Virtus's Reader
Nữ Thần Sa Đọa Hệ Thống

Chương 267: CHƯƠNG 263: TRÌ TRUNG XUÂN SẮC

Liễu Nhược Hi càng thêm hồng nhuận, khẽ liếc nhìn với thần sắc lạnh nhạt nói: “Ba con có đề cập qua, mẹ ghét bỏ bên ngoài không khỏe mạnh nên sẽ không thuê.”

Trừ bỏ nguyên nhân chủ yếu này, kỳ thật còn có một nguyên nhân thứ yếu, Liễu Nhược Hi thời kỳ cho con bú phân bố sữa tương đối nhiều, đủ để giải quyết nhu cầu lương thực của Dương Hạo Nhiên và Dương Mộng Dao, bằng không sữa tươi không đủ, trước khi đứa nhỏ dứt sữa, bất đắc dĩ nhất định phải thuê vú nuôi.

Nói đến chuyện này Liễu Nhược Hi nhớ lại một chuyện nhỏ, nàng nhớ rõ Thẩm Thanh có một lần hứng thú dồi dào, muốn cho Hạo Nhiên bú sữa, nàng không lay chuyển được Thẩm Thanh, liền đồng ý.

Liễu Nhược Hi nói: “Con nói bà vú, Thẩm Thanh cũng tính là một người, nàng cũng cho con bú rồi.”

“Nàng chính là thích trêu chọc con, yêu thích nhìn con thẹn thùng.” Liễu Nhược Hi nói rồi cũng cười, nàng nhớ rõ khi đó con nghịch ngợm thì nghịch ngợm, nhưng thật đáng yêu.

Liễu Nhược Hi dặn dò: “Cho nên chuyện của hai đứa mẹ không quản được con, con đối với nàng tôn trọng một chút!”

Vì trò chơi Đọa Thiên Sứ, Liễu Nhược Hi không có cách nào ngăn cản bạn thân Thẩm Thanh đi hoàn thành nhiệm vụ.

Thẩm di còn cho mình bú sữa!

Dương Hạo Nhiên lâm vào trầm tư, hắn và Thế Văn quả thật cùng tuổi, nói cách khác, giai đoạn trẻ con của hắn Thẩm di cũng nằm ở thời kỳ cho con bú.

Như vậy vừa đến, Thẩm Thanh được coi là mẹ nuôi của hắn rồi, trách không được đối với hắn tốt như vậy!

Não bộ Dương Hạo Nhiên suy nghĩ hiện lên, hỏi mẹ giải thích: “Mẹ, hằng ngày con vẫn luôn tôn trọng Thẩm di, chính là Thẩm di có sở thích M, mẹ cũng biết, nàng liền yêu thích để con dạy dỗ nàng.”

“Thẩm di chủ động nhận con làm chủ nhân, con chỉ đành gánh vác trách nhiệm của chủ nhân, dạy dỗ Thẩm di trở thành một con chó cái.”

“Trừ bỏ chơi cái loại trò chơi đó, những lúc khác, con không nói đối với nàng nói gì nghe nấy, nàng cơ bản nói cái gì là cái đó.”

“Thật tốt tốt… Chỉ có con vô tội!”

Liễu Nhược Hi trợn mắt nhìn con một cái, hỏi ngược lại: “Con dám nói con không thích như vậy?”

Dương Hạo Nhiên cười hắc hắc: “Mẹ, mẹ cũng phải thông cảm cho con chứ, với khuôn mặt kiều diễm mê hoặc đó của Thẩm di, vóc dáng đó, nói là Tô Đát Kỷ thời cổ đại còn chưa đủ, Trụ Vương còn không chống đỡ nổi, mẹ nói nàng nguyện ý chủ động làm tình nô của con, ai có thể nhịn được a!!”

Liễu Nhược Hi: “…”

Nàng thật không biết nên trách con trai mình tốt, hay là bạn thân tốt, giống như nói đều có lý, hai kẻ trai dâm gái đãng như trời sinh một cặp, ngược lại nàng cái người mẹ này lại có vẻ như người ngoài vậy.

Liễu Nhược Hi từ từ thở dài một hơi, nói không lại con nàng đành phải đổi một hình thức khác: “Mặc kệ nói như thế nào, về sau các con chơi cái loại trò chơi đó con đừng nên quá đáng, bằng không mẹ giới thiệu đàn ông cho Thẩm Thanh?”

Nàng chỉ chính là, Dương Hạo Nhiên làm Thẩm Thanh uống nước tiểu của hắn chuyện này, chính là con không biết Thẩm Thanh nói cho nàng biết, cho nên nói được mịt mờ một chút.

“A! Mẹ uy hiếp con?”

Dương Hạo Nhiên bị mẹ nói dọa nhảy dựng.

“Thế nào? Chỉ cho phép con uy hiếp mẹ, mẹ uy hiếp con liền có vẻ hèn hạ?”

Liễu Nhược Hi khinh bỉ nhìn con, nàng đổ không có khả năng thật sự giới thiệu đàn ông cho bạn thân, đi cắm sừng con trai mình, chủ yếu là khuôn mặt vô tội này của Dương Hạo Nhiên nhìn thế nào cũng không được tự nhiên.

Nếu không phải nàng bắc cầu dắt mối, bạn thân Thẩm Thanh làm sao có khả năng làm đến bước này? Với cái dáng vẻ có lòng dâm nhưng không có gan của con trước đó, Thẩm Thanh chỉ trên miệng trêu chọc con một phen, những cái khác thờ ơ.

Về phương diện này mà nói, là Liễu Nhược Hi đã giúp tạo thành cục diện bây giờ, Dương Hạo Nhiên không chút nào biết.

Nếu như Dương Hạo Nhiên như trước đó vậy có lòng dâm nhưng không có gan, Thẩm Thanh quả thật không có khả năng đem chính mình phó thác cho hắn, chỉ sẽ đem hắn làm như một vãn bối vô cùng thân thiết đối đãi.

Nếu như không có Liễu Nhược Hi giúp đỡ, có lẽ Thẩm Thanh không kìm chế được dục vọng thời điểm đi ra bên ngoài tinh tế chọn lựa một chủ nhân, cũng không tới phiên Dương Hạo Nhiên.

Đối mặt ánh mắt khinh bỉ của mẹ, Dương Hạo Nhiên đành phải giả vờ đáp ứng, dù sao dạy dỗ Thẩm di thời điểm mẹ cũng không biết, ngược lại nói: “Mẹ, hai người quan hệ tốt như vậy, mẹ quan tâm nàng, sao không cho con hiện tại nhiều tôn trọng mẹ một chút?”

Nói rồi hắn trong nước, bàn tay tát vào đôi gò bồng đảo của mẹ một cái, mang đầy ý vị nhục nhã.

Hắn biết lúc này mình chỉ cần không chạm đến giới hạn của mẹ, đơn giản nhục nhã mẹ, căn bản không có khả năng đại họa ập đến.

Có nước cản trở, Liễu Nhược Hi cũng không đau nhiều, liếc xéo con một cái, thần sắc lạnh nhạt nói: “Chờ ta không quản được con thì nói sau.”

Ánh mắt coi thường kia làm dục hỏa của Dương Hạo Nhiên tăng vọt, côn thịt dưới háng cương cứng khó chịu, nhìn đôi môi hồng căng mọng, sáng bóng và cao quý của mẹ lúc đóng lúc mở khi nói chuyện, miệng lưỡi sinh tân, trong lòng dâng lên một cỗ dục vọng.

“Con muốn làm gì?”

Đối mặt với ánh mắt nhìn chằm chằm của con, Liễu Nhược Hi trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, cùng lúc đó, Dương Hạo Nhiên hung hăng sờ đôi gò bồng đảo của mẹ, làm mẹ hơi hé mở đôi môi hồng, đau đớn kêu lên một tiếng, hắn bắt lấy cơ hội cưỡng hôn lên, tiến vào môi hồng của mẹ, hướng về lưỡi thơm mềm mại hồng hào của mẹ mà liếm đi…

“Ô ô… Buông ra ~ mở…”

Liễu Nhược Hi không kịp chuẩn bị dưới sự tấn công của con, sắc mặt nàng đỏ bừng dùng sức xô đẩy con, ý đồ đẩy hắn ra.

Liễu Nhược Hi vô cùng kháng cự hôn lưỡi với Dương Hạo Nhiên như người yêu, xúc cảm hôn môi, làm nàng cực kỳ xấu hổ bên ngoài, cảm giác loạn luân vi phạm đạo đức của mẹ con dường như có thể thông qua đầu lưỡi con rót vào đáy lòng nàng.

Hai mẹ con giao chiến trong khoang miệng có chút kịch liệt, một đuổi một chạy, rất nhanh lưỡi thơm mềm mại của Liễu Nhược Hi bị chặn lại, không chỗ có thể trốn phát ra tiếng ô ô, Dương Hạo Nhiên dây dưa hút mút ngọc dịch ngọt ngào từ nước bọt của mẹ, cuốn lấy đầu lưỡi mềm mại, trơn trượt của nàng, tham lam đòi hỏi, phát ra tiếng nước bọt dâm mỹ.

“Xì xì… Xì xì…”

“Ô ô… Thả ra… Ân ô… Hạo Nhiên… Thả ra… Ân a…”

Liễu Nhược Hi giãy giụa dùng sức vỗ vai con, Dương Hạo Nhiên giống như người đá vậy không chút sứt mẻ, thỏa thích hưởng thụ lưỡi thơm thuộc về mẹ, nước bọt thơm ngọt bị hắn yết hầu khẽ động nuốt vào bụng, như đói khát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!