"Tiền bối, ngươi có biết trận chiến này không? Kết quả của nó là gì?"
Thiên Tử trừng lớn đôi mắt, nhìn chằm chằm Lý Huyền.
"Vậy mà biết thăm dò? Thiên Tử gia hỏa này chuẩn bị tiết lộ chút gì đó sao? Trận chiến kia, hẳn là ngọn nguồn của biến cố thiên địa lúc trước đi."
Lý Huyền trong lòng hơi kinh ngạc, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ phong khinh vân đạm.
Trận chiến kia, hắn tự nhiên là không biết, cũng chưa từng thấy qua, kết quả ra sao lại càng mù tịt.
Bất quá, thân là tuyệt thế cao nhân, là tồn tại thâm bất khả trắc, Lý Huyền đã sớm xây dựng cho mình một thân phận có bức cách cực cao.
Nhất là sau khi đạt Lập Đạo cảnh, hắn liếc nhìn tình hình bên ngoài thiên địa, đã có chút chuẩn bị.
Hơn nữa, muốn moi tin tức bí mật từ miệng Thiên Tử, tự nhiên phải có lý do hợp lý, lại không thể làm giảm đi hình tượng cao nhân của mình.
Cho nên câu hỏi của Thiên Tử căn bản không làm khó được Lý Huyền.
"Ngươi nói trận chiến đó à? Quả thật cũng hơi lâu rồi. Một đám tiểu gia hỏa cãi nhau ầm ĩ, đúng là có gây ra chút động tĩnh, làm ta tỉnh cả ngủ."
"Tiểu bằng hữu đánh nhau ấy mà, chuyện rất bình thường. Bản Đạo Tổ gặp quá nhiều rồi, so với lần ngươi nói, những trận đánh kịch liệt hơn ta cũng từng thấy."
"Cho nên, bản Đạo Tổ trực tiếp đổi chỗ khác ngủ tiếp."
"Còn về kết quả ấy hả? Bản Đạo Tổ lười tìm hiểu. Trong những trận đánh nhau mà bản Đạo Tổ từng thấy, đây chỉ là tiểu tràng diện, không đáng nhắc tới."
Lý Huyền gật gù, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ, phảng phất như đang kể về việc nhìn thấy một đám trẻ con tụ tập đánh nhau đầu đường xó chợ.
Thiên Tử nghe mà ngớ người.
Chiến đấu kịch liệt như thế, trong miệng hắn lại thành "tiểu bằng hữu đánh nhau"?
Sao cứ có cảm giác đối phương đang chém gió thế nhỉ?
Trong lòng Thiên Tử rung động, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: "Ngươi nói, ngươi đã gặp không chỉ một lần loại chiến đấu này?"
Lý Huyền gật đầu khẳng định: "Tự nhiên. Như lần ngươi nói, cũng chỉ là cảnh tượng nhỏ mà thôi."
"Ngươi rốt cuộc là ai? Vậy ngươi có biết Thái Thương không?"
Thiên Tử nhịn không được buột miệng hỏi.
Lý Huyền giật mình. Thái Thương?
Chủ nhân của Thái Thương Thư?
Chủ nhân của phương thiên địa này?
"Thái Thương sao?"
Lý Huyền làm bộ hơi hồi ức một chút, rồi gật đầu nói: "Có nghe qua một tiểu bằng hữu tên là Thái Thương, thiên phú cũng không tệ!"
Chỉ thế thôi?
Thiên Tử càng thêm trợn mắt há mồm. Đối phương nghe qua Thái Thương, mà ấn tượng về Thái Thương chỉ là "thiên phú không tệ"!
"Thái Thương sống rất lâu, hắn có trước cả thiên địa. Ngươi gọi Thái Thương là tiểu bằng hữu, vậy ngươi sống bao lâu rồi?"
Thiên Tử bắt đầu mất bình tĩnh, những bí mật vốn không nên nói đều bị hắn quẳng ra sau đầu.
Lý Huyền nghe mà chấn động trong lòng. Thái Thương trâu bò thế cơ à?
Vậy mà lại có trước cả thiên địa?
"Không đúng, thiên địa Thái Thương này, sẽ không phải là do hắn mở ra chứ?"
Lý Huyền kinh dị không thôi. Nếu thật là vậy, thực lực của Thái Thương tự nhiên vượt xa Lập Đạo cảnh của hắn hiện tại.
Thiên Tử đã nhả ra tin tức, đây chính là thời cơ tốt để lừa gạt... à không, tìm hiểu bí mật.
Lý Huyền nhấp một ngụm trà, ánh mắt trở nên thâm thúy. Hào quang Đạo Tổ cùng khí tức thần bí, bao gồm cả thần tướng Đại Hoang, đều mơ hồ nổi lên, phảng phất như đang nhớ lại quá khứ xa xăm, bản tướng không tự chủ được mà hiện lên một tia.
Thiên Tử trong lòng ít nhiều có chút nghi ngờ Lý Huyền đang chém gió, nhưng giờ phút này, nhìn thấy hào quang Đạo Tổ, khí tức thần bí và thần tướng Đại Hoang kia, mọi nghi ngờ lập tức tan thành mây khói!
Vị này, tất nhiên là tồn tại vô cùng kinh khủng.
Chỉ một tia lực lượng bản tướng như ẩn như hiện này thôi đã xa không phải Thái Thương có thể so sánh. Dù là Thái Thương hay gã kinh khủng kia, đều không có cảm giác cao thâm khó dò đến nhường này.
"Bản Đạo Tổ sống bao lâu ư?"
Lý Huyền thổn thức cảm thán, nói: "Không biết bao lâu nữa. Khi ta thành đạo, Đại Đạo chưa sinh, tuế nguyệt không còn, hư bạch vô vật, ngay cả Hỗn Độn này cũng chưa từng tồn tại..."
Chém gió mà, tự nhiên phải chém cho to.
Lý Huyền tự tin mình rất có khiếu trong bộ môn "Chém Gió Chi Đạo".
Thiên Tử nghe đến ngẩn ngơ, một tay túm tóc, cả người đờ đẫn.
"...Ta đã gặp quá nhiều, quá nhiều sinh linh mạnh mẽ, đã từng chỉ điểm cho rất rất nhiều sinh linh. Ta cũng khai sáng ra vô số con đường tu luyện."
"Ta đi trên Đại Đạo, không biết đã bao xa."
"Có người xưng ta là Võ Đạo Thủy Tổ, cũng có người gọi ta là Hỗn Độn Đệ Nhất Thần Ma, còn có kẻ tôn ta là Đại Đạo Tổ... Đương nhiên, hiện nay cũng có người gọi ta là Đại Hoang Võ Tổ."
"Nhưng ta thích nhất vẫn là cái tên Đạo Tổ."
Sau một hồi tự biên tự diễn, Lý Huyền cảm thấy trong lòng sảng khoái vô cùng.
Thiên Tử đã hoàn toàn chết lặng. Vị này cường đại đến mức bất khả tư nghị như vậy sao?
Thành đạo khi Đại Đạo chưa sinh, tuế nguyệt chưa có?
Lại là Hỗn Độn Thần Ma, lại là Đại Đạo Tổ, nghe thôi đã thấy dọa người rồi.
"...Ta nhìn thấy quá nhiều sinh linh tiêu vong, nhìn thấy quá nhiều thế sự xoay vần. Cho nên về sau, ta dứt khoát tìm một chỗ đi ngủ. Không nhìn, không quản, không hỏi."
"Mấy tiểu bằng hữu kia a, tham niệm quá nặng, đánh tới đánh lui, ít nhiều có chút phiền phức. Hiện tại ta tỉnh lại sau giấc ngủ, nhìn thấy thiên địa này, liền đi vào dạo chơi du ngoạn."
"Tiểu bằng hữu, ngươi kinh lịch quá ít, không biết cái gì gọi là vô địch tịch mịch đâu."
Lý Huyền thở dài một tiếng, phảng phất như một lão quái vật sống quá lâu, nhìn thấy quá nhiều, tâm đã chết lặng, bây giờ bất quá chỉ là tìm chút niềm vui để tiêu khiển qua ngày đoạn tháng mà thôi.
"Chính như ta nói, thiên địa này quá yếu, thiếu khuyết một vài thứ. Đây là thiên địa không hoàn chỉnh, chỉ có quy luật mà thôi. Huống chi trong mắt ngươi thiên địa này cường đại, kỳ thật cũng chỉ đến thế mà thôi."
Ánh mắt Lý Huyền xa xăm như đang nhớ lại: "Không biết bao nhiêu tuế nguyệt trước kia, từng có một sinh linh cầm trong tay cự phủ, khai thiên tịch địa, khai sáng một thiên địa thật lớn."
"Tòa thiên địa kia phân Tam Giới, có Luân Hồi, xa không phải chỗ này có thể so sánh."
"Tiếc thay, thiên địa dù cường đại đến đâu cũng không chịu nổi giày vò. Cuối cùng lộn xộn, sụp đổ, chắc đã biến mất trong dòng sông tuế nguyệt rồi."
Thiên Tử nuốt nước miếng cái "ực", vẻ mặt đầy khiếp sợ. Trước cả Thái Thương, vậy mà còn có thiên địa khác?
Hơn nữa còn cường đại vô cùng?
Thiên địa cường đại như thế cũng biến mất trong dòng sông tuế nguyệt.
Vị tiền bối này rốt cuộc đã sống bao lâu a?
Quá kinh khủng!
Thậm chí, Thiên Tử giờ phút này cảm thấy da đầu tê dại.
"Tiền bối, nói như vậy, ngươi đã sớm biết thân phận của ta?"
Thiên Tử cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Hắn giờ phút này đã có chút tin tưởng Lý Huyền biết rõ thân phận mình.
"Ta lại đi lừa một tiểu bằng hữu như ngươi hay sao?"
Lý Huyền cười nhạt một tiếng.
Giờ phút này, trong Nguyên Thần, Đại Đạo Kim Thư lật mở, chiếu rọi hình ảnh Thiên Tử lên trang sách, từng dòng thông tin hiện lên.
"Linh của Thiên Địa Thái Thương, thiên địa sơ khai, do Khai Thiên Tử Quang biến thành..."
Linh của Thiên Địa Thái Thương!
Lý Huyền tuy có chút suy đoán Thiên Tử không phải sinh linh bình thường, sợ rằng có nguồn gốc cực sâu với thiên địa Thái Thương, nhưng cũng không ngờ tới hắn lại chính là Linh của thiên địa này.
Lúc này, hắn cũng hiểu ra tại sao Thiên Tử lại bị nhốt ở đây.
Người nhốt hắn, chính là chủ nhân của thiên địa Thái Thương, Thái Thương!