Dương Hạo Nhiên bị hỏi đến mức nhất thời không tìm được cái cớ nào, tròng mắt xoay liên tục, đang định đổ lên đầu Thẩm di thì bên tai vang lên giọng nói thanh lãnh của mẹ:
“Đừng có nói là đến nhà Thẩm di, hôm nay Thẩm Thanh ở công ty mẹ suốt.”
“Vẫn là không qua mắt được tuệ nhãn của mẹ...” Dương Hạo Nhiên cười gượng gạo, tò mò hỏi: “Thẩm di đến công ty mẹ làm gì thế?”
“Đừng có đánh trống lảng, hỏi con hôm nay đi đâu?”
“Cứ như là thẩm vấn phạm nhân vậy.” Dương Hạo Nhiên cúi đầu lẩm bẩm một câu.
Lập tức Liễu Nhược Hi nheo mắt lạnh lùng: “Đi ra ngoài!”
Dương Hạo Nhiên làm sao nỡ đi ra ngoài, thấy mẹ giận, đang định khai thật thì phía sau vang lên giọng của Dao Dao:
“Mẹ, ba vẫn chưa về ạ?”
Liễu Nhược Hi vừa định trả lời, Dương Hạo Nhiên đã cướp lời: “Dao Dao, tối nay công ty lão ba tăng ca không về đâu.”
Dương Mộng Dao nghe vậy có chút ngạc nhiên, vì công ty của ba bình thường khá nhàn, tăng ca một năm chẳng thấy mấy lần.
Nàng cũng không nghĩ nhiều, nhìn về phía Dương Hạo Nhiên nói: “Anh, em mang vở ghi chép ở trường về để trong phòng anh rồi, tối anh xem qua đi.”
Dương Hạo Nhiên không ngờ cô nhóc này lại còn làm vở ghi chép cho mình, rõ ràng mỗi ngày tan học đều bị lăng nhục, có những video bị tra tấn đến phát khóc.
“Anh biết rồi, Dao Dao, cảm ơn em vẫn còn nhớ giúp anh làm vở ghi chép.”
Dương Hạo Nhiên để không làm mẹ nghi ngờ, thuận miệng nói một câu.
“Dao Dao, con đưa anh về phòng xem vở đi, có chỗ nào không hiểu thì con dạy nó.” Liễu Nhược Hi nói: “Đợi mẹ xào xong món này sẽ gọi hai đứa xuống.”
Sau khi hai anh em đi, lông mày Liễu Nhược Hi khẽ nhíu lại, nàng luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng nhất thời không tìm ra manh mối. Nàng chưa kịp làm rõ suy nghĩ thì trong chảo truyền đến một mùi khét gay mũi. “Hỏng rồi, xào quá tay.”
Gương mặt Liễu Nhược Hi đầy vẻ bất đắc dĩ, suy nghĩ cũng bị đánh tan. Mặc dù nhìn món ăn không thấy cháy, màu sắc vẫn mê người, nhưng phần dưới đáy nồi đã bị khét, làm ảnh hưởng đến hương vị của cả món ăn.
Liễu Nhược Hi đành phải đổ đi.
Dương Hạo Nhiên sau khi về phòng, việc đầu tiên là dặn dò Dao Dao một câu: “Dao Dao, ở nhà em không được đối xử quá tốt với anh, phải giữ thái độ lạnh nhạt như trước kia.”
Lời này nghe qua có vẻ có vấn đề, nhưng Dương Mộng Dao hiểu ngay, bĩu môi nói: “Vở ghi chép thì có gì đâu, em là em gái anh, anh nằm viện em làm vở cho anh, mẹ không thể nghĩ nhiều được.”
Đây chính là vấn đề, Dương Hạo Nhiên vội vàng lắc đầu: “Dao Dao, trước kia em đâu có chủ động giúp anh làm vở ghi chép bao giờ.”
“Ai bảo không có? Là tại trước kia anh không muốn, chê em xen vào việc của người khác nên em mới không làm nữa thôi.”
Dương Hạo Nhiên chưa nói hết câu đã bị Dao Dao ngắt lời, khiến cái da mặt dày của hắn cũng thấy hơi nóng lên, ngượng nghịu cười nói: “Trước kia là lỗi của anh. Ý anh là trong mắt mẹ, mẹ không biết những chuyện này, em đột nhiên thay đổi thái độ với anh, mẹ sẽ sinh nghi.”
Quan hệ anh em ruột thịt tốt lên thì người bình thường cũng không nghĩ theo hướng đó, nhưng Dương Mộng Dao vừa nghĩ đến quan hệ giữa anh trai và mẹ, nàng định nói gì đó nhưng lại thôi. Nghĩ lại, tốt nhất là không nên để anh trai biết nàng đã phát hiện ra bí mật kia.
Thật là, anh trai, anh đúng là một tên siêu cấp biến thái, ngay cả mẹ mà cũng dám ra tay!
Dương Hạo Nhiên không hay biết gì, thấy Dao Dao gật đầu đồng ý thì thở phào nhẹ nhõm. Bằng không hắn thấy giải thích rất phiền phức, sơ hở cũng nhiều, tạm thời hắn vẫn chưa muốn để Dao Dao biết chuyện của hai mẹ con.
Nếu không, một khi bị đâm thủng, không nói đến việc mẹ sẽ không tha cho hắn, mà ngay cả Dao Dao e rằng cũng khó lòng chấp nhận.
Tuy rằng hắn rất muốn để mẹ và Dao Dao cùng nhau hầu hạ mình, chơi trò mẫu nữ hoa, nhưng hậu quả đó tạm thời hắn chưa gánh nổi.
“Dao Dao, sau này tan học em không cần đi nữa, những gì cần học Uyển Nhi đều dạy em rồi.” Dương Hạo Nhiên nói: “Anh sẽ nói với Uyển Nhi một tiếng.”
Nhắc đến chuyện này, Dương Mộng Dao xấu hổ đến đỏ bừng mặt, nhưng cũng biết cô bạn thân Thiếu Uyển đã gửi hết video quay được cho anh trai. Bây giờ không cần đi nữa, nàng liền hỏi vấn đề mình quan tâm nhất như lần trước: “Em đã đạt yêu cầu chưa?”
Dương Hạo Nhiên do dự một chút, dưới ánh mắt khao khát của Dao Dao, hắn vẫn lắc đầu: “Em mới học lý luận thôi, còn cần thực hành một chút nữa.”
Nhận được câu trả lời, Dương Mộng Dao vừa thất vọng vừa tức giận, phồng má trừng mắt nhìn Dương Hạo Nhiên: “Anh, có phải anh liên kết với cô ấy để trêu chọc em không? Bằng không tại sao em vẫn chưa đạt yêu cầu? Làm gì có nữ sinh bình thường nào chịu đựng được những thứ đó chứ.”
Nàng càng nói càng ủy khuất, khóe mắt rưng rưng lệ. Nàng tự thấy mình đã làm rất tốt, biểu hiện cũng đủ nghe lời, vậy mà vẫn chưa đạt yêu cầu, điều này rõ ràng là một cú sốc tâm lý lớn đối với sự nỗ lực của nàng.
“Đừng khóc... Đều là lỗi của anh được chưa.” Nhìn thấy Dao Dao khóc vì tức, Dương Hạo Nhiên vội vàng dỗ dành: “Không phải anh không cho em đạt yêu cầu... À không đúng? Em nghe anh giải thích đã.”
Dương Hạo Nhiên định đổ hết trách nhiệm lên đầu Tiêu Thiếu Uyển, nhưng chợt tỉnh ngộ, làm vậy nhỡ Dao Dao đi chất vấn cô ấy thì tình bạn của hai người coi như xong, thế thì hỏng bét.
“Anh nói đi...” Dương Mộng Dao lau nước mắt, đôi mắt đẹp giận dữ trừng anh trai, bắt hắn phải đưa ra một lời giải thích thỏa đáng.
Thấy vậy, Dương Hạo Nhiên cười hắc hắc nói: “Dao Dao, để anh thịt em một lần, anh sẽ cho em đạt yêu cầu ngay.”
Những lời ô ngôn uế ngữ này thốt ra từ miệng hắn một cách tự nhiên không tưởng.
Dương Mộng Dao tuy đã trải qua đủ loại dạy dỗ, nhưng đến nay vẫn còn là thân xử nữ. Lời nói thẳng thừng này khiến nàng đỏ bừng mặt, lắp bắp: “Là... là... vấn đề của anh...” Giọng nói càng lúc càng nhỏ, cuối cùng lí nhí như tiếng muỗi kêu.
Dương Hạo Nhiên nghe mà thầm cảm thán, để Tiêu Thiếu Uyển dạy dỗ Dao Dao đúng là quyết định sáng suốt, bằng không muốn thịt nàng chắc phải dùng biện pháp mạnh.
Bây giờ, dáng vẻ thiếu nữ tư xuân yêu kiều này rõ ràng là không hề kháng cự. “Hắc hắc... Dao Dao, đợi anh thịt em xong, em sẽ cùng với Thiếu Uyển làm tiểu mẫu cẩu của anh.” Giọng Dương Hạo Nhiên nghe cực kỳ đáng khinh.
“Ân!”
Dương Mộng Dao xấu hổ đỏ mặt, cúi đầu xuống.
Đang lúc Dương Hạo Nhiên tưởng đã qua ải, cô nhóc này lại thốt ra một câu khiến hắn dở khóc dở cười. Dao Dao không biết lời này có sức quyến rũ lớn thế nào đối với hắn. Với vóc dáng và khuôn mặt phạm tội này của nàng, nếu không phải đang ở nhà, hắn đã trực tiếp thịt nàng rồi.
“Khi nào ạ?”
Dương Hạo Nhiên nhìn khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ của nàng khi thốt ra câu đó, trêu chọc: “Dao Dao, lời này của em mà để mấy đứa thầm mến em nghe thấy, chắc chúng nó hận không thể giết chết anh mất.”
“Chúng nó không xứng.” Dương Mộng Dao hừ một tiếng: “Thích em mà chỉ biết lén lút bỏ thư tình vào ngăn bàn, không thì tìm đủ lý do hỏi mấy câu vô thưởng vô phạt, kết quả chẳng phải cũng chỉ vì muốn thịt em sao.”
Những lời dâm đãng thốt ra từ miệng Dao Dao khiến Dương Hạo Nhiên có chút bất ngờ. Trước kia nàng không bao giờ nói như vậy, xem ra đây đều là công lao của Uyển nô.
Chuyện Dao Dao bị bỏ thư tình hắn có biết. Thằng Triệu Quân trong lớp từng bị hắn chặn đường tịch thu thư tình, mấy lời nó viết sến súa đến mức nổi hết cả da gà.
Thời đại internet phát triển, thư tình rất hiếm thấy, nhưng WeChat hay QQ của Dao Dao cơ bản không kết bạn với ai, dù là bạn học cũng chỉ nói chuyện trong nhóm lớp, không có cách nào nhắn tin riêng, nên chúng nó chỉ còn cách dùng phương pháp cổ điển.
“Dao Dao, bộ ngực lớn này của em thì thằng đàn ông nào mà chẳng muốn chơi?” Dương Hạo Nhiên cười nói: “Đàn ông mới hiểu đàn ông, mấy thằng trong lớp nằm mơ cũng muốn ấn em xuống giường mà thịt, tốt nhất là thao cho em khóc, bóp nát bộ ngực lớn của em.”