Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 763: CHƯƠNG 762: GIẢI THÍCH

Đoan Vương phủ.

Đoan Vương như là quả cà phơi sương, ủ rũ cúi đầu ngồi trên ghế, hắn mặc kệ triều sự rất lâu, thật vất vả mới được rời núi một lần, kết quả lại dùng phương thức này kết thúc, để hắn mất hết mặt mũi trước mặt bách quan.

Trong cung truyền xuống thánh chỉ viết rõ ràng, bắt đầu từ hôm nay, không cho phép hắn nhúng tay vào quốc sự, về phần lúc nào kết thúc, trên thánh chỉ cũng không có nói.

Đó chính là cấm hắn tham chính vô kỳ hạn.

Đoan Vương có thể xem hiểu ý tứ thánh chỉ này, đơn giản chính là phụ hoàng chê hắn thành sự không có, bại sự có dư, chê hắn chọc tới học sinh Giang Nam và phiền phức quyền quý trong kinh.

Giờ phút này buồn bực trong lòng Đoan Vương đã không thể diễn tả bằng ngôn từ.

Những phiền toái này vốn đều là của Hoài Vương, hắn phí khí lực lớn như vậy, thế mà chỉ đoạt được hai cái hắc oa trong tay Hoài Vương, đây mới là ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, mất cả chì lẫn chài.

Hiện tại hắc oa do hắn cõng, quyền lực lại một lần nữa rơi xuống trong tay Hoài Vương, còn để phụ hoàng càng thêm bất mãn đối với hắn, tính thế nào cũng là hắn thua thiệt lớn.

Giờ phút này hắn có chút hối hận, hối hận không nghe lời Đường gia, chỉ cần hắn không làm gì, thì cái gì cũng sẽ không sai. ..

Nhưng hắn thật sự lo lắng Đường Ninh phụ tá Hoài Vương, nếu như Đường Ninh nghiêng về phía Hoài Vương, sao hắn có thể an tâm đợi ở vương phủ không làm gì?

Trong lòng Đoan Vương dày vò xoắn xuýt, hắn ôm đầu, vô thức nắm tóc, thế mà thật sự bị hắn lấy xuống một nắm lớn tóc.

Đoan Vương giật mình, lại đưa tay gãi gãi, trên đầu càng có càng nhiều tóc rơi xuống.

Thân thể của hắn run rẩy, sắc mặt trắng bệch, lập tức nói: "Thái y, nhanh truyền thái y!"

Đoan Vương bởi vì ưu tư quá độ, khiến tóc không ngừng rụng xuống truyền đến Khang Vương phủ, Khang Vương suýt nữa đã cười gập cả người.

"Chết cười ta, để hắn làm rùa đen tốt bao nhiêu, nhất định phải nhảy ra giúp Triệu Duệ cõng nồi, từ trước tới nay bản vương chưa từng gặp qua người ngu xuẩn như vậy. . ."

"Người ngu xuẩn như vậy, thế mà phụ hoàng còn muốn truyền hoàng vị cho hắn, người không sợ Trần quốc bị hắn bại?"

"Buồn bực đến mức ngay cả tóc đều rụng rồi, ha ha, hoàng đế trọc, đúng là chưa từng nghe thấy. . ."

Mà lúc đó, Hoài Vương phủ.

Hoài Vương cùng Hoài Vương phi đang tản bộ trong hoa viên, một lát sau, Hoài Vương phi nghiêng đầu nhìn xem hắn, hỏi: "Vài ngày trước đó điện hạ ưu phiền chuyện học sinh Giang Nam cùng quyền quý trong kinh, bây giờ đã giải quyết sao?"

Hoài Vương cười cười, nói ra: "Giải quyết."

Trên mặt Hoài Vương phi lộ ra vẻ tò mò, nói ra: "Trước đó không phải điện hạ nói, việc này tiến thì đắc tội học sinh quyền quý, lui lại sẽ chọc cho đến bệ hạ bất mãn, là chuyện lưỡng nan, làm sao có thể giải quyết nhanh như vậy?"

Hoài Vương ngẩng đầu lên, cười nói: "Có thể là do vận khí tốt đi. . ."

. ..

Đoan Vương yên lặng hồi lâu, đi ra nhảy nhót mấy ngày đã lại bị Trần Hoàng đá ra triều đình.

Đoan Vương có một loại năng lực thần kỳ, đó chính là năng lực làm hỏng chuyện, mấy ngày nay học sinh Giang Nam cùng thân hào nông thôn quyền quý, suýt nữa nhao nhao lật ra toàn bộ kinh sư, Trần Hoàng bất đắc dĩ, chỉ có thể trước tiên lựa chọn trấn an, tạm thời không động danh ngạch khoa cử, một chuyện thuế đổi cũng đẩy sau vô hạn kỳ.

Đoan Vương đang nỗ lực chứng minh với Trần Hoàng cùng triều thần, hắn không có tài cũng không có đức, càng không làm mà đập, chờ đến khi hắn làm hoàng đế thì chuyện như vậy sẽ càng nhiều thêm.

Đường Ninh hơi kinh ngạc nhìn Tiêu Giác, hỏi: "Ngươi nói xem Đoan Vương cùng Hoài Vương so sánh, rõ ràng kém rất xa, vì cái gì bệ hạ lại quyết định Đoan Vương?"

Tiêu Giác nhìn xem hắn, hỏi: "Ngươi thật sự không biết hay giả không biết?"

Đường Ninh liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Có lời cứ nói, bớt nói nhảm."

Tiêu Giác lắc đầu, nói ra: "Mẫu phi Dương phi của Hoài Vương, chỉ là một dân nữ, Hoài Vương là do dân nữ sinh ra, thân phận của hắn khác các hoàng tử khác, vĩnh viễn không có khả năng trở thành Đế Vương."

Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Đường gia hiện tại cũng là bình dân."

"Cái này không giống với." Tiêu Giác giải thích nói: "Đường gia nội tình thâm hậu, chỉ cần bệ hạ ân sủng, tùy thời có thể phục hưng, Mẫu phi của Hoài Vương là Dương phi, là khi bệ hạ vẫn còn là thái tử đi du lịch nhận biết, không có bất kỳ cái thân phận bối cảnh gì. . ."

"Thì ra là thế." Đường Ninh nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra: "Ta nhớ khi bệ hạ còn là thái tử, đã có mấy vị phi tử, không ngờ ngay cả dân nữ mà bệ hạ cũng không buông tha, toàn bộ kinh sư cũng không tìm tới người háo sắc hơn so với bệ hạ. . ."

Tiêu Giác nhìn về phía hắn, không nói gì.

Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Ánh mắt của ngươi là có ý gì?"

Tiêu Giác dời ánh mắt, nói ra: "Không có ý gì. . ."

. ..

Những ngày gần đây Đường Ninh không quá hài lòng đối với biểu hiện của Tiêu Giác, cực kỳ bất mãn với loại ánh mắt này của hắn, lần trước Tiêu Giác nói hắn là cầm thú cũng dùng ánh mắt như vậy.

Từ chuyện lần trước ngoài tường có tai, Tiêu Giác bắt đầu thích dùng mắt để truyền lại tin tức, thể hiện ra hắn càng ngày càng có dục vọng cầu sinh, cứ như vậy, ngoại trừ Đường Ninh đánh cho hắn một trận, cũng không có phương pháp hữu hiệu gì để trả thù.

Sau khi Đoan Vương gánh tội, cuối cùng sổ con vạch tội tới Thượng Thư tỉnh cũng ít đi, Đường Ninh làm việc cũng dễ dàng rất nhiều.

Nếu mỗi ngày đều làm việc với cường độ như vậy, hắn nhất định sẽ giống như Đoan Vương, sầu đến mức rụng tóc.

Làm quan ở Trần quốc, mặc dù sáng sớm phải dậy rất sớm, nhưng giờ Thân là thả nha, thời gian cũng tương đương với ba giờ chiều ở hậu thế, sau khi thả nha, nha môn cũng không hạn chế tự do quan viên.

Hôm nay sau khi hắn thả nha đằng sau, cũng không về nhà.

Sáng sớm trước khi rời nhà, Tiểu Ý đã nói cho hắn biết, hôm nay các nàng sẽ đi tới lâm viên nào đó ở kinh thành du ngoạn, để hắn hạ nha trực tiếp đi qua.

Vườn này là vườn của Triệu Mạn, đoạn thời gian trước Trần Hoàng tặng cho nàng, ngày bình thường không có ngoại nhân đi vào.

Đường Ninh đi vào trong sân mới phát hiện, các nàng bố trí nơi này cực kỳ xinh đẹp, trong vườn có một bãi cỏ diện tích cực lớn, ở giữa trong bãi cỏ có một tòa đình, trong đình bày đầy đĩa trái cây sơn hào hải vị, Đường Ninh vẫn chưa đi qua, đã ngửi được mùi thơm.

"Ngươi tới rồi. . ." Triệu Mạn xa xa chạy tới, cả người nhảy dựng lên treo trên người hắn.

Khu vườn này là tư viên của nàng, trong vườn chỉ có các nàng, ngược lại cũng không sợ gì.

Đường Ninh thuận thế ôm nàng quay một vòng, Triệu Mạn che eo, khanh khách cười không ngừng, từ trên người hắn xuống tới, nói ra: "Qua bên kia đi, các tỷ tỷ đều ở nơi đó đâu. . ."

. ..

Ngoài vườn, một chiếc xe ngựa chậm rãi dừng lại, từ phía trên đi xuống một bóng người.

Trần Hoàng nhìn thủ vệ ở cửa ra vào một chút, nhìn về phía Ngụy Gian sau lưng, hỏi: "Đây là có chuyện gì?"

Ngụy Gian cười nói: "Bệ hạ quên sao, lần trước ngài đã ban thưởng vườn này cho Bình Dương công chúa."

Trần Hoàng giật mình, nhớ lại một phen, mới nhớ tới hình như thật sự có chuyện như thế, mở miệng nói: "Trẫm ngược lại đã thật quên. . ."

Ngụy Gian nhìn thủ vệ ở cửa ra vào một chút, nói ra: "Xem ra, hôm nay công chúa giống như cũng ở bên trong."

Mấy tên thủ vệ ở cửa ra vào đã sớm quỳ xuống, một người trong đó nói: "Tham kiến bệ hạ, thuộc hạ lập tức đi thông tri công chúa. . ."

"Không cần." Trần Hoàng phất phất tay, nói ra: "Trẫm chỉ tùy tiện dạo chơi."

Nói rồi ông ta lập tức cất bước đi vào.

Tiến vào trong vườn, ông ta nhìn quanh bốn phía rồi cảm thán: "Bình Dương tu sửa khu vườn này không tệ."

Sắp xuyên qua một rừng cây nhỏ lúc, phía trước truyền đến tiếng nữ tử hoan thanh tiếu ngữ, Trần Hoàng nhìn qua, nói ra: "Bên kia có vẻ có không ít người. . ."

Ngụy Gian ngẩng đầu nhìn, nói ra: "Hồi bệ hạ, hình như là mấy vị phu nhân của Đường đại nhân, ngày bình thường công chúa và các nàng có quan hệ thân mật, hôm nay chắc là cùng nhau đi ra du ngoạn."

Trần Hoàng đi về phía trước mấy bước, bước chân lại dừng lại, quay đầu nhìn về phía Ngụy Gian, nói ra: "Ngươi biết tất cả mọi chuyện, không bằng lại cùng trẫm giải thích đi, tại sao Bình Dương lại nằm trong ngực Đường Ninh?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!