Tiêu hoàng hậu là tỷ tỷ của Tiêu Giác, mà thái tử trước trong miệng Lý Kỳ, hẳn là cháu trai của Tiêu Giác, con của Tiêu hoàng hậu cùng Trần Hoàng, vốn nên trở thành thái tử, lại trước khi Trần Hoàng đăng cơ liền chết yểu.
Đường gia đã chỉ còn trên danh nghĩa, không có cơ hội đông sơn tái khởi, Đường Ninh đã sớm cùng bọn họ phân rõ giới hạn, không có hứng thú đối với những chuyện linh tinh trước kia của Đường gia, nhưng việc này còn liên lụy đến Tiêu Giác cùng Tiêu gia, hắn liền không thể lại làm như không biết.
Hắn nhìn về phía Lý Kỳ, hỏi: "Bí mật gì?"
Lý Kỳ nói: "Xin mời đại nhân tha hạ quan không chết trước!"
"Ta vốn không muốn ngươi chết." Đường Ninh khoát tay áo, nói: "Nhưng nếu như ngươi có nửa câu nói dối, ta không bảo đảm ta có thể thay đổi chủ ý hay không."
Lý Kỳ xòe bàn tay ra, nghiêm nghị nói: "Nếu như có nửa câu lời nói dối, liền để hạ quan bị thiên lôi đánh xuống, chết không yên lành!"
Đường Ninh nhìn hắn một cái, "Nói đi."
"Thái tử trước là Đường gia hại chết, Tiêu hoàng hậu cũng là Đường gia hại chết!" Lý Kỳ nói lời kinh người, liền ngay cả Đường Ninh cũng không khỏi chấn động.
Con của Tiêu hoàng hậu trước kia chết yểu, không qua mấy năm, Tiêu hoàng hậu cũng ốm chết trong hoàng cung, hậu cung không có trụ cột, Tiêu gia dần dần xuống dốc, mà Đường huệ phi ở trong cung dần dần được sủng ái, Đường gia vẫn khổng lồ như cũ, Đường Ninh chỉ cho rằng đây đều là ngoài ý muốn, nhưng Lý Kỳ hiển nhiên biết một chút sự thật mà hắn không biết.
Đường Ninh đè nén xuống khiếp sợ trong lòng, một lần nữa nhìn về phía Lý Kỳ, trầm giọng nói: "Thái tử cùng hoàng hậu có thân phận tôn quý cỡ nào, bên người được thủ vệ sâm nghiêm, Đường gia làm sao có thể nhiều lần đắc thủ, ngươi dám lừa gạt bản quan!"
Thấy Đường Ninh nổi giận, sắc mặt Lý Kỳ khẩn trương, bật thốt lên: "Bởi vì những chuyện này là bệ hạ ngầm đồng ý!"
Đường Ninh im lặng một hồi, ánh mắt nhìn về phía Lý Kỳ, chậm rãi hỏi: "Ngươi biết ngươi đang nói cái gì chứ?"
Bí mật chôn giấu nhiều năm ở trong lòng rốt cục nói ra, Lý Kỳ dứt khoát không thèm đếm xỉa, nói: "Bệ hạ xuất thân không tốt, không sánh bằng mấy vị hoàng tử ngay lúc đó, không có Đường gia trợ giúp, hắn căn bản là không chiếm được hoàng vị, mà điều kiện để Đường gia trợ giúp bệ hạ đoạt đích chính là, dùng mệnh của vương tử ngay lúc đó, cũng chính là con của Tiêu hoàng hậu đến đổi!"
"Đường gia muốn, là Đoan Vương, là hoàng đế đời tiếp theo của Trần quốc, bởi vậy bọn họ đem Đường huệ phi gả cho bệ hạ, muốn sinh hạ thái tử cho hắn, mà chỉ có con trai của Tiêu hoàng hậu chết rồi, Đường huệ phi mới có cơ hội!"
Lý Kỳ càng nói càng nhanh, âm thanh có chút phát run: "Về sau bệ hạ được sự giúp đỡ của Đường gia, rốt cục ngồi lên hoàng vị, nhưng mà ông ta mới bắt đầu kế vị, trong triều còn có không ít thế lực còn sót lại không phục tùng ông ta, ông ta cũng là mượn lực lượng của Đường gia, mới đưa những người kia lần lượt diệt trừ, Đường huệ phi muốn làm hậu cung chi chủ, liền nghĩ biện pháp hại chết Tiêu hoàng hậu, sở dĩ Đường gia cùng Đường huệ phi có thể thành công, cũng là bởi vì bệ hạ đồng ý làm như thế, bởi vì bệ hạ muốn nhờ lực lượng của bọn họ!"
Lý Kỳ sau khi nói một hơi, tựa như là bị rút cột sống, tê liệt ở trên mặt đất, miệng lớn thở hổn hển.
Bí mật trong lúc vô tình biết được này, hắn chôn giấu nhiều năm ở trong lòng, những năm gần đây, hắn nhìn người liên quan tới việc này năm đó từng người biến mất, bao nhiêu lần nửa đêm tỉnh mộng, đệm chăn đều bị mồ hôi lạnh làm ướt nhẹp.
Hôm nay sau khi đem bí mật này nói ra, hòn đá lớn trong lòng của hắn kia rốt cục rơi xuống, cả người đều buông lỏng.
Lý Kỳ là dễ dàng, nhưng tâm tình của Đường Ninh lại đột nhiên nặng nề xuống.
Hắn biết năm đó lúc Đường gia trợ giúp bệ hạ đoạt đích, nhất định dùng không ít thủ đoạn, nhưng cũng không nghĩ tới những thủ đoạn này lại tàn khốc cùng tanh máu như thế.
Hổ dữ còn không ăn thịt con, vì hoàng vị, không tiếc hy sinh cả vợ con của chính mình, Đường Ninh không nguyện ý tin tưởng đây là cách làm của Trần Hoàng, là phụ thân của Triệu Mạn, ông ta theo một ý nghĩa nào đó chính là nhạc phụ của hắn.
Nhưng chính là bởi vì vô cùng hiểu rõ đối với Trần Hoàng, cho nên Đường Ninh càng rõ ràng hơn, lời Lý Kỳ nói, vô cùng có khả năng không phải lời là nói dối.
Vì Trần quốc, hắn có thể nhiều lần hi sinh Triệu Mạn, năm đó vì trở thành hoàng đế, nhẫn tâm làm xuống những chuyện này cũng không có gì kì lạ.
Có lẽ là ở trong mắt hắn, vì đạt tới mục đích, không có cái gì là không thể hi sinh.
Thậm chí Đường Ninh không cần đoán cũng biết, ngoại trừ Tiêu hoàng hậu ra, Dương phi chết, hẳn cũng có quan hệ thoát không ra cùng Đường gia, cùng Trần Hoàng.
Đường gia năm đó, nương tựa theo quyền thế, nương tựa theo Trần Hoàng đối bọn họ cậy vào, đem Đường huệ phi đẩy lên vị trí đứng đầu hậu cung, mục đích của bọn họ hẳn là để Đường huệ phi trở thành hoàng hậu danh chính ngôn thuận, nhưng bọn họ không nghĩ tới, Trần Hoàng là một con mãnh hổ, cùng hắn bàn điều kiện, không khác gì bảo hổ lột da.
Cuối cùng Đường huệ phi cũng không trở thành hoàng hậu, Đường gia sau khi Trần Hoàng triệt để vững chắc hoàng vị, cũng lọt vào chèn ép, cho đến mức luân lạc tới hoàn cảnh hôm nay.
Thậm chí mấy năm này Đường Ninh ở trong đấu tranh với Đường gia, có thể thế như chẻ tre như vậy, xuôi gió xuôi nước, cũng không thiếu được Trần Hoàng ở sau lưng duy trì.
Hắn đang mượn trợ thế của Trần Hoàng, sao Trần Hoàng lại không phải là đang lợi dụng hắn?
Đế Vương vốn vô tình, trong lịch sử hoàng đế giết huynh giết cha giết con không phải là số ít, nhưng chuyện này đối với Đường Ninh tới nói, chỉ tồn tại ở trên sách lịch sử, đọc đến chỉ là văn tự lạnh như băng.
Bây giờ những văn tự lạnh lẽo thấu xương ở trên sử sách kia, liền xảy ra ở bên cạnh hắn, hắn chẳng qua là cảm thấy trong lòng phát lạnh, còn có một loại cảm giác vắng vẻ.
Đứng trên lập trường của hắn, hắn cũng không nguyện ý tin tưởng Trần Hoàng là một người ngoan độc vô tình như thế.
Ánh mắt của Đường Ninh cuối cùng nhìn về phía Lý Kỳ, hỏi: "Việc này hẳn là bí ẩn lớn nhất của Đường gia, ngươi làm thế nào biết được?"
"Hạ quan cũng là trong lúc vô tình nghe lén được huynh đệ Đường gia nói chuyện." Lý Kỳ nói: "Bọn họ cũng không biết hạ quan biết được bí mật của bọn họ, nếu không hạ quan cũng không sống tới hôm nay. . ."
Hắn nhìn Đường Ninh một chút, thấp giọng nói: "Hạ quan chỉ cầu dùng bí mật này, đến đổi mạng sống một nhà già trẻ của hạ quan. . ."
Đường Ninh không im lặng bao lâu, liền gật đầu, nói: "Lần này đi thảo nguyên, ngươi liền ở lại nơi đó đi, chờ ngươi đến nơi đó, một nhà già trẻ của ngươi, ta cũng sẽ phái người đưa đến thảo nguyên, để cho một nhà các ngươi đoàn tụ."
Lý Kỳ nghe vậy, một lần nữa quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng nói: "Hạ quan tạ ơn Đường tướng, hạ quan tạ ơn Đường tướng. . ."
Mặc dù Lý Kỳ là người của Đoan Vương, nhưng cũng không làm ra tội ác cùng cực gì, để một nhà hắn lưu lại thảo nguyên sinh hoạt, cũng coi như là hồi báo lại việc hắn đem bí mật này nói cho Đường Ninh.
Đến lúc đó, Trần quốc nhận được tin tức chỉ là thượng thư tả thừa Lý Kỳ trên đường đi sứ Sở quốc, bất hạnh nhiễm bệnh nặng, bất trị mà chết, từ nay về sau, hắn sẽ không bao giờ xuất hiện ở Trần quốc nữa.
Hôm nay Đường Ninh không chờ đến hạ nha liền về nhà, trong lòng của hắn có chút loạn, đi đến cửa nhà, nhìn thấy Tiêu Giác ôm hài tử trong sân, cùng Lục Nhã cười nói cái gì.
Tiêu Giác nhìn thấy Đường Ninh, phất phất tay đối với hắn, nói: "Ngọc nhi nhà chúng ta sắp được trăm ngày, lúc nó ra đời ngươi không ở trong kinh, xem như tiện nghi ngươi, lần này nếu như ngươi không chuẩn bị một phần hậu lễ, lần sau con của ngươi xuất sinh, cũng đừng hòng ta đưa vật gì tốt. . ."
Vừa mới biết được Tiêu hoàng hậu chết có ẩn tình khác, Đường Ninh nhìn Tiêu Giác, sắc mặt phức tạp.
Tiêu Giác thấy sắc mặt Đường Ninh có việc gì, bất mãn nói: "Ngươi sẽ không keo kiệt như thế chứ. . ."
"Cùng ta đi vào đây, ta có lời muốn nói với ngươi." Đường Ninh nhìn hắn một cái, trực tiếp đi vào trong thư phòng.
Tiêu Giác thấy sắc mặt hắn nghiêm túc như thế, biểu lộ cũng trở nên nghiêm túc, đem hài tử giao cho Lục Nhã, đi theo Đường Ninh vào trong thư phòng.
Hắn đi vào trong thư phòng, mới nhìn về phía Đường Ninh, nghiêm nghị nói: "Đã xảy ra chuyện gì, bệ hạ muốn truyền vị cho Đoan Vương?"
Đường Ninh lắc đầu, nói: "Tạm thời còn chưa."
Tiêu Giác nhẹ nhàng thở ra, khoát tay nói: "Vậy là chuyện gì, làm nghiêm túc như vậy, dọa ta một hồi. . ."
Đường Ninh nhìn hắn, nói: "Liên quan tới cái chết của Tiêu hoàng hậu, ta hôm nay biết được một chút điều bí ẩn. . ."
Nụ cười trên mặt Tiêu Giác ngưng lại, ánh mắt nhìn về phía Đường Ninh, chân thành nói: "Ngươi nói. . . Cái gì?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com