Virtus's Reader
Những Ngày Cầu Sinh Trên Đảo Hoang Cùng Mỹ Nữ

Chương 551: CHƯƠNG 549: BÀN CHÂN BỊ TAN CHẢY KINH HOÀNG

Hôm qua tuy tôi đã đánh hắn bán sống bán chết, cả đêm rên rỉ đau đớn, nhưng giờ lại ôm chân gào thét thế kia, rốt cuộc là có chuyện gì? Tên này lại giở trò gì nữa đây?

"Đừng quan tâm đến bọn họ, chúng ta thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát thôi!"

Tôi quay sang nói với ba người phụ nữ cũng đang kinh ngạc không kém, rồi nhấc chiếc búa xương sọ dưới đất lên.

"Á á... chân hắn... chân hắn tan chảy rồi..."

"Bàn chân sắp mất sạch rồi..."

"Các người mau cứu anh ấy với..."

Phía bên kia lại truyền đến những tiếng kêu kinh hoàng tột độ, khiến dây thần kinh của tôi run bắn lên. Chân... tan chảy?!

Lần này tôi không chần chừ nữa, xách búa xương sọ lao thẳng về phía đó.

Vãi chưởng!

Khi nhìn thấy bàn chân của Hướng Chí Nghĩa, tôi không khỏi hít một ngụm khí lạnh, cái lạnh chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Bàn chân của gã công tử bột này đang tan chảy ra như kem vậy, sao có thể như thế được?

"Á á á..."

Người đàn ông gào thét điên cuồng, ngã vật xuống đất, toàn thân run rẩy vì đau đớn, cơ mặt co giật liên hồi, hai con mắt bị tôi đánh hỏng thậm chí lại bắt đầu ứa máu. Nhìn bộ dạng này, chắc hẳn hắn đã đau đớn đến cực điểm, thậm chí là sắp sụp đổ.

"Chuyện này là sao? Tại sao lại thành ra thế này?"

Tôi lạnh lùng hỏi bốn nam nữ đang không dám lại gần kia, trong lòng cũng chấn động không thôi.

"Chúng... chúng tôi cũng không biết là chuyện gì, sáng sớm vừa tỉnh dậy, anh ấy đã đột nhiên kêu la thảm thiết như vậy rồi."

Một gã đàn ông run rẩy nói, nhìn cảnh tượng quái dị và kinh khủng dưới đất, mặt mũi gã đã cắt không còn giọt máu.

"Có thấy rắn rết gì không?"

"Rắn?! Không có! Nếu có rắn chúng tôi đã thấy rồi."

Không phải rắn, vậy thì là cái gì? Tôi nhìn gã Hướng Chí Nghĩa đen đủi, một cảm giác bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng.

Hiện tại bàn chân của hắn, bao gồm cả xương, bắt đầu tan chảy từ lòng bàn chân, giống như kem dưới ánh mặt trời, không ngừng chảy ra từng vũng máu loãng, thậm chí chất lỏng đó còn đang lan dần lên trên.

Độc! Giải thích duy nhất!

Đây chắc chắn là một loại nọc độc cực mạnh mới có thể làm tan chảy máu thịt lẫn xương cốt của con người như vậy. Chuyện này có chút giống với "Hóa Cốt Thủy" thường thấy trên phim ảnh.

"Oẹ... oẹ..."

Mấy người phụ nữ không chịu nổi nữa, nhìn thấy cảnh tượng buồn nôn và kinh dị này liền thi nhau nôn thốc nôn tháo. Những người sống sót khác sắc mặt cũng sa sầm xuống. Nguyên nhân kinh hoàng chưa rõ này khiến lòng mỗi người đều cảm thấy bất an tột độ.

Tôi đứng bên cạnh Hướng Chí Nghĩa, cẩn thận kiểm tra xung quanh nhưng cũng không phát hiện ra loại côn trùng độc nào khả nghi.

Chiếc giày?!

Một chiếc giày thể thao rơi lăn lóc bên cạnh thu hút sự chú ý của tôi! Hướng Chí Nghĩa vẫn đang đi một chiếc giày ở chân kia, còn bàn chân đang tan chảy thì không đi giày. Vì tôi không thấy máu loãng ở bên trong giày, nếu đi giày rồi mới tan chảy thì chắc chắn bên trong phải có vết máu.

Chân?! Giày?! Vấn đề nằm ở chiếc giày này!

Tôi nghiêm nghị nhìn chiếc giày kỳ lạ, nhìn vào khoảng không gian bên trong. Nhưng do góc nhìn bị hạn chế nên không thấy được gì. Tôi đành nhặt một cành củi dưới đất, khẽ khều chiếc giày lên!

Đúng lúc này, một con vật nhỏ từ bên trong chậm rãi thò đầu ra. Phần lưng lấp lánh huỳnh quang xen lẫn màu đen tạo thành một hình thù giống như sọ người, phần bụng còn có các đốm màu đỏ, đen, xanh lá, trắng, vàng... màu sắc rực rỡ, vô cùng bắt mắt!

Nhện Mặt Người (Quỷ Diện Tri Chu)?!

Con nhện cực độc này lại chui vào giày của con người để ẩn nấp. Chắc hẳn là đêm qua lúc ngủ nó đã lén bò vào, khi Hướng Chí Nghĩa xỏ giày vào đã bị nó cắn một miếng đau điếng.

Nhưng điều khiến tôi chấn động là nọc độc của con Nhện Mặt Người ở đây lại mạnh đến mức này, có thể làm tan chảy cả xương người. Thông thường nhện không thể nhai nuốt con mồi. Khi cắn chặt con mồi, nó sẽ tiêm trực tiếp nọc độc vào cơ thể nạn nhân. Nọc độc theo máu chảy khắp toàn thân, làm tan chảy con mồi, sau đó nhện mới hút lấy phần dịch thể đã tan ra đó.

Thông thường nhện khi tiêm độc sẽ lo sợ độc tính không đủ mạnh khiến con mồi vùng vẫy chạy thoát, nên sẽ dùng tơ quấn chặt con mồi lại để đảm bảo bữa ăn không bị mất. Nhưng con nhện trước mắt dường như không thích nhả tơ kết lưới, rõ ràng là nó cực kỳ tự tin vào nọc độc của mình.

Sự thật đúng là như vậy, con Nhện Mặt Người biến dị này quả thực khác biệt!

"Bộp!"

Khi con nhện sặc sỡ này thấy trước mặt có quá nhiều người và định bỏ chạy, nó đã bị chiếc búa xương sọ của tôi nện xuống, nát bét thành một đống bầy nhầy!

"Chí Nghĩa! Chí Nghĩa, anh tỉnh lại đi... anh..."

Thì ra Hướng Chí Nghĩa đã ngất lịm đi, nhưng dưới sự kích thích của cơn đau dữ dội, hắn nhanh chóng tỉnh lại. Và lúc này, một nửa bắp chân của hắn đã bị tan chảy mất rồi. Tốc độ tan chảy này còn nhanh hơn cả tưởng tượng.

"Tác Nhân! Mau! Dùng dao rựa chặt đứt đùi tên này đi! Nếu không với tốc độ này, lát nữa cả cái chân, thậm chí cả người hắn cũng tan chảy hết đấy!"

Mạc Vũ quay sang nói với Ninh Tác Nhân phía sau, Ninh Tác Nhân nghe xong thì ngẩn người ra.

"Chuyện... chuyện này..."

Chặt dã thú thì lúc nào cũng xuống tay được, nhưng để chặt đứt chân một con người khi họ còn sống, anh ta chưa bao giờ thử qua.

"Để lão tử làm cho!"

An Tổng nói xong, không đợi Ninh Tác Nhân phản ứng, giật lấy con dao rựa trong tay anh ta rồi tiến về phía Hướng Chí Nghĩa.

"Mày... mày... cái lão béo chết tiệt... á á... không được chặt... chân của tao..."

Khi Hướng Chí Nghĩa thấy An Tổng cầm dao tiến lại gần, hắn nén đau đớn thốt ra từng chữ đứt quãng.

"Chí Nghĩa à! Đừng trách chú An! Cháu phải biết tình hình hiện tại, nếu không chặt chân đi thì lát nữa cả người cháu cũng tan chảy hết. Cháu phải tin chú An, nhanh thôi, chỉ một đao thôi. Sẽ không làm cháu đau đâu."

An Tổng đến trước mặt Hướng Chí Nghĩa, nhìn gã nhóc từng sỉ nhục mình mà nói. Trước đây ở thành phố, lão nể mặt bối cảnh gia đình hắn nên mới nhường nhịn vài phần, nhưng giờ thì khác rồi, đây chính là cơ hội tốt để dạy dỗ thằng ranh con không biết trời cao đất dày này!

Dưới ánh mặt trời, lưỡi dao kim loại sắc bén phản chiếu ánh sáng, dù trong thời tiết nóng nực thế này vẫn khiến người ta cảm thấy từng luồng khí lạnh lẽo. Đó là cái lạnh toát ra từ tận sâu trong lòng.

Một đao chém xuống! Máu bắn tung tóe!

"Á á á..."

Toàn bộ khuôn mặt Hướng Chí Nghĩa vặn vẹo thành một đống, ôm lấy đùi gào thét xé lòng hơn cả lúc nãy. Những người phụ nữ đã sớm quay mặt đi, không dám nhìn cảnh tượng cực hình này, còn hai gã bạn thân của Hướng Chí Nghĩa thì kinh hãi đến mức răng va vào nhau lập cập, phát ra tiếng kêu "cọc cọc".

Xì xì...

Máu phun ra như suối, bắn đầy lên mặt lão béo bên cạnh. Những giọt máu tụ lại thành từng dòng, chảy dài xuống khuôn mặt đầy mỡ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!