Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 853: CHƯƠNG 851: TÌNH CỔ RA

A Đóa vô cùng ngạc nhiên với tất cả mọi thứ bên ngoài, nàng nghe ngóng từ chỗ Đường Ninh không ít tình huống về quan hệ giữa Trần Sở với thảo nguyên.

Tuổi của A Đóa cũng tương đương với Tiểu Tiểu, tính cách của nàng rất sáng sủa, Đường Ninh nói tới những chuyện xưa với nàng, có nhiều chỗ đều chỉ tùy tiện qua loa vài câu.

Nhưng A Đóa vẫn nghe được một chút tin tức khác từ trong lời của hắn, nàng nhìn Đường Ninh, trong mắt ngập tràn sự kinh ngạc nói: "Đường đại ca, hóa ra ngươi từng làm quan, còn đi lên chiến trường. . ."

"Quan nhỏ mà thôi." Đường Ninh khoát tay áo, nói ra: "Thủ hạ dưới tay cũng chỉ có mấy binh lính thôi, không đáng nhắc tới. . ."

A Đóa sùng bái nhìn hắn, nói ra: "Đường đại ca làm gì cũng lợi hại như vậy. . ."

Đường Ninh đúng là đã từng làm rất nhiều chuyện, hắn đã từng làm sứ thần đưa thân, làm khâm sai bình phản, còn làm Nguyên soái đánh trận, bây giờ thân phận lại biến thành gián điệp bí mật. ..

Hắn chỉ lừa gạt của Trần Hoàng một đứa con gái, mà lại bị ông ta ép thành một viên gạch, cứ chỗ nào cần là chạy tới chỗ đó, nói ra nước mắt cũng chua xót.

Hắn ngồi không một lát trong tiểu lâu đã có người đi tới, nhìn hắn rồi dùng tiếng Hán nói: "Tiểu đại phu, Đại trưởng lão cho mời."

Đường Ninh từ trong miệng A Đóa mà biết được, Đại trưởng lão là người có thân phận tôn quý nhất của Vu Sa bộ, khi ông ta còn trẻ đã dẫn đầu Vu Sa bộ từ trong nơi rừng thiêng nước độc đi ra, khai khẩn vùng đất này, xây dựng thành trại bây giờ, thế nên mới có Vu Sa bộ lạc ngày nay.

Bây giờ Đại trưởng lão đã gần trăm tuổi tuổi, độ tuổi này cho dù là ở hậu thế cũng được coi là trường thọ, lão khất cái lớn tuổi nhất ở trước mặt ông ta cũng là vãn bối trong vãn bối.

Không khí ở Kiềm địa trong lành, phong cảnh trác tuyệt, tộc nhân Cổ tộc sẽ trường thọ hơn người Hán sinh hoạt ở phía ngoài một chút.

Đương nhiên, dù vậy Đại trưởng lão là lão nhân trăm tuổi này cũng được coi như hoá thạch sống trên núi.

A Đóa cùng hắn rời khỏi lầu nhỏ, nói ra: "Đường đại ca, ngươi không cần sợ, Đại trưởng lão rất hòa ái. . ."

Lão khất cái ngồi ở trong góc phía ngoài nhà uống rượu, rượu ở Cổ tộc, mỗi một nhà sẽ nấu ra một mùi vị khác biệt, hôm qua sau khi Đường Ninh cứu được A Đại A Nhị, các tộc nhân của Vu Sa bộ đã đưa tới mấy chục vò rượu, từ buổi chiều hôm qua đến bây giờ, lão khất cái vẫn ngồi ở nơi đó, lần lượt nếm hết những vò rượu này.

Đường Ninh cho lão một ánh mắt, tuy rằng hắn cũng được xem như ân nhân của Vu Sa bộ, Cổ tộc cũng là dân tộc hiếu khách, nhưng ở trên địa bàn người khác, để ý chu đáo mọi chuyện vẫn tốt hơn, mang theo lão khất cái, có biến cố gì cũng có thể ứng phó.

Lão khất cái ngửa đầu rót mấy ngụm rượu, đến khi Đường Ninh liếc lão lần thứ ba, lão mới nhìn về phía hắn, hỏi: "Mắt ngươi có vấn đề à?"

Thêm một lần nữa, Đường Ninh cảm thấy mang theo lão khất cái tới cùng là sai lầm lớn nhất trong chuyến này, hắn đi qua kéo lão dậy, nói ra: "Cùng ta đi tới một nơi. . ."

Cả người lão khất cái đầy mùi rượu, ngã trái ngã phải bị Đường Ninh kéo đi, đi theo người kia tới nhà sàn ở trên.

"Tiểu đại phu. . ."

"Chào tiểu đại phu."

. ..

Trên đường đi, thỉnh thoảng có người từ trong nhà sàn nhô đầu ra, dùng tiếng Hán ngọng ngịu chào hắn, Đường Ninh phất tay ra hiệu cùng bọn hắn, cũng không lâu sau đã đi tới trước một nhà sàn.

Đây là một nhà sàn cao nhất ở khắp trại, đứng ở chỗ này có thể quan sát được cảnh sắc toàn trại, Đường Ninh đứng ở dưới lầu nhỏ nhìn phía trước trong chốc lát, lập tức có một người từ trong lâu đi tới, nói ra: "Tiểu đại phu, Đại trưởng lão cho mời."

Đường Ninh kéo lão khất cái đi vào, phát hiện bên trong nhà được bày biện cực kỳ đơn giản, chỉ có bàn trúc ghế trúc, tủ trúc giường trúc, liếc qua đã thấy ngay.

Trên giường có một vị lão nhân đang nằm, trên đầu người này cũng không có nhiều tóc, trên mặt mọc ra từng mảng da đốm mồi lớn.

Khi nhìn đến lão nhân kia, Đường Ninh bỗng nhiên cảm thấy trái tim đập nhanh.

Cùng lúc đó, Băng Tằm Cổ trong tay áo hắn vốn đang ở trạng thái ngủ đông cũng bỗng nhiên tỉnh dậy, biến thành bất an.

Đường Ninh nhìn về phía người đang nằm trên giường trúc khiến hắn có cảm giác rung động kia.

Hắn có thể cảm giác được, trong thể nội lão giả này có một đồ vật cực kì khủng bố.

Lão giả dừng mắt trên người Đường Ninh một lúc lâu rồi mới nhìn về phía hai tên hạ nhân đứng ở cửa, nói ra: "Các ngươi đi xuống trước đi."

Đường Ninh hơi ngoài ý muốn, tuổi của lão nhân gia này đã lớn như thế, thế mà nói chuyện vẫn rất có lực, không có chút già nua mảy may nào.

Hai người khom người thi lễ một cái, chậm rãi lui ra ngoài, khép cửa phòng.

Ánh mắt của lão giả lại nhìn về phía Đường Ninh, nói ra: "Khó trách ngươi có thể khắc chế Ngân Tuyến Xà của Vu Kình, có Băng Tằm Cổ ở đây thì sao bọn hắn dám lỗ mãng?"

Vừa rồi ông ta còn nói ngôn ngữ Cổ tộc, giờ phút này đã biến thành tiếng Hán.

Trừ Công Tôn Ảnh ra, vị lão giả này là người thứ nhất trong tình huống Đường Ninh không để lộ mà đoán ra trên người hắn mang Băng Tằm Cổ, trên mặt Đường Ninh hiện ra một tia khâm phục, nói ra: "Lão nhân gia quả nhiên mắt sáng như đuốc."

Lão giả nhìn hắn, hỏi: "Là vị trưởng lão nào phái ngươi tới, ngươi cũng vì Tình Cổ mà tới sao?"

Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Không có người nào phái ta tới, chúng ta ở Vu Sa bộ, chỉ là trùng hợp."

"Ta cũng nghĩ thế." Ánh mắt của lão giả nhìn về phía lão khất cái, nói ra: "Nếu như các ngươi thật sự muốn thứ gì, tiện tay là có thể lấy, Kiềm địa này không có người nào có thể ngăn được."

Lão khất cái ợ một hơi rượu, ngồi phịch xuống ghế, híp mắt buồn ngủ.

Trong chớp mắt khi vừa bước vào nhà sàn này, Đường Ninh đã biết Tình Cổ mà Vu Kình muốn ở trong cơ thể Đại trưởng lão.

Con Tình Cổ này ở trong cơ thể ông ta, ít nhất đã sống một giáp, được tinh huyết của ông ta nuôi dưỡng nên đã cực kỳ cường đại, cường đại đến mức ngay cả Băng Tằm Cổ là vua trong các loài sâu độc đều nhận ra nguy hiểm.

Cẩn thận suy nghĩ mới thấy đáng sợ chính là ở gần đây, Đường Ninh cũng không có phát hiện ra một con Tình Cổ khác tồn tại, ý nghĩa trong chuyện này chẳng phải là vị lão nhân trước mắt này, cứ đến ngày 15 mỗi tháng đều sẽ pải chịu nỗi khổ cổ trùng phệ tâm một lần?

Lấy tuổi của ông ta để tính, loại thống khổ này thường nhân khó mà chịu được, chí ít ông ta đã phải chịu hơn mười năm.

Đường Ninh nhìn lão giả này, hỏi: "Hùng cổ trong cơ thể Đại trưởng lão, đã tách ra với thư cổ bao lâu?"

Đại trưởng lão cười cười, nói ra: "Già rồi, không nhớ rõ là 75 năm, hay là 76 năm. . ."

Đường Ninh nghe vậy, thân thể chấn động.

75 năm, mỗi năm mười hai lần, chẳng phải là nói ông ta đã phải chịu gần ngàn lần Tình Cổ phệ tâm, đối với một người bình thường thì không bằng chết đi.

Đại trưởng lão dùng ánh mắt đục ngầu nhìn hắn, nói ra: "Lão phu có thể nhờ ngươi một chuyện hay không?"

Đường Ninh hỏi: "Chuyện gì?"

Đại trưởng lão nói: "Làm phiền ngươi dẫn Tình Cổ trong cơ thể ta đưa đến bên người một người."

Kí chủ không chết, Tình Cổ không ra, Đường Ninh nhìn ông ta, nói ra: "Như vậy ngươi sẽ chết."

"Chết đối với lão phu chưa chắc đã không phải chuyện tốt." Đại trưởng lão cười cười, nói ra: "Tình Cổ đối với một số người có lực hấp dẫn quá lớn, lão phu lo lắng tiểu gia hỏa trong bộ tộc không bảo hộ được nó. . ."

Khi Tình Cổ còn nhỏ, chỉ là tín vật nam nữ Cổ tộc dùng để ước định cả đời.

Tình Cổ sống bảy tám chục năm thì khác rồi, nó hấp thu dinh dưỡng từ cơ thể kí chủ, bọn chúng không ngừng trưởng thành, có thể nói là Đế Vương trong sâu độc, có một con là có thể tung hoành Kiềm địa, nếu có một đôi thì tất cả cổ trùng đều sẽ thần phục bọn chúng trước mặt.

Mà Tình Cổ này còn sống, chứng tỏ ở một nơi nào đó của Kiềm địa còn có một con thư cổ, chắc hẳn ở trong cơ thể của người mà Đại trưởng lão mới vừa nói kia.

Đường Ninh còn chưa đồng ý, Đại trưởng lão đã nhìn ra ngoài, nói ra: "Tất cả vào đi."

Ông ta vừa dứt lời, Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão đã từ bên ngoài đi tới.

Hắn nhìn Nhị trưởng lão, nói ra: "Vu Sa bộ vốn chỉ có một, chuyện năm đó, không trách nàng, để bọn hắn trở về đi."

Nhị trưởng lão nhẹ gật đầu, nói ra: "Tuân lênh Đại trưởng lão."

Ánh mắt Đại trưởng lão nhìn về phía Đường Ninh, cười nói: "Xin nhờ. . ."

Nói rổi ông ta chậm rãi nhắm mắt lại.

Sắc mặt Nhị trưởng lão cùng Tam trưởng lão đại biến, thất thanh nói: "Đại trưởng lão!"

Bọn hắn vừa dứt lời, ngực của Đại trưởng lão đột nhiên bắt đầu chập trùng, một côn trùng dài hơn một thước, toàn thân màu nâu từ lồng ngực của ông ta chui ra, hóa thành một tàn ảnh, bắn ra ngoài cửa.

Hưu!

Nơi nó đi qua, ngay cả không khí đều phát ra tiếng vang như xé vải.

Lão khất cái đang mơ màng cũng đột nhiên tỉnh rượu, duỗi ra hai ngón tay, bỗng nhiên đưa ra phía trước.

"Chi. . ."

Trong không khí phát ra một tiếng rít chói tai, lão khất cái nhìn côn trùng giữa ngón tay đang không ngừng giãy dụa, nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Côn trùng từ đâu tới, ta có thể dùng nó ngâm rượu sao?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!