Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 724: CHƯƠNG 723: NGƯỜI THƯƠNG TÂM

Xác nhận được Lý Thiên Lan không có việc gì, Đường Ninh rốt cục đã an tâm.

Ước hẹn ba năm chỉ còn một năm, lúc trước sở dĩ định ra ước hẹn ba năm, cũng là bởi vì nàng muốn ở trong ba năm này, giải quyết uy hiếp trên thảo nguyên, trợ giúp Sở quốc vững chắc thế cục, nếu như Hoàn Nhan Yên có thể thành công thượng vị, uy hiếp trên thảo nguyên được giải trừ, ước hẹn ba năm cũng liền có thể sớm kết thúc.

Các nàng ban đầu là bị Tam vương tử suất trọng binh đánh tan, có thể lưu lại vài lều vải, đã là không dễ dàng, trong trướng không có vật gì, chỉ có một tấm giường gỗ lắp ráp lâm thời, hẳn là bọn họ lấy tài liệu ngay tại chỗ làm ra.

Lý Thiên Lan ngồi ở bên giường, nhìn hắn một chút, hỏi: "Hai năm không thấy, ngươi không có lời gì muốn nói với ta sao?"

Đường Ninh ngồi xuống bên cạnh nàng, hỏi: "Có a, ngươi muốn nghe cái gì?"

Lý Thiên Lan nói: "Trước từ Đường gia Tam phu nhân cùng Tứ phu nhân nói tới đi. . ."

. ..

Người thường nói tiểu biệt thắng tân hôn, Đường Ninh cùng Lý Thiên Lan tiểu biệt, nhưng không có nửa điểm thắng tân hôn, nguyên nhân ở chỗ hoàn cảnh nơi này không hề tốt đẹp gì, vị trí ở ngoài dã ngoại, ngoại trừ một tấm giường gỗ cũng không rắn chắc, cái gì cũng không có.

Đương nhiên, hôm qua bọn họ nói chuyện trắng đêm, một đêm không ngủ, chiếc giường gỗ này cũng không hề dùng đến.

Ngày hôm sau lúc Đường Ninh nhìn thấy Hoàn Nhan Yên, con mắt của nàng có chút sưng, có thể là bởi vì ngủ không ngon.

Mấy ngày nay kiếp sống bỏ mạng, hai người đều không được ngủ qua một lần ngon.

Cũng may đoạn lữ trình này đã kết thúc, 100 tên tướng sĩ Sở quốc cải trang sẽ hộ tống bọn họ về Ô Duyên bộ, Lý Thiên Lan cũng ở trong đó.

Lúc buổi sáng, Đường Ninh vẫn uống một chút canh cá, Hoàn Nhan Yên không muốn để cho người ra thấy được con mắt nàng sưng, một người trốn ở phía sau cây ăn canh.

Không có người chú ý tới nàng, tự nhiên cũng không có người phát hiện ra, lúc nàng nhìn về hai người phía trước trướng đàm tiếu, trong mắt ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp.

. ..

Lần này về Ô Duyên bộ, mục tiêu không khỏi cũng quá lớn, tướng sĩ Sở quốc còn lại, sẽ về Phong Châu trước, chờ điều khiển.

Bọn họ đi ra rừng rậm, đem thi thể những người Bồ Sát bộ kia một mồi lửa đốt đi, lúc đi qua một đồi cỏ, nhìn thấy phía trước cách đó không xa, hơn mười thớt khinh kỵ đang hướng bên này chậm rãi chạy tới.

Thời tiết rất nóng, những người kia lại che mặt, nhìn thấy những thân ảnh quen thuộc này, trên mặt Đường Ninh lộ ra nụ cười.

Hơn mười kỵ binh phía trước cũng sững sờ, vừa rồi bọn họ xa xa nhìn thấy bên này có khói đặc cuồn cuộn, tưởng rằng Tứ công chúa cùng phò mã chạy trốn, ai biết được vượt qua một đồi cỏ, đột nhiên phát hiện phía trước lại có mấy trăm kỵ binh, trong lúc nhất thời đứng run tại chỗ.

Khi bọn họ phát hiện ra những kỵ binh này thế mà đang chạy tới chỗ bọn họ, lúc ấy liền bị dọa đến vãi cả linh hồn, quay đầu ngựa lại, hướng phương hướng lúc đến chạy như điên.

Chỉ là, hơn mười thớt ngựa sớm đã mệt mỏi, sao có thể hơn được ngựa đã nghỉ ngơi lâu, tinh thần toả sáng, chỉ chốc lát sau, hơn mười người liền bị trói thành bánh chưng, dẫn tới trước mặt Đường Ninh cùng Hoàn Nhan Yên.

Hoàn Nhan Yên giật khăn che mặt của người cầm đầu xuống, lắc đầu, đau thương nói: "Sát Hãn, thật sự là các ngươi. . ."

Mặt của hán tử tên Sát Hãn như màu đất, run giọng nói: "Tứ công chúa tha mạng, đây đều là mệnh lệnh của Đại vương tử, thuộc hạ không dám không nghe theo. . ."

Tên tiểu tướng kia đi đến trước mặt Đường Ninh, hỏi: "Đại nhân, xử trí những người này như thế nào?"

Đường Ninh phất phất tay, nói: "Áp tải đi trước đã, bọn họ còn hữu dụng với ta."

Hắn nói xong liền nhìn về phía Hoàn Nhan Yên, hỏi: "Công chúa còn có dị nghị gì không?"

Hoàn Nhan Yên nhìn hắn một cái, nghiêng đầu đi, không nói chuyện với hắn.

. ..

Ô Duyên bộ.

Tứ công chúa cùng phò mã đã biến mất mấy ngày, Ô Duyên bộ dốc hết toàn tộc tìm kiếm, cũng không tìm được bất cứ cái gì có quan hệ tới tung tích của bọn họ, không ít người đều suy đoán ở trong lòng, sợ là công chúa cùng phò mã đã nguy dưới độc thủ của Đại vương tử.

Trong trướng nào đó, sắc mặt A Nguyệt âm trầm, nói: "Khả Hãn bao che Đại vương tử, nếu công chúa có chuyện, chúng ta liền dẫn những bộ tộc này phản ra ngoài!"

Trần Chu càng là mặt đen lên, thấp giọng nói: "Nếu như ngày mai còn không có tin tức gì, ta liền viết thư về Phong Châu, nếu như đại nhân xảy ra điều gì ngoài ý muốn, Tiêu tướng quân sẽ mang binh san bằng nơi này, để cho Khả Hãn các ngươi chôn cùng đại nhân!"

Mặc dù A Nguyệt tức giận, nhưng đến cùng cũng là người thảo nguyên, nghe được Trần Chu nói lời cuồng ngôn như vậy, liếc mắt nhìn hắn, hỏi ngược lại: "Chỉ bằng các ngươi?"

Trần Chu lạnh lùng lườm nàng một cái, "Ngươi có thể thử một chút!"

A Nguyệt nắm chặt loan đao bên hông, điềm nhiên nói: "Thử một chút liền thử một chút!"

"Đều chớ ồn ào!" A Y Na trừng hai người một chút, nói: "Tất cả yên lặng cho ta một hồi!"

Hai người nghe vậy, lẫn nhau nhìn hằm hằm một chút, nghiêng đầu đi.

A Y Na nhìn hai người bọn họ một chút, nói: "Phò mã thông minh vượt qua thường nhân, có hắn ở đó, nhất định là công chúa không có việc gì, A Nguyệt, ngươi để cho người ta lại tìm kiếm rộng ra, Trần Chu, ngươi lập tức viết thư cho Phong Châu, tùy thời chuẩn bị ứng đối với biến cố có khả năng xảy ra. . ."

A Nguyệt gật đầu nói: "Vâng."

Trần Chu thở sâu, nói: "Ta đã biết."

Lúc ba người đi ra ngoài đại trướng, chợt có người từ đằng xa băng băng mà tới, nói: "Thủ lĩnh, công chúa cùng phò mã trở về!"

Ba người nghe vậy mừng như điên, bật thốt lên: "Ở đâu?"

Lúc Đường Ninh cùng Hoàn Nhan Yên Lý Thiên Lan đi đến cửa Ô Duyên bộ, bọn A Y Na từ bên trong bước nhanh ra đón.

A Nguyệt chạy lên phía trước, nhìn bọn họ, nhẹ nhàng thở ra, nói: "Công chúa, phò mã, các ngươi không có việc gì, thật quá tốt rồi. . ."

Đôi mi thanh tú của Lý Thiên Lan chau lên: "Phò mã?"

Đường Ninh nhìn thấy ánh mắt ý vị thâm trường của nàng, lập tức cảm thấy có chút đau đầu.

Trên mặt Hoàn Nhan Yên cố nặn ra vẻ tươi cười, trực tiếp đi đến doanh trướng của mình.

A Nguyệt nhìn A Y Na một cái, hỏi: "Công chúa hình như không cao hứng?"

A Y Na lắc đầu, có chút bất đắc dĩ nói: "Công chúa cũng đã biết chuyện Khả Hãn không trừng phạt Đại vương tử."

Đại ca muốn giết nàng, phụ thân không quan tâm đối với chuyện này, không ai có thể cảm nhận được thương tâm của nàng vào thời khắc này.

A Nguyệt nắm chặt nắm đấm, nhìn đám người Đồ Thiện bộ đang bị trói, đối với thủ lĩnh kia, hung hăng liền đạp tới một cước.

"Đồ hỗn trướng, ai bảo các ngươi ám sát công chúa!"

"Thật là lớn gan chó!"

. ..

Ngay ở thời điểm A Nguyệt quyền đấm cước đá đối với đám người Đồ Thiện bộ, Đường Ninh ở trong trướng, hắn nhìn Lý Thiên Lan, giải thích nói: "Đây chỉ là kế tạm thời, khi đó nếu như ta không ra tay, bộ lạc dưới tay nàng liền sẽ rơi vào trong tay Đại vương tử cùng Tam vương tử, như thế nhiệm vụ lên phía bắc lần này của chúng ta liền thất bại, rơi vào đường cùng, mới ra hạ sách này. . ."

Lý Thiên Lan nhẹ gật đầu, xem như tin tưởng hắn, sau đó lại hỏi: "Nhưng mà Hoàn Nhan cô nương đối với ngươi, tựa hồ không phải là kế tạm thời."

Đường Ninh thở dài, nếu như đến bây giờ hắn còn không nhìn ra tâm tư của Hoàn Nhan Yên, cũng không tránh khỏi là quá ngu.

Nàng bây giờ, cùng năm đó Triệu Mạn sao mà giống?

Nhưng mà Triệu Mạn chỉ có một, Đường Ninh cũng không phải người năm đó, Hoàn Nhan Yên là thuộc về thảo nguyên, Trần Sở cùng thảo nguyên ổn định, chỉ có nàng mới có thể thúc đẩy, không có khả năng đi theo hắn tới kinh sư, hoặc là tới Kiềm địa. ..

Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là, hắn đối với Hoàn Nhan Yên, từ trước đến nay đều không có tình yêu nam nữ.

Hắn nhìn Lý Thiên Lan, nói: "Yên tâm đi, chuyện này, trước khi rời đi, ta sẽ xử lý."

Trong trướng của Hoàn Nhan Yên.

A Y Na cùng A Nguyệt đi vào, thấy nàng ngồi ở bên giường ngẩn người, liếc nhau, đều có chút không biết làm sao.

Cuối cùng vẫn lầ A Y Na đi lên phía trước, nói: "Công chúa không cần thương tâm, Khả Hãn, Đại vương tử cùng Tam vương tử vô tình, công chúa không phải là đã sớm biết rồi sao, sao phải vì những chuyện này mà tức giận. . ."

Hoàn Nhan Yên cúi đầu nhìn mặt đất, trong mắt có từng giọt nước mắt lớn lăn xuống, nức nở nói: "Đại ca muốn giết ta, phụ thân mặc kệ hắn giết ta, ngay cả hắn cũng không cần ta nữa. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!