STT 54: CHƯƠNG 54 - BÀ NGOẠI, CHÚNG TA ĐANG Ở NHÀ BA BA
Hứa Mộng Dao kinh ngạc: "Tống tổng, thấp vậy sao? Các ngôi sao NBA chẳng phải đều có mức lương mấy chục triệu đô la hay sao?"
Tống Nguyên cười khổ: "Hứa tổng, lương năm cao nhất của đội chúng ta cũng chỉ có vậy, làm sao so được với NBA chứ."
"Nhưng cầu thủ có thể tự mình nhận hợp đồng quảng cáo, một khi danh tiếng tăng lên thì số tiền kiếm được cũng không chỉ dừng lại ở tám triệu đó."
Hứa Mộng Dao nhìn về phía Lâm Thần: "Lão công, ngươi làm nghề tay trái mà một tháng cũng có thu nhập hơn chục triệu rồi phải không?"
Lâm Thần cười cười: "Mười triệu thì chưa chắc, nhưng tám triệu thì chắc là có."
"Ách..."
Tống Nguyên và Lương Huy cảm thấy như bị đả kích.
Lâm Thần chỉ làm nghề tay trái mà một tháng đã thu nhập nhiều như vậy, mức lương tám triệu một năm kia thì có sức hấp dẫn gì với hắn?
"Hứa tổng, xin lỗi đã làm phiền."
Lương Huy tiếc nuối nói.
Lâm Thần cười cười nói: "Lương huấn luyện viên, ta sẽ không ký hợp đồng với các ngươi, nhưng ta vẫn thật sự rất thích bóng rổ."
"Tiểu Thiến còn nhỏ, hiện tại ta không có thời gian."
"Sau này nếu rảnh rỗi, ta thỉnh thoảng sẽ đến chơi một chút. Trong trường hợp đó, ta có thể tham gia thi đấu được không?"
Lương Huy và những người khác hai mắt sáng lên.
"Đương nhiên là được, có suất dành cho ngoại viện mà. Tìm người nước ngoài còn được, huống chi là tìm người trong nước."
"Chỉ là đãi ngộ như vậy..."
Lâm Thần cười nói: "Ta không quan tâm đãi ngộ, các ngươi xem xét sắp xếp là được. Ta có ba yêu cầu nhỏ: thứ nhất, thường ngày ta không có thời gian tham gia huấn luyện."
"Thứ hai, ta chỉ tham gia những trận đấu mà ta muốn tham gia."
"Thứ ba, nếu Mộng Dao và con gái ta muốn xem, hy vọng lúc đó có thể sắp xếp cho họ chỗ ngồi tốt một chút."
Tống Nguyên lập tức đồng ý: "Không vấn đề gì."
Lâm Thần còn không yêu cầu đãi ngộ, đây đều là chuyện nhỏ.
Tất nhiên, cho dù Lâm Thần không yêu cầu đãi ngộ, số tiền họ nên trả cho hắn chắc chắn sẽ không thiếu một xu.
"Lâm Thần, khi nào ngươi rảnh?"
Lương Huy mong chờ nhìn Lâm Thần.
Lâm Thần cười nói: "Khi nào ta rảnh thì phải xem khi nào Mộng Dao rảnh để trông Tiểu Thiến. Chắc trong hai ba tháng tới ta sẽ không có thời gian."
Tống Nguyên và những người khác gật đầu.
Hai ba tháng trôi qua rất nhanh.
Không lâu sau, Tống Nguyên và bọn họ cáo từ rời đi.
Hứa Mộng Dao: "Lâm Thần, ta không ngờ lương một năm của đội bóng họ lại thấp như vậy."
"Thấp sao? Tám triệu một năm, đối với một phú bà như nàng thì rất thấp, nhưng đối với người bình thường thì rất cao."
"Trước kia một năm ta còn kiếm không được tám mươi nghìn."
Hứa Mộng Dao nhìn Lâm Thần: "Đó là do ngươi không muốn kiếm. Nếu ngươi muốn, một năm kiếm một trăm triệu cũng dễ dàng."
Bây giờ Lâm Thần chỉ tranh thủ thời gian viết truyện cổ tích mà đã kiếm bộn tiền, nếu chăm chỉ kiếm tiền chắc chắn sẽ còn nhiều hơn.
"Lương một năm thấp như vậy, ta tưởng ngươi sẽ từ chối thẳng thừng, sao ngươi còn đồng ý với họ là sau này sẽ tham gia?"
Hứa Mộng Dao có chút khó hiểu.
Lâm Thần cười cười nói: "Ta thích mà. Chắc hẳn rất nhiều người sẵn sàng bỏ tiền ra để được thi đấu vài trận với các ngôi sao bóng rổ. Ta đây tham gia thi đấu còn được nhận tiền."
"Cớ sao mà không làm?"
"Hơn nữa nàng không phát hiện sao, Tiểu Thiến rất phấn khích. Điều Tiểu Thiến cần nhất bây giờ là sự đồng hành, nhưng khi con bé lớn hơn một chút, ngoài sự đồng hành, nó sẽ cần nhiều thứ hơn nữa."
"Đến lúc đó ba của người khác vẻ vang nở mày nở mặt, chẳng lẽ ba của con bé chỉ có thể ở nhà thôi sao?"
Hứa Mộng Dao kinh ngạc nhìn Lâm Thần.
Hắn đã suy nghĩ cho Lâm Tiểu Thiến rất nhiều.
Lâm Thần cười nói: "Thật ra còn một nguyên nhân nữa."
"Nguyên nhân gì?"
Lâm Thần nhìn thẳng vào mắt Hứa Mộng Dao: "Sau này ta phải thể hiện thực lực một chút chứ, nếu không người khác có thể sẽ bàn tán sau lưng, nói lão công của nàng không có bản lĩnh."
Hứa Mộng Dao: "..."
"Ta không quan tâm chuyện đó."
Lâm Thần: "Chuyện năm đó sau này có thể sẽ bị phanh phui. Nếu ta không có bản lĩnh, đến lúc đó chuyện bị lộ ra, người khác nhìn nàng bằng ánh mắt thương hại, nàng có khó chịu không?"
"Nếu thực lực của ta đủ mạnh, chuyện năm đó chính là duyên phận trời định, người khác ngưỡng mộ còn không kịp."
Hứa Mộng Dao sững sờ nhìn Lâm Thần.
"Duyên phận trời định sao?"
Hứa Mộng Dao thầm nghĩ trong lòng.
Người khác không biết, nhưng nàng đã biết Lâm Thần rất ưu tú, có lẽ đây thật sự là duyên phận của nàng và hắn?
Bóng ma trong lòng nàng lặng lẽ vơi đi không ít.
"Lâm Thần, ngươi mau đi tắm đi."
"Tắm xong nghỉ ngơi một chút, tối nay ngươi uống ít rượu thôi."
Hứa Mộng Dao nói.
"Tối nay ta uống rượu không thể lái xe, nàng ở lại chỗ ta, lát nữa lái xe đưa Tiểu Thiến về sớm đi."
Lâm Thần lấy chìa khóa xe của mình ra.
Hứa Mộng Dao chần chừ một chút rồi nhận lấy chìa khóa.
"Ngươi về sớm một chút."
"Ngươi không về có khi Thiến Thiến cũng không chịu ngủ đâu."
Lâm Thần gật đầu cười.
...
Bảy giờ rưỡi tối, Lâm Thần uống rượu xong.
Hắn ra ven đường đang chuẩn bị đón xe thì giọng của Lâm Tiểu Thiến truyền vào tai hắn: "Ba ba, ở đây. Ba ba, con và mẹ đợi ba cùng về nhà."
Lâm Thần nhìn sang.
Cái đầu nhỏ của Lâm Tiểu Thiến đang ló ra ngoài cửa sổ xe.
Trong mắt đám người Từ Đống lộ ra vẻ ngưỡng mộ.
"Lâm ca, ngươi đúng là người thắng trong cuộc sống mà."
"Vợ vừa đẹp vừa giàu, con gái cũng đáng yêu, ngưỡng mộ chết đi được."
Từ Đống và những người khác lần lượt lên tiếng.
Lâm Thần xua tay: "Đi đi, các ngươi tự về chú ý an toàn."
Rất nhanh, Lâm Thần lên xe, hắn ngồi ở ghế phụ.
"Nồng nặc mùi rượu, Lâm Thần ngươi uống bao nhiêu vậy?"
"Hơn nửa lít rượu mạnh đi, ai cũng nhiệt tình quá. Nhưng nàng đừng lo, tửu lượng của ta không chỉ có vậy đâu."
Trước kia tửu lượng của Lâm Thần không tốt như vậy, bây giờ thể chất của hắn được nâng cao, tửu lượng cũng tăng lên rất nhiều.
Hứa Mộng Dao khẽ nhíu mày: "Uống hơn nửa lít nhiều quá rồi? Lâm Thần, sau này ngươi phải uống ít rượu thôi."
Lâm Thần cười nói: "Được... Ta dưỡng tốt thân thể, nói không chừng sau này chúng ta còn có thể sinh đứa thứ hai."
Tay Hứa Mộng Dao run lên.
"Ngươi say rồi."
Hứa Mộng Dao mặt đỏ bừng, giận dỗi nói.
"Ba ba, đứa thứ hai là gì ạ?"
Lâm Tiểu Thiến đang ngồi trên ghế an toàn ở hàng ghế sau tò mò hỏi.
Hứa Mộng Dao vội nói: "Thiến Thiến đừng hỏi nữa, ba con say rồi, để ba nghỉ ngơi đi."
"Vâng ạ... Ba ba nghỉ ngơi đi."
Lâm Tiểu Thiến nói bằng giọng nói non nớt.
Hơn một giờ sau, bọn họ về đến nhà.
"Tít tít!"
Điện thoại di động của Hứa Mộng Dao reo lên.
Nàng nhìn điện thoại, là mẹ nàng gọi video tới.
"Mẹ."
Hứa Mộng Dao lùi ra xa một chút rồi bắt máy.
Ở đầu dây bên kia, mẹ của Hứa Mộng Dao là Dương Thanh Nguyệt nghi hoặc hỏi: "Mộng Dao, chỗ của con trông không giống ở nhà?"
"Vâng... Con đang ở nhà một người bạn."
Hứa Mộng Dao nói.
Lâm Tiểu Thiến nghe thấy giọng của Dương Thanh Nguyệt, cô bé vui vẻ chạy tới: "Mẹ, là bà ngoại phải không ạ? Con nghe thấy giọng của bà ngoại."
"Thiến Thiến, là bà ngoại đây."
Dương Thanh Nguyệt hai mắt sáng lên, vui mừng reo lên.
Hứa Mộng Dao đưa điện thoại về phía Lâm Tiểu Thiến, trong lòng nàng mơ hồ có một dự cảm không lành.
"Bà ngoại, con nhớ bà ngoại lắm."
Dương Thanh Nguyệt: "Bà ngoại cũng nhớ Thiến Thiến. Thiến Thiến, con và mẹ đang ở đâu vậy?"
"Chúng ta đang ở nhà của ba ba ạ."
Lâm Tiểu Thiến vội vàng trả lời.
Hứa Mộng Dao: "..."