Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 702: CHƯƠNG 701: AN NỘI

Đường Ninh vừa ngáp vừa đi từ trong doanh trướng ra, ngẩng đầu một cái đã nhìn thấy A Y Na đứng ở cửa ra vào, ánh mắt nhìn trừng trừng vào hắn.

Hắn theo bản năng sờ khóe miệng, phát hiện trên đó cũng không có nước bọt lưu lại.

Hắn nhìn A Y Na một chút, hỏi: "Có việc?"

"Thật xin lỗi." A Y Na nghiêm túc nói, cúi đầu khom người nói: "Ánh mắt A Y Na thiển cận, không biết đại nhân nhìn xa trông rộng, mong đại nhân không nên trách tội."

"A?" Đường Ninh kinh ngạc, không biết nàng đang hát khúc nào.

Bởi vì đưa bốn bộ cho Tam vương tử kia nên hai ngày này thái độ của A Y Na đối với hắn cũng không hề tốt đẹp gì, hôm nay thái độ khác thường lại nói những lời này, còn nói cả tôn xưng, trước sau tương phản quá lớn khiến Đường Ninh không thể không hoài nghi có phải nàng bị thân thích nào đó đến thăm hay không.

"Đại vương tử và Tam vương tử đánh nhau vì chuyện này, đại nhân đã sớm dự liệu được sao?" A Y Na nhìn hắn, trong mắt lóe ánh sáng, nói ra: "Đại vương tử sẽ không đứng nhìn Tam vương tử lớn mạnh, Tam vương tử cũng sẽ không bỏ qua cơ hội lớn mạnh, nhìn thì như là Tứ công chúa đưa bốn bộ tộc cho Tam vương tử, nhưng thật ra là muốn nhìn đại vương tử cùng Tam vương tử tranh chấp chém giết, đây có phải là kế sách "Một đào giết hai sĩ" mà người Hán thường dùng hay không, binh pháp của người Hán quả nhiên lợi hại. . ."

"Là hai đào giết ba sĩ. . ." Đường Ninh giải thích một câu, sau đó kinh ngạc nói: "Đại vương tử và Tam vương tử đánh nhau?"

A Y Na nói: "Bốn bộ kia di chuyển trên đường, thủ hạ của đại vương tử cùng Tam vương tử lại đấu khẩu với nhau rồi xông vào đánh nhau, làm hơn mười người trọng thương, sau khi Khả Hãn biết được thì rất giận dữ, không chỉ trả lại bốn bộ tộc kia, còn cắt hai bộ tộc từ chỗ đại vương tử và hai bộ tộc từ chỗ Tam vương tử để đưa qua. . ."

Sau khi A Y Na giải thích xong lại nhìn về phía Đường Ninh, cung kính nói: "Trước kia là A Y Na không đúng, hi vọng đại nhân không nên trách tội."

Đường Ninh nhìn xem nàng, kinh ngạc nói: "A, đúng, làm sao lại thế. . ."

. ..

Đường Ninh trở lại doanh trướng ngồi xuống một lần nữa, tiêu hóa lấy chuyện mà A Y Na mới vừa nói.

Thủ hạ của Đại vương tử và Tam vương tử bởi vì bốn bộ kia mà ra tay đánh nhau, làm hơn mười người trọng thương, Hoàn Nhan Khả Hãn giận dữ, giao cho Hoàn Nhan Yên thu hồi bốn bộ kia, thuận tiện trừng trị hai vị vương tử, cắt mỗi người hai bộ từ trong tay bọn họ đưa cho Hoàn Nhan Yên. ..

Cứ như vậy, bốn bộ Hoàn Nhan Yên bị tổn thất vì cứu Tiêu Giác đã được trở lại, ngược lại là Tam vương tử lại tổn thất lớn nhất, chỉ còn lại 16 bộ tộc, còn ít hơn hai bộ so với Hoàn Nhan Yên.

Chuyện này thật ra đã khác xa so với ý định ban đầu của Đường Ninh.

Ý định của hắn chỉ là muốn để trong hai vị hoàng tử thế lực ngang nhau đằng sau lẫn nhau chế ước, kiềm chế lẫn nhau, cứ như vậy, Hoàn Nhan Yên mới tốt ở sau lưng làm một cái đến lợi ngư ông, lấy hắn tại Trần quốc cùng Khang Đoan Nhị Vương nhiều năm đấu tranh kinh nghiệm, một chiêu này lần nào cũng đúng.

Nhưng hắn không ngờ được rằng không có thoải mái nhất, chỉ có thoải mái hơn.

Bốn bộ kia có thể trở về đã nằm ngoài tính toán của của hắn, được thêm bốn bộ kia, chính là thu hoạch ngoài ý muốn.

Đây có thể là bởi vì tính tình của người thảo nguyên thường nóng nảy hơn người Hán, cuộc chiến giữa đại vương tử cùng Tam vương tử đã khiến người Túc Thận xuất hiện bố cục mới.

Dùng phương thức này để quyết định quyền sở hữu bộ tộc, nghĩ lại đã thấy có chút qua loa, Đường Ninh đoán không ra tâm tư của lão cha Hoàn Nhan Yên, thế nên hắn quyết định đi tới doanh trướng của nàng để hỏi nàng.

Hoàn Nhan Yên nhìn hắn nói: "Thảo nguyên không giống với Trần quốc các ngươi, chỉ có người có công lao lớn nhất mới có thể làm Khả Hãn, đại vương huynh nếu không làm được công lao gì, bị Tam vương huynh đè tới, Khả Hãn sẽ đưa bộ tộc thuộc quyền quản lý hắn cho Tam vương huynh, ngược lại cũng giống vậy."

Cái gọi là công lao của bọn hắn đơn giản chính là đánh bại Trần Sở, có thể là đánh bại Hắc Man, độ khó của hai chuyện này bây giờ đều là cấp bậc Địa Ngục, từ bên ngoài không vớt được công lao gì, bọn hắn cũng chỉ có thể đấu tranh nội bộ.

Đường Ninh tự nhiên không có khả năng để Hoàn Nhan Yên tiến đánh Trần Sở, Hắc Man và bọn hắn tạm thời đang ngưng chiến, nhu cầu cấp bách trước mắt cần giải quyết là một chuyện khác.

Hiện tại trên tay Hoàn Nhan Yên đã có 18 bộ lạc, còn nhiều hơn hai bộ so với Tam vương tử, nhưng 18 bộ lạc này giống như năm bè bảy mảng, đại bộ phận đều là cỏ đầu tường, gió thổi hướng là sẽ đổ về hướng đó, căn bản không có tác dụng gì.

Diệt bên ngoài thì trước hết phải yên bên trong, Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Trươc tiên ngươi triệu tập thủ lĩnh của 18 bộ tộc kia đến đây đi."

Hoàn Nhan Yên nhìn về phía nữ tử đeo cung cửa ra vào, nói ra: "A Nguyệt, ngươi để người tới thông báo cho 17 bộ, để thủ lĩnh của bọn hắn đều đến Ô Duyên bộ tới."

Đường Ninh nhìn nàng, kinh ngạc nói: "Ngươi không hỏi tại sao à?"

Hoàn Nhan Yên nói: "Không phải ngươi nói để cho ta triệu tập sao?"

"Ta để cho ngươi ngươi làm gì thì người liền làm sao?"

"Dù sao ngươi cũng sẽ không hại ta."

. ..

Cảm giác được người tín nhiệm thật tốt, nhưng làm người không để lại chút tâm nhãn là không được, Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Ngươi cũng không thể tin tưởng hết mọi người được, dù sao hiện tại có ít người có dụng ý khó dò, bề ngoài là giúp ngươi, trên thực tế thì trong lòng không biết đang có ý đồ gì. . ."

Hoàn Nhan Yên nháy nháy mắt, hỏi: "Vậy vì sao ngươi giúp ta?"

Đường Ninh nhìn xem nàng, nghiêm túc nói ra: "Vì hòa bình."

Koại lý do đại nghĩa lẫm nhiên vì hòa bình này thế mà lại khiến nàng không cao hứng, nữ nhân trên thảo nguyên quả nhiên không giống với nữ tử người Hán, Đường Ninh đi ra doanh trướng, phía trước truyền đến một tiếng quen thuộc.

"Đại nhân!"

Đường Ninh ngẩng đầu, nhìn thấy phía trước một người, kinh ngạc nói: "Sao ngươi lại tới đây?"

Trần Chu đi lên trước, nói ra: "Đại quân đã đến Phong Châu, thuộc hạ gặp được Tiêu tướng quân, sau đó lại theo người Ô Duyên bộ đến đây."

Khi Đường Ninh để Hoàn Nhan Yên đưa Tiêu Giác trở về, thuận tiện để lại mấy tâm phúc, dùng để giữ vững liên lạc giữa hai địa phương, không ngờ Trần Chu lại đi cùng bọn hắn tới.

Nhưng như vậy cũng tốt, bên cạnh có người sáng suốt đi theo, rất nhiều chuyện sẽ không cần hắn tự mình làm.

Hoàn Nhan Yên từ bên trong trướng đi tới, nhìn Trần Chu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Là ngươi!"

Nàng nhìn về phía nữ tử đeo cung, nói ra: "Bắt hắn trói lại cho ta!"

Sắc mặt Trần Chu đại biến, nói ra: "Công chúa điện hạ, trước kia đều là hiểu lầm, hiểu lầm. . ."

Đường Ninh biết nàng từng bị Trần Chu trói thành bánh chưng, oán hận khó bình, nhưng trước khác nay khác, nhìn về phía nàng, khuyên lớn: "Sự tình trước kia đều đi qua, hiện tại hắn là người một nhà. . ."

"Không cho ngươi nói chuyện!" Hoàn Nhan Yên trừng mắt liếc hắn một cái, nhìn Trần Chu bị trói gô, nói ra: "Không phải trói như vậy!"

Trần Chu nhìn về phía Đường Ninh, ánh mắt tràn ngập vẻ cầu xin giúp đỡ.

Đường Ninh đi lên trước, nhỏ giọng nói: "Ngươi để nàng phát tiết một chút đi, yên tâm đi, nàng sẽ không thật sự làm gì ngươi."

Cuối cùng Trần Chu tự mình trói mình lại, dùng thủ pháp mà hắn am hiểu nhất, hình ảnh kia quá đẹp khiến Đường Ninh không nỡ nhìn, chủ động đi về doanh trướng của mình.

Hoàn Nhan Yên trói hắn trên cây cột, để đói bụng hai bữa, sau đó mới cho người buông lỏng hắn, cũng biểu thị khúc mắc trước đó của bọn hắn được xóa bỏ.

Đói bụng ròng rã một ngày, Trần Chu ôm nguyên một cây đùi cừu nướng để ăn, Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Ngày mai ta để người tới hộ tống ngươi, ngươi lại về Phong Châu một lần, giao một phong thư cho Tiêu tướng quân. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!