Virtus's Reader
Nữ Thần Sa Đọa Hệ Thống

Chương 34: CHƯƠNG 32: BÍ MẬT CỦA THẨM MA QUỶ

[NHIỆM VỤ HỢP THÀNH ĐỘI BẮT ĐẦU 01]**

Ngoạn gia Liễu Nhược Hi thông qua biệt danh WeChat thêm Chưởng khống giả WeChat, gửi đi Diễm Đồ câu dẫn Chưởng khống giả, cho thấy thân phận là một con chó cái dâm đãng khát vọng người khác điều giáo, khen thưởng 10 Tích phân.**

[NHIỆM VỤ HỢP THÀNH ĐỘI 02]**

Ngoạn gia Liễu Nhược Hi trong lúc lơ đãng làm Chưởng khống giả phát hiện thân phận hiện thực của mình, khen thưởng 20 Tích phân.**

[NHIỆM VỤ HỢP THÀNH ĐỘI 03]**

Ngoạn gia Liễu Nhược Hi dẫn đường Chưởng khống giả tuyên bố một lần nhiệm vụ điều giáo, khen thưởng 30 Tích phân.**

[NHIỆM VỤ HỢP THÀNH ĐỘI 04] Ngoạn gia Liễu Nhược Hi cùng đồng đội cùng bị Chưởng khống giả điều giáo 30 phút, khen thưởng 40 Tích phân.**

Yêu cầu đặc biệt: Trong nhiệm vụ hợp thành đội 04, ngoạn gia Liễu Nhược Hi chiếm giữ địa vị chủ đạo, dẫn đường đồng đội hoàn thành nhiệm vụ, ngoài định mức khen thưởng 50 Tích phân, dành riêng một bộ đồ chức nghiệp.**

Thời hạn nhiệm vụ: Bảy ngày!**

Liễu Nhược Hi nhìn bảng nhiệm vụ trước mặt, kinh ngạc xuất thần, không lâu sau đó, nàng âm thầm đưa ra một quyết định.

...

Đợi mẹ làm xong bữa tối, cả nhà quây quần bên bàn ăn, có thịt ba chỉ xào tỏi, cà tím kho tàu, tôm vàng rang, canh trứng, sườn xào chua ngọt, cá diêu hồng sốt, năm món ăn một bát canh, có cá có thịt, tài nấu nướng của Liễu Nhược Hi rất tốt, nhìn sắc hương vị đầy đủ, Dương Hạo Nhiên hóa thân thành người ăn cơm khô.

Vì mối quan hệ bất hòa của bố mẹ, nên cả nhà ăn cơm cơ bản không có gì nói chuyện, chỉ có vài câu xã giao, cơ bản đều là Dương Hạo Nhiên khen mẹ nấu đồ ăn ngon.

Đợi cả nhà ăn cơm xong, Dương Hạo Nhiên xung phong nhận việc ở lại cùng mẹ rửa bát, Dương Mộng Dao cũng muốn giúp đỡ, nhưng bị Dương Hạo Nhiên đuổi đi rồi, đối với hành động bên ngoài nhìn rõ ràng là hiếu thuận của con trai, Liễu Nhược Hi tự nhiên biết tâm tư của hắn.

Nàng thấy con trai đuổi Dao Dao đi, chịu khó thu dọn bát đũa trên bàn, nàng nói một câu.

“Hạo Nhiên, con đã hôm nay chịu khó như vậy, hôm nay bát đũa liền do con rửa đi.”

Liễu Nhược Hi nói với khuôn mặt tuyệt mỹ, khóe miệng phác họa nụ cười thản nhiên.

“Ách...”

Dương Hạo Nhiên vừa xếp đĩa bát lại với nhau, nghe được tin dữ này, lập tức có chút khóc không ra nước mắt, hắn chẳng qua là muốn ở cùng mẹ một lúc thôi sao? Khó đến vậy sao?

Cuối cùng, chuyện rửa chén Dương Hạo Nhiên rưng rưng một mình hoàn thành.

Đợi rửa chén xong, hắn trở lại phòng mình ở lầu hai, nhớ tới hôm nay Thế Văn hình như không đến trường, hắn nằm vật ra giường, cầm lấy điện thoại, mở WeChat, mở danh bạ liên hệ của Thế Văn, gửi đi một tin nhắn.

“Thế Văn, hôm nay cậu sao không đi học?”

Gửi xong, hắn không nghĩ nhanh như vậy nhận được hồi âm, liền chuẩn bị thoát giao diện, nhưng giao diện trò chuyện rất nhanh làm mới một tin nhắn.

“Gặp phải một chuyện, không biết làm sao nói với cậu.”

Thấy vậy, Dương Hạo Nhiên có chút tò mò, ba ba đánh chữ hỏi: “Thì sao, hai anh em chúng ta, còn có cái gì không thể nói?”

Tin nhắn gửi đi, bên kia không vội trả lời, Dương Hạo Nhiên đợi hơn ba mươi giây, thấy chưa có hồi âm, cũng không để trong lòng, tính toán ngày mai đi học rồi hỏi hắn.

Dương Hạo Nhiên tắt điện thoại, tùy tay đặt lên tủ đầu giường, nhưng không ngờ lúc này, điện thoại màn hình đen sáng lên, theo sau là tiếng chuông tin nhắn.

“Kháo... Chơi ta à.” Dương Hạo Nhiên lẩm bẩm một câu, tùy tay lại cầm điện thoại lên, vân tay mở khóa, vào màn hình chính.

“Có liên quan đến mẹ tớ.”

Nhìn sáu chữ ngắn ngủi, Dương Hạo Nhiên không nói nên lời, nghẹn lâu như vậy mới phát ra vài chữ, nếu Thế Văn ở trước mặt, hắn thật muốn đánh hắn một trận.

Nhưng thấy tin nhắn đề cập đến Thẩm ma quỷ, lòng hiếu kỳ của hắn cũng bị khơi dậy, hắn kiềm chế tâm tình, tiếp tục đánh chữ truy vấn: “Nói tường tận xem xảy ra chuyện gì?”

Tin nhắn gửi đi, lần này đối diện rất nhanh hồi âm.

“Tớ không biết làm sao nói.”

Người thích đố chữ đều đáng chết, Dương Hạo Nhiên nhìn thấy tin nhắn này, tức giận, nhưng càng như vậy, hắn lại càng tò mò về chuyện này, rõ ràng Thế Văn do dự, muốn nói với hắn nhưng lại cố kỵ điều gì đó.

Không đợi hắn tiếp tục kiên nhẫn đánh chữ vỗ về tiện thể truy vấn, đối phương lại gửi tới một tin nhắn.

“Mẹ tớ có một phòng sách, bình thường đều khóa, thần thần bí bí cũng không cho tớ vào, nhưng hôm nay ăn xong bữa sáng, mẹ tớ không biết có chuyện gì, sáng sớm liền đi ra ngoài.”

Sau đó tin nhắn thứ hai bắn ra.

“Tớ cũng không để ý, tính toán đi học, tớ chú ý tới cửa phòng sách không khóa, tớ vì tò mò liền đi vào.”

“Có lẽ tớ không nên đi vào.”

Tin nhắn thứ ba, Dương Hạo Nhiên rõ ràng từ bên trong nhìn thấu tâm tình đối phương có chút trầm thấp, nhưng nói đến đây, làm lòng hắn ngứa ngáy, còn không biết xảy ra chuyện gì.

Chuyện này nhìn thế nào cũng giống chuyện xưa huyền nghi, quỷ quái, kinh dị loại này, Dương Hạo Nhiên đầu óc liên tưởng đến lung tung, dứt khoát lười suy nghĩ, tiếp tục đánh chữ bảo đối phương nói, nếu như không nói, ngày mai nhất định phải hung hăng giáo huấn hắn một trận, thậm chí tra tấn hắn.

“Sau đó thì sao?” Tin nhắn gửi đi.

Không bao lâu, Thế Văn hồi âm.

“Tớ đi vào phòng sách, ngay từ đầu cũng không cảm thấy gì bất thường, nhưng nếu bình thường thì mẹ tớ lại làm sao có khả năng thần thần bí bí khóa không cho tớ vào.”

“Vì thế, tớ tìm thử phòng sách, sách trên giá sách cũng lật một lần, không tìm được gì.”

“Mãi đến cuối cùng, tớ nhìn về phía máy tính xách tay trên bàn, máy tính đang khóa, tớ không biết mật mã, tớ lung tung thử vài cái, nhập sinh nhật của tớ, mật mã không đúng, nhập sinh nhật mẹ, cũng không đúng.”

“Cuối cùng thật sự không có cách nào, cũng tính toán bỏ qua, liền lung tung nhập sinh nhật của cậu.”

Một đoạn văn bản lớn, giống như kể chuyện xưa, Dương Hạo Nhiên nhìn lòng ngứa ngáy khó nhịn, thấy chủ đề kết thúc ở tin nhắn cuối cùng, mà tin nhắn này rõ ràng đề cập đến sinh nhật của hắn.

Chẳng lẽ sinh nhật của mình, là mật mã chính xác?

Dương Hạo Nhiên đang suy đoán, giao diện trò chuyện khi cách hơn hai mươi giây lại bắn ra một tin nhắn, chứng minh suy đoán của hắn.

“Sinh nhật của cậu, mật mã là chính xác.”

“Tớ mở máy tính, giao diện máy tính rất sạch sẽ, trừ một chút phần mềm, chỉ còn lại một thư mục chưa đặt tên.”

“Tớ mở thư mục, phát hiện bên trong có mấy tệp văn bản, đánh dấu giống như tên sách tiểu thuyết, tớ mở ra xem, đều là một chút tiểu thuyết màu vàng, khi đó, tớ cho rằng mẹ chỉ là vụng trộm xem một chút tiểu thuyết màu vàng.”

“Mẹ xem tiểu thuyết màu vàng cũng không có gì lớn, mặc dù nội dung tiểu thuyết có chút... Tớ không biết phải hình dung thế nào, nhưng sau này, tớ chú ý tới trên giao diện máy tính có một phần mềm gõ chữ, có lẽ sau đó tớ nên đi rồi, coi như không biết.”

“Nhưng lòng hiếu kỳ khiến tớ mở phần mềm này, phần mềm có mấy cái phân loại, tên sách và thư mục nhất trí, sau khi mở ra, tớ mới phát hiện dày đặc chữ viết chính là bản thảo gốc của tiểu thuyết vừa rồi.”

Tin nhắn đến đây đã xong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!