Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 667: CHƯƠNG 666: THIÊN NGOẠI HỮU THIÊN

Mặc dù Bạch Cẩm và Công Tôn Ảnh kịp thời phong bế đại huyệt quanh thân, đã ngừng lại tốc độ cổ độc khuếch tán, nhưng sắc mặt vẫn lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được bắt đầu tím xanh.

Tô Mị gảy nhẹ móng tay, một màn khói khẽ bay ra, Bạch Cẩm cùng Công Tôn Ảnh hút khói này vào, sắc mặt mới dần dần khôi phục vẻ bình thường.

Nàng kinh ngạc nhìn hai người, hỏi: "Sao các ngươi phát hiện được?"

"Nếu ngươi muốn hạ độc vô thanh vô tức thì không thể dùng Mê Điệt Lan." Công Tôn Ảnh nhìn nàng, nói ra: "Mùi hương của loại độc này mặc dù cực kì nhạt, nhưng cao thủ nghiên cứu Cổ Đạo này 20 năm trở lên, chẳng lẽ ngay cả hương vị của Mê Điệt Lan cũng không phát hiện ra được."

Bà ta nói xong lập tức nhìn về phía Tô Mị, kinh nghi nói: "Thủ pháp hạ độc ngươi vừa dùng kia học được của ai?"

Độc cổ đạo, sâu độc và độc đương nhiên quan trọng, nhưng thủ pháp hạ cổ độc, cũng rất quan trọng, mức độ quan trọng của nó thậm chí còn cao hơn sâu và độc.

Một thanh bảo kiếm sắc bén, cũng phải ở trong tay cao thủ mới có thể phát huy ra uy lực, đứa nhỏ ba tuổi dù có bảo kiếm nơi tay cũng chỉ là người tài giỏi không được trọng dụng, phung phí của trời.

Người chân chính tinh thông cổ thuật, đều có thủ pháp độc môn của mình, nhưng kiểu hạ độc vô thanh vô tức mà Tô Mị vừa dùng hiển nhiên đã đạt đến cảnh giới này, nếu không phải nàng chọn sai độc, hiện tại Bạch Cẩm và Công Tôn Ảnh đã rơi vào tay nàng.

Mà thủ pháp trước đó của nàng mặc dù cũng khá tinh diệu, nhưng còn chưa đạt tới mức độ tuyệt diệu này.

Tô Mị nhìn bà ta cùng Bạch Cẩm một chút, nói ra: "Các ngươi cho là ta ở nhà nhàn rỗi không làm chuyện gì à, đây là do ta dùng hai ngày cẩn thận suy nghĩ ra được."

Lông mày Bạch Cẩm nhíu lại, nói ra: "Chính ngươi?"

"Vẻ mặt của ngươi thế nào đấy?" Tô Mị nhìn bà ta một chút, bất mãn nói: "Không phải chính ta suy nghĩ, chẳng lẽ là ta nhặt được một bản Vạn Cổ Độc Kinh để luyện sao?"

Vạn Cổ Độc Kinh sớm đã thất truyền, Bạch Cẩm đương nhiên sẽ không cảm thấy như vậy, bà ta nhìn Tô Mị, nói ra: "Nếu là do ngươi tự ngộ ra, đương nhiên là tốt nhất, lần này tranh vị lại có thêm mấy phần tự tin. . ."

. ..

Bạch Cẩm cùng Công Tôn Ảnh muốn Tô Mị tranh lấy chức Thánh Nữ Vạn Cổ giáo, là muốn mượn nhờ lực lượng Vạn Cổ giáo, trợ giúp Ngô Vương một lần nữa thống nhất Lương quốc.

Đường Ninh cũng không hoàn toàn tín nhiệm bọn họ, ở ngoài bốn cánh cửa Đông Nam Tây Bắc của Thiên Nhiên Cư đều có tai mắt của Cái Bang.

Lưu lão nhị đã là trưởng lão Cái Bang có tư lịch sâu nhất đang báo cáo với Đường Ninh.

Lưu lão nhị có chút bất đắc dĩ nói ra: "Các huynh đệ ngày đêm không ngừng nhìn chằm chằm hai người mà ngài muốn chúng ta chú ý kia, nhưng hai người đó gần như không ra khỏi Thiên Nhiên Cư, ngẫu nhiên đi ra, chỉ cần đệ tử của Cái Bang tới gần họ, họ liền để chúng ta lăn, các huynh đệ thật sự không tìm hiểu được tin tức hữu dụng gì. . ."

Năm đó lão khất cái tạo nghiệt thậm chí còn ảnh hưởng đến kế hoạch của bọn hắn, khiến Công Tôn Ảnh cùng Bạch Cẩm đều không có hảo cảm với tất cả tên ăn mày, điểm này, Đường Ninh cũng không thay đổi được.

Hắn nhìn Lưu lão nhị, nói ra: "Tiếp tục để các huynh đệ nhìn chằm chằm đi, các nàng không thích tên ăn mày, cố gắng cách hai người họ xa một chút, chú ý ẩn nấp. . ."

Lưu lão nhị nhẹ gật đầu, nghĩ đến một chuyện, lại nói: "Còn có, ngài để cho chúng ta tìm người ở Vu Châu, các huynh đệ tìm khắp cả Vu Châu, cũng không có tìm tới."

Đường Ninh gật đầu nói: "Tìm không thấy thì thôi."

Thật lâu trước đó, hắn đã bắt đầu để Cái Bang tìm kiếm một người. Lúc đầu Tiểu Tiểu cũng không phải tên ăn mày, mặc dù phụ mẫu đã chết sớm, nhưng bên người nàng còn có một bà bà.

Chỉ là trong một lần nàng một thân một mình ra ngoài lại bị người bắt đi, mặc dù nàng rất nhanh đã đào thoát, nhưng cũng không trở về được Vu Châu, vừa trốn tránh những người kia, vừa lang thang khắp các châu, chuyện xảy ra từ khi ở Linh Châu thì Đường Ninh liền biết.

Đường Ninh đã để cho người tới Vu Châu tìm kiếm vị bà bà kia, dù sao bà ấy cũng là thân nhân duy nhất của Tiểu Tiểu, bây giờ đã hơn một năm rồi mà vẫn không có tin tức, sợ là người này cũng không còn ở Vu Châu.

Ba năm qua đi, tiểu ăn mày gầy trơ cả xương năm đó bây giờ đã biến thành đại cô nương duyên dáng yêu kiều.

Tư chất tập võ của nàng vốn cũng không tệ, hai năm này đi theo lão khất cái, tiến cảnh nhanh chóng, Đường Ninh đã không phải là đối thủ của nàng từ lâu, Đường Ninh đoán hiện tại Đường yêu tinh đấu với nàng, cũng chia năm năm.

Trong những nữ nhân trong nhà, có thể ổn ép nàng cũng chỉ có Tô Mị.

Hai ngày trước nữ tử võ cử đã bắt đầu, Tiểu Tiểu và Đường yêu tinh học tập kỵ xạ không lâu, phải khó khăn lắm mới thông qua cửa thứ nhất, cũng may tỷ thí phía sau đối với các nàng là chuyện rất đơn giản.

Xem mấy trận nữ tử võ cử, Đường Ninh càng khắc sâu đối với câu nói của lão khất cái. Cái gì gọi là kẻ mạnh càng có kẻ mạnh hơn, cái gì gọi là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, trước kia Đường Ninh cho rằng nữ nhân mà hắn đánh không lại chỉ có Đường yêu tinh, Tô Mị, Lý Thiên Lan, Đường Thủy, Tiểu Tiểu. ..

Hiện tại hắn phát hiện còn có rất nhiều nữ nhân mà hắn đánh không lại.

Sau mấy trận tỷ thí, kỵ xạ, bộ xạ, bia cố định, bia di động, không một người nào bắn không trúng bia, đã có mười mấy vị, phải biết rằng, bao gồm cả Đường Yêu Yêu cùng Tiểu Tiểu, trong nữ tử tướng môn mà Đường Ninh biết, cũng chỉ có kỵ xạ của Lục Nhã đạt được điểm tối đa.

Đường Ninh thấy vậy cũng nhẹ nhàng thở ra, y theo tình hình trước mắt đến xem, hai người bọn họ bị đào thải chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Tiểu Tiểu tham gia lần tỷ thí này, là lão khất cái muốn rèn luyện nàng, Đường Yêu Yêu chỉ hoàn toàn là vì muốn tham gia náo nhiệt, nếu các nàng thật sự kiên trì tới cuối cùng, hai vị trí đô úy này, Đường Ninh nên cho hay không cho?

Không cho, không hợp quy tắc võ cử, cho thì chẳng lẽ đưa các nàng tới chiến trường?

Nhưng cho dù Đường Ninh đã dự liệu được các nàng sớm muộn đều sẽ bị đào thải, nhưng cũng không dự liệu được, trên trận tỷ thí đầu, Đường Yêu Yêu đã gặp phải cường địch, kết thúc một vòng du lịch. ..

Đường Ninh nhìn qua trận kia tỷ thí, nữ tử kia lớn hơn Đường Yêu Yêu mấy tuổi, thực lực cũng mạnh hơn một chút, đao pháp xuất thần nhập hóa, ngay cả lão Trịnh đứng bên sân xem cũng tán dương vài câu, Đường Yêu Yêu thua ở trên tay của nàng, một chút cũng không oan.

Loại tỷ thí lôi đài là chế độ đào thải, người thất bại sẽ không có cơ hội.

Đường Ninh vỗ vỗ tay của nàng, an ủi: "Không phải chỉ thua một trận tỷ thí sao, đừng khó chịu, có ai chưa từng thua chứ. . ."

"Ai khổ sở đâu?" Đường Yêu Yêu nhếch miệng, nói ra: "Ta chỉ tiếc, rõ ràng kém một chút nữa là thắng. . ."

Lão Trịnh đang mài đao nghe được câu này, ngẩng đầu nhìn một chút, nói ra: "Đao pháp của nàng ta đã đăng đường nhập thất, ngươi luyện thêm hai năm, mới có khả năng thắng nổi nàng."

"Ngươi đừng nói chuyện!" Đường Ninh trừng mắt liếc hắn một cái, tức giận nói: "Mài đao của ngươi đi. . ."

Hắn nắm tay Đường Yêu Yêu, vừa đi ra ngoài, vừa nói ra: "Hôm nay người đấu cùng nàng ta là Lục Nhã, chúng ta đi xem tình huống một chút. . ."

Thực lực của Lục Nhã cũng sàn sàn với Đường Yêu Yêu, có lẽ là lợi hại hơn một chút, dựa theo đánh giá của lão Trịnh đối với nữ tử kia, hôm nay Lục Nhã muốn thắng nói, sợ là không có khả năng.

Trên giáo trường, Đường Ninh lại lần nữa gặp được nữ tử kia.

Nữ tử tham gia võ cử, đại khái chia làm hai loại.

Loại thứ nhất giống như là Đường Yêu Yêu và Lục Nhã cùng Tiểu Tiểu, các nàng luyện công phu nội gia, thực lực mạnh mẽ, dáng người cũng sẽ không biến dạng.

Loại thứ hai chính là những Kim Cương Ba Bỉ trên giáo trường, phần lớn bọn hắn có dáng người cường tráng, phần lớn người nhìn đều cường tráng hơn so với Đường Ninh nhiều.

Mữ tử đánh bại Đường Yêu Yêu, trên mặt có một vết sẹo, hiển nhiên cũng luyện công phu nội gia, thân hình của nàng ta cũng không quá thon thả, nhưng cũng rất cân xứng, nhìn qua cực kỳ có lực bộc phát.

Đường Ninh và Đường Yêu Yêu đứng ở đây một bên, nhìn nàng ta tỷ thí cùng một nữ tử, nói là tỷ thí, kỳ thật hoàn toàn là nàng ta đơn phương nghiền ép.

Đường Ninh nhìn một chút, cảm thấy thoáng nghi ngờ.

Đao pháp của nữ tử này rất lợi hại, không chỉ lợi hại, mà còn rất quen thuộc, thật giống như trước kia hắn đã gặp ở nơi nào vậy, khi hắn cố nhớ lại thì lại cũng không có bất kỳ phát hiện.

Nhưng loại cảm giác quen thuộc này trong lòng hắn vẫn là không biến mất.

Nnghi ngờ trong lòng Đường Ninh càng sâu, cũng xem càng thêm nhập thần.

Thẳng đến khi hắn phát hiện bầu không khí có chút không đúng, quay đầu nhìn về Đường Yêu Yêu, phát hiện Đường Yêu Yêu đang khoanh hai tay nhìn xem hắn.

Đường Yêu Yêu nhìn hắn, cười hỏi: "Xem được không?"

Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Nhìn lâu như vậy, cũng không nhìn ra đao pháp của nàng lợi hại ở nơi nào, hôm qua ngươi là chủ quan, lại so một trận thì chưa chắc sẽ thua. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!