Hoàn Nhan Yên có hứng thú đối với cổ thuật như thế, Đường Ninh cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, lần đầu tiên tiếp xúc với thứ này, hắn cũng kinh ngạc hồi lâu, dần dần quen thuộc thì chẳng thấy gì nữa.
Hiếu kỳ không sao cả, nhưng đối với bất cứ chuyện gì cũng hiếu kỳ, thì sẽ thu hút một số tai hoạ không cần thiết.
Hoàn Nhan Yên lại nhất định phải thử sâu độc, kết quả sau khi dùng xong giải dược, đi đường còn cần Đường Ninh dìu lấy.
Cho dù trước đó Đường Ninh đã nói cho nàng biết loại sâu độc này cho dù là dùng giải dược, cũng sẽ có di chứng run chân từ nửa ngày đến một ngày, nàng vẫn không hề do dự.
Đường Ninh dìu nàng đi ra ngoài trướng, mặc dù hai chân Hoàn Nhan Yên vẫn nhũn ra, thần thái trên mặt lại sáng láng, nhìn Đường Ninh, mong đợi nói: "Thật thần kỳ, rốt cuộc là sao ngươi lại làm được, ngươi dạy ta đi. . ."
Khi nàng chưa học được cổ thuật đã trên nhảy dưới tránh khiến Đường Ninh không được an bình, đợi nàng học xong cổ thuật thì còn thế nào nữa, Đường Ninh chỉ phất phất tay rồi trả lời qua loa: "Ngày sau hãy nói đi. . ."
Hắn dìu Hoàn Nhan Yên đi ra phía cửa, một bóng người từ ngoài cửa đi tới.
"Đại. . ." Trần Chu nhìn Đường Ninh dìu Hoàn Nhan Yên đi từng bước một ra ngoài trướng, sau một khắc mới xoay người, nói ra: "Đại nhân cứ bận trước. . ."
Lần này Trần Chu tới là liên lạc cùng thảo nguyên, thuận tiện ở lại Ô Duyên bộ, khi hắn tới còn mang đến một chút vật tư, có cả rau quả tươi mới dùng băng bọc lấy, lá trà, rượu ngon. ..
Ở trên đại thảo nguyên, những vật này đều là vật quý, Đường Ninh cũng đã đã vài ngày chưa từng ăn qua rau quả tươi mới.
Trần Chu thậm chí còn mang tới hai đầu bếp từ Phong Châu, thời gian qua đi nhiều ngày, cuối cùng Đường Ninh cũng nếm được hương vị đã lâu.
Tên tiểu tử Trần Chu này làm thân vệ quả thực là rất thích hợp, một chức nho nhỏ lang tướng cũng không xứng với hắn, lần này hắn tới không chỉ có mang theo đầu bếp, còn mang theo thái y, tâm tư tinh tế tỉ mỉ này của hắn hoàn toàn hơn xa những kẻ khác.
Sau khi Tiêu Giác trở về, hẳn là sẽ từ vị trí lang tướng thăng tướng quân, vị trí trung lang tướng này ngoài Trần Chu còn ai?
Những ngày này Hoàn Nhan Yên cho hắn ăn dùng đều dùng đồ tốt nhất, Đường Ninh đắp tơ lụa ăn rau tươi, chính nàng trải da dê ăn thịt dê, hắn đều nhìn thấy trong mắt.
Đường Ninh không phải người ăn mảnh, cũng biết đội ơn, hắn nhìn đồ ăn phong phú đầy bàn, nói ra: "Ngươi đi gọi công chúa tới.",
"Vâng." Trần Chu lên tiếng, sau đó lại bưng tới một chén canh, nói ra: "Đại nhân, đây là thuộc hạ cố ý để bọn hắn hầm canh cho ngài, nhân lúc còn nóng thì ngài uống đi."
Đường Ninh nếm thử một miếng, cảm thấy mùi vị không tệ, bưng lên bát, uống xong canh, hỏi: "Đây là canh gì, hương vị cũng không tệ lắm, còn có hay không?"
"Đây là canh hổ tiên, lần này thuộc hạ mang đến một hổ tiên thượng đẳng. . ." Trần Chu tiếp nhận bát, nói ra: "Trong nồi còn có rất nhiều, ta đi múc thêm cho đại nhân. . ."
Đường Ninh khẽ nấc, khó tin hỏi: "Canh gì?"
. ..
Hoàn Nhan Yên ngồi xuống đối diện với Đường Ninh, nhìn rau tươi đầy bàn, kinh ngạc nói: "Những thứ này từ đâu tới?"
"Trần Chu mang tới từ bên ngoài." Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Ngươi mau thừa dịp nóng thì ăn đi, đừng chờ đồ ăn lạnh."
Hoàn Nhan Yên cũng là vô cùng thích ăn đồ ăn của người Hán, vừa mới cầm lấy đũa, lại nhìn Đường Ninh một chút, hỏi: "Sao ngươi không ăn?"
Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Ngươi ăn đi, ta không thấy ngon miệng."
Hoàn Nhan Yên nhìn hắn một chút, cầm lấy đũa, chia mỗi đĩa đồ ăn thành hai phần, chính mình ăn một phần nhỏ, sau đó nói: "Vậy chờ ngươi có khẩu vị thì hâm nóng lại ăn."
Hoàn Nhan Yên ăn cơm xong, đứng dậy nhìn xem hắn, nói ra: "Đi thôi, ta dẫn ngươi đi gặp một người."
Đường Ninh ngẩng đầu hỏi: "Người nào?"
"Sư phụ ta." Hoàn Nhan Yên nói: "Chỉ có bà ấy giúp thì ngươi mới có thể tham gia lần tỷ thí này."
Đường Ninh nói: "Ngươi về trướng trước đi, lát nữa ta ra ngoài tìm ngươi."
Hoàn Nhan Yên nghi ngờ nói: "Vì sao bây giờ không đi, ngươi còn có chuyện gì sao?"
Đường Ninh nói: "Ta muốn nghỉ một lát."
"Nghỉ cái gì mà nghỉ, trễ là không tham gia được!" Hoàn Nhan Yên đi qua, đưa tay kéo hắn lên, Đường Ninh lập tức cong người lại, vội vàng nói: "Ngươi đi ra ngoài trước, bụng ta không thoải mái, lát nữa lại đi tìm ngươi!"
Đương nhiên không phải bụng hắn không thoải mái, mà là bởi vì chén canh kia của Trần Chu.
Sau khi uống bát canh kia, trong cơ thể hắn lại có một cỗ tà hỏa không thể khống chế, lại không phát tiết được, sẽ làm ra một ít biểu thị trên triệu chứng.
Đi ra ngoài cũng có hai tháng, trong hai tháng này, Đường Ninh giữ mình trong sạch, vẫn luôn trong trạng thái cấm dục, nguyên nhân chính là như vậy, giờ phút này mới càng thêm không khống chế nổi một số chuyện vốn không thể khống chế.
"Có phải là ăn đồ ăn nên bị đau bụng rồi?" Hoàn Nhan Yên nhìn hắn, lo lắng nói: "Ta đi tìm đại phu. . ."
Nhìn Hoàn Nhan Yên đi ra ngoài, Đường Ninh mới thở phào nhẹ nhõm, may mắn hắn nhanh trí, bằng không hắn đã mất mặt đến trên đại thảo nguyên.
Hoàn Nhan Yên chạy ra đại trướng, bước chân chậm rãi dừng lại, không biết nghĩ tới điều gì, trên mặt hiện ra một tia đỏ bừng.
Đường Ninh ở trong trướng đợi một hồi, Trần Chu mới dẫn một người đi tới, nói ra: "Đại nhân, nghe nói thân thể ngài không thoải mái, ta mang thái y đến đây. . ."
"Thân thể của ta rất tốt." Đường Ninh trừng mắt liếc hắn một cái, nói ra: "Số canh còn lại cũng đừng lãng phí, chính ngươi uống hết. . ."
Trần Chu lộ ra vẻ khó xử, nói ra: "Đại nhân, uy lực của canh này quá lớn, ngày thường thuộc hạ ở nhà mới uống, ở thảo nguyên uống thì thân thể không chịu được. . ."
Hắn đều biết thứ này phải về trong nhà có phu nhân mới có thể uống, làm sao lại không biết suy nghĩ tới cảm thụ của Đường Ninh một chút?
"Tự mình động thủ, cơm no áo ấm!" Đường Ninh nhìn hắn một cái, nói ra: "Đây là quân lệnh!"
. ..
Hoàn Nhan Yên muốn dẫn Đường Ninh đến gặp sư phụ của nàng và A Y Na, Đường Ninh làm một người Hán, muốn tham gia trận tỷ thí này, còn cần người này trợ giúp.
Cùng nhau đi tới, sau khi nghe Hoàn Nhan Yên giải thích, Đường Ninh mới biết được, thật ra A Y Na cũng là người Hán, chẳng qua là khi nàng ta còn bé được sư phụ của các nàng nhặt được, mang đến thảo nguyên, sau đó mới lấy thân phận là người thảo nguyên để sinh sống.
Đây cũng là nguyên nhân nàng ta tới Trần quốc tham gia võ cử nhưng không có người nào nhận ra được.
Dáng vẻ của nữ tử thảo nguyên vẫn có điểm khác nữ tử người Hán, nhưng A Y Na vốn là người Hán nên nàng ta không có sơ hở này.
Sư phụ của Hoàn Nhan Yên cùng A Y Na đã từng là đệ nhất dũng sĩ củaTúc Thận, có địa vị cực cao trong bộ tộc, chỉ là nhiều năm trước kia người này chỉ dốc lòng luyện võ, không quan tâm chuyện trong bộ tộc, nhưng dù vậy, ở trong các bộ Túc Thận, người này vẫn có quyền lên tiếng rất lớn, cho dù là Hoàn Nhan Khả Hãn, cũng sẽ nể mặt người này mấy phần.
Một đoàn người cưỡi ngựa chạy hơn mười dặm, Hoàn Nhan Yên chỉ về một lều vải lẻ loi trơ trọi ở đằng trước, nói ra: "Ngay ở phía trước."
Đường Ninh xuống ngựa, chậm rãi đi qua.
Sau khi đi mấy bước, bước chân của hắn lại dừng, cúi đầu nhìn bãi cỏ dưới chân.
Chỉ thấy đồng cỏ dưới chân hắn không vuông vức giống những nơi khác, mà có rất nhiều vết cắt sâu cạn không đều, lều vải dựng trên vách núi, trên đó cũng có rất nhiều khe rãnh giăng khắp nơi, lít nha lít nhít giống như là dùng đao kiếm chém vào vậy.
Lão Trịnh đứng dưới vách núi, ngừng chân nhìn chăm chú, vẻ mặt lạnh lùng.
Một người kéo vải rèm lều lên, từ bên trong đi ra.
Hoàn Nhan Yên nhìn nữ tử trung niên kia, nhanh chân chạy tới vui vẻ gọi: "Sư phụ. . ."
Đường Ninh hơi kinh ngạc, hắn không ngờ được sư phụ của Hoàn Nhan Yên lại là một nữ tử, đệ nhất dũng sĩ thảo nguyên, thế mà cũng là nữ tử. ..
Nữ tử trung niên kia nhìn Hoàn Nhan Yên một chút, sau một khắc, ánh mắt lại nhìn về phía lão Trịnh dưới vách núi, thân ảnh lập tức biến mất tại chỗ.
Keng!
Loan đao cùng đao mổ heo va chạm vào nhau bắn ra tia lửa, lão Trịnh và nữ tử trung niên kia đều phải lui ra hai bước.
Trong tay nữ tử kia cầm hai thanh loan đao, chém tới lần nữa, lão Trịnh giơ đao đón đỡ, tia lửa văng khắp nơi, tiếng sắt thép va chạm khiến màng nhĩ người ta đau nhức, hai người lại không hề hay biết, sau khi lão Trịnh ngăn lại hai đao, sau đó đã biến thủ thành công, thẳng tắp bổ tới một đao.
Hai người chỉ đơn giản xông vào chém nhau, không có động tác xinh đẹp diễm lệ gì, cũng không có chiêu thức phức tạp, ngươi một đao ta một đao, nếu như không phải Đường Ninh biết thực lực lão Trịnh, nhất định cho là bọn họ đang biểu diễn.
Dù là nữ tử trung niên hay là lão Trịnh, một đao nhìn như bình thường này, cho dù là cao thủ tới trình độ như Bạch Cẩm cùng Công Tôn Ảnh cũng là không tiếp nổi.
Đường Ninh từ trong ngực móc ra một túi hạt dưa do Trần Chu mang tới, chia cho Hoàn Nhan Yên một nửa, sau khi cắn hai hạt thấy bọn họ vẫn đang chém lẫn nhau, mới thuận miệng hỏi Hoàn Nhan Yên nói: "Ngươi nói bọn hắn ai thắng được?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com