Đường Ninh bởi vì lúc sáng sớm rời giường chọc giận Thánh Nữ đại nhân, so bình thường đã chậm ròng rã một canh giờ mới đứng lên.
Sau khi đơn giản rửa mặt, sẽ vì hai vị phu nhân làm bữa ăn dinh dưỡng.
Đại trưởng lão tựa hồ có chuyện quan trọng cần nói với Tô Mị, sáng sớm đang chờ ở bên ngoài, lúc Đường Ninh nấu cơm, hai người ở trong thư phòng mật đàm hồi lâu, thẳng tới giữa trưa mới rời khỏi.
Vừa rồi lúc các nàng mật đàm, những người khác đã ăn cơm xong, Đường Ninh lưu lại một phần cho nàng, giờ phút này đem đồ ăn bưng vào thư phòng, giúp nàng dọn xong bát đũa, lúc này mới ngồi xuống đối diện nàng, hỏi: "Đại trưởng lão cùng ngươi nói cái gì, ta nhìn sắc mặt của nàng có vẻ không tốt lắm."
Tô Mị cầm lấy đũa, ăn vài miếng đồ ăn, mới nói: "Điền địa ra chút nhiễu loạn, trong triều có người muốn xuất thủ với Kiềm địa."
Kiềm địa đã từng là địa bàn của Lương quốc, Lương quốc lúc đó, có mười mấy cái châu phủ kể cả Kiềm địa cùng Điền địa ở bên trong, mặc dù quốc thổ không lớn bằng Trần quốc cùng Sở quốc, thực lực lại cũng không thể khinh thường.
Về sau sau khi Lương quốc diệt vong, Kiềm địa do Vạn Cổ giáo khống chế, phản tặc diệt vong Lương quốc, thì ở Điền địa thành lập tân triều, bởi vì lúc ấy bọn họ tạo phản không được dân tâm, một lần nữa thành lập chính quyền, cũng có một loạt vấn đề còn sót lại, mười mấy năm qua, Điền địa vẫn luôn ở trong nội loạn, tự nhiên cũng chưa nói tới chuyện thu phục Kiềm địa.
Bây giờ bọn họ ngay cả Điền địa đều chưa làm ổn định được, làm sao lại bỗng nhiên muốn xuất thủ đối với Kiềm địa, Đường Ninh nhìn Tô Mị, hỏi: "Có người bốc lên thị phi ở Điền địa?"
"Ngoại trừ Công Tôn sư thúc, còn có thể là ai?" Trên mặt Tô Mị hiện ra một tia cười lạnh, nói: "Bọn họ vẫn luôn nhớ mãi không quên đối với thế lực của Vạn Cổ giáo, mưu toan bốc lên thị phi ở giữa Điền địa cùng Kiềm địa, để cho chúng ta giúp nàng diệt chính quyền Điền địa, khôi phục Đại Lương. . ."
Công Tôn Ảnh cùng Bạch Cẩm, vì khôi phục Lương quốc, quả nhiên là dùng bất cứ thủ đoạn nào, Đường Ninh thật vất vả mới an định lại ở Kiềm địa, hai đứa con của hắn, cũng đều sẽ xuất sinh trong năm nay, làm sao cũng sẽ nhìn các nàng khuấy gió nổi mưa ở chung quanh.
Nếu không phải là ở giữa Điền địa cùng Tây Vực còn cách cao nguyên Tây Phiên, Đường Ninh bây giờ liền ra lệnh đại quân bình Điền địa trước.
"Chuyện này ta sẽ xử lý." Tô Mị cho hắn một ánh mắt an tâm, nói: "Nàng muốn kéo chúng ta xuống nước, cũng không dễ dàng như vậy."
Đường Ninh từ trước tới giờ không hoài nghi sức chiến đấu của giáo chúng Vạn Cổ giáo, mặc dù nhân số của bọn họ cũng không nhiều, nhưng ở trong thâm sơn này, hoàn toàn là sân nhà của bọn họ, mượn nhân tố có lợi tự nhiên, bọn họ cơ hồ là có thể đứng ở thế bất bại.
Vì lắng lại Điền địa ở biên cảnh dẫn xuất nhiễu loạn, Tô Mị mang theo mấy vị trưởng lão đi Bá Châu, Đường Yêu Yêu cũng vội vàng với chuyện thương hội, bình thường rất ít khi về nhà.
Hai người bọn họ đều là nhàn không nổi, trong tay cũng đều có đại quyền, không có khả năng làm hoàng yến trong lồng chim, an tâm trong nhà giúp chồng dạy con, mà các nàng, đều là làm việc mình thích, Đường Ninh cũng liền kệ các nàng đi.
Kể từ đó, bốn vị phu nhân trong nhà, hai vị đang có mang, hai vị rời nhà đi ra ngoài, ban ngày Đường Ninh chiếu cố các nàng, ban đêm thì một người ngủ.
Chuyện này với hắn thì cũng không có gì, mặc dù Đường Ninh cũng là một nam nhân bình thường, chưa nói tới ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, nhưng cũng có thể khống chế được dục vọng của mình, ngược lại là Chung Ý, những ngày này cùng hắn đề cập hai lần, để Tình Nhi thay nàng hầu hạ hắn, nhưng mà bị Đường Ninh từ chối.
Tuy nói tiểu nha đầu này đã qua tuổi tròn đôi mươi, nhưng ở trong mắt Đường Ninh, nàng vẫn là thiếu nữ hấp tấp kia, mỗi khi nhớ tới những chuyện kia, trong lòng chắc chắn là sẽ có chút khó chịu.
Chung Ý nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới còn vô cùng bằng phẳng của nàng, nói: "Tình Nhi vốn chính là động phòng nha hoàn, chẳng lẽ tướng công cảm thấy nàng còn có thể gả cho người khác?"
Đường Ninh nói: "Nàng còn quá nhỏ. . ."
Chung Ý lắc đầu nói: "Đó là tướng công cảm thấy như vậy, Tình Nhi đã không nhỏ, phải biết, nàng chỉ nhỏ hơn một tuổi so với thiếp thân. . ."
"Chuyện này. . ." Đường Ninh biết hắn không thể dùng tư duy hiện đại đi cân nhắc một ít tập tục nơi này, suy nghĩ, nói: "Vậy cũng cần Tình Nhi nguyện ý, cho dù nàng là động phòng nha hoàn, chúng ta cũng không thể ép buộc nàng."
Chung Ý cười cười, nói: "Tướng công thông minh như vậy, cũng đều không nhìn thấu tâm tư của con gái sao, tâm tư của Tình Nhi, đã sớm ở chỗ của ngươi. . ."
. ..
Tiểu viện, dưới một cái cây xanh um tươi tốt, Tình Nhi cùng Tú Nhi song song ngồi ở trên bàn đu dây, nhưng không đu một cái nào.
Tình Nhi ngẩng đầu nhìn bầu trời, lẩm bẩm nói: "Cũng không biết trong bụng tiểu thư chính là nam hài hay là nữ hài, cô gia bây giờ là hoàng đế, nếu như tiểu thư sinh chính là nam hài, chính là thái tử sau này. . ."
Tú Nhi nhìn nàng, trêu ghẹo nói: "Vậy chẳng phải là Tình Nhi cũng là phi tử rồi?"
Trong lòng Tình Nhi hoảng hốt, lườm nàng một cái, nói: "Ngươi nói cái gì đó. . ."
"Ta nói chính là sự thật." Tú Nhi bị nàng trừng mắt liếc, vô tội nói: "Ta hôm qua nghe được tiểu thư nhà ngươi nói chuyện với cô gia, còn nói để cho ngươi thị tẩm. . ."
Tình Nhi hơi đỏ mặt, vội vàng nói: "Ngươi, ngươi nói bậy bạ gì đó. . ."
Tú Nhi thở dài, nói: "Thế nhưng mà cô gia nói tuổi của ngươi quá nhỏ. . . , nhưng hai vị tiểu thư, thế nhưng lúc tuổi còn nhỏ hơn chúng ta một chút, liền đã gả cho hắn. . ."
Tình Nhi nghe vậy, thân thể mềm mại khẽ run lên, sắc mặt lúc đầu có chút đỏ lên, lập tức lộ ra mấy phần tái nhợt.
Tú Nhi khoác vai của nàng, an ủi: "Ai nha, ngươi chớ suy nghĩ lung tung, cô gia khẳng định là cũng thích ngươi. . ."
Tình Nhi ngồi ở trên bàn đu dây, cảm xúc có chút sa sút, trên mặt Tú Nhi lộ ra vẻ hối tiếc, chính mình vừa rồi thật sự là không nên nhắc tới đề tài này.
Ngay vào lúc này, Chung Ý từ bên ngoài đi tới, nhìn Tình Nhi, nói: "Tình Nhi, ngươi qua đây một chút. . ."
Tình Nhi lập tức nhảy xuống bàn đu dây, chạy đến trước mặt Chung Ý, vịn nàng, hỏi: "Tiểu thư, chuyện gì?"
Chung Ý nhìn nàng, nhỏ giọng ở bên tai nàng nói vài câu.
Tình Nhi giật mình, sau đó sắc mặt liền trở nên đỏ bừng, lập tức có chút tay chân luống cuống.
Chung Ý nhìn nàng một cái, nói: "Không sao, nếu Tình Nhi không nguyện ý, coi như tiểu thư không nói qua, nếu ngươi có nhân tuyển ngưỡng mộ trong lòng làm phu quân, tiểu thư cùng cô gia sẽ vì ngươi làm chủ. . ."
"Không có không có. . ." Thấy tiểu thư hiểu lầm ý tứ của nàng, Tình Nhi kém chút gấp khóc, vội vàng lau lau nước mắt, nói: "Tình Nhi nguyện ý, Tình Nhi nguyện ý. . ."
Sau khi phát hiện phu nhân đi, Tình Nhi đứng tại chỗ, tựa hồ là sắp khóc, Tú Nhi vội vàng chạy tới, ân cần hỏi han: "Thế nào làm sao vậy, tại sao ngươi khóc. . ."
"Không có việc gì. . ." Tình Nhi lau lau nước mắt, sắc mặt đỏ lên, lập tức cúi đầu chạy.
Tú Nhi thấy nàng trước sau tương phản to lớn, không khỏi cứ thế đứng tại chỗ, lắc đầu nói: "Cái gì đó, không hiểu thấu. . ."
. ..
Ngày sinh dự kiến của Tiểu Như ngay vào tháng sau, Đường Ninh tính toán thời gian một chút, viết phong thư, dự định ngày mai để cho người ta đưa đến Tây Vực, giao cho Từ tiên sinh.
Lần này đi Tây Vực, tuy nói trở thành Tây Vực chi chủ chỉ là một thu hoạch ngoài ý muốn, nhưng sau khi trở về, Đường Ninh càng ngày càng cảm thấy, có cái thân phận này, những nan đề vô cùng khó giải quyết trong mắt hắn trước kia, lập tức liền giải quyết dễ dàng.
Viết xong thư, nhìn Tiểu Như Tiểu Ý nằm ngủ, hắn mới trở về phòng, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Nhưng mà, hắn vừa mới cởi áo ngoài, cửa ra vào liền truyền đến tiếng đập cửa.
Đường Ninh đi tới cửa, mở cửa phòng, nhìn thấy Tình Nhi đứng ở ngoài cửa, mặc vào một cái áo mỏng, khuôn mặt nhỏ đông lạnh đỏ bừng, hiển nhiên đứng ở chỗ này đã lâu.
Nàng hôm nay, cũng không búi tóc hai búi, mà là vén tóc lên, trên mặt cũng bôi chút phấn trang điểm nhàn nhạt.
Giờ phút này, nhìn người đẹp trước mắt, Đường Ninh mới ý thức được, tiểu nha hoàn năm đó đúng là đã lớn rồi.
"Bên ngoài lạnh lẽo, vào nói đi." Đường Ninh kéo tay của nàng, đi vào trong phòng, sau đó mới đóng cửa phòng.
Tình Nhi hai tay xoắn ở cùng một chỗ, có chút lung túng đứng ở nơi đó, cúi đầu nhìn mũi chân của mình, nhỏ giọng nói: "Cô gia, tiểu, tiểu thư. . ."
Hôm nay Tiểu Ý đề cập qua với hắn, tự nhiên là Đường Ninh cũng có tâm lý chuẩn bị, hắn xoa nóng hai tay lên, bưng lấy khuôn mặt lạnh buốt của nàng, hỏi: "Tình Nhi đã nghĩ kỹ chưa?"
Tình Nhi ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt dần dần trở nên kiên định, nghiêm túc nói: "Tình Nhi, Tình Nhi ưa thích cô gia. . ."
Đường Ninh thở sâu, biểu lộ cũng dần dần trở nên nghiêm túc, nói: "Kỳ thật, cô gia sớm đã rất muốn hướng Tình Nhi chứng minh một chuyện. . ."
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tình Nhi lộ ra vẻ mờ mịt, hỏi: "Chuyện gì. . ."
. ..
Trong phòng, ánh nến bỗng nhiên tắt, trên bầu trời, mây đen che khuất mặt trăng.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com