"Mặc kệ lương thực của Tứ công chúa là từ trên trời rơi xuống, hay là trộm cướp được, chỉ cần đi theo nàng, mỗi tháng đều sẽ có mười cân lương thực, lương thực tặng không sao có thể không cần?"
"Có số lương thực này, tối thiểu nhất hài tử sẽ không bị đói bụng. . ."
"Nếu Đại vương tử có thể cho chúng ta lương thực, chúng ta cũng đi theo đại vương tử. . ."
. ..
Ô Đả nghe những tộc nhân này nói, sắc mặt trầm xuống, giận dữ nói: "Các ngươi muốn phản bội đại vương tử sao?"
Một tên hán tử nói: "Lúc trước muốn đi theo đại vương tử chính là Ô Đả ngươi, ngươi nói đi theo đại vương tử, về sau không cần đói bụng, mọi người mới nghe lời ngươi, nhưng từ khi đi theo đại vương tử, hắn sẽ chỉ đòi người cùng lương thực của chúng ta, có chăm lo gì tới sống chết của chúng ta?"
"Khố Lặc nói đúng!"
"Đại vương tử ngoại trừ đòi chúng ta lương ăn, còn biết cái gì?"
"Đi theo đại vương tử, không bằng đi theo Tứ công chúa!"
. ..
"Đều im ngay!" Ô Đả nhìn bọn hắn, trầm giọng nói: "Ta là thủ lĩnh, ta quyết định, không ai được đi tới chỗ Tứ công chúa, nếu không tộc quy hầu hạ!"
Trên mặt mọi người lộ ra vẻ phẫn nộ, nếu có thể đi theo Tứ công chúa hưởng phúc, có ai lại muốn đi theo đại vương tử để chịu cảnh hắn không coi họ là người, Ô Đả muốn làm chó cho đại vương tử, hoàn toàn không để ý đến cảm thụ của bọn hắn. ..
Một người khẽ cắn môi, nhìn Ô Đả, nói ra: "Thủ lĩnh, ta muốn khiêu chiến ngươi!"
Ô Đả nhìn hắn, trên mặt lộ ra vẻ khó tin, nói ra: "Khố Lặc, ngươi nói cái gì?"
Trong các bộ ở thảo nguyên chỉ tôn trọng võ lực tuyệt đối, chỉ có dũng sĩ cường đại nhất, mới có thể trở thành thủ lĩnh, Ô Đả chính là đệ nhất dũng sĩ của Nê Bàng Cổ bộ, hắn dùng một đôi thiết quyền của hắn đoạt tới vị trí thủ lĩnh từ trong tay thủ lĩnh đời trước.
Mấy năm qua, dũng sĩ tuổi trẻ của Nê Bàng Cổ bộ đã nhiều lần khiêu chiến hắn, nhưng không có người nào có thể thắng được hắn, người Nê Bàng Cổ bộ tâm phục khẩu phục đối với hắn, dần dà cũng không có người nào khiêu chiến hắn nữa.
Nam tử tên là Khố Lặc nhìn hắn, chân thành nói: "Ô Đả thủ lĩnh, ta muốn khiêu chiến ngươi!"
Mấy ngày trước Ô Đả mới bị người ta đánh gãy xương sườn, bây giờ còn đang trong thời gian dưỡng thương, ngay cả muốn đứng lên cũng khó khăn, lúc này ngay cả một đứa bé con cũng có thể đánh được hắn, huống chi là Dũng sĩ Khố Lặc đứng thứ hai trong bộ?
Mặt hắn đỏ lên, nói ra: "Ngươi lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, sẽ bị tất cả mọi người chế nhạo!"
"Không, chúng ta duy trì Khố Lặc!"
"Chúng ta muốn đi theo Tứ công chúa!"
"Ô Đả thủ lĩnh muốn đi theo đại vương tử, ngươi tự mình đi đi!"
. ..
Ô Đả nhìn vẻ mặt đầy chiến ý Khố Lặc, sắc mặt trắng bệch, run giọng nói: "Có chuyện từ từ nói, có chuyện từ từ nói. . .",
. ..
Các bộ tộc Túc Thận có rất nhiều bộ đều không phải là chế độ thế tập.
Hoàn Nhan bộ là bởi vì có thực lực của Hoàn Nhan thị cường đại, mới có thể nắm giữ quyền lực tuyệt đối trong bộ lạc trong tay, giống như Nê Bàng Cổ bộ, bộ tộc vốn không lớn, thủ lĩnh cũng không cố định, bình thường chỉ cần người tài là có thể làm.
Hôm qua Nê Bàng Cổ bộ có mấy trăm dũng sĩ đến đây, tuyên bố hiệu trung với Hoàn Nhan Yên, nguyên thủ lĩnh của bọn hắn đã bị lật đổ, thủ lĩnh mới suất lĩnh một đám dũng sĩ, gia nhập thân vệ Hoàn Nhan Yên.
Không chỉ có một, trước đó Oát Lặc bộ cùng Ô Tát Trát bộ lấy được từ chỗ Tam vương tử, trong một ngày cũng đổi thủ lĩnh, dũng sĩ dẫn đầu trong bộ tới tìm nơi nương tựa.
Đối với những bộ tộc bụng ăn không no, ăn bữa hôm lo bữa mai thì đại vương tử hay Tam vương tử cộng lại cũng không hữu dụng bằng mười cân gạo.
Hoàn Nhan Yên hừ hừ một bài hát, đứng trên đồng cỏ, nhìn Đường Ninh ngồi trên lưng ngựa, nói ra: "Đồ đần, đã nói bao nhiêu lần, khi lên dốc thì thân thể phải nghiêng tới trước. . ."
Đường Ninh đang muốn điều chỉnh, Hoàn Nhan Yên đã nhảy lên lưng ngựa, thân thể dán thật chặt vào người hắn, nói ra: "Ta mang ngươi cưỡi!"
"Không cần không cần. . ." Đường Ninh vội vàng khoát tay, nói ra: "Một mình ta cũng có thể. . ."
Nam nữ thụ thụ bất thân, mặc dù dáng người của tiểu man nữu không khoa trương như Tô Mị cùng Lý Thiên Lan nhưng so với Đường Yêu Yêu thì vẫn thắng được một bậc, nơi nên lồi thì lồi nên vểnh thì vểnh, nếu dán thật chặt vào Đường Ninh như vậy, hắn làm gì còn tâm tư cưỡi ngựa nữa?
"Ngươi học thế này còn muốn học tới khi nào?" Hoàn Nhan Yên lại là mặc kệ, đoạt lấy dây cương từ trong tay hắn, nói ra: "Xuống chút nữa. . ."
Nàng nói câu nói này, thân thể càng dán chặt, Đường Ninh luon tự nhắc nhở bản thân, hắn đến thảo nguyên vì đại nghĩa quốc gia, vì hòa bình thế giới, lại mặc niệm mấy lần Thanh Tâm Chú ----- nhưng cũng không chống cự nổi va chạm của nàng.
Sau một trận tâm viên ý mã, Đường Ninh từ trên ngựa nhảy xuống, nói ra: "Hôm nay chỉ tới đây thôi. . ."
Nữ tử thảo nguyên không có nhiều tị huý như vậy, nhưng hắn nên tránh một chút, nếu để cho Đường Yêu Yêu biết hắn và tiểu man nữu cùng cưỡi một con ngựa trên thảo nguyên, hồng trần làm bạn, triền triền miên miên, về sau Đường Ninh cũng đừng nghĩ ngủ cùng một chỗ với nàng.
Hắn dắt ngựa đi về, Hoàn Nhan Yên nhìn hắn, hỏi: "Ngươi nói, nếu đại ca và Tam ca cũng chia cho bọn hắn lương thực. . ."
Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Sẽ không."
Thấy hắn chắc chắn như thế, Hoàn Nhan Yên kinh ngạc nói: "Vì sao?"
Đường Ninh nói: "Bởi vì bọn hắn nghèo."
Mười cân lương thực nghe thì không nhiều, nhưng đã đủ để một nhà ba người ăn trong một tháng, lại thêm lương thự của chính bọn hắn, đến mùa đông đủ để những bộ tộc này không cần bớt ăn, chính Đại vương tử cùng Tam vương tử đều không đủ ăn, lấy cái gì để giúp đỡ những bộ tộc này?
Đại vương tử đi đi lại lại trong trướng, nhíu mày hỏi: "Nê Bàng Cổ bộ đã hoàn toàn nương tựa vào Tứ công chúa, Ô Đả đâu?"
Nam tử tên là Bố Thái nói: "Hiện tại Ô Đả không còn là thủ lĩnh của Nê Bàng Cổ bộ nữa, lần trước hắn bị thương ở Ô Duyên bộ, Tứ công chúa dùng lương thực dụ hoặc, người Nê Bàng Cổ bộ đã chiếm quyền hắn. . ."
Bố Thái nhìn xem hắn, nói ra: "Đại vương tử, thủ hạ bộ tộc chúng ta, nghe nói Tứ công chúa phát lương thực cũng có chút dị động. . ."
"Bản vương lại không có nhiều lương thực phát cho bọn hắn như vậy."Trên mặt Đại vương tử lộ vẻ nghi ngờ, hỏi: "Nàng lấy đâu ra nhiều lương thực như vậy?"
Bố Thái nói: "Nghe nói là người Ô Duyên bộ đoạt đội ngũ vận lương của Trần quốc, Trần quốc đóng quân ở phía bắc Âm Sơn, về sau phải thường xuyên vận chuyển lương thực. . ."
Đại vương tử nghĩ nghĩ, nói ra: "Nàng có thể đoạt, vì sao chúng ta không thể đoạt, nàng dùng 500 người đoạt lương, chúng ta dùng một ngàn người, ngươi dẫn theo một ngàn người, đi mai phục trên đường Trần quốc vận lương. . ."
Bố Thái nghĩ nghĩ, nói ra: "Đại vương tử, bọn hắn bị cướp một lần, hiện tại khẳng định càng thêm cẩn thận, nhất định sẽ tăng số người binh lực. . ."
Đại vương tử cau mày nói: "Một ngàn người không đủ thì hai ngàn người, nơi này là thảo nguyên, dũng sĩ trên thảo nguyên, chẳng lẽ sẽ sợ mấy con dê hai chân?"
Bố Thái chắp tay, nói ra: "Vâng."
. ..
Thế cục trên thảo nguyên biến hóa nhanh chóng, luôn luôn khiến người ta bất ngờ.
Đường Ninh đến thảo nguyên, Hoàn Nhan Yên chỉ có 14 bộ, Tam vương tử 18 bộ, đại vương tử 22 bộ.
Hắn đến thảo nguyên đại khái chỉ một tháng, trong tay Hoàn Nhan Yên đã nắm giữ 18 bộ, loại nắm giữ này không phải nắm giữ trên danh nghĩa như trước đó, mà là triệt để nắm giữ, tráng đinh 18 bộ, đều đã trở thành thân vệ của nàng, thủ lĩnh18 bộ cũng nghe lời nàng như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.
Tam vương tử bởi vì ẩu đấu bị Khả Hãn tước mất hai bộ, chỉ còn 16 bộ.
Đại vương tử hiện tại cũng chỉ có 18 bộ, so sánh cùng Hoàn Nhan Yên thì hoàn toàn không có bất kỳ ưu thế gì.
Hắn và Tam vương tử cũng đều bị thu đi hai bộ, sở dĩ mất đi hai bộ, là bởi vì hắn phái nhân mã hai bộ lạc, đi đoạt bộ đội vận lương của Trần quốc, kết quả chỉ có hai người chạy về tới.
Đại vương tử bởi vậy mà bị chịu phạt, hiện tại còn không thể xuống giường, đến tận đây, hai vị vương tử một vị công chúa của Hoàn Nhan bộ, bộ tộc trong tay Hoàn Nhan Yên tương đương cùng đại vương tử, nhưng lực lượng của nàng thì dù đại vương tử cùng Tam vương tử có cộng lại cũng không sánh bằng, trở thành đệ nhất Đại Hãn phía dưới Hoàn Nhan Khả Hãn.
Lúc này, vị đệ nhất Đại Hãn này lại không có một chút uy nghiêm nào của Đại Hãn, mặc quần áo người Hán, dùng son phấn người Hán, đi vào trong trướng nào đó, nhìn bóng người ngồi tại trước bàn, hỏi: "Có phát hiện hôm nay ta có chỗ nào khác hay không?"
Đường Ninh ngẩng đầu nhìn nàng một chút, nói ra: "Đổi quần áo, bôi son phấn."
Hoàn Nhan Yên lại hỏi: "Xem được không?"
Đường Ninh thu tầm mắt lại, thuận miệng nói: "Tạm được. . ."
Hoàn Nhan Yên nhíu mày, hỏi: "Cái gì gọi là tạm được?"
Đường Ninh không ngẩng đầu giải thích nói: "Vẫn được, chính là vẫn được a. . ."
Hoàn Nhan Yên trừng mắt liếc hắn một cái, giận đùng đùng đi ra ngoài, trở lại doanh trướng của mình, tức giận ngồi trước gương đồng.
A Y Na tựa ở trên cửa, nói ra: "Ngươi ăn mặc có xinh đẹp, trong lòng của hắn không có ngươi, cũng không nhìn thấy ngươi xinh đẹp."
Hoàn Nhan Yên quay đầu nhìn nàng, hỏi: "Phu nhân của hắn đều rất xinh đẹp sao?"
A Y Na nghĩ nghĩ, nói ra: "Ngoại trừ Tứ phu nhân, những người khác so sánh với công chúa thì chỉ có thể coi là mỗi người mỗi vẻ. . ."
Hoàn Nhan Yên nói: " Tứ phu nhân của hắn không xinh đẹp?"
A Y Na nhìn nàng, nói ra: "Công chúa nếu xinh đẹp bằng một nửa của nàng ấy, thì có thể xông pha, hắn cũng không đến nỗi ngay cả nhìn cũng không nhìn ngươi. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com