Virtus's Reader

6

Hai viên cảnh sát tới chỗ Kurosu sau khi Yayoi mất hai ngày.

Cái chết của cô đã được đưa tin trên các phương tiện truyền thông nên Kurosu cũng nắm được đa phần câu chuyện.

Hình như người phát hiện ra xác cô là người giúp việc vẫn tới nhà cô định kì. Khi đến nơi trước giờ trưa, người đó đã thấy Yayoi ngã ở phòng khách.

Dù chưa từng gặp người đó, nhưng Kurosu cũng đã nghe chuyện cô ấy thuê một người giúp việc. Có vẻ công việc chính của người này là dọn dẹp và giặt giũ, ngoài ra còn nấu bữa sáng kiêm bữa trưa. Vào ngày không có dự định ăn tiệc vào buổi tối, bà cũng nấu bữa tối cho cô nữa, Yayoi đã nói vậy.

Điều làm hắn bận tâm là nguyên nhân cái chết. Theo các tin tức, có vẻ cô chết vì trúng độc.

Đặc biệt, nghe nói có khả năng cao chất độc được hòa vào rượu vang.

Không phải là y nguyên tình trạng khi đó sao, Kurosu nghĩ. Chỉ có điều khác loại chất độc. Thứ dẫn đến cái chết của cô là xyanua.

Thành ra đương lúc hắn còn đang không hiểu chuyện rốt cuộc thế nào thì mấy viên cảnh sát đã tới.

Người cảnh sát lớn tuổi hơn tên là Mita.Vì người này nhiều tóc bạc nên trông khá có tuổi, nhưng thực ra có khi anh ta không già đến thế. Người cảnh sát trẻ hơn cũng xưng tên, nhưng hắn nghe không rõ.

“Anh nghĩ gì về vụ này,” câu hỏi đầu tiên là như vậy.

Kurosu hơi mở rộng hai tay, so vai vẻ không có ý kiến.

“Tôi hoàn toàn không hiểu nguyên do, đây là cảm nhận thực lòng. Chắc các anh cũng biết, chúng tôi có tiệc vào đêm Giáng Sinh, lúc đó tôi đã gặp cô ấy, nhưng trông cô vô cùng khỏe mạnh. Vậy mà sao cô ấy lại tự sát cơ chứ...”

Mita nhướng đôi lông mày hoa râm. “Vụ này vẫn chưa được khẳng định là tự sát đâu.”

Nghe lời đó, Kurosu thật sự kinh ngạc. Vì hắn đinh ninh rằng cô đã tự sát.

“Nếu không phải là tự sát thì là gì đây ạ? Hả, chẳng lẽ là kẻ khác giết..”

Mita cười gian. “Quả không hổ danh. Cử chỉ đó, vẻ mặt đó, trông như phản ứng vô cùng tự nhiên. Ai mà nghĩ đó là diễn xuất được chứ.”

Kurosu bực dọc khó chịu, trừng trừng nhìn viên cảnh sát. “Câu đó nghĩa là gì thế?”

Mita lại nghiêm mặt, giở sổ tay ra. “Nói đến tiệc Giáng Sinh đó, trong khoảng thời gian cho đến khi anh có mặt ở tăng hai, anh đã ở đâu? Theo lời cô quản lí, có vẻ anh có việc lặt vặt nên đã tách ra hoạt động riêng chừng một tiếng.”

Hắn giật thót người. Mấy vị cảnh sát này hình như đã nghe ngóng về Kurosu rồi mới tới đây. Tại sao lại như thế?

“Chờ đã. Hoạt động của tôi có gì đó liên quan tới vụ này à?”

“Nếu không có quan hệ gì, chắc anh sẽ trả lời được. Anh đã đi đâu, làm gì?”

“… Đấy là chuyện riêng của tôi. Tôi không muốn trả lời.”

Mita nhìn chằm chằm gương mặt Kurosu.

“Vậy thì tôi sẽ thay đổi cách hỏi. Gần đây, anh đã tới nhà cô Momiki Yayoi vào lúc nào?”

Kurosu bất giác nhíu mày. “Anh nói gì cơ?”

“Anh không nghe rõ sao? Tôi hỏi gần đây, anh đã tới nhà cô Momiki vào lúc nào.”

Mặt cứng ngắc, Kurosu lắc đầu.

“Chuyện gì vậy? Tôi việc gì phải đến nhà cô Momiki chứ?”

Tức thì Mita chớp mắt vài cái rồi lại nhìn chòng chọc gương mặt Kurosu một vòng.

“Ánh mắt đó nghĩa là sao?” Kurosu hỏi với giọng pha lẫn tức giận.

“Không, tôi đang thấy lời anh nói khác biệt khá lớn so với chuyện mọi người kể ấy mà.”

“Khác cái gì chứ? Chuyện mọi người kể là chuyện gì?”

“Chẳng có chuyện gì ngoài mối quan hệ của anh và cô Momiki. Nghe nói hai người đang hẹn hò với nhau.”

Nghe anh ta nói thêm, Kurosu lập tức mất bình tĩnh.

“A-anh nói gì vậy? Ai đã tung tin đồn...”

“Đó là lời đồn sao? Tôi nghe mấy người kể chuyện này rồi cơ. Có cả cô quản lí của anh nữa. Hầu như mọi người đều bảo đây là bí mật mà ai cũng biết đấy.”

Hắn không thốt nên lời. Gương mặt của Shikano Kumiko hiện lên trong đầu hắn. Hóa ra ngoài mặt tỏ vẻ không biết gì nhưng cô ấy đã nhận ra mối quan hệ của Kurosu và Yayoi sao?

“Chà, thường là vậy đó. Nhiều khi chỉ có bản thân mình là tưởng có thể giấu giếm, qua mặt mọi người một cách ngon ơ. Dù cô Momiki có vẻ vui vẻ với tình huống này lắm.”

Nghe viên cảnh sát nói, Kurosu còn ngac nhiên hơn nữa. Yayoi nhận ra việc mọi người đã biết chuyện bọn họ sao?

“Vì lí do đó, lần này tôi muốn anh trả lời trung thực. Anh đã tới nhà cô Momiki khi nào? Nếu đã vậy mà anh còn nói rằng hai người không hẹn hò, chúng tôi sẽ xin được điều tra theo cách thức riêng. Anh không nên xem thường cảnh sát. Vì chúng tôi có thể dễ dàng điều tra ra việc một đôi nam nữ có hẹn hò với nhau hay không.”

Câu thoại của Mita không nghe ra mùi dọa dẫm. Nếu cảnh sát nghiêm túc điều tra, chắc chẳng khó khăn gì chuyện đó.

Kurosu thở dài.

“Quả đúng là chúng tôi đã từng hẹn hò với nhau. Nhưng đó cũng không phải mối quan hệ sâu đậm gì. Chúng tôi cũng đã chia tay rồi.”

“Chia tay rồi? Lúc nào thế?”

“Tầm một tháng trước... hay sao ấy.”

“Một tháng trước hả? Vậy thì kì lạ thật.

“Có gì mà kì lạ chứ?”

Mita đưa mắt ra hiệu cho viên cảnh sát trẻ bên cạnh. Viên cảnh sát trẻ lấy ra một bức ảnh.

Trông thấy bức ảnh đó, Kurosu nín thở. Là cái đồng hồ quả quýt đó.

“Anh đã từng nhìn thấy thứ này rồi phải không” Mita nói. “Chúng tôi tìm thấy nó trong một căn phòng của đoàn kịch. Đó là phòng dành riêng cho anh. Vào hôm trước đêm Giáng Sinh, cô Momiki đã mua một vật giống như thế. Trong ví của cô ấy có hóa đơn thanh toán bằng thẻ tín dụng. Chiếc đồng hồ này là quà tặng của cô Momiki. Đúng không nhỉ?”

Hắn không nghĩ ra cái cớ nào hợp lí. Kurosu im re.

“Anh đã nhận món quà này khi nào vậy?”

Kurosu cố gắng suy nghĩ. “.. Tôi nhận trong bữa tiệc.” Hắn trả lời.

“Bữa tiệc? Bữa tiệc Giáng Sinh kia hả?”

“Đúng vậy. Khi có hai người với nhau, cô ấy đã đưa cho tôi. Nhưng cô ấy nói không phải với tư cách người yêu mà từ tấm lòng ủng hộ diễn viên Kurosu.”

“Tặng diễn viên Kurosu à. Mita nghiêng đầu.

“Thật đấy ạ. Xin hãy tin tôi.”

“Không phải anh nhận nó tại nhà cô Momiki sao?”

“Không phải. Tôi đâu có tới nhà cô ấy.”

“Vậy sao. Anh không tới đó à?”

Mita trả lại bức ảnh cho viên cảnh sát trẻ, sau đó dùng đầu ngón tay gãi gãi mặt, rướn người về phía Kurosu.

“Tiện đây thì tôi xin nói luôn, khả năng cao cô Momiki chết là do người khác giết. Không, chẳng có cao thấp gì hết. Có thể khẳng định chắc chắn là do người khác giết.”

“Anh có căn cứ gì đó sao?”

“Chúng tôi có vài căn cứ đấy. Đầu tiên, điểm thứ nhất.” Mita giơ một tay lên, gập ngón tay cái lại. “Chất độc là nguyên nhân của cái chết... đó là xyanua, nhưng chất độc này không chỉ được tìm thấy từ ly vang mà còn được tìm thấy trong chai rượu ở bên cạnh. Nếu là tự sát, người ta sẽ không cho chất độc vào trong chai rượu. Chỉ cần pha vào rượu trong ly là đủ rồi. Điểm thứ hai, một ly vang trong tủ đựng cốc chén đọng nước. Nhiều khả năng là một ai đó ở cùng cô ấy đã dùng chiếc ly, rửa nó và để lại vào trong tủ.

Không thể nào, Kurosu nghĩ. Chuyện độc được bỏ vào chai rượu đã là không đúng rồi, chuyện cái ly hắn còn nhớ. Nhưng trước khi cất vào tủ, chắc chắn hắn đã lau cái ly cẩn thận rồi. Nhất quyết không có nước đọng.

“Điểm thứ ba, Mita tiếp tục. “Dấu vết lau chùi dấu vân tay được tìm thấy ở vài nơi, đầu tiên phải kể đến nắm đấm cửa phòng.”

Nắm đấm cửa...

Nếu vậy thì đúng là kì lạ, Kurosu nghĩ. Nếu là tự sát thì ít ra phải có có dấu vân tay của Yayoi.

“Điểm thứ tư, không tìm ra động cơ tự sát. Cô Momiki có lịch tham gia một buổi tiệc vào ngay hôm sau, nghe bảo cô ấy rất mong chờ buổi tiệc này. Được chưa nhỉ? Ngoài ra cũng còn nhiều điểm kì lạ. Nghĩ đây là một vụ sát hại nhưng ngụy tạo là tự sát không phải hợp lí ư? Anh nghĩ thế nào?”

Khóe miệng Kurosu trĩu xuống.

“Tôi hiểu điều anh nói. Nhưng vì vậy mà kết luận rằng tôi là thủ phạm không phải nực cười sao?”

“Nếu vậy anh hãy trả lời thành thực. Sau buổi tiệc, anh đã đi đâu? Thật ra chúng tôi đã tìm thấy chiếc taxi chở một vị khách từ gần hội trường bữa tiệc tới chỗ nhà cô Momiki. Theo những gì đã hỏi được từ tài xế, chúng tôi thấy trang phục của người này rất gần với trang phục của anh ngày hôm đó. Người này đeo kính và quàng khăn. Anh đừng xem thường mấy tài xế như vậy. Họ là kiểu tưởng đang chẳng nhìn mà không ngờ lại đang quan sát đấy.”

Nghe viên cảnh sát nói, sống lưng hắn lạnh buốt.

“Tôi... không đến đó.”

“Vậy thì anh đi đâu?”

“Tôi đến phòng tập.”

“Phòng tập? Ở đoàn kịch?”

“Phải. Tôi chợt lo nghĩ tới chuyện kịch bản cho vở kịch lần này... Bản tính của tôi là không thể để yên những lúc như vậy được. Thế nên tối hôm đó cũng...”

“Tại sao anh không nói chuyện đó với quản lí?”

“Chuyện đó... tự nhiên tôi không nói thôi. Vì nếu tôi đến phòng tập, cô ấy cũng phải đi cùng tôi nữa, khổ thân cô ấy ra.”

“Ra là vậy ư.” Viên cảnh sát gật đầu mấy lần với vẻ mặt hoàn toàn không tin lời hắn. “Có nghĩa là, ngày hôm đó anh không tới nhà cô Momiki dù chỉ một lần phải không?”

“Đúng vậy. Từ nãy đến giờ tôi đã nói với anh mấy lần liền rồi còn gì.”

Lập tức Mita thẳng lưng, nhìn Kurosu với ánh mắt xem thường.

“Ban nãy tôi có nói đến vân tay rồi, nhưng thủ phạm đã phạm một sai lầm to lớn về vân tay. Có một chỗ hắn đã quên không lau.”

"Hả...”

Mita lại ra hiệu cho viên cảnh sát bên cạnh bằng mắt. Viên cảnh sát trẻ đặt hai tấm ảnh lên bàn. Một tấm chụp cây thông Noel ấy.

“Anh nhớ cây thông này chứ?” Mita hỏi.

“Tôi không biết.”

“Không biết hả? Thế thì lạ quá?” Mita cầm tấm ảnh còn lại. “Anh nhìn cái này đi. Đây là ảnh chụp bậu cửa sổ nhô ra ngoài, chỗ đặt cây thông. Ngay bên cạnh đôn kê chậu thông, anh thấy một dấu vân tay màu trắng chứ?”

Nhìn bức ảnh đó, Kurosu suýt thì hét lên. Đúng là vân tay còn sót lại rõ ràng.

Dứt khoát không thể như thế được, hắn nghĩ. Khi cùng Yayoi riêng tư ngắm cây thông, cô đã đặt tay lên tay hắn ở chỗ đó. Nhưng chắc chắn hắn đã xóa dấu vân tay in lên bậu cửa khi ấy rồi.

“Anh Kurosu, xin anh cho chúng tôi lấy dấu vân tay.” Mita nói bằng giọng nghiêm trọng. “Và hãy cho chúng tôi đối chiếu vân tay của anh với dấu vân tay trong bức ảnh này. Nếu anh không tới ngôi nhà đó, đương nhiên hai dấu vân tay sẽ không đời nào khớp nhau, chắc chắn anh cũng không có lí do để từ chối việc này. Xin anh hợp tác.”

Nhìn ánh sáng lạnh lẽo trong đáy mắt viên cảnh sát, Kurosu tin chắc một điều. Rằng việc đối chiếu vân tay đã xong xuôi rồi. Ở đoàn kịch có đến mấy món đồ cá nhân của Kurosu mà, lấy dấu vân tay đâu có khó khăn gì. Và sau khi xác nhận vân tay trùng nhau rồi, mấy người cảnh sát này mới tới đây.

Dù vậy đi nữa thì tại sao chứ? Tại sao lại sót dấu vân tay đó?

Kurosu nhìn bức ảnh đặt trên bàn. Ngay khi nhìn thấy cây thông Noel đặt trên bậu cửa sổ, bỗng nhiên hắn cảm thấy có gì đó không đúng.

Cây thông được đặt chính giữa cửa sổ. Nhưng đêm hôm đó, khi đối mặt Yayoi từ vườn, cây thông không ở chính giữa. Nó hơi lệch về bên trái... Nếu nhìn từ trong phòng ra thì nó ở bên phải.

Hắn kinh ngạc. Một suy nghĩ quá mức phi lí nổi lên trong đầu hắn.

Khi cho độc khoai ma vào rượu vang, Kurosu đã quay lưng lại với Yayoi. Chẳng có lẽ lúc đó cô đã di chuyển chậu cây che đi dấu vân tay của hắn? Rồi cô còn in dấu vân tay của mình bên cạnh. Để khiến hắn nhầm với dấu vân tay của chính mình.

Thế nhưng để thành lập nên giả thuyết đó cần một tiền đề quan trọng.

Yayoi biết chuyện Kurosu định giết cô sao?

Không thể nào, hắn nghĩ. Nhưng nếu suy nghĩ theo hướng đó, tất cả đều ăn khớp.

Chất độc khoai ma có thể là một loại thiết lập giám sát. Yayoi nhận ra thứ bột trắng đã vơi đi khi mình vắng nhà và nhìn ra ý đồ sát nhân của Kurosu. Thế rồi, con đường cô chọn không phải là để bị Kurosu giết, mà là tự mình kết thúc sinh mệnh và đổ tội giết người cho hắn. Vì sao ư, vì làm vậy sẽ khiến nỗi đau khổ tinh thần mà Kurosu phải nhận trở nên to lớn. Đây là sự trả thù mà cô đánh đổi bằng cả sinh mệnh.

“Anh sao thế? Mặt anh xanh lét rồi kìa.” Mita hỏi.

Kurosu liếm môi, mở miệng.

“Xin lỗi, tôi đã nói dối. Tôi chưa chia tay với cô ấy. Mấy ngày trước tôi có tới nhà cô ấy...... Dấu vân tay chắc đã để lại lúc đó.”

“Mấy ngày trước? Lúc nào thế ạ?”

“Trước đêm Giáng Sinh... hai ngày chăng.”

Mita méo mặt như đã ngán đến tận cổ.

“Anh Kurosu, nếu anh có ý tự thú, sao anh không kể hết mọi chuyện cho cách đàng hoàng tử tế nhỉ? Hai ngày trước đêm Giáng Sinh? Không đời nào có chuyện đó. Anh biết có một người giúp việc phải không nhỉ? Đó là người phụ nữ đã phát hiện ra thi thể. Người đó cũng tới nhà cô Momiki vào cùng ngày với đêm Giáng Sinh và cũng đã lau dọn phòng khách kĩ càng rồi. Bà ta nói chỗ nào chỗ nấy bà đều lau sạch bong. Nếu dấu vân tay của anh còn sót lại, chỉ có thể là vào sau lúc đó thôi.”

Nghiệp vụ của viên cảnh sát thật hoàn hảo. Từng bước, từng bước một, anh ta dồn Kurosu vào chân tường.

“Tôi biết rồi. Tôi sẽ nói thật. Tôi đã đến nhà cô ấy trước bữa tiệc.”

“Trước? Không phải sau bữa tiệc?”

“Vào buổi chiều tối ạ. Vì cô ấy nói muốn gặp riêng hai người gặp trước bữa tiệc.”

Mita xua tay.

“Anh thôi mấy lời nói dối rõ rành rành đó đi. Có rất nhiều người làm chứng cho việc anh ở phòng tập từ sáng. Cả người quản lí cũng nói rằng từ buổi chiều tối đã nghe thấy tiếng anh từ trong phòng.”

“Đấy là...”

Tiếng ghi âm, hắn nuốt những lời đó vào lòng. Khi bị hỏi tại sao anh phải ngụy tạo bằng chứng ngoại phạm như vậy, hắn biết trả lời thế nào.

“Đúng vậy. Đó là lời nói dối. Tôi đã tới nhà cô ấy sau bữa tiệc.”

Mặt Mita giãn ra. “Cuối cùng anh cũng có ý nói sự thật rồi nhỉ.”

“Nhưng người giết cô ấy không phải tôi. Chúng tôi chỉ chạm ly trong phòng thôi. Việc cô ấy mất là sau đó. Tôi không liên quan gì đến vụ án.”

“Ra vậy, thật không ngờ. Nụ cười trên mặt Mita tắt ngúm. “Tiện hỏi, hai người chạm ly bằng rượu gì thế?”

“Tất nhiên là bằng rượu vang rồi ạ.”

“Vậy ư? Vậy tại sao anh không hề hấn gì?”

“Không hề hấn gì là sao?”

“Tôi đã nói với anh rồi mà. Chất độc có cả ở trong chai rượu. Nếu anh đã cạn ly mà bây giờ còn chưa ; thế giới bên kia thì thật lạ lùng.”

"A...”

Kurosu há hốc miệng, thở hắt ra. Vào giây phút đó, mọi chuyện ra sao cũng được rồi.

“Anh sao vậy? Anh còn định tiếp tục bào chữa nữa hả?” Mita lạnh lùng nói.

Kurosu lắc đầu. Có vẻ hắn nên chấp nhận thôi. Chỉ còn biết tự thú về kế hoạch giết người thôi. Có lẽ hắn sẽ bị buộc là có tội, nhưng chắc sẽ nhẹ hơn tội giết người.

Nhưng rốt cuộc cảnh sát có tin hắn không?

“Anh có thể nghe tôi nói không. Chuyện sẽ khá dài.” Kurosu nói với giọng không còn chút sức lực.

“Không vấn đề gì đâu. Cái nghề này quen với việc nghe những câu chuyện dài dòng rồi. Chúng ta đổi địa điểm thôi nhỉ.” Mita đứng dậy.

Kurosu nhìn lại bức ảnh trên bàn. Trông thấy cây thông Giáng Sinh, hắn nhớ lại lời Yayoi hôm đó.

“Thánh giá là điều cấm kị sao?”

“Hả?” Mita tròn mắt.

“Tôi có nghe nói trang trí thánh giá trên cây thông là điều cấm kị, không biết có phải thật không.”

“Chà,” Mita xoay cổ. Anh ta có vẻ không hứng thú lắm.

Lập tức viên cảnh sát trẻ lên tiếng. “Bởi Giáng Sinh mang ý nghĩa mừng ngày sinh của Thiên Chúa, vậy nên có giả thuyết cho rằng thánh giá không phù hợp vì khiến người ta liên tưởng tới cái chết.

“Liên tưởng đến cái chết?”

“Dù gì thì đó cũng chỉ là một giả thuyết thôi.”

“À, ra vậy. Cảm ơn nhé.”

Vào ngày Giáng Sinh, chết chóc là điều cấm kị đấy, chắc Yayoi muốn nói thế chăng. Cô ấy nói không sai chút nào, Kurosu thầm nghĩ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!