Hoàng cung, Dưỡng Thần điện.
Lúc này trong điện chỉ có Trần Hoàng cùng Phúc Vương, ngay cả Ngụy Gian đều bị Trần Hoàng đuổi ra ngoài, hoạn quan cung nữ phục thị, càng là một người cũng không có.
Sắc mặt của Trần Hoàng cực kỳ âm trầm, nhìn Phúc Vương, hỏi: "Người biết chuyện năm đó, không phải là đều đã bị ngươi xử lý rồi sao?"
Phúc Vương lộ ra vẻ áy náy, nói: "Đều là thần đệ sơ sẩy, có lẽ là còn có cá lọt lưới. . ."
"Có lẽ?" Bỗng nhiên Trần Hoàng lắc lắc tay, nói: "Chứng cứ của Hình bộ đều chồng lên trên bàn trẫm, ngươi còn cùng trẫm nói có lẽ?"
Phúc Vương cúi đầu càng sâu, thấp giọng nói: "Là thần đệ sai, xin mời hoàng huynh trách phạt."
"Phạt ngươi? Phạt ngươi có làm được cái gì?" Trần Hoàng lạnh lùng nhìn hắn một cái, nói: "Ngươi đi xuống trước đi, việc này trẫm sẽ xử lý."
Phúc Vương cung kính khom người, nói: "Thần đệ cáo lui."
Phúc Vương cung kính lui ra ngoài, Trần Hoàng chậm rãi ngồi tại chỗ, dựa vào thành ghế, trên mặt hiện ra một tia hồi ức đau đớn, sau đó mặt mũi liền biến thành tràn đầy sát cơ, gằn giọng nói: "Tra, nhìn xem là ai ở sau lưng châm ngòi thổi gió, trẫm muốn đem hắn chém thành muôn mảnh. . ."
Lúc ông ta nói câu nói này, răng cắn chặt, biểu lộ đáng sợ, không còn bộ dáng ổn trọng uy nghiêm trước đó nữa.
. ..
Bản án cũ trong hoàng thất hai mươi năm trước kia, hai ngày này lưu truyền sôi sùng sục ở kinh sư, triều đình lại thủy chung không cho ra kết quả.
Bản án của Dương phi cùng Hoàng hậu nương nương, không phải Hình bộ muốn trọng tra liền có thể trọng tra, chuyện này cần triều đình đồng ý, hoặc chính là nói bệ hạ đồng ý.
Bệ hạ chậm chạp không có động tĩnh, khiến cho án này tạm thời gác lại, nhưng dân gian nghị luận, lại không bởi vậy mà đình chỉ, ngược lại diễn biến ra các loại âm mưu luận, khiến cho tình thế càng thêm không thể kiềm chế.
Trên tảo triều.
Lễ bộ Thượng thư vừa mới thượng tấu thảo luận quy chế lễ nghi để An Dương công chúa kết thân với Tây Vực, quyết định nửa tháng sau sẽ chính thức đưa thân, Binh Bộ Thị Lang báo cáo tình hình chiến đấu ở trên thảo nguyên, quân lính Hắc Man đã tan rã, mười vạn đại quân Trần quốc ít ngày nữa sẽ khải hoàn, sau này, liền không có triều sự gì quan trọng phải nghị.
Lúc Ngụy Gian sắp tuyên bố bãi triều, một bóng người từ trong đám quan viên đứng dậy.
Hình bộ Thị lang ôm hốt bản, thân thể thẳng tắp đứng ở trước mặt mọi người, nói: "Bệ hạ, Hình bộ đã điều tra ra, hơn 20 năm trước, nguyên nhân cái chết của Hoàng hậu cùng Dương phi nương nương có kỳ quặc khác, thần khẩn cầu bệ hạ, cho phép Hình bộ trọng tra án này, tìm ra chân tướng năm đó, trả Hoàng hậu nương nương cùng Dương phi nương nương một cái công đạo."
Lời ấy của Hình bộ Thị lang mới nói xong, nguyên bản triều đình còn có chút ồn ào, đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Sắc mặt của Trần Hoàng không hề bận tâm, hắn chỉ nhìn Hình bộ Thị lang một cái, liền gật đầu nói: "Đã như vậy, trẫm chuẩn, Hình bộ nhất định phải nghiêm túc điều tra án này, nếu như có một tơ một hào lừa gạt, trẫm sẽ không dễ dãi như thế đâu!"
Hình bộ Thị lang khom người nói: "Thần tuân chỉ."
Trần Hoàng lạnh lùng nhìn hắn một cái, nói: "Bãi triều!"
Bách quan rời khỏi đại điện, trở lại nha môn của riêng mình.
Hình bộ, trong Thượng Thư nha, Hình bộ Thượng thư Tống Nghĩa nhìn Hoàng thị lang, nói: "Án này đừng tra nữa."
Hoàng thị lang ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi: "Vì cái gì?"
Tống Nghĩa nói: "Vụ án này, không phải là ngươi có thể tra."
Hoàng thị lang cười cười, nói: "Hạ quan là Hình bộ Thị lang, quản hình ngục oan án trong thiên hạ, dưới gầm trời này, có bản án nào là hạ quan không thể tra?"
Tống Nghĩa nhìn hắn, thở dài, nói: "Bản quan chỉ là khuyên ngươi, thừa dịp bây giờ còn kịp, sớm thu tay lại, mới có thể miễn khỏi tai họa."
Hoàng thị lang nói: "Bệ hạ nói, muốn Hình bộ nghiêm túc tra án này, không thể có một tơ một hào qua loa, làm sao có thể thu tay lại được?"
Tống Nghĩa nhìn hắn, nói: "Nên khuyên bản quan đã khuyên, ngươi tự lo thân cho tốt đi. . ."
. ..
Hình bộ thị lang mới nhậm chức không lâu, hoàn toàn chính xác là rất có thủ đoạn.
Bản án hơn 20 năm trước, quả thực là bị hắn tìm được một đống manh mối, đem tình tiết vụ án triệt để lật lên.
Hoàng hậu cùng Dương phi nương nương chết, lúc trước Thái Y viện kết luận là chết bệnh, Hình bộ Hoàng thị lang cho ra kết quả là trúng độc.
Không chỉ là như vậy, hắn còn tra được, Hoàng hậu nương nương cùng Dương phi chết, có liên quan mật thiết tới Đường gia cùng Đường quý phi.
Mà chuyện này, còn xa xa chưa kết thúc, nghe nói ngoại trừ Đường gia cùng Đường quý phi ra, vụ án năm đó còn có hung thủ khác, nhưng chẳng cần biết hắn là ai, cuối cùng sẽ theo Hình bộ điều tra, nổi lên mặt nước.
Hình bộ xuất hiện một người tài ba dạng này, ở trong phạm vi kinh sư, người có ý định làm điều phi pháp đều bị chấn nhiếp, có lợi cho việc hình thành trị an tốt đẹp trong kinh sư.
Nhưng mà cuộc sống chính là như vậy, ngươi vĩnh viễn không biết ngày mai cùng ngoài ý muốn cái nào tới trước.
Hoàng thị lang đang thịnh ở đầu ngọn gió, bởi vì vào triều sớm, một chút chuyện nhỏ, bị giáng chức xuất kinh, sung quân đến Sa Châu phía tây, vĩnh viễn không được hồi kinh.
Vvấn đề lễ nghi, đối với đám quan viên mà nói, đều là vấn đề nhỏ.
Chỉ cần bối cảnh của mình đủ cứng, vào triều sớm, cho dù là dựa vào cột ngủ gật cũng không có người quản.
Nhưng nếu như nghiêm túc, kể cả việc nhỏ như như ợ hơi thả khí, cũng đủ làm cho đám quan viên vứt bỏ mũ quan, hủy hết hoạn lộ.
Rất hiển nhiên, Hình bộ Thị lang, chính là loại sau.
Mà nguyên bản bản án do Hoàng thị lang nhấc lên, cũng theo chức quan của hắn bị điều động, tạm thời chỗ không có ai để ý tới.
. ..
Hôm nay Hình bộ Thượng thư Tống Nghĩa đến Đường phủ, lúc nhắc tới chuyện này, vẫn còn thổn thức không thôi.
Đường Ninh ra vẻ không biết nhìn hắn, hỏi: "Bởi vì vào triều sớm không thắt nút, liền định tội lớn như vậy đối với đường đường Hình bộ Thị lang, đây có phải là có chút quá qua loa rồi hay không?"
Tống Nghĩa lắc đầu, nói: "Đường đại nhân làm quan chưa được mấy năm, không biết nội tình ở trong đó, từ khi Hoàng thị lang quyết định muốn tra vụ án này, liền đã chú định kết cục hôm nay của hắn."
"Ồ?" Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Hẳn là án này còn có điều bí ẩn gì khác?"
Tống Nghĩa nói: "Đã nhiều năm như vậy, phàm là người muốn nhúng tay vào vụ án này, không có một ai có kết cục tốt, Hoàng thị lang lại há có thể may mắn thoát khỏi?"
Đường Ninh kinh ngạc nói: "Tại sao lại như vậy, chẳng lẽ bệ hạ không hy vọng điều tra rõ cái chết củas Hoàng hậu nương nương cùng Dương phi sao?"
"Bệ hạ. . ." Tống Nghĩa vừa mới nói được hai chữ, chợt ý thức được cái gì, lại đem lời sau đó phải nói nuốt xuống, nâng chung trà lên nhấp một miếng, cười nói: "Thật có lỗi, hạ quan hôm nay uống hơi nhiều. . ."
Đường Ninh nhắc nhở: "Tống đại nhân uống thế nhưng là trà."
Tống Nghĩa ngượng ngùng nói: "Hạ quan tửu lượng không tốt, uống trà cũng sẽ say. . ."
. ..
Hình bộ Thị lang còn chưa kịp tra án, liền bị trục xuất, dân gian đối với chuyện này có vô số loại suy đoán, nhưng mà đối với Đường Ninh đã biết càng nhiều nội tình mà nói, chuyện này, trong lòng của hắn đã có đáp án.
Năm đó Hoàng hậu cùng Dương phi chết, có lẽ Đường gia cùng Đường Huệ phi là chủ sử sau màn, nhưng cũng tuyệt đối có liên quan chặt chẽ tới Trần Hoàng.
Nhưng mà chuyện này, Trần Hoàng sẽ không thừa nhận.
Chẳng lẽ muốn ông ta thừa nhận, ông ta vì vững chắc hoàng vị, lấy tính mệnh của Hoàng hậu cùng Dương phi làm giao dịch với Đường gia?
Một khi tra được án này, đương kim Thiên Tử, sẽ lưu lại ô danh lau không đi ở trên sử sách, đây cũng là nguyên nhân mà Hình bộ Thị lang có kết quả này.
Người đứng phía sau Hình bộ Thị lang là ai, đối với Đường Ninh cũng đã không phải là bí mật.
Chỉ nhưng mà, đứng trên góc độ của hắn, cũng không cảm thấy người kia đã làm sai điều gì.
Hoán vị suy nghĩ, nếu như chính hắn trải qua tất cả những chuyện đó, chỉ sợ là thủ đoạn của hắn, còn kịch liệt hơn gấp mười gấp trăm lần.
Hắn nhìn tới phương hướng Hoài Vương phủ, thở dài thật sâu.
Cùng lúc đó, Hoài Vương nhìn vào trong hoàng cung, nói khẽ: "Ta đã cho ngươi cơ hội. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com