Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 713: CHƯƠNG 712: ĐỀU LÀ HEO SAO?

"Vũ mị?" Đường Ninh nhìn Hoàn Nhan Yên, thắc mắc: "Ngươi hỏi chuyện này để làm gì?"

Hoàn Nhan Yên lườm hắn một cái, nói ra: "Hỏi một chút cũng không được a. . ."

Đường Ninh suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Vũ mị chính là từ để nữ tử vô cùng mỹ lệ cùng xinh đẹp, có thể sinh ra lực hấp dẫn thật lớn với nam tử."

Hoàn Nhan Yên nói tiếng Hán không tệ, nhưng có mấy từ, nàng vẫn không thể hiểu rõ.

Hoàn Nhan Yên suy tư một hồi, hỏi: "Triệu Mạn vũ mị sao?"

Triệu Mạn là đối tượng mà Hoàn Nhan Yên hâm mộ, bởi vì nàng có quần áo xinh đẹp mặc không hết, đồ trang sức xinh đẹp đeo không hết, ở trong mắt Hoàn Nhan Yên, vô cùng mỹ lệ cùng xinh đẹp, có thể sinh ra lực hấp dẫn cực lớn với nam nhân chính là dùng để hình dung nàng ấy.

Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Không tính."

Triệu Oa Oa là kiểu thanh thuần đáng yêu, không có một chút nào liên quan đến hai chữ vũ mị này.

"Không tính a. . ." Hoàn Nhan Yên suy nghĩ một chút rồi tiếp tục hỏi: "Vậy A Y Na vũ mị sao?"

A Y Na lại hơi cường tráng, chính là kiểu Kim Cương Ba Bỉ, kiếp sau cũng không quan hệ tới vũ mị, Đường Ninh tiếp tục lắc đầu.

"A Nguyệt thì sao?"

"Không tính."

. ..

Hoàn Nhan Yên nghiêm túc suy tư một phen, hỏi: "Vậy. . ., ta đây?"

"Ngươi?" Đường Ninh nhìn gương mặt chưa hết vẻ thơ ngây của nàng, nhịn không được cười ra tiếng, phất phất tay, nói ra: "Nói đùa cái gì, đừng đùa nữa. . ."

Trong những nữ tử mà Đường Ninh nhận biết, người có thể xứng với hai chữ vũ mị cũng chỉ có Tô Mị, trên người nàng luôn luôn tản ra một lực từ vô hình, hấp dẫn tâm tư và ánh mắt của mọi người.

Về phần Hoàn Nhan Yên, nàng chỉ cần đáng yêu là đủ rồi, ở độ tuổi này của nàng còn chưa thể đạt đến cấp độ vũ mị này.

Hoàn Nhan Yên nhìn chằm chằm vào hắn một chút, không nói gì chỉ nghiến răng quay đi.

A Y Na đi đến bên cạnh Đường Ninh, chỉ vào nơi xa, nói ra: "Hai người kia, bên trái chính là Bố Thái, bên phải chính là Hàn Lặc, cũng là đối thủ chủ yếu của chúng ta lần này. . ."

Đường Ninh nhìn qua đó, thấy hai nam tử thân hình cao lớn đang cười cười nói nói.

Mặc dù khoảng cách rất xa, nhưng Đường Ninh vẫn cảm giác được hai người này rất mạnh, nếu không biết gì mà tùy tiện xông lên đánh thì Đường Ninh chắc chắn không phải đối thủ của bọn họ.

Đường Ninh thu tầm mắt lại, hỏi: "Lát nữa so tài thế nào?"

A Y Na nói: "Trước tiên sẽ so kỵ thuật, mười lăm bộ tộc, dùng cách rút thăm để quyết định đối thủ, có một bộ sẽ không cần đấu, còn lại 14 bộ, chia làm bảy tổ, mỗi tổ ba người, tỷ thí hai hai, đội nào thắng được hai trận hoặc cả ba đều thắng sẽ tiến vào trận tỷ thí tiễn thuật tiếp theo."

Đường Ninh hỏi: "Bộ tộc thua thì sao?"

A Y Na nói: "Đào thải."

Đường Ninh sửng sốt một lúc mới nói ra: "Các ngươi làm thế quá không khoa học. . ."

A Y Na nghi ngờ nói: "Khoa học?"

Đường Ninh giải thích nói: "Chính là không công bằng, nhỡ may hai đội mạnh gặp nhau, chẳng phải là có một đội nhất định bị đào thải?"

A Y Na lắc đầu nói: "Đây là quy củ do đại vương tử quyết định, thua sẽ không có cơ hội, cho nên chúng ta nhất định phải thắng."

Hiển nhiên trình độ văn hóa của Đại vương tử không cao, đã năm rồi mà còn dùngi chế độ đấu vòng loại một vòng du lịch này, cho dù hắn không hiểu, chẳng lẽ hắn không biết học tập chế độ thi đấu Thập Lục Vệ của Trần quốc sao?

A Y Na nhìn hắn, nói ra: "Chỉ cần không gặp phải Bố Thái cùng Hàn Lặc, ta và A Nguyệt sẽ thắng, đến lúc đó ngươi có thể không cần ra tay."

Đường Ninh có ra tay hay không thì kết quả cũng vẫn là như thế, tỷ thí kỵ thuật không phải cưỡi ngựa chạy là được, trên đường còn phải vượt qua rất nhiều chướng ngại, đường đi cũng không phải thẳng tắp, yêu cầu trình độ của kỵ sĩ rất cao, kỵ thuật kém còn có thể rơi ngựa giữa đường.

Với chút kỵ thuật gà mờ này của hắn, so sánh với những kẻ lớn lên trên lưng ngựa ở thảo nguyên kia, trong tình huống trình độ ngựa không kém nhau nhiều thì hắn sẽ chẳng thăn được ai. ..

Hắn nhìn A Y Na, nhẹ gật đầu, nói ra: "Đều nghe ngươi. . ."

Chỉ một lát sau đã có người thông báo rút thăm, A Y Na đi lên trước, rút một cây, sau đó đi tới, nói ra: "Bố Thái không đấu, còn tốt. . ."

Vòng thứ nhất Bố Thái không đấu, chứng tỏ bọn hắn sẽ không gặp phải Bố Thái, A Nguyệt nhẹ nhàng thở ra, hỏi: "Chúng ta rút được số mấy?"

A Y Na nói: "Số 3."

A Nguyệt lại hỏi: "Một đội số 3 khác là ai?"

A Y Na lắc đầu, nói ra: "Không biết."

"Trùng hợp như vậy, A Y Na các ngươi rút trúng cũng là số 3?" Một bóng người từ bên cạnh đi tới, lắc lắc cái thẻ trong tay nói ra: "Chúng ta cũng là số 3. . ."

A Nguyệt biến sắc, nói ra: "Hàn Lặc!"

Hàn Lặc nhìn nàng, nhếch miệng nở nụ cười, nói ra: "Ta đã sớm muốn lĩnh giáo kỵ thuật của A Y Na. . ."

Hắn nói xong lại cười to hai tiếng, nhanh chân đi trở về.

Sắc mặt Y Na trầm xuống, nói ra: "Bọn hắn cố ý, tất cả đều do đại vương tử an bài tốt!"

Đường Ninh nhìn nàng một cái, hỏi: "Thế nào, không thắng được sao?"

A Y Na nhìn về phía Hàn Lặc, trầm giọng nói ra: "Bọn hắn đều là người thiện nghệ, kỵ thuật của Hàn Lặc tinh xảo, ta muốn thắng hắn cũng rất khó, người bên cạnh hắn kia là Y Thập, sợ là A Nguyệt cũng không bằng hắn, với kỵ thuật của ngươi càng không thắng được Đạt Cập, ba trận chiến toàn thua, trận đầu chúng ta sẽ bị đào thải. . ."

Hoàn Nhan Yên vội vã đi tới, lo lắng nói: "Trận đầu các ngươi tỷ thí cùng Hàn Lặc sao?"

A Y Na nặng nề nhẹ gật đầu.

sắc mặt Hoàn Nhan Yên trắng bệch, lẩm bẩm nói: "Ngươi không bằng Hàn Lặc, A Nguyệt không phải là đối thủ của Y Thập, vậy chẳng phải là chúng ta nhất định phải thua, vậy phải làm sao bây giờ. . ."

"Khoan khoan khoan khoan. . ." Đường Ninh vươn tay, ra hiệu nàng im lặng.

Hắn nhìn về phía A Y Na, hỏi: "Kỵ thuật của ngươi không bằng Hàn Lặc?"

A Y Na nhẹ gật đầu.

Đường Ninh lại hỏi: "So với Y Thập thì sao?"

A Y Na nói: "Thắng hắn dễ như trở bàn tay."

Đường Ninh vừa nhìn về phía A Nguyệt, hỏi: "Ngươi không sánh bằng Y Thập?"

A Nguyệt gật đầu.

Đường Ninh tiếp tục hỏi: "Vậy so với Đạt Cập thì thế nào?"

A Nguyệt nhìn sang bên kia nhìn một chút, nói ra: "Thắng hắn không cần tốn nhiều sức."

"Nói những lời này thì có tác dụng gì, ngươi lại không phải là đối thủ của Hàn Lặc. . ." Hoàn Nhan Yên liếc mắt nhìn hắn, nhìn về phía A Y Na cùng A Nguyệt, cắn răng nói: "Các ngươi nhất định phải thắng a. . ."

A Y Na nhẹ gật đầu, trịnh trọng nói: "Ta sẽ cố hết sức."

A Nguyệt sắc mặt nghiêm nghị, nói ra: "Công chúa yên tâm, ta cũng nhất định sẽ cố gắng thắng Y Thập!"

Đường Ninh vuốt vuốt mi tâm, nhìn Hoàn Nhan Yên một chút, lại nhìn A Y Na và A Nguyệt một chút, không nhịn được lên tiếng: "Các ngươi đều là heo sao?"

"Ngươi nói cái gì!" Hoàn Nhan Yên tức giận đưa tay nhéo lỗ tai của hắn, giận dữ nói: "Ngươi lặp lại lần nữa!"

Đường Ninh đánh vào tay của nàng, phất phất tay ba người, nói ra: "Đưa lỗ tai tới."

Ba người liếc nhau, mặt lộ vẻ nghi hoặc, chậm rãi tiến tới, Đường Ninh nói vài câu bên tai các nàng, ẻ mặt ba người từ nghi hoặc biến thành ngây ngốc.

A Nguyệt nhìn Đường Ninh, ngơ ngác nói: "Như thế có thể chứ?"

"Vì sao không thể?" Đường Ninh lườm nàng một chút, hỏi: "Đại vương tử có quy định A Y Na nhất định phải đấu với Hàn Lặc, ngươi nhất định phải đấu với Y Thập sao?"

A Nguyệt nói: "Không, không có. . ."

"Sao lại không được?" Đường Ninh liếc nhìn các nàng một chút, nói ra: "Gặp chuyện phiền phức thì động não có được hay không, nói các ngươi là heo còn không nguyện ý. . ."

Cho nên nói, đọc sách nhiều là không hề xấu, chỉ cần một trong ba người các nàng đã từng đọc 《 Sử Ký 》, thì sẽ không xuất hiện quẫn cảnh vừa rồi, càng sẽ không cho rằng các nàng nhất định phải thua.

Đương nhiên, trông cậy vào một đám người ngay cả tiếng Hán đều không nói lưu loát đi đọc 《 Sử Ký , cũng là Đường Ninh có chút ép buộc.

Hoàn Nhan Yên cúi đầu xuống, đỏ mặt, ngượng ngùng thè lưỡi, lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía Đường Ninh đã bắt đầu lấp lóe ánh sáng .

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!