Dương Hạo Nhiên nhớ ra rồi, hắn từng gửi ảnh cận cảnh Thẩm di bị hắn bạo cúc cho Thế Văn. Hắn nháy mắt ra hiệu với Chu Thế Văn, hỏi: "Thế Văn, cảm giác về mẹ cậu thế nào?"
Đối mặt với câu hỏi đáng xấu hổ này, mặt Chu Thế Văn đỏ lên, lúng túng nửa ngày mới nhỏ giọng nói: "Thực sự rất mập mạp, rất xinh đẹp, không cùng đẳng cấp với mấy nữ chính AV tớ từng xem. Chỗ đó của mẹ tớ thịt mọng lên, tớ cảm giác như một cái bánh bao lớn vậy, sạch sẽ ngăn nắp, nhìn khiến tớ có một loại..."
"Muốn liếm đúng không!"
Dương Hạo Nhiên nhìn thấy bộ dạng ấp úng của Chu Thế Văn, liền nói hộ hắn. Chu Thế Văn thẹn thùng gật đầu, hắn thực sự không muốn bình phẩm về mẹ mình như vậy, nếu không phải bạn thân hỏi thì hắn cũng không muốn nói ra ý nghĩ trong lòng.
Nhìn bộ dạng thẹn thùng của Thế Văn, Dương Hạo Nhiên cười hắc hắc: "Thế Văn, tớ sẽ không mách Thẩm di đâu. Còn nữa, âm hộ của Thẩm di khi vạch ra bên trong rất phấn nộn, chịch cũng rất chặt và khít, có một lần tớ chịch Thẩm di đến cao trào, bà ấy phun ra rất nhiều nước như suối phun vậy."
Nghe bạn thân miêu tả, Chu Thế Văn tưởng tượng ra cảnh tượng lúc đó, sắc mặt có chút hưng phấn, hăng hái hỏi: "Hạo Nhiên, có phải là..." Đề tài giữa đàn ông với nhau lúc nào cũng không rời khỏi phụ nữ, huống chi là hai thiếu niên đang tuổi dậy thì tràn đầy hormone.
Hai người đang nói chuyện vui vẻ thì Thẩm Thanh đẩy cửa bước vào, cuộc trò chuyện lập tức dừng lại.
"Tán gẫu chuyện gì mà vui thế?"
Thẩm Thanh nghi hoặc nhìn hai người: "Sao mẹ vừa vào là không nói nữa rồi?" Chu Thế Văn không lên tiếng, nháy mắt ra hiệu cho Dương Hạo Nhiên. Dương Hạo Nhiên hiểu ý, cười lảng sang chuyện khác: "Thẩm di, cháu khát rồi, dì gọt táo cho cháu đi."
Thẩm Thanh nhìn thấy bộ dạng cúi đầu không dám nhìn thẳng của con trai, trong lòng hiểu rõ, lại nghe Dương Hạo Nhiên lảng chuyện, bà quyến rũ lườm hắn một cái, cười híp mắt nói: "Tiểu Nhiên, dì không biết gọt táo đâu, hay là cháu bảo Thế Văn gọt cho đi."
Dương Hạo Nhiên ngạc nhiên: "Thẩm di, không phải lúc nãy dì vừa gọt cho cháu một quả sao?"
"Có sao?"
Thẩm Thanh giả vờ ngơ ngác nhìn con trai hỏi: "Thế Văn, mẹ không biết gọt táo đúng không?"
Chu Thế Văn như ngồi trên đống lửa, nghe thấy mẹ hỏi, hắn ngẩng đầu chạm phải ánh mắt cười tủm tỉm đầy dụ dỗ của mẹ, trong lòng căng thẳng, nhìn bạn thân với ánh mắt xin lỗi, rồi nói dối không chớp mắt: "Hạo Nhiên, mẹ tớ không biết gọt táo đâu, ở nhà toàn là tớ gọt cho mẹ, hay là để tớ gọt cho cậu nhé."
"Không cần, không cần.... Tớ đột nhiên hết khát rồi."
Dương Hạo Nhiên dở khóc dở cười. Nếu không có ánh mắt ám chỉ của Thế Văn, nghe lời này hắn còn tưởng đã xảy ra chuyện tâm linh gì rồi. Thẩm di rõ ràng đã đoán được hai người vừa rồi đang nói về bà, mà với quan hệ đặc thù của ba người, nói chuyện gì tự nhiên ai cũng hiểu rõ trong lòng.
Qua màn kịch nhỏ này, Thẩm Thanh định đưa Chu Thế Văn về trước, sau đó bà sẽ quay lại chăm sóc Dương Hạo Nhiên.
Liễu Nhược Hi thông báo cho Thẩm Thanh chính là muốn bà thay mình chăm sóc con trai. Thẩm Thanh hiểu rõ đầu đuôi sự việc, tự nhiên biết Nhược Hi vẫn còn giận nhưng lại không thể bỏ mặc con, nên mới có chuyện này.
Sau khi Thẩm di và Thế Văn rời đi, tâm trạng Dương Hạo Nhiên đã khá hơn nhiều. Mẹ xem ra vẫn để ý đến hắn, còn nhờ Thẩm di chăm sóc hắn. Một lát sau, cửa phòng bệnh lại được đẩy ra, Dương Hạo Nhiên còn tưởng là nữ y tá, không ngờ lại thấy lão ba đi vào, phía sau là Dao Dao.
"Con lại đánh nhau với người ta à?"
"Ca, anh sao thế này?"
Nghe thấy câu hỏi của lão ba và sự quan tâm của Dao Dao, Dương Hạo Nhiên nhìn thấy vẻ mệt mỏi giữa hai hàng lông mày của lão ba, biết họ vừa xuống máy bay không lâu, liền nói: "Lão ba, Dao Dao, sao mọi người lại tới đây? Con không có đánh nhau, chỉ là không cẩn thận té ngã thôi." Dương Văn Phó nhìn ra con trai nói dối, bởi vì lần trước con nằm viện cũng nói như vậy, ông cau mày mắng một câu: "Cả ngày chỉ biết làm loạn."
Nhưng cũng chỉ có vậy, không có câu tiếp theo!
Dương Văn Phó không phải là một người cha nghiêm khắc, gia đình Dương Hạo Nhiên thực sự là "từ phụ nghiêm mẫu".
"Ca, sao anh lại đánh nhau nữa rồi?"
Dương Mộng Dao quệt miệng, rất bất mãn với lời nói dối của anh trai, hiển nhiên nàng cũng cho rằng Dương Hạo Nhiên vì đánh nhau mà phải nằm viện.
Dương Hạo Nhiên nhìn ra sự lo lắng trong mắt Dao Dao, cô bé này lúc quệt miệng trông thật đáng yêu, chỉ là bộ ngực sữa cao ngất đồ sộ trước ngực phá lệ thu hút ánh nhìn, thực sự là phạm quy mà. Dao Dao phát dục ngày càng tốt.
Dương Hạo Nhiên lảng sang chuyện khác, cười hì hì nói: "Lão ba, Dao Dao, hai người vừa xuống máy bay à, con không sao đâu, lát nữa có Thẩm di chăm sóc con rồi, hai người về nghỉ ngơi trước đi."
Hắn không thể nói là bị mẹ đánh, bằng không không thể giải thích được vì sao lại bị đánh thảm như vậy.
"Dao Dao."
Dương Văn Phó quay đầu nói với con gái: "Con ra ngoài một lát đi, ba có vài lời muốn nói riêng với anh con." Dương Mộng Dao tưởng ba muốn mắng anh trai, nàng mím môi, lo lắng nhìn anh trai một cái, sau đó đầy vẻ không tình nguyện đi ra khỏi phòng bệnh.
Dù nàng có giận anh trai đánh nhau, nhưng nghĩ đến việc ba mắng anh, nàng vẫn không đành lòng.
Đợi Dao Dao ra khỏi phòng, Dương Hạo Nhiên biết lão ba muốn hỏi gì, không đợi ông hỏi, hắn đã chủ động than thở: "Lão ba, ngày hôm qua con đã cố hết sức rồi, không ngờ mới 9 giờ sáng con và mẹ vừa ra khỏi cửa đã đụng ngay Trang Tuệ. Bà ta hùng hổ quá, con ngăn không được, con xin lỗi lão ba."
Dương Văn Phó thực ra đã biết chuyện từ chỗ Trang Tuệ.
Trang Tuệ nói với Dương Văn Phó rằng Liễu Nhược Hi đã ngầm đồng ý cho hai người ở bên nhau, không can thiệp vào chuyện của họ nữa. Dường như hiểu rằng Dương Văn Phó không tin, Trang Tuệ đã biến những suy đoán thành sự thật, thề thốt rằng Liễu Nhược Hi đã thừa nhận ngoại tình trước mặt bà ta, mục đích là để hai vợ chồng "ai chơi đường nấy", không làm phiền nhau. Dương Văn Phó vốn không tin, cho đến khi Trang Tuệ gửi ảnh chụp bản hiệp nghị có chữ ký của Liễu Nhược Hi, ông lập tức im lặng.
Thực ra, trong thâm tâm Dương Văn Phó cũng cho rằng Liễu Nhược Hi đã ngoại tình, chỉ là thiếu bằng chứng, trong lòng vẫn còn nhen nhóm một tia hy vọng. Bản hiệp nghị mà Trang Tuệ gửi đến không nghi ngờ gì đã khẳng định hoàn toàn sự nghi ngờ trong lòng ông.
Dương Văn Phó không biết Trang Tuệ đã thêu dệt thêm thắt, sau khi biết "chân tướng", trong lòng ông không hề vui mừng, ngược lại là sự thất vọng sâu sắc và nản lòng thoái chí. Cho nên lần này đối mặt với sự tỏ tình của Trang Tuệ, ông đã không cự tuyệt.
"Hạo Nhiên, ba không trách con, ba biết con đã cố gắng rồi, đây đều là do ba gây ra."
Dương Văn Phó thở dài một hơi, sau đó nhìn Dương Hạo Nhiên hỏi: "Hạo Nhiên, con có biết mẹ con ngoại tình với ai không?"
Lời lão ba nói làm Dương Hạo Nhiên hơi sững sờ, sau đó giả vờ kinh ngạc hỏi: "Lão ba, mẹ ngoại tình sao?"
Phản ứng của Dương Hạo Nhiên trong mắt Dương Văn Phó là hắn cũng không biết chuyện. Đúng vậy, với tính cách của Liễu Nhược Hi, nếu ngoại tình chắc chắn sẽ giấu giếm thiên y vô phùng (không chút sơ hở).
"Hạo Nhiên, có những lời ba không tiện nói với Dao Dao, nhưng con là con trai, lại là trưởng tử, ba cũng không giấu con."
Dương Văn Phó kể cho Dương Hạo Nhiên nghe về cuộc hôn nhân danh nghĩa giữa ông và Liễu Nhược Hi, cũng như bản hiệp nghị ngầm giữa hai người.
Giống như lần trước Dương Văn Phó không giấu Dương Hạo Nhiên chuyện ông ngoại tình, con trai cũng đã biết một chút về chuyện của ông và Trang Tuệ, thậm chí còn tham gia vào, cho nên Dương Văn Phó không giữ lại chút nào mà giải thích rõ ràng cho con trai.
Sau khi nói xong, Dương Văn Phó thở dài, vẻ mặt đầy u sầu, ngữ trọng tâm trường nói: "Hạo Nhiên, sau này con phải chăm sóc mẹ nhiều hơn, con là con trai, phải nhanh chóng học cách trưởng thành."
"Ba hy vọng con đừng trách mẹ con, là ba có lỗi trước." Dương Văn Phó không biết vợ mình ngoại tình từ lúc nào, đối tượng là ai, nhưng là đàn ông, ông thường dễ dàng nhận hết trách nhiệm về mình.