Đường huệ phi treo cổ tự tử, huynh đệ Đường gia bỏ mình, Đoan Vương bị trừ thân vương cùng thái tử vị, giam cầm trong thâm cung.
Bệ hạ buông xuống triều chính, chuyên tâm dưỡng bệnh, triều sự lớn nhỏ, đều do hai vị thừa tướng làm chủ.
Trong thời gian thật ngắn, kinh sư xảy ra nhiều chuyện như vậy, cho dù là đã qua mấy ngày, tâm tình của đám người trong kinh cũng vẫn chưa lắng lại.
Thời gian nửa năm, cuộc sống của Đoan Vương có thể nói là biến đổi bất ngờ, từ bị bệ hạ từ bỏ, đến một lần nữa được coi trọng, sắc lập thái tử, lại đến biếm thành thứ dân, bị cầm tù trong thâm cung, chỉ dùng thời gian nửa năm.
Chẳng ai ngờ rằng, Đường gia cùng Đường huệ phi thế mà lại có gan lớn như vậy, ý đồ thí quân mưu phản, bọn họ vì vậy mà lên, cũng vì vậy mà rơi, từ nay về sau, trong cung lại không còn Huệ phi, trong kinh chỉ có một cái Đường gia.
Xem xét kỹ quá khứ của Đoan Vương, sau khi Đường tướng rời kinh, hắn liền nghịch thế mà lên, độc bá triều đình, Đường tướng hồi kinh chỉ mới nửa tháng, hắn liền từ thái tử bị đánh vào nhà tù, nếu như lại đem thời gian đẩy về mấy năm trước, từ giây phút người trẻ tuổi tên là Đường Ninh kia bước vào kinh sư trở đi, Đường gia cùng Đoan Vương đã từng như mặt trời ban trưa, liền dần dần đi về hướng suy sụp.
Đường gia, Phùng tướng, Khang Vương, Đoan Vương. . ., đã từng là đối thủ của hắn, đều đã bụi về với bụi, đất về với đất, nhưng quyền thế của hắn, cũng đã nhảy lên tới đỉnh phong.
Chuyện Đoan Vương mưu phản thoáng qua một cái, thanh thế của hữu tướng Đường Ninh, đã đạt đến một mức độ khủng bố, không hề nghi ngờ, sau khi bệ hạ buông triều chính ra, an tâm dưỡng bệnh, hữu tướng Đường Ninh, đã trở thành chủ nhân chân chính của triều đình.
Trong Dưỡng Thần điện, Đường Ninh cung kính khom người đối với Trần Hoàn đang nằm trên giường, nói: "Thần tham kiến bệ hạ."
Từ khi bỏ không dùng An Thần Hương nữa, sắc mặt của Trần Hoàng đã tốt lên rất nhiều, cả người nhìn cũng càng thêm tinh thần.
Nhưng Đường Ninh biết, thân thể của ông ta kỳ thật đã bị tổn thương không thể nghịch chuyển, trong những ngày kế tiếp, nếu như mặc kệ triều sự, một mực dưỡng sinh, có lẽ còn có thể sống thêm mười năm.
Nhưng nếu như ông ta còn muốn làm một vị hoàng đế cần cù, không ngoài một năm, thân thể của ông ta liền sẽ dầu hết đèn tắt, đến lúc đó, cho dù là Tôn lão đích thân đến, cũng cứu không được ông ta nữa.
"Miễn lễ đi." Trần Hoàng phất phất tay đối với hắn, nói: "Chuyện lần này, nhờ có ngươi."
Đường Ninh nói: "Đây là việc mà thần phải làm."
Trong mắt Trần Hoàng hiện ra một tia vui mừng, nói: "Trẫm lúc đầu muốn lập Đoan Vương là thái tử, nhưng hắn phạm vào tội ác đại nghịch bất đạo như vậy, tự nhiên không thể gánh lấy trách nhiệm này, trẫm lại muốn qua mấy năm, liền đem hoàng vị truyền cho Viên nhi, Viên nhi đôn hành mẫn hậu, lại có lòng nhân đức, nếu không phải là hắn còn quá nhỏ tuổi, trẫm bây giờ liền đem hoàng vị truyền cho hắn. . ."
Sau khi Đoan Vương sự bại, Trần Hoàng đã không có lựa chọn nào khác, đối với chuyện ông ta làm ra quyết định như vậy, Đường Ninh cũng chẳng suy nghĩ thêm gì nữa.
Lúc này, ánh mắt của Trần Hoàng lại nhìn về phía hắn, nói: "Lần này nếu không phải là có ngươi, trẫm đã đi gặp tiên hoàng rồi, trẫm vốn muốn thưởng ngươi, nhưng càng nghĩ, lại nghĩ không ra có thể thưởng ngươi cái gì. . ."
Đường Ninh văn là hữu tướng, võ là Đại tướng quân, tước vị cũng ngồi trên đỉnh điểm của quyền quý, lại hướng phía trước một bước, chính là phong vương.
Chỉ tiếc là sau khi Trần quốc lập quốc, liền có tổ huấn người khác họ không phong vương, Trần Hoàng suy nghĩ hồi lâu, cũng không nghĩ ra nên thưởng hắn cái gì.
Bạc hắn không thiếu, chức quan cũng không thể lại tăng, những năm này, hắn lập xuống từng kiện đại công, đến mức mình bây giờ đã thưởng không thể thưởng, phong không thể phong. ..
Đường Ninh chắp tay, nói: "Thần có một điều thỉnh cầu, khẩn cầu bệ hạ đồng ý."
Trần Hoàng nhìn về phía hắn, nói: "Nói đi, chỉ cần trẫm có thể làm được, sẽ tận lực thỏa mãn ngươi."
Đường Ninh nói: "Thần khẩn cầu bệ hạ, cho phép thần từ quan về quê."
Kỳ hạn ba năm với Lý Thiên Lan đã đến, lần này Đường Ninh hồi kinh, chính là chuẩn bị mang theo Triệu Mạn cùng rời đi.
Chỉ là không nghĩ tới, chuyện trong kinh, nhanh như vậy đã kết thúc, bây giờ Huệ phi đã chết, Đường gia đã vong, liền không còn có bất cứ kẻ nào có thể ngăn cản Triệu Viên ngồi lên vị trí kia, hắn cũng đã đến thời điểm rời đi.
Đường Ninh vô tâm triều chính, cho dù là quan đến thừa tướng, Đại tướng quân, đối với hắn cũng không có bất kỳ lực hấp dẫn gì.
Huống chi, hắn đã làm được tới đỉnh phong mà thần tử có thể làm được, lại hướng lên phía trước, chính là đem Trần Hoàng từ trên vị trí kia đạp xuống, chính mình ngồi lên.
"Cái gì?" Trần Hoàng nghe thấy vậy, sau khi giật mình, lông mày cũng đã nhăn lại, hỏi: "Ngươi nói ngươi muốn từ quan?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói: "Thần những năm này, hối hả ngược xuôi, thể xác tinh thần đều đã mệt mỏi, thần chỉ muốn lợi dụng quãng đời còn lại bồi tiếp người nhà cho tốt, đã vô tâm triều sự. . ."
"Quãng đời còn lại?" Trần Hoàng tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, nói: "Ngươi vừa mới lớn, lông còn chưa mọc đủ, cùng trẫm nói cái gì quãng đời còn lại?"
Trên mặt Đường Ninh lộ ra vẻ xấu hổ, nói: "Thần dài đủ. . ."
"Được rồi, trẫm biết ngươi vất vả, mấy năm này hối hả ngược xuôi, làm rất nhiều chuyện cho trẫm, không có bao nhiêu thời gian bồi tiếp người nhà, từ giờ trở đi, trẫm cho ngươi một năm nghỉ ngơi, một năm không đủ liền hai năm ba năm, ba năm không đủ liền năm năm. . ." Trần Hoàng nhìn hắn một cái, phất phất tay, nói: "Chờ đến lúc Viên nhi thượng vị, trẫm còn muốn ngươi cẩn thận phụ tá hắn nữa. . ."
Đường Ninh không tiếp tục kiên trì nữa, hắn biết, lời nói này của Trần Hoàng, đã là cực lớn tha thứ đối với hắn, thậm chí là dung túng.
Nhưng Đường Ninh cho tới bây giờ liền không hề nghĩ tới cả một đời đều tốn ở Trần quốc, hắn nợ Trần Hoàng, đã tất cả đều trả cho ông ta, về phần ba năm năm về sau, Trần quốc trong tay Triệu Viên sẽ có phát triển như thế nào, liền xem bản lĩnh của bản thân hắn.
"Còn có chuyện gì?" Trần Hoàng nhìn hắn một cái, nói: "Nếu vẫn là chuyện từ quan, cũng đừng tiếp tục nói với trẫm nữa."
Trần Hoàng đã không đồng ý cho hắn từ quan, Đường Ninh lưu lại một lát ở trong Dưỡng Thần điện, liền đứng dậy cáo từ.
Trần Hoàng tựa ở đầu giường, hai mắt nhắm lại mở ra, khóe miệng giật giật, nói: "Lừa nữ nhi mà trẫm thích nhất, muốn chạy, ở đâu ra chuyện dễ dàng như vậy?"
Đường phủ biệt viện.
Gian phòng nào đó trong nội viện.
Đường Ninh đem Triệu Mạn kéo tới, đem chuyện vừa rồi nói lại một lần với nàng.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệu Mạn lộ ra vẻ khẩn trương, hỏi: "Phụ hoàng không đồng ý, vậy phải làm sao bây giờ. . ."
Mặc dù phụ hoàng đã ngầm cho phép chuyện giữa nàng cùng Đường Ninh, nhưng nàng cũng muốn giống như mấy vị tỷ tỷ, quang minh chính đại làm phu nhân của hắn, mà không phải là giống như bây giờ, vẻn vẹn ôm hắn đều cần phải lén lút.
Đường Ninh nắm tay của nàng, cười nói: "Yên tâm đi, ta sớm đã có kế hoạch."
Từ quan chỉ là hắn thăm dò đối với Trần Hoàng, nếu ông ta đồng ý thì đương nhiên là tốt, nếu ông ta không đồng ý, Đường Ninh cũng có thật nhiều phương án dự bị.
Lấy năng lực bây giờ của hắn, muốn lén lút mang theo Triệu Mạn rời kinh sư, cũng không phải là một việc khó.
Triệu Mạn nghe hắn nói xong, lập tức liền an tâm lại, hai tay vòng quanh cổ của hắn, ngửa đầu nhẹ nhàng điểm một cái lên trên môi Đường Ninh, đỏ mặt nói: "Cám ơn ngươi cứu được phụ hoàng."
"Ai bảo ông ta là nhạc phụ của ta." Đường Ninh nhìn nàng, trên mặt hiện ra vẻ tươi cười, nói: "Ta còn phải tạ ơn ông ta đã sinh ra một người con gái xinh đẹp đáng yêu nữa chứ."
Triệu Mạn nháy ánh mắt long lanh như nước nhìn hắn, mặc dù sắc mặt càng đỏ, nhưng trong lòng lại vô cùng vui vẻ, mỗi khi người trong lòng nói những lời này, trong lòng của nàng liền ngọt lịm. ..
Thế là hai cánh tay của nàng vòng quanh càng chặt, một lần nữa ngẩng đầu, chỉ là lần này cũng không phải là nhẹ nhàng điểm một cái.
"Đường Ninh ca. . ."
Phương Tân Nguyệt từ bên ngoài chạy vào, nhìn thấy tình hình trong phòng, lập tức che mắt, hai mắt thật to ở giữa kẽ tay lóe hào quang, liên tục nói: "Ta cái gì cũng không nhìn thấy. . ."
Triệu Mạn mắc cỡ đỏ mặt đi ra ngoài, Đường Ninh đứng lên, hắng giọng một cái che giấu xấu hổ, hỏi: "Tại sao không đi tìm Tiểu Tiểu chơi?"
Nghĩ đến tình hình vừa rồi, trên mặt Phương Tân Nguyệt hiện ra một tia đỏ ửng, nói: "Cha cùng đại bá tới, ở bên ngoài chờ ngươi. . ."
Nói xong nàng liền mau chóng chạy ra ngoài.
Phương Tân Nguyệt cùng Tiểu Tiểu tình như tỷ muội, cho tới nay, Đường Ninh cũng coi nàng như là muội muội mà đối đãi, nàng ở trong Đường gia có thể tùy tiện ra vào nội viện, cùng chủ nhân không có gì khác biệt.
Trước kia Đường Ninh còn không cảm thấy có chuyện gì, trải qua chuyện hôm nay, lại cảm thấy, về sau nếu như có làm chuyện gì ở trong gian phòng, phải nhớ đóng cửa phòng lại.
Hắn sửa sang quần áo lại một chút, từ trong viện đi ra, huynh đệ Phương Hồng đã đang chờ đợi ở trong sảnh.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com