Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 804: CHƯƠNG 802: SẼ ĐẾN CÙNG NGƯƠI

Trần Hoàng ngã bệnh, Tôn thần y được mời vào trong cung giúp ông ta xem bệnh.

Đường Ninh đứng ở trong viện, nhìn thấy Tôn thần y đi tới, hỏi: "Thế nào?"

Tôn thần Y Đạo: "Lửa giận công tâm mà thôi, không có gì trở ngại, tĩnh dưỡng mấy ngày là được."

Con của mình tạo phản trên tế điển mà ông ta coi trọng nhất, muốn mệnh của ông ta, Trần Hoàng bị tức ra bệnh cũng là bình thường.

Khang Vương đã bị cấm túc trong cung, tương đương bị phán án ở tù chung thân, hắn sẽ không chết, nhưng cũng sẽ không sống tốt được.

Bởi vì ngay lúc đó Đoan Vương biểu hiện quá mức không có cốt khí, dường như cũng hoàn toàn bị Trần Hoàng loại ra khỏi danh sách ứng tuyển cho hoàng vị.

Ngược lại là Hoài Vương cho tới nay đều không được coi trọng, khi Trần Hoàng bị bệnh lại được ủy thác trách nhiệm, toàn quyền xử lý công việc lớn nhỏ trên triều đình.

Sau khi tế điển kết thúc, bệnh của Hoài Vương đã tốt lên.

Khang Vương tạo phản tạo ra gơn sóng đều là hắn xử lý, Trương gia bởi vì tạo phản mà phải trả giá cao, Trương gia gia chủ và mấy nhân vật mấu chốt trong tộc đã rơi đầu xuống đất, từ nay về sau, Tây Môn vệ Trương gia ở kinh sư đã bị gạch tên hoàn toàn.

Trương hiền phi bị biếm vào lãnh cung, đó là một nơi đã tiến vào là không khả năng đi ra, năm đó Dương phi chính là ở trong lãnh cung mắc bệnh mà kết thúc.

Ngay cả những người đã từng là môn khách mưu sĩ trong Khang Vương phủ cũng đều nhận lấy liên luỵ, lệnh truy nã đã phát ra đến từng châu phủ. ..

Toàn thể tướng sĩ Tả Hữu Tây Môn vệ đều bị một chuyện tạo phản liên luỵ, mặc dù có thể bảo tồn được tính mệnh, nhưng thân phận lại biến thành quan nô, quãng đời còn lại cũng chính là để đào quáng, sửa đường, vinh quang từng thuộc về cấm vệ đã một đi không trở lại.

Tiêu Giác cứu giá có công, hiện đã thăng làm Đại tướng quân Tây Môn vệ, Trần Hoàng điều một bộ phận người đi qua từ trong 14 vệ còn lại, lại trưng binh trong phạm vi kinh kỳ, hợp thành Tây Môn vệ mới.

Biến mất 10,000 cấm quân không phải dễ bù đắp như vậy, đại bộ phận binh lực Trần quốc đều bố trí ở Tây Bắc, sau khi việc này xảy ra, Tả Hữu Tây Môn vệ sát nhập thành Tây Môn vệ, Thập Lục Vệ cũng giảm bớt chỉ còn 15 vệ.

Đương nhiên, đây chỉ là tạm thời, bây giờ chiến sự Tây Bắc đã ít đi rất nhiều, Trần Hoàng đã hạ chỉ tuyển ra 10,000 lính tinh nhuệ từ biên quân hồi kinh, để bù đắp tổn thất cấm vệ.

Trong sự kiện bình phản lần này, người cũng lập xuống đại công còn có cả Võ Liệt Hầu.

Hắn vốn là trung lang tướng Tả Kim Vũ vệ, hiện đã là tướng quân Tả Kim Vũ vệ.

Về phần Trần Chu đá ra một cước mang tính then chốt kia, biểu hiện đột xuất ở trước mặt Trần Hoàng, cũng từ trung lang tướng thăng làm tướng quân, trở thành tướng môn được xếp hạng trong kinh.

Hai ngày này trong triều rung chuyển rất nhiều, lần này Khang Vương tạo phản, có thể nói là tẩy rửa thế lực trong kinh cũng không đủ.

Đường Ninh không đạt được phong thưởng gì, nhưng đây vốn là do hắn cố tình làm.

Đến vị trí này của hắn, dù là văn chức hay là võ chức, lại hướng lên một bước nữa đều muôn vàn khó khăn, phong thưởng là làm khó hắn, cũng khiến Trần Hoàng khó xử.

Nếu như hắn muốn ban thưởng gì, thì người mang theo Tả Kiêu vệ đi bình định chính là hắn chứ không phải Tiêu Giác.

Ngày thứ bảy sau khi tế điển qua đi, Đường Ninh rốt cục đã được Trần Hoàng triệu kiến.

Lần này Trần Hoàng tiếp kiến hắn không phải ở Ngự Thư phòng, mà là ở trong tẩm cung của hắn.

Ông ta ngồi ở trên giường, cả người nhìn qua rõ ràng tiều tụy hơn so với ngày bình thường không ít, nhìn thấy Đường Ninh tiến đến, ông ta nhìn thoáng qua Triệu Mạn phụng dưỡng trước giường, nói: "Mạn nhi đi xuống trước đi, ta cùng hắn có mấy lời muốn nói."

Sau khi Trần Hoàng sinh bệnh, Triệu Mạn vẫn một mực ở lại trong cung, chưa có về nhà.

Nàng nhìn Đường Ninh một chút, sau đó mới chậm rãi lui ra ngoài.

Đường Ninh đưa mắt nhìn nàng rời đi, đến khi thu tầm mắt lại thì giọng nói của Trần Hoàng cũng vang lên.

"Ngươi đối với Mạn nhi là thật tâm sao?"

Chuyện này đối với Trần Hoàng đã không phải là bí mật, Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Thần sẽ dùng tính mạng của mình để bảo hộ nàng."

"Trẫm không phải một người cha tốt, đối với Thành nhi không phải, đối với Mạn nhi cũng không phải. . ., chỉ cần Mạn nhi thật tâm ưa thích, chuyện của các ngươi, trẫm không muốn quản." Trần Hoàng nhìn ra bên ngoài, nói ra: "Về sau ngươi hãy đối xử tốt với nàng."

Lần này Đường Ninh không nói "Thần tuân chỉ" mà mở miệng nói: "Bệ hạ yên tâm."

Trần Hoàng ngồi ngay ngắn, thở phào một hơi, hỏi: "Khang Vương tạo phản, Đoan Vương cũng khiến trẫm thất vọng cực độ, theo ý ngươi đến, Hoài Vương cùng Nhuận Vương, ai thích hợp làm hoàng đế hơn?"

Trần Hoàng hỏi vấn đề này rất ngay thẳng, Đường Ninh do dự một lát, mở miệng nói: "Thần. . ."

Trần Hoàng phất phất tay, nói ra: "Không cần giả bộ ngớ ngẩn với trẫm, trẫm chỉ là muốn nghe ý nghĩ của ngươi một chút."

"Hoài Vương." Đường Ninh không do dự nữa, mở miệng nói: "Từ trước mắt đến xem, là Hoài Vương, tuổi của Nhuận Vương còn quá nhỏ, Hoài Vương có năng lực xuất chúng, cho dù là Đoan Vương cộng lại với Khang Vương cũng không bằng, thần cũng cảm thấy Hoài Vương thích hợp làm hoàng đế nhất."

"Trẫm cũng cho rằng như vậy." Trong mắt Trần Hoàng nhìn về phía hắn hiện ra vẻ khác lạ, nói ra: "Luận tài năng, hắn chỉ ở phía dưới ngươi, trên dưới cả triều cũng không tìm ra được mấy người mạnh hơn hắn, thế nhưng là. . ."

Trần Hoàng hơi dừng một chút, nói ra: "Lúc trẫm còn trẻ, làm ra mấy chuyện sai, tổn thương hắn, mặc dù lúc đó hắn còn nhỏ, nhưng trẫm lo lắng, hắn vẫn canh cánh trong lòng đối với chuyện năm đó. . ."

Đường Ninh nói: "Hoài Vương điện hạ có canh cánh trong lòng hay không, nhiều năm như vậy, bệ hạ không cảm giác thấy sao?"

"Chính là bởi vì không cảm giác thấy, trẫm mới có lo lắng này." Trần Hoàng thở dài một tiếng, nói ra: "Từ trong mắt của hắn trẫm không nhìn thấy dã tâm, Đoan Vương, Hoài Vương, thậm chí ngay cả trong mắt Nhuận Vương đều có dã tâm, duy chỉ có hắn là không có."

Trước khi Đường Ninh tiến cung, cho tới bây giờ hắn đều không nghĩ tới, chủ đề Trần Hoàng trò chuyện với hắn sẽ là nhạy cảm như vậy, hắn không biết nên nói tiếp thế nào, nghĩ nghĩ một chút mới nói ra: "Có lẽ Hoài Vương điện hạ tự nhận là thân phận cùng bối cảnh kém Đoan Vương cùng Khang Vương, cho nên cho tới bây giờ mới không có nghĩ tới tranh giành . ."

Trần Hoàng lắc đầu, nói ra: "Thân là hoàng tử, trong lòng của hắn không có dã tâm trở thành hoàng đế, vậy trong đó sẽ chứa cái gì?"

. ..

Lần này Đường Ninh hàn huyên với Trần Hoàng thật lâu, mà chủ đề lại rất mẫn cảm, có quan hệ vấn đề truyền thừa đế vị, Trần Hoàng không nên trò chuyện cùng hắn, mà là phải trò chuyện cùng Vương tướng.

Nhưng hàn huyên cùng Trần Hoàng nhiều như vậy, Đường Ninh cũng phát hiện ra cho tới nay, chính hắn và rất nhiều người trong triều đều đã lầm lẫn.

Khi Khang Vương chưa tạo phản, Đoan Vương không khiến Trần Hoàng thất vọng, Trần Hoàng chưa từng đặt Hoài Vương liệt vào đối tượng lựa chọn trữ quân, dường như cũng không phải là vì hắn không có chút thân phận bối cảnh nào.

Dựa theo lời Trần Hoàng nói để đoán thì trước kia ông ta đã làm ra một chuyện có lỗi với Hoài Vương, mặc dù Đường Ninh không biết cụ thể là chuyện gì, nhưng nghĩ đến phải có quan hệ cùng Dương phi.

Chuyện này khiến ông ta nghi kỵ Hoài Vương, mà bây giờ Khang Vương thất bại, Đoan Vương bị Trần Hoàng đào thải, nếu ngay cả Hoài Vương mà ông ta cũng nghi kỵ thì đối với Triệu Viên, đây không thể nghi ngờ gì chính là một chuyện tốt.

Lần này Khang Vương tạo phản, không chỉ đào thải chính hắn, cũng thuận tiện kéo theo cả Đoan Vương, khoảng cách của Triệu Viên tới vị trí kia, hiển nhiên lại tới gần một bước.

Khi Đường Ninh đi ra cửa cung, một bóng người chậm rãi bước vào tòa cung điện nào đó.

"Điện hạ. . ." Thủ vệ ở cửa cung điện nhìn thấy hắn, lập tức hành lễ.

Hoài Vương bước vào cung điện, một luồng khí âm lãnh ẩm ướt đập vào mặt.

Nơi này là lãnh cung đại danh đỉnh đỉnh, dùng để cầm tù hoặc là giam giữ phi tử thất sủng phạm tội.

Lãnh cung chỉ là xưng hô để ngoại nhân gọi nơi này, nơi này vốn cũng là tẩm cung của một vị phi tử nào đó, có tên tương tự như "Thục Tú cung" "Trường Ninh cung", chỉ là bởi vì nơi này quanh năm ẩm ướt âm lãnh, dần dần bị bỏ hoang chi không cần, ngay cả cái tên lúc đầu cũng bị mất, biến thành "Lãnh cung" trong miệng người khác.

Người ở môt nơi âm lãnh ẩm ướt này, không bao lâu sẽ sinh bệnh, bởi vậy trong lịch sử phi tử bị đánh nhập lãnh cung, không có mấy người có thể sống đến lâu dài.

Vi dụ như Dương phi hơn 20 năm trước, lại ví dụ như Trương hiền phi vừa mới vào ở nơi này.

Hoài Vương đi vào cung điện, trong viện trước mặt có đứng một người.

Trương hiền phi nhìn hắn một cái, hỏi: "Ngươi tới làm gì?"

Hoài Vương đặt một hộp bánh ngọt lên trên bàn đá trong viện đã che kín vết rạn, nói ra: "Đến xem Hiền phi nương nương."

Trương hiền phi nhìn hắn, lạnh lùng nói: "Ngươi đến để chê cười ta sao?"

Hoài Vương lắc đầu, nói ra: "Nên chê cười ngươi, là Huệ phi nương nương, không phải ta."

Nghĩ đến Đường huệ phi, sắc mặt Trương hiền phi lập tức trầm xuống.

Hoài Vương nhìn nàng, hỏi: "Có phải cảm thấy rất không cam lòng hay không, ngươi giằng co, cuối cùng vẫn không tranh qua được với nàng."

Trương hiền phi cắn răng nói: "Tiện nhân kia. . ."

"Hiền phi nương nương cũng không cần quá tức giận." Hoài Vương nhìn nàng một cái, thản nhiên nói: "Ngươi ở chỗ này sẽ không quá cô đơn, chẳng mấy chốc nàng sẽ đến bồi ngươi."

Trương hiền phi nhìn hắn, cả kinh nói: "Ngươi có ý tứ gì?"

Hoài Vương không mở miệng nữa, trực tiếp quay người đi ra ngoài điện.

Trương hiền phi đuổi theo, cửa điện từ bên ngoài đóng lại, nàng nằm ở trên cửa, dùng sức vỗ đại môn, lớn tiếng nói: "Mở cửa, mở cửa cho bản cung!"

Nàng chỉ hô hai tiếng, mọi âm thanh đã im bặt.

Không phải bởi vì tay đau nên không còn khí lực, chỉ là bởi vì nàng phát hiện ở trên cửa gỗ trước mặt nàng, có từng vết khắc, thời khắc này nhìn qua đã nhiều năm rồi, rất nhiều nơi đều đã mục nát.

Mỗi một vết khắc đều có năm đạo, hiện lên màu nâu đậm, giống như là vết tích thứ gì khô cạn, để nàng nhìn thêm một chút đã khiến cả người phát lạnh.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!