Sau khi Hứa Viêm thành công phân tách chân khí và minh ngộ sự huyền diệu của nó, khoảng cách để tìm ra pháp môn Thông Huyền Cảnh đã không còn xa.
Giờ phút này, công pháp Thông Huyền Cảnh từng bước hiện lên trong đầu hắn. Làm sao ngưng luyện chân nguyên, làm sao phù hợp thiên địa linh khí, làm sao thông thiên địa huyền diệu... tất cả dần dần trở nên rõ ràng sáng tỏ.
Một con đường Thông Huyền hoàn chỉnh, chân chính đã mở ra trước mắt Hứa Viêm. Chỉ cần đợi đột phá Tiên Thiên viên mãn là có thể bước vào Thông Huyền Cảnh!
Võ đạo đệ tam cảnh - Thông Huyền!
"Đây chính là Thông Huyền, cuối cùng ta cũng minh ngộ được phương pháp Sư phụ truyền dạy." Hứa Viêm hưng phấn không thôi.
Cánh cửa võ đạo đệ tam cảnh đã mở ra, chỉ cần từng bước đi tới và bước qua là xong.
"Ta phải nhanh chóng đột phá Tiên Thiên viên mãn. Một khi đạt tới cảnh giới đó, ta có thể đột phá Thông Huyền. Vừa vào Thông Huyền, dù là Đại Tông Sư đỉnh phong cũng có thể dễ dàng đánh giết!"
Hứa Viêm trong lòng phấn chấn.
"Cần phải trở về rồi."
Thương Lan đảo đã là địa bàn của hắn. Vừa chém giết hai tên Đại Tông Sư đại thành, không ai dám dòm ngó nơi này nữa, kể cả Đại Tông Sư đỉnh phong cũng phải cân nhắc kỹ.
"Danh sách linh dược của sư muội cũng nên mua cho đủ để mang về. Có đan dược, cha nương tu luyện sẽ nhanh hơn. Nhất là ngoại công, tuổi đã cao, có đan dược điều dưỡng cũng có thể vững bước nâng cao thực lực."
Hứa Viêm hiểu rõ cha mẹ và người thân không thể ở mãi biên hoang. Nội Vực rộng lớn, tài nguyên phong phú, xa không phải biên hoang có thể so sánh. Chỉ có thực lực tăng lên mới bảo vệ được bản thân. Hắn không thể lúc nào cũng ở bên cạnh họ.
"Cừu nhân của sư muội thế lực không nhỏ, cũng nên nghĩ cách điều tra một chút. Bọn họ dường như rất coi trọng sư muội, nhất quyết muốn bắt nàng cho bằng được."
Hứa Viêm trầm ngâm. Đã kết đại thù với thế lực áo đen, tự nhiên phải san bằng bọn chúng! Nhưng thế lực này rất bí ẩn, muốn tìm ra vị trí không dễ.
Đương nhiên, nếu Tố Linh Tú đến Nội Vực và chủ động hiện thân, không cần vất vả điều tra, bọn chúng sẽ tự tìm tới cửa. Khi đó cần thực lực cường đại để ứng đối.
Về phần Sư phụ, Hứa Viêm chưa từng nghĩ sẽ dựa vào Người để đối phó đám áo đen. Sư phụ là cao nhân bực nào, đích thân ra tay với bọn chúng thì thật mất thân phận. Phận làm đồ đệ, sao có thể rước phiền phức về bắt Sư phụ giải quyết?
Hắn, Hứa Viêm, có rắc rối sẽ tự mình giải quyết. Sư phụ từ ẩn cư đến nhập thế đều là vì hắn, không thể để những chuyện vặt vãnh này quấy rầy sự thanh tĩnh của Người!
"Đợi ta vào Thông Huyền, đến bao nhiêu Đại Tông Sư đỉnh phong ta giết bấy nhiêu, xem các ngươi có bao nhiêu người!" Hứa Viêm cười lạnh trong lòng.
Hắn đi từ trên núi xuống.
"Tạ huynh, Hồ Sơn, đi thôi, trở về!" Hứa Viêm gọi.
"Hứa huynh thực lực lại tiến thêm một bước rồi sao?" Tạ Lăng Phong cảm thán.
"Đâu có dễ dàng như vậy!" Hứa Viêm lắc đầu.
Hồ Sơn cõng rương, ba người rời khỏi Thương Lan đảo.
Rời đảo, Hứa Viêm không về biên hoang ngay mà đi lấy linh dược gửi tại Thiên Bảo Các, đồng thời mua sắm tất cả linh dược trong danh sách của Tố Linh Tú.
Số lượng linh dược cần mua rất lớn, Thiên Bảo Các ở thành nhỏ không gom đủ nên Hứa Viêm phải đến Thiên Bảo Các ở quận thành Lam Bình quận.
Trọn vẹn hai bao tải lớn linh dược! Hứa Viêm cõng một cái, Tạ Lăng Phong giúp cõng một cái, trông như đang cõng cả ngọn núi nhỏ trên lưng.
"Linh tinh tiêu nhanh thật đấy!" Hứa Viêm cảm thán.
Chuyến này gần như tiêu sạch sành sanh số linh phiếu hắn có mới mua đủ danh sách linh dược. Mỗi loại đều mua mấy phần.
Danh sách của Tố Linh Tú đa phần là linh dược cửu phẩm và bát phẩm, thất phẩm chỉ có vài loại, còn lục phẩm thì tuyệt nhiên không có. Có lẽ lúc liệt kê, nàng đã cân nhắc đến độ quý hiếm của lục phẩm linh dược nên không đưa vào.
Chính vì phẩm giai thấp nên mới mua được hai bao tải lớn như vậy. Nếu không, với số linh tinh hiện tại của Hứa Viêm, căn bản không mua nổi nhiều thế.
Hồ Sơn cõng cái rương lớn, ngược lại thành người mang đồ ít nhất. Hứa Viêm và Tạ Lăng Phong đều cõng cái bao to hơn cả người.
Đi trên đường phố Lam Bình quận, ba người thu hút rất nhiều ánh mắt. Nhất là khi họ vừa bước ra từ Thiên Bảo Các, nhìn qua là biết vừa mua sắm lớn.
"Sao ta có cảm giác sẽ bị người ta để mắt tới nhỉ." Hồ Sơn thở dài.
Quản sự Thiên Bảo Các còn hỏi Hứa Viêm có muốn đi cửa hông không, nhưng hắn từ chối, cứ thế đi cửa chính. Không gây chú ý mới là lạ.
"Hy vọng kẻ để mắt tới chúng ta không phải là lũ nghèo kiết xác." Hứa Viêm thở dài.
Mặc dù cõng bao lớn linh dược, nhưng chỉ cần không phải Đại Tông Sư tập kích thì không lo hỏng hóc. Còn Tông Sư võ giả thì trong nháy mắt là diệt gọn, chẳng có chút uy hiếp nào.
Hồ Sơn khóe miệng co giật. Hắn nghi ngờ Hứa Viêm vừa tiêu hết tiền nên đang nghèo đến đỏ mắt, muốn dụ người đến cướp để kiếm chác chút đỉnh.
Ba người rời Lam Bình quận, Hồ Sơn còn cố tình lộ ra khí tức Tông Sư, lập tức chấn nhiếp rất nhiều kẻ đang dòm ngó trong bóng tối, khiến bọn chúng bỏ đi ý định. Như vậy đã sàng lọc được đám võ giả dưới Tông Sư. Kẻ nào còn dám đến cướp, chắc chắn phải là Tông Sư.
"Nếu có người đến cướp, chỉ cần ngoan ngoãn giao túi tiền ra thì tha cho bọn họ một mạng. Dù sao cũng là ta dụ bọn họ đến, giết người cũng không cần thiết, ta cũng đâu phải kẻ hiếu sát." Hứa Viêm nói với Tạ Lăng Phong và Hồ Sơn.
Tạ Lăng Phong gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Hồ Sơn liếc mắt, thầm nghĩ: Ngươi thật là có nguyên tắc!
Từ xưa tiền tài động nhân tâm. Ba người rời quận thành không bao lâu liền có võ giả chặn đường. Hơn nữa còn là sáu tên Tông Sư võ giả, tất cả đều đeo mặt nạ, sợ bị nhận ra. Chắc hẳn đều là những Tông Sư có danh vọng tại Lam Bình quận.
"Tông Sư võ giả mà cũng nghèo đến mức phải đi làm cướp sao?" Hứa Viêm cảm thán.
"Hứa huynh, trên người chúng ta quá nhiều linh dược, cướp được thì mười mấy năm không lo thiếu thốn. Không phải tất cả Tông Sư đều giàu có đâu." Tạ Lăng Phong bất đắc dĩ nói.
Có lẽ do lúc trước hắn nói Tông Sư Nội Vực là tầng lớp đứng đầu, cao cao tại thượng nên Hứa Viêm mới ảo tưởng rằng Tông Sư nào cũng giàu?
"Sáu đánh ba, phần thắng thuộc về chúng ta. Ba vị biết phải chọn thế nào rồi chứ? Để đồ lại, chúng ta sẽ không làm khó dễ." Một tên Tông Sư chặn đường trầm giọng nói.
Hứa Viêm đưa tay vỗ một chưởng. Một con hoàng kim cự long xoay quanh bay ra, vờn quanh sáu tên Tông Sư, hắn cười khẽ: "Cướp đến trên đầu ta, thật là một chuyện may mắn a. Giao hết túi tiền ra đây, nếu không thì chết!"
Đám Tông Sư chặn đường gần như sợ tè ra quần. Một chưởng vỗ ra hoàng kim cự long? Đây là công pháp độc môn của Kiếm Thần Hứa Viêm! Lại nhìn cái bao tải to đùng kia, đúng là một thiếu niên...
"Kiếm Thần tha mạng!"
Cả đám quỳ rạp xuống đất ngay tại chỗ. Mình vậy mà đi cướp Hứa Viêm?
Sáu cái túi tiền tới tay, Hứa Viêm nhìn thoáng qua rồi gật đầu: "Đi đi, nhớ kỹ không được tiết lộ thân phận của ta."
"Vâng, vâng!" Sáu tên Tông Sư chật vật bỏ chạy.
Về việc có tiết lộ thân phận Hứa Viêm hay không, chắc chắn là không. Mình xui xẻo thì cũng muốn người khác xui xẻo theo. Nếu truyền ra ngoài, chỉ tổ biến mình thành trò cười vì có mắt không tròng đi cướp Kiếm Thần. Thà im lặng để kẻ khác cũng dính chấu cho vui.
Ta đường đường là Tông Sư, sao có thể làm chuyện chặn đường cướp bóc bỉ ổi như thế được! Sáu tên Tông Sư kín như bưng, tuyệt đối không hé răng nửa lời.
Hứa Viêm ba người liên tiếp gặp mấy đợt cướp, nhưng sau khi đi xa khỏi Lam Bình quận thì không gặp nữa. Tông Sư võ giả dù sao cũng có hạn, và không phải ai cũng đi làm cướp.
"Hứa huynh, ngươi mua nhiều linh dược thế làm gì?" Tạ Lăng Phong tò mò hỏi.
"Mang về cho sư muội luyện đan." Hứa Viêm không giấu giếm.
"Sư muội?" Tạ Lăng Phong trừng lớn mắt. Tiền bối lại thu đồ đệ? Thật ghen tị quá!
"Luyện đan là gì?" Chợt Tạ Lăng Phong nghi hoặc hỏi.
"Đan dược! Sư phụ truyền cho sư muội. Ngươi đi rồi sẽ biết, đó không phải thứ mà mấy viên thuốc ở Nội Vực có thể so sánh." Hứa Viêm cười nói.
Ba người tăng tốc, bắt đầu xóa dấu vết để tránh bị truy tung. Xuyên qua núi lớn là có thể vào biên hoang.
***
Tố Linh Tú đã phác thảo xong phương pháp luyện đan theo dây chuyền, vẽ lên giấy, ghi chú rõ từng công đoạn. Trong đó, bước quan trọng và khó nhất chính là ngưng luyện thành đan cuối cùng.
"Sư phụ, người thấy thế nào?" Tố Linh Tú đưa sơ đồ cho Lý Huyền xem.
Lý Huyền nhìn qua, thầm khen ngợi. Không hổ là đồ đệ của mình, thiên phú đan dược của Tố Linh Tú quả thực yêu nghiệt. Mình chỉ gợi ý một chút mà nàng đã làm ra được.
"Vấn đề không lớn, thực tế thao tác vài lần, có chỗ nào chưa ổn thì điều chỉnh là được." Lý Huyền gật đầu tán thành.
"Vậy con đi chuẩn bị ngay, chọn người có khiếu để học các công đoạn." Tố Linh Tú hưng phấn.
Phải chuẩn bị sẵn sàng trước khi tiến vào Nội Vực. Đan dược là gốc rễ để Trường Thanh Các đứng vững.
Nàng lập tức thông báo cho Khấu Nhược Trí tuyển chọn người và chuẩn bị dược liệu. Linh dược đầy đủ, đan dược không thiếu, tốc độ tu luyện của mọi người tăng lên vùn vụt.
Chỉ là Tố Linh Tú có chút buồn rầu vì vẫn chưa lĩnh hội được gì từ Bát Quái. Nàng đang thiếu một môn thân pháp cường đại.
"Chờ đại sư huynh về sẽ thỉnh giáo huynh ấy." Tố Linh Tú nghĩ thầm.
Nàng luyện xong một lò Kim Thân Đan, mang tới ngọn núi nhỏ ngoài trang viên cho Mạnh Xung.
"Nhị sư huynh, đây là Kim Thân Đan."
Mạnh Xung nhận lấy, nói: "Sư muội, đan dược đã đủ rồi, tạm thời không cần luyện thêm Kim Thân Đan nữa. Muội cũng nên dành nhiều thời gian cho việc tu luyện của bản thân."
"Nhị sư huynh, luyện đan cũng là một cách tu luyện của muội mà." Tố Linh Tú cười nói.
Mạnh Xung ngẫm nghĩ rồi gật đầu. Sư muội tu Đan Y Võ Đạo, luyện đan chính là tu luyện.
"Nhị sư huynh, huynh còn bao lâu nữa thì đột phá?" Tố Linh Tú tò mò.
"Sẽ không quá xa đâu." Mạnh Xung cười nhẹ. Hắn đang mượn Kim Thân Đan để uẩn dưỡng khiếu huyệt, tích lũy con bài chưa lật.
Lý Huyền như thường lệ dùng trúc trượng điểm vào các khiếu huyệt trên người Xích Miêu, lặp lại bài giảng về Đại Yêu chi pháp. Xích Miêu nghe xong, cái hiểu cái không rời đi, nằm ở cửa trang viên suy tư.
Nhờ ăn phế đan, hiệu quả kinh người, hình thể Xích Miêu lại lớn thêm, hại Thạch Nhị phải thay dây chuyền vàng mới cho nó.
[Đồ đệ Hứa Viêm của ngươi kiếm chém Đại Tông Sư, kinh nghiệm Kiếm Đạo của ngươi gia tăng, Tịch Diệt Kiếm Ý tăng lên.]
Đột nhiên kim quang nổi lên.
Lý Huyền giật mình. Hứa Viêm lại giết Đại Tông Sư?
[Đồ đệ Hứa Viêm của ngươi một chưởng oanh diệt Đại Tông Sư, kinh nghiệm Hàng Long Chưởng của ngươi gia tăng, Long Uy chi ý tăng lên.]
Kim quang tiếp tục nổi lên.
Lý Huyền hít sâu một hơi. Hứa Viêm bị vây công sao?
"Không lẽ là thế lực của đám người áo đen?"
Hiện tại, kẻ dám vây công Hứa Viêm chỉ có thể là thế lực áo đen hoặc Hỏa Đồ Ma Tôn.
Một lúc lâu sau không thấy kim thủ chỉ phản hồi thêm.
"Chỉ có hai Đại Tông Sư vây công?" Lý Huyền lắc đầu. Hai tên Đại Tông Sư mà dám vây công Hứa Viêm, đúng là chán sống.
"Hứa Viêm cũng sắp về tới nơi rồi nhỉ?"
Mạnh Xung đã về được gần một tháng.
Một ngày sau, khi Lý Huyền đang định đi chỉ điểm Tố Linh Tú lĩnh hội Bát Quái thì...
Đột nhiên.
Kim quang bừng lên chói lọi.
[Đồ đệ Hứa Viêm của ngươi minh ngộ phương pháp tu luyện Thông Huyền Cảnh do ngươi biên soạn, ngươi đột phá Thông Huyền Cảnh!]
Hứa Viêm đã minh ngộ công pháp Thông Huyền Cảnh!
Oanh!
Lý Huyền cảm thấy trong cơ thể xảy ra biến hóa long trời lở đất. Một thân chân khí khổng lồ dần dần hóa thành chân nguyên. Thực lực trong khoảnh khắc này tăng vọt phi tốc.
Hơn nữa, hắn cảm giác chỉ cần một ý niệm, chân nguyên sẽ phù hợp với thiên địa linh khí, điều khiển chúng bộc phát ra thiên địa chi uy!
Đột phá Thông Huyền Cảnh!
Đan điền khí hải mênh mông vô biên giờ đã biến thành đại dương. Chân khí hóa thành chân nguyên tựa như sóng lớn cuộn trào trong đan điền, vận chuyển khắp châu thân như sông lớn chảy xiết.
"Đây chính là Thông Huyền Cảnh sao? Quả nhiên vô cùng cường đại!" Lý Huyền trong lòng cảm khái.
Võ đạo do chính mình bịa ra quả nhiên bá đạo. Mới chỉ là cảnh giới thứ ba mà đã như thể khống chế được thiên địa vĩ lực.
Một ý niệm khẽ động, thiên địa linh khí trên bầu trời trang viên trong chốc lát ngưng tụ thành một thanh kiếm lơ lửng giữa không trung, ẩn chứa uy năng kinh khủng, phảng phất thiên địa chi uy.
"Thông thiên địa huyền diệu, sơ bộ khống chế thiên địa vĩ lực, đây chính là Thông Huyền Cảnh!"
Lý Huyền nở nụ cười mãn nguyện.
Ý niệm vừa thu lại, thiên địa linh khí tiêu tán, bầu trời trang viên trở lại bình yên như chưa từng có chuyện gì xảy ra...