Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 849: CHƯƠNG 847: KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ TỚI

Mức độ bảo mật của Vạn Cổ giáo đối với tranh đoạt Thánh Nữ, còn ở phía trên Đường Ninh đoán trước.

Vu Sa bộ làm bộ lạc của Cổ tộc, đều không rõ ràng chi tiết ở trong đó, xem ra muốn thu hoạch được tin tức mà hắn muốn, còn phải xâm nhập vào chủ mạch của bọn họ mới được.

Đường Ninh không yên lòng viết phương thuốc, A Đóa đi ra lầu nhỏ, cho đến lúc sắc trời sắp tối xuống, mới lần nữa đi tới, nói: "Đường đại ca, bọn họ bắt đầu, chúng ta cũng đi xuống xem một chút đi!"

Đường Ninh đã sớm không phải chó độc thân, đối với hoạt động như vậy cũng không có hứng thú, nhưng đêm hôm khuya khoắt, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, cùng nàng cùng một chỗ kiến thức đặc sắc của Cổ tộc một chút, cũng chưa hẳn là không thể.

Tối nay là Lô Sanh Tiết mỗi năm một lần của bọn họ, trên một mảnh đất trống trong trại, đốt lên đống lửa, nữ tử trong trại vây quanh đống lửa vừa múa vừa hát, nam tử thì đứng ở bên ngoài nhìn.

Thỉnh thoảng sẽ có nữ tử đi tới, đối với bọn họ làm ra tư thế mời, sau đó hai người liền ở bên đống lửa cùng múa một đoạn, dáng múa nhiệt tình không bị cản trở, rất có đặc sắc của dân tộc.

A Đóa gia nhập đội ngũ của các nàng, Đường Ninh đứng trong góc hẻo lánh, tựa ở trên một thân cây, mặc dù ánh mắt nhìn tới đống lửa, lại có chút không quan tâm.

Quá trình tìm kiếm Tô Mị, so với hắn tưởng tượng còn muốn khúc chiết hơn.

Mà tất cả chi mạch của Vạn Cổ giáo tranh đoạt Thánh Nữ kịch liệt, cũng ở ngoài dự liệu của hắn.

Thập đại trưởng lão, mỗi một vị đều không kém gì Công Tôn Ảnh cùng Bạch Cẩm, mỗi người các nàng đều muốn để vị trí Thánh Nữ rơi vào nhất mạch của các nàng, đủ thấy Tô Mị phải đối mặt, là cạnh tranh như thế nào.

Nếu như sớm biết con đường nàng muốn đi, là long đong cùng gian nan như thế, lúc trước Đường Ninh liền sẽ không để cho nàng rời đi.

Bây giờ trong mảnh mênh mông dãy núi Kiềm địa này, hắn phải đi đâu để tìm nàng?

Ngay lúc tâm tư của Đường Ninh không biết đã bay đến nơi nào, phía trước bỗng nhiên truyền đến rối loạn tưng bừng, hắn ngẩng đầu nhìn lại, thì ra là một thiếu nữ mời một người cùng nàng cùng múa, lại thấy một tên người trẻ tuổi khác phản đối.

Quy củ của Cổ tộc rất kỳ quái, trên Lô Sanh Tiết tối nay, nam nữ trẻ tuổi muốn tụ cùng một chỗ, cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Lúc nữ tử mời một tên nam tử khác, những người còn lại cũng có thể tới cạnh tranh, cạnh tranh tự nhiên là dùng phương thức của nam nhân, Vu Sa bộ áp dụng phương thức rất đơn giản, chính là vật tay.

Ở trong đó, tự nhiên có không ít người có chủ tâm quấy rối, nhưng dưới đại bộ phận tình huống, toàn bộ quá trình vẫn là tương đối hài hòa.

Người trẻ tuổi đứng ra khiêu chiến cuối cùng vẫn thất bại, bên thắng thì được nghênh đón cả sảnh đường lớn tiếng khen hay, thành công thắng được cơ hội cùng thiếu nữ cùng múa.

Lấy kiến thức của Đường Ninh trong mấy canh giờ ngắn ngủi này, không khó phát hiện ra, tại Cổ tộc, địa vị của nữ tử tựa hồ còn cao hơn nam tử, người thống trị cao nhất của Vạn Cổ giáo, cũng là Thánh Nữ, mà không phải giáo chủ gì đó, đây mới là điểm khác biệt lớn nhất giữa Kiềm địa cùng Trần quốc.

"Đường đại ca, muốn đi lên khiêu vũ hay không?"

Khi Đường Ninh đứng ở trong góc nhỏ, nhìn đống lửa nhảy lên, bóng dáng dãy núi ở phía sau ngọn lửa hiện ra như ẩn như hiện, lúc đang thầm nghĩ có lẽ Tô Mị đang ở trong một ngọn núi nào đó, từ phía trước bỗng nhiên truyền đến một âm thanh thanh thúy.

Đường Ninh nhìn A Đóa, lắc đầu, cười nói: "Ta sẽ không, các ngươi nhảy đi. . ."

Hắn không muốn là một phương diện, một phương diện khác thì là bởi vì, hắn làm người có vợ, làm sao có ý tứ cùng tiểu cô nương chưa xuất giá này ôm ở cùng một chỗ uốn qua uốn lại.

Bị Đường Ninh từ chối, A Đóa không thèm để ý chút nào, nói: "Không sao, ta có thể dạy ngươi a. . ."

Nhìn A Đóa vươn tay ra, Đường Ninh có chút tiến thối lưỡng nan.

Đồng ý đi với nàng, làm một lão nam nhân đã kết hôn, có vẻ hơi không cần mặt mũi, không đồng ý với nàng, trước mặt nhiều người như vậy từ chối nàng, nàng lại sẽ rất mất mặt.

Lúc trong lòng Đường Ninh đang do dự, một bóng người từ bên cạnh đi tới, nói: "Muốn cùng mỹ lệ A Đóa của chúng ta khiêu vũ, cũng không đơn giản như vậy. . ."

A Đóa trừng mắt liếc người trẻ tuổi đi tới, nói: "Lãng Đạt, ngươi ít quấy rối đi!"

"Ta làm sao lại quấy rối?" Người trẻ tuổi tên là Lãng Đạt vô tội nhìn nàng một cái, nói: "Đây vốn chính là quy củ của Lô Sanh Tiết, vị tiểu đại phu này mới vừa tới Vu Sa bộ chúng ta, liền có thể cùng cô nương xinh đẹp nhất của Vu Sa bộ khiêu vũ, như vậy sao được. . ."

Hắn nói xong liền hướng Đường Ninh vươn tay, nói: "Có dám so một lần hay không?"

A Đóa nhìn Đường Ninh, nói: "Đường đại ca, đừng để ý đến hắn."

Mặc dù Đường Ninh không biết người trẻ tuổi kia nói cái gì, nhưng hắn nhìn tiết mục lâu như vậy, biết đại khái hắn muốn làm gì.

Vì một vị tiểu cô nương cùng người tranh giành tình nhân, Đường Ninh trước đây thật lâu liền không làm, nhưng tay của người khác đã vươn ra, nếu như hắn không chấp nhận, chẳng phải là ra vẻ mình sợ.

Huống chi, hắn giờ phút này lùi bước, chính là ánh mắt của A Đóa có mất, nàng cũng chỉ có thể lựa chọn người trẻ tuổi tên là Lãng Đạt này.

Đường Ninh đưa tay cùng hắn đánh một chưởng, nói: "Tới đi."

. ..

Ở giữa khu đất trống trưng bày một cái bàn, chính là dùng để tỷ thí, Đường Ninh chọn một cái ghế ngồi xuống, lập tức liền có đám người vây tới.

Lãng Đạt vươn tay, nhếch miệng nở nụ cười, nói: "Ta sẽ nhường ngươi."

"Lãng Đạt, tiểu đại phu là khách nhân, ngươi cần phải lưu chút mặt mũi cho khách nhân."

"Nếu ngươi làm bị thương tiểu đại phu, cẩn thận ngày mai A Đại A Nhị thu thập ngươi. . ."

"Ngươi sau đó thu liễm chút, nhường cho tiểu đại phu. . ."

. ..

Đường Ninh ban ngày hành động, thắng được hảo cảm của không ít người, đám người Vu Sa bộ lạc nhao nhao mở miệng nhắc nhở.

Mặc dù y thuật của tiểu đại phu lợi hại, nhưng so khí lực, đương nhiên không có khả năng hơn được Lãng Đạt vốn là lấy khí lực nổi danh của Vu Sa bộ lạc.

Lãng Đạt nhìn Đường Ninh, chủ động vươn tay, Đường Ninh vươn tay, rất tùy ý cùng hắn nắm ở cùng một chỗ.

Người trẻ tuổi đứng ở một bên khác giơ một bàn tay lên, cao cao giơ lên lại rơi xuống, biểu thị tỷ thí bắt đầu.

Ầm!

Ngay lúc tay của hắn rơi xuống, cổ tay của Lãng Đạt xẹt qua một đường cong, mu bàn tay nện ở trên bàn.

Đám người kinh ngạc nhìn một màn này, Lãng Đạt cũng tương tự cứ thế sững ở tại chỗ, một lát sau, mới khoát tay nói: "Vừa rồi không tính, ta còn chưa chuẩn bị kỹ càng."

Trên thực tế vừa rồi hắn thật sự là chưa chuẩn bị kỹ càng, xem ở trên mặt mũi của A Đóa, hắn chỉ dùng ba phần khí lực, kết quả chính là hắn thảm bại trong nháy mắt.

Lúc bình thường, hắn tỷ thí với người khác, dùng tới ba phần khí lực cũng đủ để ứng phó, nhưng một màn dễ như trở bàn tay mới rồi kia, để ý thức hắn được, tiểu đại phu đối diện, xa xa không giống hắn nhìn gầy yếu như vậy.

Lần này, hắn dự định dùng toàn bộ khí lực.

A Đóa nhìn hắn một cái, nói: "Thua chính là thua, ngươi muốn chơi xấu sao?"

Đường Ninh đại khái đoán được ý tứ của hắn, nhìn A Đóa một chút, cười nói: "Không quan trọng, một lần nữa, chờ hắn chuẩn bị xong lại bắt đầu cũng không muộn."

Tay của Đường Ninh cùng Lãng Đạt một lần nữa giữ ở cùng một chỗ, lần này, Lãng Đạt hết sức chăm chú, lúc nhìn thấy tay của người kia rơi xuống, liền bỗng nhiên dùng sức.

Nhưng mà, tình huống trong tưởng tượng của hắn là cổ tay của Đường Ninh bị hắn cường thế áp đảo cũng không tồn tại, hắn đã sử dụng ra mười thành khí lực, cổ tay của đối phương vẫn không nhúc nhích tí nào.

Nghĩ hắn đánh khắp trại vô địch thủ, còn là lần đầu tiên gặp được loại tình huống này.

Hắn thử nghiệm tiếp tục dùng sức, nhưng vẫn không thể để cho cổ tay Đường Ninh di động mảy may.

Hắn cắn răng, đã dùng hết khí lực toàn thân, sắc mặt bởi vì dùng sức quá mức mà có chút đỏ lên, cũng may ánh lửa chiếu rọi xuống, cũng không có người phát hiện.

"Chuyện gì xảy ra, còn chưa bắt đầu sao?"

"Lãng Đạt đang làm gì?"

. ..

Tỷ thí đã bắt đầu, nhưng mà tay của hai người lại không nhúc nhích tí nào, mọi người thấy một màn quỷ dị này, nhao nhao kinh ngạc mở miệng.

Chỉ có A Đóa giống như là ý thức được cái gì, kinh ngạc nhìn Đường Ninh, trên mặt hiện ra vẻ ngoài ý muốn.

Từ từ, tay của Lãng Đạt đã có chút phát run, mồ hôi trên trán rịn ra dày đặc, hắn ngẩng đầu nhìn, thấy Đường Ninh còn đang mỉm cười với hắn, rốt cục xì hơi, buông tay ra, ủ rũ cuối đầu nói: "Ta thua, ta không phải là đối thủ của ngươi. . ."

Đường Ninh phủi tay, nói: "Đã nhường."

Thấy Lãng Đạt chủ động nhận thua, đám người làm sao không biết là có chuyện gì xảy ra, vừa rồi cũng không phải là tỷ thí chưa bắt đầu, mà là khí lực của Lãng Đạt cùng tiểu đại phu, căn bản không phải cùng một cấp bậc.

Chỉ là, nhìn hắn gầy gò yếu ớt, làm sao có thể là một dũng sĩ có khí lực còn lớn hơn Lãng Đạt?

Thấy Đường Ninh thắng lợi, trên mặt A Đóa tươi cười, một lần nữa đưa tay ra cho Đường Ninh.

Ầm!

Ngay vào lúc này, một bóng đen to lớn nện vào trong đống lửa, hoa lửa văng khắp nơi, dẫn tới nữ tử trên đài kêu lên sợ hãi liên tục.

Đường Ninh phất tay ngăn trở một khối củi bay tới, ánh mắt nhìn về phía phía trước.

Có vài chục bóng người, từ trong bóng tối đi tới.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!