Virtus's Reader
Nữ Đế Phu Quân Ẩn Cư Mười Năm, Một Kiếm Trảm Tiên Đế

Chương 382: CHƯƠNG 382: THAM TẦM TIÊN KIẾM

Hắn phát hiện, bí cảnh được đánh dấu trên bản đồ rất gần bọn họ, thậm chí mắt thường cũng có thể thấy được.

"Bí cảnh lần này rất gần, vậy mà ở bên đó, thật sự là ngoài ý muốn."

Lục Trường Sinh vui mừng phi đến, phát hiện trận pháp bên ngoài bí cảnh cũng đã được phá giải, hắn lại một lần nữa thuận lý hợp tình bước vào bên trong bí cảnh.

Nửa tiếng đồng hồ sau.

Trung tâm bí cảnh.

Nhìn tiên kiếm một lần nữa dài hơn, Lục Trường Sinh phấn khích không thôi, cảm thấy lần này bản thân quá thuận lợi.

Nhưng nhìn thấy ánh sáng ở bên trong thân kiếm tiên lập lòe, hắn nghi ngờ hỏi: "Tại sao vẫn luôn có tia sáng lập lòe bên trong thân tiên kiếm vậy?"

"Có lẽ là đang ngưng tụ tên của tiên kiếm, mỗi một thanh tiên kiếm đều là độc nhất vô nhị, đều có tên và danh hiệu riêng. Thanh kiếm này chỉ còn thiếu chút nữa là khôi phục lại, tên của thanh kiếm cũng nên xuất hiện rồi." Hắc Hoàng giảng giải kiến thức cơ bản về tiên kiếm.

"Hóa ra là vậy."

Lục Trường Sinh chợt hiểu ra, nhìn tiên kiếm với cái nhìn chờ mong. Cũng vào thời điểm này, quang huy trên thân tiên kiếm tiêu tán, bốn chữ cái xuất hiện trên thân kiếm.

'Tham Tầm Tiên Kiếm'

"Vậy mà lại là Tham Tầm Tiên Kiếm, đây là kiếm tốt!" Hắc Hoàng vội vàng nói.

"Có chức năng gì vậy? Hình như tên này rất thông thường mà?" Lục Trường Sinh cau mày.

"Không, thanh kiếm này có thể tìm kiếm một phần thông tin. Ví như những người mặc hắc bào đó, ngươi chỉ cần chạm thanh kiếm này vào bọn họ là có thể nhìn thấy một phần tin tức của bọn họ.

Đợi đến khi ngươi phục hồi xong thanh tiên kiếm này, ngươi có thể thăm dò được nhiều thông tin hơn, sau này ngươi thăng cấp cho Tham Tầm Tiên Kiếm thì nó có thể tiến hóa thành Nhân Quả Tiên Kiếm,

“Nhân Quả Tiên Kiếm rất đỉnh, một kiếm chém đứt nhân quả, một kiếm dò tìm bí mật, là một trong mười thanh đại tiên kiếm đứng đầu thiên hạ, vô cùng mạnh mẽ." Hắc Hoàng nghiêm túc nói.

"Vậy mà lợi hại đến thế sao, không ngờ thanh kiếm này lại đỉnh như vậy."

Lục Trường Sinh ngạc nhiên khôn nguôi, đồng thời cũng nghĩ đến những người mặc hắc bào đó, hắn muốn tìm kiếm một chút tin tức thông qua thanh kiếm này, vì vậy hắn nói.

"Chúng ta ra ngoài đi, nếu như lại gặp người mặc hắc bào thì sẽ cẩn trọng thăm dò bọn họ, xem thử rốt cuộc bọn họ có mục đích gì."

"Đúng, có điều ngươi phải cẩn thận, tấm bản đồ đó chứng minh người mặc hắc bào vẫn chưa tìm ra địa điểm của bí cảnh cuối cùng, đoán chắc là không tìm thấy.”

“Điều này cũng nói rõ, bên ngoài bí cảnh là nơi duy nhất mà bọn họ có thể tập kích ngươi, có thể bọn họ sẽ đợi ngươi ngoài cổng, dồn toàn bộ sức mạnh để cướp lấy tiên kiếm trong tay ngươi.”

“Vì vậy, tiếp theo, có thể ngươi sẽ phải đối diện với một trận chiến gian nan, nhất định phải cẩn thận đề phòng bọn họ." Hắc Hoàng dặn dò.

"Ta biết rồi, ta sẽ chú ý, nhưng thực sự không phải bọn họ đang giúp đỡ ta sao?" Lục Trường Sinh vẫn chưa từ bỏ suy nghĩ này, nói.

"Rất khó, trong thiên hạ làm gì có sự trợ giúp vô duyên vô cớ nào, nhất định là bọn họ có mục đích gì đó, sao có thể giống như ta, luôn giúp ngươi." Hắc Hoàng nói.

"Ừm, cảm ơn ngươi Hắc Hoàng, sư tôn và ngươi đều là người quan trọng nhất của ta." Lục Trường Sinh cảm động nói.

"Tại sao lần nào cũng nhắc đến sư tôn của ngươi thế? Hơn nữa còn nhắc đến hắn trước khi điểm đến ta, trong lòng ngươi, sư tôn ngươi quan trọng hơn ta sao?" Hắc Hoàng không phục, nói.

"Chuyện này…"

Lục Trường Sinh trầm mặc, hắn vĩnh viễn không quên được cảnh ngộ trước đây.

Lúc đó, cơ thể hắn yếu ớt, ho khan không ngừng, phụ thân và các thúc bá bôn ba khắp nơi vì hắn, trên đường đi đã gặp phải sự tấn công của lượng lớn sinh vật ô nhiễm.

Vì để bảo vệ hắn, thụ thân đặt hắn trên cây, sau đó ngăn cản sinh vật ô nhiễm bằng tất cả sức mạnh.

Hắn lúc đó yếu ớt, nhìn cha rơi vào đường cùng trong sự bao vây tấn công, nhìn cánh tay cha bị xé toạc, nhìn các thúc bá từng người ngã xuống.

Lúc đó Lục Trường Sinh cảm thấy cả thế giới đều đổ sụp, hắn tuyệt vọng khẩn cầu trời xanh, hy vọng có người có thể cứu phụ thân và các thúc bá của hắn.

Cũng trong thời khắc tuyệt vọng đó.

Những mũi tên sắc bén bay đến, bắn chết từng sinh vật ô nhiễm, còn dẫn dắt đông đảo lượng sinh vật ô nhiễm rời đi, giải cứu hắn, phụ thân và các thúc bá.

Cảnh tượng đó, cho đến bây giờ hắn vẫn nhớ rõ trong đầu.

Vì vậy, từ đầu đến cuối, hắn đã xem Lý Hiên là người quan trọng nhất, vẫn luôn cao hơn Hắc Hoàng một chút.

Vậy nên, sau khi nghe những lời ấm ức không phục của Hắc Hoàng, Lục Trường Sinh không phản bác, vì hắn thật sự nghĩ như vậy.

"Ôi, sớm biết vậy thì trước đây ta thức tỉnh sớm hơn, tránh cho người coi trọng Lý Hiên như vậy, nói thật, sự giúp đỡ của hắn với ngươi không hề lớn.”

“Cũng chỉ giúp đỡ ngươi một chút vào lúc đó. Từ khi ngươi đến đại lục thần bí, hắn không thể giúp ngươi được nữa, thậm chí sau này hắn cũng vĩnh viễn không thể giúp được ngươi.”

“Suy cho cùng, đại lục thần bí mơ hồ hư ảo, dù là ta mạnh mẽ của trước kia cũng phải theo chân ngươi mới biết đến đại lục này, thậm chí sư tôn ngươi còn không biết ngươi đang ở đâu nữa." Hắc Hoàng lắc đầu nói.

"Chúng ta không bàn đến vấn đề này nữa, đi thôi, ta đến xem những người mặc hắc bào đó." Lục Trường Sinh chuyển chủ đề, nói.

"Lại chuyển chủ đề, ta nói cho ngươi biết, ta mạnh hơn sư tôn ngươi nhiều, ví dụ như tiên kiếm lần này, mặc dù có người mặc áo đen nhúng tay, nhưng công lao của ta cũng không nhỏ đâu."

Hắc Hoàng tiếp tục lải nhải, nhắc đến công lao của mình như một lão già lải nhải, cảm thấy bản thân quan trọng hơn Lý Hiên.

Trong hình thức lải nhải như thế.

Cuối cùng Lục Trường Sinh cũng đi ra khỏi bí cảnh, quan sát bên ngoài với tinh thần cảnh giác.

Nhưng người mặc hắc bào không hề xuất hiện, không một ai, thậm chí ngay cả một con động vật cũng không.

Điều khác biệt duy nhất là mùi máu càng nồng hơn.

"Kỳ lạ, người mặc hắc bào vậy mà lại không xuất hiện, quá kỳ lạ." Hắc Hoàng nghi ngờ.

"Quả thật rất kỳ lạ, nhưng sao mùi máu lại càng ngày càng nồng như vậy, từ hướng đông nam bay đến, chúng ta đi xem thử chứ?" Lục Trường Sinh nói.

"Mùi máu? Để ta dùng thần thức kiểm tra."

Nói xong, Hắc Hoàng mở thần thức mạnh mẽ của mình ra, quét về phía đông nam, sau đó hắn trầm mặc, một lúc lâu sau cũng không nói chuyện.

"Hắc Hoàng, ngươi sao vậy? Tại sao không nói gì?" Lục Trường Sinh nghi ngờ.

"Ngươi qua bên kia xem thử đi, bên đó phát sinh sự kiện thú triều tấn công thành trì, ta nhìn thấy một vài mảnh vụn của hắc bào trong số lượng lớn thi thể của sinh vật ô nhiễm." Hắc Hoàng âm u nói.

"Mảnh vỡ hắc bào?"

Lục Trường Sinh hơi sững sờ, vội vàng phi về hướng đông nam.

Tốc độ của hắn vô cùng nhanh, bay đi một hồi đã đến nơi, hắn nhìn thấy thi thể của sinh vật ô nhiễm đầy khắp núi đồi.

Mà đối diện với thi thể của sinh vật ô nhiễm là một tiểu thành nhỏ đổ nát.

Lúc này cổng tiểu thành mở ra, rất nhiều bách tính bước ra khỏi tòa thành với đôi mắt ửng đỏ, ai ai cũng tìm kiếm mảnh vỡ hắc bào trong đống thi thể của sinh vật ô nhiễm.

Nhìn thấy cảnh tượng như thế, Lục Trường Sinh vô cùng ngạc nhiên.

Tầm mắt hắn tập trung bào một lão bá nhợt nhạt, lão bá này là tu sĩ Luyện Khí tầng ba, vô cùng yếu ớt.

Nhưng lão bá yếu ớt như vậy lại là người mạnh nhất trong tòa thành này, hắn là người đứng đầu cả đội ngũ.

Lúc này, lão bá tóc bạc đang dẫn theo rất nhiều người tìm kiếm mảnh vỡ hắc bào trong đống thi thể, tìm kiếm từng khu vực một.

Sau đó cẩn thận đặt những mảnh vỡ của hắc bào này vào trong một chiếc quan tài quý giá.

Trong lòng Lục Trường Sinh có suy đoán, hắn vội vàng bay đến trước mặt lão bá, hỏi.

"Lão bá, có thể nói cho ta nghe chuyện gì đã xảy ra ở đây được không? Những hắc bào vỡ vụn này là sao vậy?"

Lão bá tóc bạc nhìn Lục Trường Sinh một chút, cảm nhận được khí tức mạnh mẽ của hắn, thở dài thật sâu, lão nói.

"Hắc bào vỡ vụn là di vật mà ân nhân của chúng ta để lại."

"Di vật? Chẳng lẽ là?" Vẻ mặt Lục Trường Sinh nghiêm túc.

"Đúng vậy, chúng ta gặp phải thú triều của sinh vật ô nhiễm, đối diện với tai họa đáng sợ, chúng ta không thể cản nổi, chẳng mấy chốc là thành sẽ phá người sẽ vong.”

“Vào thời khắc mấu chốt, năm người mặc hắc bào đã xuất hiện, bọn họ đã đứng cản trước cổng thành trong sự tuyệt vọng của chúng ta, cương quyết ngăn cản thú triều vô biên vô tận.”

“Nhưng bọn họ chỉ có năm người, mà thú triều lại đông như thủy triều, hai bên chiến đấu rất lâu, cuối cùng từng người mặc hắc bào bị thương nặng, đứng bên bờ cái chết.”

“Sau đó. Có người mặc hắc bào đã xông vào trung tâm thú triều ngay khi gần chết, chọn cách thức thảm thiết nhất là tự bảo để nổ tung mang lớn thú triều.”

“Tiếp đó người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư, chỉ cần đến khi người mặc hắc bào sắp chết thì bọn họ sẽ xông vào trong thú triều và chọn phương thức tự bạo thảm thiết nhất.”

“Trải qua bốn lần tự bạo liên tiếp, số lượng thú triều bị nổ đã giảm mạnh, phân tán khắp nơi, những sinh vật ô nhiễm này khó khăn lắm mới tập hợp lại, muốn tiến công thêm lần nữa. Nhưng người mặc hắc bào thứ năm đã xông vào, cũng lựa chọn tự bạo như vậy, đánh tan hoàn toàn thú triều.

“Sinh vật ô nhiễm thương vong nặng nề tan rã hết, chạy vào trong rừng rậm không dám ra. Cuối cùng nguy cơ của thành trì đã được giải trừ, nhưng năm vị ân nhân cũng không trở lại nữa.”

“Điều mà chúng ta có thể làm được là thu nhặt lại di vật của bọn họ, an táng long trọng cho năm ân nhân, dụng mộ, chôn cất quần áo và di vật của bọn họ." Lão bá tóc bạc thở dài.

"Hóa ra là như vậy!"

Khi nghe thấy những lời này, Lục Trường Sinh lập tức lộ vẻ xúc động, hắn không dám tin đám người mặc hắc bào lại nghĩa hiệp như thế, thà tử chiến cũng muốn cứu lấy một tòa thành nhỏ bé.

Nên biết, loại hành động như thế, cho dù là Thiên Mệnh Chi Tử như hắn cũng không làm đến vậy.

Trong chiếc nhẫn.

Hắc Hoàng cũng chấn động, trước đó hắn vẫn luôn nghi ngờ người mặc hắc bào có âm mưu, muốn cướp đoạt tiên kiếm.

Nhưng ai có thể ngờ được.

Năm người mặc hắc bào này lại vì bách tính bình thường mà anh dũng tử trận, còn dùng phương thức tự bạo thảm khốc nhất.

Hành động anh dũng như thế, cử chỉ trung nghĩa như thế, cho dù là Hắc Hoàng từng trải cũng phải cảm động trước điều này.

"Không ngờ, người mặc hắc bào lại nhân nghĩa như vậy, người như thế tuyệt đối sẽ không làm cái chuyện giết ngươi, bọn họ thật sự đang giúp ngươi. Là ta đã trách nhầm bọn họ, không nên nói bọn họ có âm mưu." Hắc Hoàng thấp giọng nói, tâm trọng cũng rất nặng nề.

Chương 382 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!