Lời Trương đại học sĩ nói rất uyển chuyển, nhưng ý tứ biểu đạt rất rõ ràng.
Hắn có thể dạy bảo Nhuận Vương tuổi còn nhỏ, tâm tính chưa hoàn toàn chín muồi, nhưng đối với Đoan Vương đã là người trưởng thành, không có bất kỳ biện pháp nào.
Nói một cách khác, Đoan Vương đã không cứu nổi.
Hôm nay trong lúc vô tình Trương đại học sĩ nhấc lên Nhuận Vương, trong lòng Trần Hoàng sớm đã chôn xuống hạt giống kia, cũng bắt đầu có dấu hiệu mọc rễ nảy mầm.
Truyền đích không truyền thứ, truyền trưởng không truyền ấu, đây là tông pháp hoàng gia, hoàng hậu mất sớm, cũng không sinh hạ thái tử, cũng không tồn tại khả năng truyền cho con trai trưởng.
Ba vị hoàng tử Khang Vương, Đoan Vương, Hoài Vương, niên kỷ tương tự, đều có thể xem là trưởng, ba người bọn họ còn đo, vị trí này không có khả năng truyền cho Nhuận Vương.
Người mà ông ta muốn truyền vị nhất chính là Đoan Vương, nhưng sau khi Đoan Vương tự mình chấp chính, đắc ý vênh váo, không coi ai ra gì, hành động khiến ông ta thất vọng đến cực điểm, giang sơn Trần quốc tốt đẹp không thể nào truyền cho một người không tài không đức.
Nếu như thật sự đi đến một bước kia, vị trí này do Nhuận Vương tiếp nhận, cũng tốt hơn Đoan Vương rất rất nhiều.
Nhưng trước khi ông ta triệt để thất vọng đối với Đoan Vương, còn không thể từ bỏ hi vọng.
Trần Hoàng trầm mặc hồi lâu, quay đầu nhìn về phía Ngụy Gian, nói ra: "Đến Hàn Lâm viện nghĩ chỉ, phục lại tước vị thân vương của Khang Vương. . ."
. ..
Mặc dù Đường Ninh không có đi Thượng Thư tỉnh, nhưng cũng biết mấy ngày nay, sổ con một đảng Đoan Vương vạch tội hắn đã bay đầy trời.
Hắn cũng không có cảm giác gì với chuyện này, chỉ suy đoán khả năng Trần Hoàng rất bất đắc dĩ đối với tên nhi tử ngốc này, một lão hồ ly như ông ta thế mà sinh ra một con lợn, loại tâm tình này, cũng chỉ có chính ông ta mới có thể trải nghiệm.
Đường Ninh không chờ được cách Trần Hoàng xử trí mấy sổ con này, chỉ chờ được một đạo khẩu dụ do hoạn quan truyền.
Nếu như ba ngày sau hắn còn không đi Thượng Thư tỉnh, Trần Hoàng sẽ để hắn dưỡng thương ba tháng thật.
Ngoài ra, hắn còn nghe được một tin tức làm cho người kinh ngạc.
Trần Hoàng hạ một đạo thánh chỉ, khôi phục tước vị thân vương cho Khang Vương, Khang Vương từ tự vương lại lần nữa biến thành thân vương.
Tuy nói những hoàng tử này là tự vương hay là thân vương, tất cả đều chỉ dựa vào một ý nghĩ của Trần Hoàng, nhưng ông ta là hoàng đế, sẽ không coi chuyện này như một loại trò chơi, hôm nay giáng chức, ngày mai thăng, ông ta làm bất cứ chuyện gì, đều có mục đích của mình.
Mà mục đích lần này của ông ta cũng không khó suy đoán.
Ông ta đang rõ ràng nói cho Đoan Vương, hoàng vị này, ngươi cố gắng được thì ngươi ngồi, ngươi không được vẫn còn có người khác.
Khi Khang Vương là tự vương, thì Đoan Vương có lợi nhất, bởi vì không có người nào đoạt thái tử vị với hắn, Khang Vương khôi phục tước vị thân vương thì người nhận trùng kích lớn nhất cũng là Đoan Vương.
Chuyện này có nghĩa là tất cả cố gắng trước đó của bọn hắn đều là nước chảy về biển đông, Khang Vương vẫn là Khang Vương, Đoan Vương vừa chạm một chân tiến tới cửa Đông Cung, quay đầu mới phát hiện, Khang Vương cũng bước một chân vào.
Mặc dù bây giờ Khang Vương đã gần như không có gì cả, nhưng Đường gia không có, Đoan Vương cũng không mạnh hơn hắn bao nhiêu, mấy năm này, Nhị Vương đoạt đích, có bao nhiêu âm mưu quỷ kế, mưu đồ bố cục, quanh đi quẩn lại đến cuối cùng lại về điểm xuất phát.
Đương nhiên, cho dù là điểm xuất phát cũng rất khác lúc trước.
Ba năm trước, thế lực Đoan Vương Khang Vương ngang nhau, là hai người kéo bè kết phái trong triều, một người ngưng tụ quyền quý, một kẻ kết giao quan văn.
Ba năm sau, thế lực của Đoan Vương cùng Khang Vương vẫn ngang nhau, là hai người gần như không có gì cả, Khang Vương không có, Đoan Vương cũng không có, vận mệnh hai người bọn họ đã bị Trần Hoàng nắm giữ trong lòng bàn tay.
Cho dù là Đường Ninh, cũng không thể không thừa nhận, mặc dù Đoan Vương cùng Khang Vương là phế vật, nhưng phụ thân của bọn hắn có thể nói là một đời kiêu hùng.
Bao gồm các hoàng tử đoạt đích, toàn bộ triều đình, đều bị ông ta đùa bỡn ở trong lòng bàn tay.
Ông ta lấy Giang Nam cân bằng kinh kỳ, lấy Khang Vương cân bằng Đoan Vương, trong điều kiện tiên quyết là không phá hư cân bằng này, có thể vô hạn suy yếu lực lượng hai phe, tăng cường tập quyền. ..
Đáng sợ là, ở trong quá trình này, hai phe có lên có xuống, có thắng có phụ, hoàn toàn sẽ không ý thức đến, mặc dù bọn hắn vẫn có thế lực ngang nhau, nhưng có người, đã ở phía sau màn hưởng lợi. ..
Tin tức Khang Vương phục hồi tước vị thân vương như là một trận gió lốc, trong giây lát đã quét qua kinh sư.
So sánh cùng chuyện này, chuyện Định Quốc Hầu thất sủng huyên náo xôn xao hai ngày này thật sự không là cái gì.
Sau khi Khang Vương bị biếm thành tự vương, từ quan viên quyền quý đến bình dân bách tính, đều nghĩ rằng trận đấu đoạt đích này đã hạ màn, ai có thể ngờ được một năm sau chuyện này còn có xoay chuyển đến mức này?
Bệ hạ sẽ không vô duyên vô cớ để Khang Vương trở lại vị trí cũ, lý do duy nhất có thể giải thích chính là tâm tư lập trữ quân của Trần Hoàng đã dao động, Đoan Vương biểu hiện khiến ông ta cực kỳ thất vọng, ông ta không thể không cân nhắc đến chuyện một lần nữa đặt Khang Vương vào trong mắt.
Đương nhiên, đây cũng có thể là đang cảnh cáo Đoan Vương, từ khi không có đối thủ Khang Vương này, Đoan Vương làm việc, càng ngày càng không kiêng nể gì cả, hắn cần một đối thủ để cho mình tỉnh táo một chút.
Đế tâm khó dò, mặc kệ bệ hạ vì nguyên nhân gì mà hạ đạo ý chỉ này, lúc đầu vị trí trữ quân đã rõ ràng lại lần nữa biến khó bề phân biệt.
Đoan Vương phủ.
"Đây coi là cái gì, đây coi là cái gì!"
Đoan Vương tức đến sắc mặt trắng bệch, thân thể run rẩy, đập hết tất cả mọi thứ xuất hiện trong mắt của hắn, hắn thở hổn hển, từ chỗ sâu trong mắt lộ ra nồng đậm sợ hãi.
Hắn cho là hắn đã bước trước Khang Vương một bước, ngồi lên vị trí kia, lại không nghĩ rằng, Khang Vương mất đi tước vị thân vương còn có thể mất mà được lại, kể từ đó, tất cả ưu thế trước mắt hắn lấy được, chẳng phải đều thành ảo ảnh trong mơ?
Loại cảm thụ từ đám mây rơi xuống bùn đất này, khiến hắn trừ tức giận ra, càng nhiều hơn chính là hoảng sợ.
Lúc này, một tên hạ nhân của vương phủ đi tới, nhỏ giọng nói: "Điện hạ, hai vị Đường đại nhân cầu kiến."
"Không gặp!" Đoan Vương phất phất tay, lớn tiếng nói: "Để họ trở về, bản vương không gặp ai hết!"
Hắn vừa dứt lời, Đường Hoài đã nhanh chân từ bên ngoài đi tới, hỏi: "Ngươi là ai cũng không thấy, hoàng vị cũng không muốn sao?"
Đoan Vương nhìn ông ta, cắn răng nói: "Phụ hoàng rốt cuộc có ý gì!"
Đường Hoài nhìn hắn, âm trầm nói: "Huệ phi để ta hỏi điện hạ, ngươi rốt cuộc có ý gì?"
Sắc mặt Đoan Vương biến đổi, nói ra: "Bản vương. . ."
Đường Hoài không cho Đoan Vương chút mặt mũi nào, sắc mặt rét lạnh nói: "Để cho ngươi ngoan ngoãn đợi trong vương phủ, ai bảo ngươi đi vạch tội Hoài Vương, ai bảo ngươi đi vạch tội Đường Ninh, ngươi có kết quả hôm nay, không phải là bởi vì người khác, mà là bởi vì chính ngươi ngu xuẩn!"
"Ngươi cho rằng Khang Vương biến thành tự vương là ngươi liền an toàn?"
"Bệ hạ còn không có truyền vị trí thái tử cho ngươi, cũng không biết chính mình có bao nhiêu cân lượng?"
"Đừng nói ngươi còn không phải thái tử, dù ngươi đã ngồi lên vị trí thái tử, bệ hạ cũng có thể tùy thời thu hồi đi!"
"Huệ phi vì ngươi làm bao nhiêu, Đường gia vì ngươi đã mất đi bao nhiêu, bởi vì ngươi ngu xuẩn, những tâm huyết nà của chúng ta tất cả đều uổng phí!"
. ..
Sắc mặt Đường Hoài cực kỳ âm trầm, một tiếng càng nghiêm khắc hơn một tiếng, Đoan Vương biết đây là ý của mẫu phi, sắc mặt càng thêm tái nhợt, cuối cùng cả người đều nhũn ra chán nản, hỏi: "Bản vương nên làm cái gì?"
"Làm sai thì thừa nhận, bị đánh phải đứng vững. . ." Đường Chiêu đứng sau lưng Đường Kỳ cùng Đường Hoài, chen miệng nói: "Một kẻ ngốc, chỉ cần hắn không hề làm gì, người khác sẽ không nhìn ra hắn là một kẻ ngốc, đừng quảnchuyện trên triều đình, đọc nhiều sách xem nhiều báo, mở mang kiến thức cho. . ."
"Im miệng!" Đường Kỳ trừng mắt liếc hắn một cái, quay đầu nhìn Đoan Vương, nói ra: "Bây giờ chỉ có thể đi một bước nhìn một bước, theo ta thấy, bệ hạ chỉ là muốn cảnh cáo ngươi, cũng không phải có tâm tư lập Khang Vương là trữ quân, nhưng nếu ngươi không nghe khuyến cáo, khư khư cố chấp, tiếp tục làm loại chuyện ngu xuẩn này, kết quả lúc trước của Khang Vương chính là kết cục của ngươi. . ."
Mặc dù bị người khác đánh giá là ngu xuẩn, nhưng Đoan Vương lại không có cách nào phản bác sự thật này, không có cam lòng cắn răng nói: "Ta đã biết. . ."
Đường Kỳ thở phào một cái, nói ra: "Bây giờ chỉ có thể nhìn xem tiếp theo bệ hạ sẽ làm cái gì. . ."
Hắn vừa dứt lời, một tên vương phủ hạ nhân vội vàng đi tới, nói ra: "Điện hạ, bệ hạ triệu kiến. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com