công chúa của Sở quốc tự mình lãnh binh xuất chinh, sớm đã đi thảo nguyên.

Đường Ninh không lo lắng nàng tự nhiên là giả, không lo lắng nương tử nhà mình chẳng lẽ đi lo lắng cho Tiêu Giác, nhưng khách quan mà nói, Đường Ninh càng tin tưởng thực lực của nàng.

Thế cục trên thảo nguyên, tạm thời còn trong tầm khống chế của Trần Sở, trong kinh lại không giống với lúc trước.

Đoan Vương đến cùng là hoàng tử mà Trần Hoàng vừa ý nhất, cũng là người ứng cử hoàng vị mà ông ta quyết định, bởi vì trước đó hắn càn rỡ, Trần Hoàng đã từng chèn ép hắn mấy tháng, nhưng cũng không thể một mực chèn ép.

Định Nguyên năm thứ hai đã sắp trôi đi qua, mấy ngày trước trên triều hội, Trần Hoàng đã giao chức chủ khảo văn cử sắp đến cho hắn, xem như một lần nữa bắt đầu trọng dụng hắn, cũng mang ý nghĩa là chuyện cũ là chuyện có thể sẽ bỏ qua.

Đoan Vương lại một lần nữa quật khởi, trong khoảng thời gian này Khang Vương lại rất khiêm tốn, Đường Ninh đã từng nghĩ Khang Vương lưu tại kinh sư, hẳn là có mưu đồ gì lớn, để đệ tử Cái Bang ngồi chờ ở cửa trước cửa sau Khang Vương phủ ba tháng.

Chỉ cần Khang Vương đi ra vương phủ, Đường Ninh sẽ biết hắn đi chỗ nào, gặp người nào.

Đáng tiếc hắn không gặp ai, ngoại trừ một mình uống rượu chính là một mình xem kịch, bên người thậm chí ngay cả một tùy tùng đều không mang.

Đường Ninh có thể hiểu được chuyện uống rượu, mượn rượu giải sầu nha, ngay cả hoàng vị hắn cũng đã mất đi, nếu còn không cho phép hắn uống rượu, vậy cũng không khỏi quá bất cận nhân tình.

Nhưng xem kịch thì Đường Ninh lại không hiểu được nữa, trong một tháng đầu, gần như mỗi ngày Khang Vương đều đi vào trong gánh hát, về sau giống như là cảm thấy phiền toái vậy, dứt khoát mua mười người hát rong về, sau đó ròng rã hai tháng hắn đều không ra khỏi vương phủ.

Một người sau khi gặp đả kích, kiểu gì cũng sẽ làm ra mấy chuyện khó hiểu, sau khi Khang Vương gặp đả kích, muốn phóng túng chính mình, Đường Ninh cũng có thể hiểu, nhưng hắn không hiểu được là, Khang Vương mua hát rong tất cả đều là nam nhân, hắn mua bọn hắn trở về, dù thế nào cũng sẽ không phải muốn học diễn kịch?

Đương nhiên, nam nhân cùng nam nhân. . . , cũng không phải không thể, cũng không bài trừ khả năng xu hướng Khang Vương xảy ra biến hóa.

Đường Ninh biết trong kinh có một số quyền quý có đam mê này, trước đó triều đình không cho phép quan viên chơi gái đã có người lách luật, luật pháp quy định không cho phép ngủ nữ nhân, nhưng không quy định không thể ngủ nam nhân, lúc đó, nam kỹ trong kinh rất thịnh hành, về sau có lẽ là ngay cả triều đình cũng không nhìn được, nên mới nới lỏng hạn chế đối với việc này, dần dà, loại tập tục này mới được ngăn chặn.

Đường Ninh không xoắn xuýt vấn đề giới tính của Khang Vương, có thời gian này, còn không bằng đi an ủi Triệu Oa Oa một chút.

Năm nay nàng muốn ở Đường gia ăn tết, nhưng đêm giao thừa, làm công chúa chưa xuất các thì nàng nhất định phải hồi cung.

Trên cơ bản mỗi lần như vậy nàng đều sẽ bỏ lỡ, trong lòng sớm đã tràn đầy oán niệm.

Đường Ninh từ phía sau lưng ôm nàng, cười nói ra: "Ngươi ở trong cung thời điểm, nếu như nhìn thấy bên ngoài thả pháo hoa, thì biết ta đang nhớ ngươi. . ."

Công tượng làm thuốc nổ ở Hỏa Khí doanh đã tận sức tăng cap uy lực thuốc nổ, đương nhiên họ cũng không quên chơi đùa nghề cũ, Đường gia thả pháo hoa, là toàn bộ kinh sư thịnh đại nhất, xinh đẹp nhất, dù là nơi hẻo lánh nào ở kinh sư đều có thể nhìn thấy.

Triệu Mạn nắm tay của hắn, nhỏ giọng nói: "Lúc kia, ta cũng sẽ nghĩ tới ngươi. . ."

. . .

Đêm giao thừa, Đường Ninh và mấy vị phu nhân cùng người nhà đứng ở trong viện, xem pháo hoa nở rộ nở, bách tính trong kinh cũng bị thịnh cảnh này hấp dẫn.

Cho dù là trong thâm cung, cũng có thể nhìn thấy pháo hoa phía ngoài, Triệu Mạn ngồi tại chỗ, ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, khóe miệng cười mỉm, trong mắt tràn đầy vui vẻ.

Đoan Vương cầm đầu chư vị hoàng tử, rời tiệc tiến lên, chúc mấy lời may mắn với Trần Hoàng cùng Thái hậu, riêng phần mình được chút ban thưởng, đây là lệ cũ hàng năm.

Sau đó chính là vãn bối mời rượu trưởng bối, có thể là mời huynh trưởng, Đoan Vương mặc dù là hoàng tử có địa vị tôn sùng nhất, nhưng lễ nghi không thể loạn, hắn có chút thấp thỏm đi đến trước mặt Khang Vương, bưng chén rượu lên, nói ra: "Vương huynh, ta mời ngươi một chén."

Lúc nói chuyện, hắn đã tận lực duy trì một khoảng cách cùng Khang Vương.

Lần trước Khang Vương run tay một cái làm đổ chén rượu, phụ hoàng đã lạnh nhạt hắn ba tháng, thật vất vả mới trở lại triều đình, vạn sự đều cần cẩn thận.

Trên mặt Khang Vương hiện ra một tia sợ hãi, nhưng không có lộ ra vẻ quá mức hoảng sợ, cánh tay run rẩy bưng chén rượu lên, trước mặt Đoan Vương, vội vã uống cạn rượu trong chén, rồi lập tức ngồi xuống.

Đoan Vương nhìn bộ dáng của hắn, trong lòng thở phào một cái, nhưng lại có chút mừng thầm.

Khang Vương đã không phải là Khang Vương trước kia, cũng không thể tiếp tục là đối thủ của hắn, chỉ cần nhìn thấy hắn đã bị dọa thành dáng vẻ này, ngày sau lưu hắn một mạng, dường như cũng không phải không thể.

Ngày giao thừa, kinh sư không cấm đi lại ban đêm, cửa cung cũng đợi đến khuya mới đóng.

Trần Hoàng hôm nay cao hứng, uống vài chén rượu, đến khi có chút hơi say rượu mới tới đến cung điện Thục phi, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Thục phi tự mình giúp ông ta cởi ngoại bào, Trần Hoàng hít một tiếng, nói ra: "Hi vọng Minh nhi có thể hiểu được thâm ý vì sao trong khoảng thời gian này trẫm vắng vẻ hắn, huynh đệ thủ túc cần hai bên cùng ủng hộ, không phải tự giết lẫn nhau. . ."

Ông ta vừa dứt lời, đã có một tên tiểu hoạn quan vội vã chạy vào, sắc mặt kinh hoảng đến cực điểm, run giọng nói: "Bệ, bệ hạ, việc lớn không tốt. . ."

Hôm nay vốn là ngày đại hỉ, Trần Hoàng nhìn hắn, nhíu mày hỏi: "Thế nào?"

Hoạn quan kia hoảng sợ nói: "Khang, Khang Vương điện hạ, gặp chuyện!"

Thân thể Trần Hoàng lung lay, sắc mặt đại biến, thất thanh nói: "Ngươi nói cái gì!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!