Lý Huyền ngẩng đầu nhìn về một nơi tại Đạo vực.
"Tiêu Dao người này, thiên phú xác thực bất phàm, chẳng trách được vinh danh là người đứng đầu Thái Thương Thất Kiệt."
Lý Huyền lại nhìn sang vị trí Tiêu lão đầu đang bế quan.
Tiêu lão đầu đang lĩnh hội Thiên Đạo chi khí, đã có chút tâm đắc.
Bất quá, cách việc hắn đột phá ràng buộc, bước ra con đường phía trước, vẫn còn kém xa lắc xa lơ, nhưng chung quy cũng đã nhìn thấy hi vọng.
Điều này có nghĩa là, cảm ngộ Thiên Đạo, tu luyện Thiên Đạo là con đường chính xác.
Sự kích động của Tiêu lão đầu có thể tưởng tượng được.
Thái Thương Thất Kiệt chính là những thiên kiêu từng thanh danh hiển hách tại Thái Thương thiên địa, đều từng được Thái Thương đích thân chỉ điểm. Mặc dù Thái Thương không chính thức thu bọn họ làm đồ đệ, nhưng cũng coi như là đệ tử của Thái Thương.
Tiêu lão đầu chính là người đứng đầu Thái Thương Thất Kiệt, là để nhất nhân trong thế hệ cường giả thứ hai. Mà bây giờ, trong Thái Thương Thất Kiệt, ngoại trừ Tiêu lão đầu ra, chỉ còn một người khác vẫn còn ở lại Thái Thương thiên địa.
Năm người còn lại, sống hay chết, người ở phương nào, không ai biết được, Lý Huyền tự nhiên cũng chẳng quan tâm đến những thứ này.
"Võ giả Đạo vực sắp đến rồi."
Lý Huyền nhìn về hướng Thái Hợp cảnh, chấn động do Địa Ảnh giới rơi xuống đã bắt đầu giảm bớt, điều này có nghĩa là võ giả Đạo vực sắp giáng lâm, hơn nữa cũng sẽ có Chân Long giáng lâm.
Hứa Viêm hàng Long, gây ra phong ba không hề nhỏ.
Lý Huyền đối với việc này cũng không thèm để ý, dù cho là Giới Chủ của Chân Long giới đích thân tới, hắn cũng có thể nhẹ nhàng nắm gọn. Dù sao hắn cũng nắm giữ Hàng Long Chi Đạo.
Hàng Long đối với hắn mà nói, bất quá chỉ là một cái vẫy tay mà thôi.
Ngao Ngọc Tuyết di chuyển bước chân, rụt rè đi tới, thần sắc muốn nói lại thôi.
Lý Huyền mỉm cười nhàn nhạt: "Có nghi vấn gì, cứ nói thẳng!"
"Đa tạ Đạo Tổ!"
Ngao Ngọc Tuyết mừng rỡ không thôi, thần sắc toát lên vẻ vui sướng.
"Về Đại Yêu Chi Pháp ta có chút nghi vấn, mãi vẫn không suy nghĩ thấu đáo, muốn mời Đạo Tổ chỉ điểm một hai."
Ngao Ngọc Tuyết ánh mắt đầy mong chờ nói.
"Có gì nghi vấn?"
Lý Huyền cười ôn hòa.
"Là như vầy, ta là Chân Long, Đại Yêu Chi Pháp xác thực cũng thích hợp với ta, chỉ là khi ta tu luyện, luôn cảm thấy có chút bình cảnh, không cách nào dung hội quán thông..."
Ngao Ngọc Tuyết đem những vấn đề mình gặp phải, từng cái nói ra.
Chân Long nhất tộc nắm giữ Chân Long chi thuật độc quyền, một bộ phận Chân Long chi thuật thuộc về thiên phú chi thuật, sinh ra từ huyết mạch.
Như Ngao Ngọc Tuyết chính là Ngọc Tuyết Chân Long, Chân Long chi thuật của nàng chính là băng hàn lôi đình, cực kỳ đặc biệt, đây chính là thiên phú của nàng.
Ngoài thiên phú Chân Long chi thuật, Chân Long nhất tộc cũng có những thuật pháp có thể tu luyện, đây đều là do Chân Long Tổ Ngao Hồng khai sáng. Dù sao Ngao Hồng cũng là sinh linh có trí tuệ đầu tiên mà Thái Thương nhìn thấy, cả hai tự nhiên có sự trao đổi lẫn nhau, cho nên cũng khai sáng ra Chân Long chi thuật thuộc về Chân Long nhất tộc.
Chỉ là Chân Long chi thuật lại không giống như võ giả, có thể không ngừng tu luyện để tăng lên cảnh giới. Thực lực của Chân Long liên kết với huyết mạch, huyết mạch càng cao thực lực càng mạnh, mà Chân Long chi thuật càng giống như một loại kỹ năng chiến đấu hoặc phòng ngự.
Tương tự như võ kỹ, bí thuật của võ giả. Còn Đại Yêu Chi Pháp lại có thể tu luyện để thăng cấp, không chịu sự ràng buộc của huyết mạch. Chỉ cần có đủ thiên phú cùng ngộ tính, thậm chí đủ cần cù, dựa vào thời gian tích lũy từng chút một, sẽ không ngừng mạnh lên.
Đây cũng là nguyên nhân Ngao Ngọc Tuyết nguyện ý lấy Chân Long chi huyết đổi lấy Đại Yêu Chi Pháp từ tay Ngọc Tiểu Long.
Về phần nghi hoặc của Ngao Ngọc Tuyết, Lý Huyền cũng biết một chút nguyên nhân, đơn giản là vì thực lực của Ngao Ngọc Tuyết quá mạnh, so với Xích Miêu hiện tại còn mạnh hơn một chút.
Đại Yêu Chi Pháp chính là cảm ngộ của Xích Miêu, mặc dù phương hướng tu luyện đã rõ ràng, nhưng vẫn chịu một chút ràng buộc, khó mà vượt qua cảnh giới hiện có của Xích Miêu.
Dù sao, Đại Yêu Chi Pháp cao thâm hơn, Xích Miêu còn chưa tu luyện ra được đây này.
Huống hồ Ngao Ngọc Tuyết là Chân Long, muốn tu luyện Đại Yêu Chi Pháp cần một chút thời gian lắng đọng, không cách nào một lần là xong tu luyện ra sức mạnh Đại Yêu ngay được.
"Lắng đọng, không nên gấp gáp cầu thành. Từ đầu tới cuối, hãy triệt để minh ngộ Đại Yêu Chi Pháp, như đồ văn Đại Yêu, từ cái đầu tiên bắt đầu, chậm rãi dung nhập vào bản thân."
"Chờ ngươi triệt để minh ngộ huyền diệu trong đó, tự nhiên sẽ có thể dung hội quán thông. Con đường tu luyện, tối kỵ nóng vội."
Lý Huyền khẽ cười nói.
"Ta hiểu rồi!"
Ngao Ngọc Tuyết trầm ngâm một chút, gật đầu cung kính nói.
"Ngươi đã muốn tu luyện Đại Yêu võ đạo, vậy thì hãy bắt đầu từ đầu, mài giũa căn cơ Đại Yêu, lắng đọng đầy đủ, khi thời cơ chín muồi, tự nhiên sẽ đột phá."
"Đại Yêu võ đạo chi pháp, chân linh cũng tốt, linh thú cũng được, chân linh và linh thú khác biệt, Đại Yêu chi thuật tu luyện ra được cũng không hoàn toàn giống nhau."
"Ngươi chính là Chân Long, nếu minh ngộ Đại Yêu võ đạo, có thể nếm thử đem thiên phú chi thuật dung nhập vào bên trong Đại Yêu võ đạo, tự sẽ tu luyện ra Đại Yêu thần thông độc nhất vô nhị của ngươi."
Lý Huyền chỉ điểm Ngao Ngọc Tuyết một phen.
"Đa tạ Đạo Tổ!"
Ngao Ngọc Tuyết mừng rỡ không thôi, cung kính lui ra, sau đó liền bế quan suy ngẫm về Đại Yêu võ đạo.
"Sắp đột phá rồi!"
Lý Huyền nhìn về hướng Hứa Viêm bế quan, trong lòng tràn đầy mong chờ.
"A, vậy mà lại tới một kẻ có chút thực lực, bên cạnh hắn là cái gì? Chân linh sao? Con chân linh này ngược lại có chút thú vị."
Lý Huyền đột nhiên nhìn về hướng Thái Hợp cảnh.
Ngay vừa rồi, có cường giả xa lạ bước vào Thần vực.
Đến từ Địa Ảnh giới, hiện nay Địa Ảnh giới vẫn còn đang chấn động, về lý thuyết mà nói, là không cách nào xuyên qua Địa Ảnh giới để giáng lâm Thần vực.
Vậy mà đối phương lại giáng lâm trước thời hạn, có thể thấy được là có phương pháp đặc thù để thuận lợi xuyên qua Địa Ảnh giới mà không bị pháp tắc của Địa Ảnh giới chặn đánh.
"Am hiểu ẩn nấp, ẩn núp, lại có một đầu chân linh đặc thù, đây là người của Thiên Sát Địa Ảnh, hơn nữa thực lực không yếu, sẽ không phải là hướng về phía ta đấy chứ?"
Lý Huyền như có điều suy nghĩ.
Thực lực người tới mặc dù kém xa Tiêu lão đầu, nhưng đối phương am hiểu ẩn núp, ẩn nấp, lại có chân linh đặc thù hiệp trợ, hiển nhiên là đi theo con đường đánh lén ám sát.
"Chớ nói chỉ là Chí Tôn cảnh võ giả, dù cho là Giới Chủ đến, cũng một bàn tay đập chết!"
Lý Huyền cười nhẹ một tiếng, hồn nhiên không để ý.
Đột nhiên, một cỗ khí tức trào dâng, thiên địa nổi lên gợn sóng, thiên địa pháp tắc hiện ra, đạo tắc hiển lộ, thiên địa đạo vận mờ mịt.
Tiêu lão đầu vốn đang lĩnh hội Thiên Đạo chi khí, nháy mắt xuất hiện trong sân, kinh nghi nhìn về phía đầu nguồn dị động.
"Muốn đột phá."
Lý Huyền lẳng lặng chăm chú nhìn, Hứa Viêm đang đột phá Thiên Địa cảnh.
Lấy thân làm thiên địa, thời điểm đột phá dẫn tới thiên địa dị tượng, phảng phất như thiên địa đạo tắc cảm ứng được một cái thiên địa mới xuất hiện.
Nhưng lại không cách nào minh bạch thiên địa mới ở nơi nào, tại sao lại có thiên địa mới sinh ra, cho nên dị tượng xuất hiện cũng chỉ vẻn vẹn như vậy.
Còn nếu như có Thiên Đạo tồn tại, tất nhiên sẽ ngay lập tức khóa chặt sự tồn tại của Hứa Viêm, nhưng hiện tại chỉ là bị động hiện lên một chút dị tượng, hơn nữa phạm vi dị tượng có hạn.
Dị tượng không kéo dài bao lâu liền trở về bình tĩnh, tựa hồ thiên địa đạo tắc đã mất đi cảm ứng.
Tiêu lão đầu kinh dị không thôi, nhịn không được cung kính hỏi: "Đạo Tổ tiền bối, vừa rồi là?"
"Đột phá gây nên một chút thiên địa dị tượng mà thôi, thiên địa này không hoàn chỉnh, thiếu khuyết Thiên Đạo, cho nên mới sẽ như vậy."
Lý Huyền hời hợt giải thích.
"Thì ra là thế!"
Tiêu lão đầu bừng tỉnh, nhưng trong lòng lại khiếp sợ không thôi. Hứa Viêm lần này đột phá, thực lực sẽ cường đại đến mức nào?
Có lực lượng chém giết Thần Tôn không?
"Xin hỏi Đạo Tổ, Hứa Viêm đột phá là cảnh giới gì?"
Tiêu lão đầu tò mò hỏi.
"Thiên Địa cảnh!"
Lý Huyền thản nhiên nói.
Tiêu lão đầu cả người đều hoảng hốt, trong đầu quanh quẩn cái tên "Thiên Địa cảnh", trong mơ hồ, hắn có chút minh ngộ sự bất phàm của cảnh giới này.
"Đột phá!"
Lý Huyền nở nụ cười xán lạn, Hứa Viêm đã đột phá Thiên Địa cảnh.
(Tấu chương xong)