Tây Vực và thảo nguyên đối với Trần quốc có ý nghĩa là hoàn toàn khác biệt.
Thảo nguyên là đại địch sinh tử của Trần quốc, bọn hắn hung hãn không gì sánh được, vài chục năm nay, ở biên cảnh Trần quốc cướp bóc đốt giết, coi người Hán là dê bò súc vật, tùy ý lăng nhục, Trần quốc gọi bọ hắn là "Mọi rợ" là có một chút nhân tố e ngại ở bên trong.
Bây giờ thảo nguyên và Trần quốc đã chuyển hướng tới hòa bình, cảm giác trong lòng bách tính là thở dài một hơi, e ngại trong lòng đối với người Túc Thận vẫn không có biến mất.
Mà Tây Vực, từ khi Trần quốc lập quốc đến nay, Tây Vực đều phụ thuộc Trần quốc.
Từ trước đến nay bọn hắn và Trần quốc vốn không có chiến tranh, xem Trần quốc là thượng quốc, cáchmấy năm sẽ tiến cống một lần, bách tính Trần quốc gặp người Tây Vực tự nhiên sẽ sinh ra cảm giác tài trí hơn người.
Bởi vì nữ tử Tây Vực mỹ mạo so với nữ tử người Hán còn nhiều hơn mấy phần dị vực dã tính, trong kinh có thật nhiều quan viên quyền quý đều ưa thích nạp Tây Vực nữ tử làm thiếp, nhưng Tây Vực cách kinh sư quá mức xa xôi, sở thích này của bọn hắn tố thường thường không chiếm được thỏa mãn.
Mấy chục năm trước đã có người phát hiện cơ hội buôn bán trong đó.
Bọn hắn mang theo rất nhiều vật tư, xâm nhập tới Tây Vực, đổi lấy nữ tử Tây Vực, bởi vì tiểu quốc ở Tây Vực phần lớn nghèo nàn, bọn hắn dùng chút tơ lụa, lá trà, đồ sứ là có thể đổi lấy một người sống sờ sờ mang về, rồi lại dùng giá cao hơn để bán cho nhân sĩ thượng tầng kinh sư, tiếp tục dùng ngân lượng kiếm được để mở rộng quy mô thương đội, cứ đi tới đi lui mấy lần như vậy là có thể tích lũy được một gia tài khổng lồ.
Đương nhiên, thương nhân theo đuổi lợi ích, có người ngay cả một chút chi phí kia cũng không nguyện ý bỏ ra, âm thầm cướp giật nữ tử Tây Vực, dụ dỗ đưa về kinh sư, làm chuyện buôn bán không cần tiền vốn mà lại có thể thu hoạch được lợi ích.
Triều đình trước đó đã ra lệnh rõ ràng cấm chỉ, Trần quốc tự xưng là đất nước lễ nghi tự nhiên không thể làm ra chuyện như thế đối với nước bạn.
Nhưng trước khác nay khác, mấy năm này Tiểu Uyển ngày càng cường đại, tạo thành uy hiếp to lớn đối với Trần quốc, biên cảnh hai nước không ngừng ma sát, Trần quốc đương nhiên sẽ không bảo hộ địch nhân.
Điều này khiến một số người càng thêm càn rỡ, không thèm che giấu, không chút kiêng kỵ bắt đầu buôn bán nhân khẩu.
Khiến người cảm thấy châm chọc là mặc dù tình thế giữa Tiểu Uyển cùng Trần quốc khẩn trương, nhưng từ trước tới giờ đều không giết tù binh, không ngược đãi tù binh, cũng không cướp bóc đốt giết ở biên cảnh Trần quốc, bọn hắn biết dùng tù binh Trần quốc đến đổi tù binh bổn quốc về, đã từng điều động sứ giả vào kinh, kháng nghị một số quyền quý Trần quốc hung ác. ..
Đương nhiên, Trần quốc không rảnh để ý tới chuyện này.
Cho dù là có mấy ngự sử xuất phát từ việc xấu hổ trong nội tâm đã đưa ra một chút đề nghị liên quan tới việc này, cũng rất nhanh bị tiếng phản đối bao phủ.
Đối với Trần quốc thì Tiểu Uyển tựa như một tiểu đệ có đôi cánh cứng cáp rồi, cho tới nay đều là thân phận tiểu đệ kém một bậc, đến một ngày nào đó muốn thoát ly khống chế của Trần quốc để bay một mình, tâm lý làm đại ca đương nhiên sẽ không dễ chịu.
Sở quốc đã từng là tiểu đệ Trần quốc cũng muốn bay một mình, thái độ của Trần quốc đối với Sở quốc và đối với Tiểu Uyển lại hoàn toàn khác biệt, đây bởi vì cánh của Sở quốc quá cứng, cứng rắn đến mức Trần quốc cũng không muốn va chạm cùng bọn hắn, chỉ có thể nhìn vị tiểu đệ này ngày càng cường đại.
Rất hiển nhiên, Trần quốc không muốn Tiểu Uyển trở thành Sở quốc thứ hai.
Hoài Vương lật xem tài liệu trong tay, có chút tự giễu cười cười, nói ra: "Đất nước lễ nghi, rốt cuộc ai mới là đất nước lễ nghi, có mấy người miệng thì đầy nhân nghĩa đạo đức, nhưng một bụng lại chứa đầy đao kiếm. . ."
Tiếp xúc lâu cùng Hoài Vương, Đường Ninh dần dần ý thức được, hắn nhìn như cá ướp muối nhưng lại là có một linh hồn phẫn thanh.
Đường Ninh cũng đang đọc qua tư liệu liên quan tới Tiểu Uyển, có thể hiểu được tâm tình của Hoài Vương lúc này.
Mặc dù hắn không phải người Trần quốc, nhưng tối thiểu cũng coi như một nửa, làm một nửa người Trần quốc, lúc này hắn chỉ có cảm giác xấu hổ.
So sánh cùng Trần quốc, Tiểu Uyển càng giống như đất nước lễ nghi hơn.
Bọn hắn đối đãi tù binh rất nhân đạo, cũng có nhân tính, khi bọn hắn thiện đãi tù binh Trần quốc, người Trần quốc lạ kết bè tiến về Tây Vực, cướp giật bách tính phổ thông, về nước buôn bán làm nô tỳ.
Trong nước bọn hắn, nữ tử cũng có thể làm quan, chuyện này ở Trần quốc chính là một chuyện cười, các đại nho cười bọn hắn Âm Dương điên đảo, loạn luân lý cương thường, không lâu nữa đất nước sẽ diệt vong.
Ở nước bọn hắn, quý tộc phạm pháp có tội như thứ dân, lúc này quyền quý Trần quốc còn đang dùng bạc mua nhân mạng.
Trong mắt người khác, Tiểu Uyển là một chuyện cười.
Ở trong mắt Đường Ninh, trên chế độ cùng cách cục của đối phương không biết đã vượt qua Trần quốc, vượt ra khỏi thế giới này bao nhiêu năm.
Người Tiểu Uyển trong mắt người Trần quốc so với người Trần quốc trong mắt người Túc Thận, hẳn là không có bao nhiêu khác biệt.
Một tiểu quốc bị ức hiếp khi nhục mấy chục năm, bằng vào cố gắng của mình dần dần lớn mạnh, rốt cục có thể xoay người làm chủ, bọn hắn muốn phản kháng áp bách, phản kích kẻ coi bọn hắn như là súc vật. ..
Bất luận nhìn thế nào, bọn hắn đều là nhân vật chính diện.
Hoài Vương chỉnh lý sửa sang lại suy nghĩ, nói ra: "Tự do, bình đẳng, công chính, pháp trị. . ., đây mới là dáng vẻ mà Trần quốc nên có, đến hôm nay bản vương mới hiểu được, suy nghĩ của Đường đại nhân đã muốn vượt xa chúng ta."
"Đâu có đâu có. . ." Đường Ninh khoát tay áo, nói ra: "Ta chỉ là đứng trên bờ vai cự nhân."
. ..
Do hữu tướng và Hoài Vương cùng đưa ra chủ trương, bách quan đều coi trọng, rất nhanh đã khiến triều đình nổi gió.
Thật ra liên quan tới một số quyền quý trong kinh đánh cướp bách tính Tây Vực về làm nô lệ, Tiểu Uyển đã phái sứ giả thương lượng mấy lần, nhưng mãi vẫn không có kết quả.
Trần quốc là nước lễ nghi, loại lễ nghi này thẩm thấu đến các mặt, cho dù là chiến tranh, cũng là chiến tranh có lễ nghi.
Hai nước giao chiến, chém giết sứ thần, đồ sát dân chúng vô tội, cướp giật bọn hắn trở về xem như nô bộc, tùy ý lăng nhục, đây là cách làm của man di trong mắt người Trần quốc, nhưng mà bây giờ, một số người Trần quốc lại đang đóng vai man di.
Nếu bọn họ đối với người Túc Thận như vậy thì cũng thôi, dù sao bọn hắn có huyết hải thâm cừu cùng Trần quốc, nhưng từ trước đến nay Tây Vực luôn nói gì nghe nấy bọn hắn, những người kia vì lợi ích, cũng mặc kệ là người Tiểu Uyển hay là bách tính tiểu quốc khác, bọn hắn càn quét Tây Vực, phàm là nữ tử nhìn thấy có chút tư sắc đều sẽ đem cướp về.
Trong triều có mấy quan viên đã từng lấy làm xấu hổ vì một số quyền quý trong kinh, thay bọn hắn tham ngôn thượng bản, nhưng vẫn không có tác dụng gì.
Chuyện này không chỉ liên quan đến có là lễ nghi mà còn có lợi ích.
Trong kinh có một số người, chính là dựa vào những chuyện này để kiếm tiền tài, chặt đứt tài lộ của người ta như vậy, tất nhiên sẽ bị bọn hắn điên cuồng công kích.
Quan viên trong triều khiếp sợ thế lực của bọn hắn, vẫn luôn im miệng không nói không nói gì về chuyện này.
Lần này, có hữu tướng cùng Hoài Vương dẫn đầu, trong triều lập tức hưởng ứng vô số, có thể thấy được trong lòng chúng thần cũng xấu hổ vì việc này đã lâu.
. ..
Chu gia.
Sắc mặt Triệu quốc công Chu Võ âm trầm, hỏi: "Thật chứ?"
Một người đứng sau lưng hắn, nói ra: "Hôm nay hắn cùng Hoài Vương đưa ra đề nghị này trên điện, vô số người phụ họa, mặc dù bệ hạ không trực tiếp hạ chỉ, nhưng cũng không có phản đối. . ."
Chu Võ vỗ một bàn tay lên bàn, cả giận nói: "Hắn khi dễ Thanh nhi còn chưa đủ, còn muốn đoạn gốc của Chu gia!"
Chu gia làm ăn có hơn chín thành đều có quan hệ cùng việc này, nếu triều đình cấm chỉ bọn hắn đi Tây Vực bắt người, chính là trực tiếp chặt đứt tài nguyên Chu gia.
Đây là chuyện hắn tuyệt không cho phép!
Sắc mặt Chu Võ nặng nề, một lát sau, bỗng nhiên đứng người lên, nói ra: "Chuẩn bị một chút, ta phải vào cung."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com