Đường Ninh cũng không lười biếng, kỵ xạ cũng không phải học thuộc lòng, cưỡi ngựa lâu sẽ đau mông, kéo cung bắn tên là việc tốn thể lực, còn có năm ngày sẽ tỷ thí, nếu mỗi ngày hắn đều phỉa cưỡi ngựa luyện tiễn, đến lúc đó cánh tay có thể nâng lên hay không còn chưa chắc, lấy cái gì đi tỷ thí cùng người khác?
"Vậy cũng không thể không huấn luyện. . ." Hoàn Nhan Yên nghĩ nghĩ, nói ra: "Vậy luyện ít một chút, mỗi ngày luyện hai canh giờ đi. . ."
Lâm trận mới mài gươm, không sắc được thì cũng sáng, mỗi ngày Đường Ninh cưỡi ngựa một canh giờ, luyện bắn tên một canh giờ, kéo thân thể mệt mỏi trở lại doanh trướng, thoải mái ngâm nước nóng, sau đó nằm ở trên giường, ngay cả động cũng không muốn động.
Hoàn Nhan Yên từ bên ngoài đi tới, ngồi bên giường, hỏi: "Mệt không?"
Đường Ninh nằm lỳ ở trên giường, âm cuối kéo dài nói: "Mệt mỏi. . ."
"Ta xoa xoa cho ngươi. . ." Hoàn Nhan Yên nói, một đôi tay đã đặt tại trên vai của hắn.
Đường Ninh theo bản năng muốn cự tuyệt, nhưng nàng xoa bóp thực sự quá dễ chịu, sau một ngày mệt nhọc có thể hưởng thụ xoa bóp thế này, lỗ chân lông toàn thân đều muốn thư giãn ra.
Hắn nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói: "Cám, cám ơn. . ."
Tính cả Triệu Mạn, hắn đã được hai vị công chúa xoa bóp, Lan Lan cũng là công chúa, tương lai sẽ có có một ngày, Triệu Mạn, Lý Thiên Lan, lại thêm tiểu man nữu cùng một chỗ xoa bóp cho hắn. . . , Đường Ninh không yên lòng nghĩ đến, bất tri bất giác đã rơi vào mộng đẹp.
Hoàn Nhan Yên giúp hắn bóp bả vai, chỉ chốc lát sau, lại chậm rãi đám đến lưng =, vẻ mặt chuyên chú mà nghiêm túc.
Đường Ninh ngủ một giấc này rất dễ chịu, đến khi hắn mở mắt ra thấy mình vẫn duy trì tư thế nằm sấp, hắn khẽ trở mình, phát hiện Hoàn Nhan Yên nằm nhoài bên giường, vậy mà cũng ngủ thiếp đi.
Hắn nhìn Hoàn Nhan Yên, trên mặt hiện ra một tia nghi hoặc.
Trước khi hắn ngủ, hắn loáng thoáng nhớ được Hoàn Nhan Yên ngồi bên giường, nắn vai rồi đấm lưng cho hắn.
Chuyện này không giống phong cách của nàng, trước kia làm sao nàng có thể ôn nhu như vậy, chỉ biết kéo hắn đứng lên đại chiến ba trăm hiệp.
Hoàn Nhan Yên nằm nhoài bên giường, nghiêng người, lông mi khẽ động, nhìn từ khoảng cách gần này, Đường Ninh mới phát hiện tiểu man nữu thế mà vẫn rất dễ nhìn.
Khi vừa bắt đầu nhìn thấy nàng, nét đẹp hoang dã trên người nàng đã biến thành nội liễm, dường như cũng không có man như vậy.
Cuối cùng đã trở thành Đại Hãn, trước kia Đường Ninh dùng một tay là có thể ngược được tiểu man nữu, hiện tại hắn dốc toàn lực cũng không chiếm được một chút tiện nghi nào của nàng.
Đường Ninh ngồi xuống từ trên giường, dường như động tác của hắn quá mạnh khiến nàng giật mình, Hoàn Nhan Yên chợt bừng tỉnh, nhìn hắn, vuốt vuốt đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, hỏi: "Cánh tay còn đau không, có muốn ta cho ngươi xoa xoa hay không?"
Tiểu man nữu đột nhiên ôn nhu quan tâm khiến Đường Ninh không quen, Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Có phải là ngươi có chuyện gì cần ta làm không?"
Hoàn Nhan Yên lắc đầu, mê mang nói: "Không có. . ."
Không có vô duyên vô cớ yêu, cũng không có vô duyên vô cớ hận, vô duyên vô cớ, sao tiểu man nữu lại có thể đối tốt với hắn như vậy, giống như một nha hoàn phục vụ hắn. ..
Đường Ninh nhìn nàng, trên mặt đột nhiên lộ ra vẻ chợt hiểu, nói ra: "Ta đã biết. . ."
Hoàn Nhan Yên nhìn hắn, nghi ngờ nói: "Ngươi biết cái gì?"
Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Ngươi thiếu ta mấy trăm lượng bạc kia, có phải không có ý định trả hay không?"
". . ."
Hoàn Nhan Yên bị Đường Ninh nói đến mức không có lời nào để nói, có thể thấy được là quả nhiên nàng vì số bạc kia.
Bộ tộc của nàng nghèo như vậy, đừng hy vọng nàng có thể lấy ra mấy trăm lượng bạc, không trả tiền nợ muốn bồi thường thịt cũng không thể lấy.
Thiếu nợ thì trả tiền, thiên kinh địa nghĩa.
Nàng không trả nổi tiền, nên mới bỏ ra công sức lao động chân tay, người khác xoa bóp vài văn tiền một lần, nàng là công chúa, Đường Ninh tính cho nàng mười lượng bạc, cho dù là tính toán như thế, nàng còn thiếu hắn mấy chục lần xoa bóp.
Nếu như lại tính cả lương thực mà Đường Ninh cho nàng, lại thêm phí tổn bày mưu tính kế, phí tổn đặt mình vào nguy hiểm tham gia tỷ thí, nàng phải bưng trà đổ nước đấm lưng nắn vai cả một đời cho hắn mới trả hết.
Đương nhiên, Đường Ninh không phải người hẹp hòi, những việc này xem như miễn phí cho nàng. ..
Hoàn Nhan Yên dường như cũng đồng ý với cách trả này, lực đạo vừa phải giúp hắn xoa bóp cánh tay bởi vì kéo cung mà đau mỏi.
Đường Ninh hưởng thụ được nàng xoa bóp, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng chuôi đao va chạm.
Hắn vầ Hoàn Nhan Yên cùng liếc nhau, lập tức chạy ra ngoài trướng.
Trên đồng cỏ cách doanh trướng của Đường Ninh không xa, lão Trịnh cùng nữ tử trung niên kia lại bắt đầu chặt chém nhau, Đường Ninh vẫn móc ra một nắm hạt dưa, chia cho Hoàn Nhan Yên một nửa, hai người ngồi xổm trên cỏ ở bên cạnh để xem.
Bọn hắn đấu pháp vẫn là đơn giản thô bạo như vậy, lần này nữ tử trung niên kia rõ ràng kiên trì dưới tay lão Trịnh lâu hơn một chút, bởi vì Đường Ninh và Hoàn Nhan Yên đều đã ăn xong hạt dưa mà bọn hắn còn chưa phân ra thắng bại.
Cuối cùng lão Trịnh vẫn cao hơn một bậc, bởi vì trong một lần nào đó chém trúng, loan đao trong tay nữ tử trung niên bị đánh gãy mất.
Lão Trịnh hiện ra vẻ đáng tiếc nhìn thoáng qua đao mổ heo sứt mẻ, chắp tay nói với nữ tử trung niên kia: "Thạt không phải, lại đa tạ. . ."
Hoàn Nhan Yên chạy tới, kinh ngạc nói: "Sư phụ, tại sao người cũng tới?"
Nữ tử trung niên nhìn nàng, nói ra: "Sắp xếp cho ta một đại trướng, những ngày này ta sẽ tạm thời ở chỗ này."
Hoàn Nhan Yên nhẹ gật đầu, nói ra: "Ta lập tức cho người ta đi sắp xếp. . ."
Nhìn lão Trịnh cùng nữ tử trung niên kia đánh nhau, cũng chính là xem náo nhiệt, hai người bọn họ bổ tới chém lui, không có một chút nghệ thuật nào.
Hắn vẫn thích xem Đường Yêu Yêu và Tiểu Tiểu luận bàn, chiêu thức kia động tác kia, người nào không biết còn tưởng rằng là vũ đạo đấy.
Hắn vừa mới trở lại trong trướng, lão Trịnh đã đi theo vào trong, nhìn Đường Ninh, hỏi: "Ngoại trừ không đao thắng có đao, trong tay không đao, trong lòng có đao, lão ăn mày còn nói cái gì nữa?"
Một trong những bản chất của nhân loại quả nhiên sự thật là thơm, ngay cả lão Trịnh cũng không thể ngoại lệ.
Sư phụ của Hoàn Nhan Yên dùng hai ngày thời gian ngắn ngủi, đã có thể kiên trì dưới tay hắn thêm một khắc đồng hồ, chuyện này đủ để chứng minh lão khất cái nói là đúng, đối phương ngộ ra được cái gì từ đó, lão Trịnh toàn cơ bắp hiển nhiên không cảm nhận được huyền diệu trong câu nói kia.
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Hắn còn nói, sau khi tự cung sẽ vô dục vô cầu, luyện công sẽ nhanh hơn một chút. . ."
. ..
Hắc Man phát sinh nội đấu, Trần Sở tạm thời triệt binh, người Túc Thận có thể thở dốc một hồi.
Trong khoảng thời gian này, nội bộ các bộ tộc Túc Thận cũng không hề gió êm sóng lặng, thế lực ba bên tranh giành chiến đấu, đến bây giờ, Tứ công chúa đã hoàn toàn lấn át đại vương tử cùng Tam vương tử, trở thành đệ nhất Đại Hãn dưới Khả Hãn.
Rất nhiều người đều cho rằng nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, sợ là Khả Hãn vốn ốm đau đã lâu, chẳng mấy chốc sẽ truyền vị trí Khả Hãn cho nàng.
Chỉ là trong thời gian quan trọng này lại nảy sinh chuyện tỷ thí chọn rể, khiến cho thế cục biến càng thêm khó bề phân biệt.
Hoàn Nhan bộ, chủ bộ, một doanh trướng chiếm diện tích cực lớn.
Một nam tử trung niên dáng người khôi ngô há miệng lớn cắn xé một cái đùi dê, lại rót mấy ngụm rượu ngon, lau khóe miệng, hỏi: "Chuyện Tứ công chúa kia, chuẩn bị thế nào?"
Một người đi lên trước, nói ra: "Hồi Khả Hãn, đại vương tử và Tam vương tử rất nóng lòng đối với chuyện này, đã chuẩn bị không sai biệt lắm."
Hắn nói xong lại ngẩng đầu, nhìn nam tử trung niên, do dự nói: "Khả Hãn thật sự muốn nhìn lấy bọn hắn đấu như thế?"
Hoàn Nhan Khả Hãn nhìn có vẻ tinh thần toả sáng, không hề có dáng vẻ bị bệnh liệt giường như lời đồn bên ngoài, ông ta cầm lấy đùi thịt dê, lại cắn xé một cái, nói ra: "Ngươi không hiểu, lũ sói con chỉ có chém giết vật lộn lẫn nhau, mới có thể trở thành thợ săn ưu tú nhất. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com