Dương Hạo Nhiên ngồi ở ngoài cùng, bên trái là Cơ Du Hi, Dao Dao, đến vấn đề này.
Thật ra Dương Mộng Dao trước đó đã muốn hỏi ca ca, nhưng nghĩ đi nghĩ lại tính cách của ca ca, lời hắn nói không nhất định là thật, vẫn phải hỏi người liên quan.
"Du Hi, là Dương Hạo Nhiên nói bậy đúng không?" Hàn Lỵ Lỵ rõ ràng không tin.
Chỉ bằng loại nam sinh bình thường như Dương Hạo Nhiên, mặc dù học tập có tiến bộ, nhưng trong lớp học bá một đống, có tiến bộ cũng chỉ là đuổi kịp xe cuối lớp, loại thiên chi kiêu nữ như Cơ Du Hi, làm sao có khả năng để ý Dương Hạo Nhiên.
Đối mặt ánh mắt tò mò của mọi người, Cơ Du Hi gắp một miếng thịt kho tàu chiên, dưới ánh mắt kinh ngạc của mấy người đưa đến bên môi Dương Hạo Nhiên: "Ăn đi! Mua cơm cực khổ."
Dương Hạo Nhiên có chút sửng sốt, theo bản năng há miệng, thẳng đến khi miếng thịt cuộn tròn trong đầu lưỡi, mới như hoàn hồn, vẻ mặt tươi cười, vui vẻ gắp một miếng gà kho từ khay cơm của mình, đưa đến bên miệng nhỏ hồng nhuận của Cơ Du Hi: "Du Hi, gà kho đậu tương mùi vị không tệ, ngươi nếm thử."
Cơ Du Hi biết tâm tư hắn, phối hợp mở miệng anh đào, hàm răng cắn miếng gà, nhai kỹ nuốt chậm.
Bộ dạng thân mật của hai người, nhìn ngây người Hàn Lỵ Lỵ, Dương Mộng Dao mặt đầy kinh ngạc, Tiêu Thiếu Uyển nhìn Dương Hạo Nhiên cười toe toét vui mừng, lại nhìn nhìn Cơ Du Hi kiều diễm như nắng, não bộ như một tia điện quang lóe lên, thân thể run run một chút, hình như nghĩ tới điều gì? Lại mím chặt môi.
Đều nói sống mái đạo tặc, Tiêu Thiếu Uyển phát hiện thân phận thật sự của Dương Hạo Nhiên, lại luôn không hề suy nghĩ về nữ chủ nhân, nàng ấy dường như phi thường thần bí, khi dạy dỗ nàng ra tay cũng vô cùng tàn nhẫn, làm nàng lâm vào sợ hãi.
Tiêu Thiếu Uyển trước kia từng nghĩ đối phương có phải hay không không xinh đẹp bằng nàng, cho nên ghen tị vẻ đẹp của nàng, cho nên nàng hơi không cẩn thận không đạt yêu cầu, liền phải chịu hình phạt vô cùng khắc nghiệt của đối phương, như một nữ sinh độc ác không dung một hạt cát trong mắt.
Khuôn mặt nàng từng bị đối phương dùng giày giẫm trên mặt đất, nhục nhã như một miếng giẻ lau, hai núm vú hồng nộn bị một sợi dây nhỏ buộc chặt cùng nhau, hơi chút hoạt động, liền đau đến răng run rẩy, bị giẫm vú, bị coi như người địt bàn, bị treo lên, dùng roi da quất... Vân vân, đến nay nhớ lại cũng như ác mộng, không thể xua đi khỏi não bộ Tiêu Thiếu Uyển.
So với Dương Hạo Nhiên, người coi nàng như chó, liếm bàn ăn, phơi vú trần, thủ đoạn của nữ chủ nhân chỉ có hơn chứ không kém, nàng ấy càng giống như một nữ ác ma thật sự, cũng hồn nhiên không hề đối xử với nàng như con người.
Nhưng mà Tiêu Thiếu Uyển bị dạy dỗ, ngoài oán hận ra, càng nhiều chính là một loại sợ hãi khắc sâu vào xương tủy.
So với Dương Hạo Nhiên, nàng đã thật sâu khuất phục dưới thủ đoạn của đối phương.
Dương Hạo Nhiên ngay bên cạnh nàng, vậy nữ chủ nhân đâu? Tiêu Thiếu Uyển nghi ngờ bất kỳ nữ sinh nào trong lớp cũng chưa từng nghi ngờ Cơ Du Hi, bởi vì khí chất của nàng thật thanh nhã như U Lan, có một loại khí chất điềm đạm như nước, lại thêm đối phương rõ ràng xinh đẹp hơn nàng, căn bản không có khả năng ghen tị vẻ đẹp của nàng.
Nhưng mà bây giờ, thái độ của Dương Hạo Nhiên đối với Cơ Du Hi càng giống như đối xử ngang hàng, chứ không phải là một tình nô che giấu nanh vuốt, lặng lẽ chờ săn bắn.
"Thiếu Uyển, tay em run cái gì?"
Dương Mộng Dao rất nhanh phát hiện trạng thái không đúng của khuê mật, thân thể đều đang hơi hơi run rẩy.
Lời này vừa ra, ánh mắt của mọi người nhìn về phía Tiêu Thiếu Uyển, đón lấy đôi mắt bình tĩnh thâm thúy của Cơ Du Hi, Tiêu Thiếu Uyển cảm giác chân đều như nhũn ra, miễn cưỡng cười vui: "Không có việc gì, em cũng rất kinh ngạc, không ngờ Dương Hạo Nhiên thật sự theo đuổi được Cơ Du Hi, may mà em trước đây không chấp nhận theo đuổi của hắn, so với Cơ Du Hi, em tự biết xấu hổ mà!"
Tiêu Thiếu Uyển cười nói với thái độ rất thấp, mọi người cũng cho là nàng đang trêu ghẹo, không nhận thấy nàng trước kia đều gọi Cơ Du Hi là "Du Hi", mà bây giờ lại sửa miệng gọi "Cơ Du Hi" đầy đủ họ tên, loại chi tiết nhỏ nhặt này, rất ít người chú ý tới.
Duy chỉ có Cơ Du Hi ý vị thâm trường nhìn Tiêu Thiếu Uyển một cái, không nói một câu, phát hiện rồi sao? Phản ứng có chút chậm chạp a!
Nàng tự giác che giấu không phải là rất sâu, chuyển trường liền quang minh chính đại thành bạn cùng bàn của Dương Hạo Nhiên, Tiêu Thiếu Uyển có phát hiện hay không, nàng chưa từng để ý.
"Hừ, Du Hi ngươi làm sao có thể vừa ý Dương Hạo Nhiên chứ?" Hàn Lỵ Lỵ vì Cơ Du Hi tức giận bất bình: "Trong lớp nam sinh ưu tú nhiều, Du Hi, ngươi nhìn Thiếu Uyển cũng chưa đáp ứng Dương Hạo Nhiên, ngươi đáp ứng, cái này không phải là mù không không đúng... Không đúng, ta là nói Dương Hạo Nhiên căn bản không xứng với ngươi."
Hàn Lỵ Lỵ phát hiện liền vội vàng sửa miệng.
Khuôn mặt tươi cười của Tiêu Thiếu Uyển cứng đờ, u oán liếc nhìn Hàn Lỵ Lỵ nói chuyện không suy nghĩ, ta sợ còn không kịp, ngươi còn lấy ta ra làm ví dụ, sợ ta sống quá dễ chịu rồi hả?
"Lỵ Lỵ..." Dương Mộng Dao nhíu mày: "Dương Hạo Nhiên đồng học cũng không kém, gần đây học tập cũng chăm chỉ cố gắng, nào có em nói kém như vậy. Hơn nữa, đều là bạn học cùng lớp, em như vậy là phá hỏng đoàn kết lớp."
Nghe Dương Mộng Dao lấy giọng lớp trưởng, ngữ khí bất mãn, Hàn Lỵ Lỵ tự giác nói sai, hướng Dương Hạo Nhiên nói xin lỗi một câu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy Dương Hạo Nhiên không xứng với Cơ Du Hi.
"Không có việc gì, ta không ngại những cái này."
Dương Hạo Nhiên biểu hiện lơ đễnh, trong lòng âm thầm suy nghĩ, nhiều lần chèn ép ta, may mà ngươi là bạn gái của Tiểu Minh tử, bằng không phải tìm cơ hội thu thập ngươi một chút.
Tức chết ta rồi, mắt chó coi thường người khác, cùng Tiểu Minh tử trời đất tạo nên một đôi.
Dương Hạo Nhiên trong lòng hùng hùng hổ hổ, đem sổ sách này tính lên đầu Tiểu Minh tử, quay đầu phải bảo Tiểu Minh tử quản giáo Hàn Lỵ Lỵ thật tốt.
Sau đó các cô gái nói chuyện phiếm về chuyện thường ngày, hầu như đều là chủ đề của nữ sinh, Dương Hạo Nhiên chen miệng vào không lọt, đành phải buồn rầu ăn cơm. Chỉ là điều khiến hắn có chút kỳ lạ là, lời nói của Tiêu Thiếu Uyển rõ ràng ít đi rất nhiều, hơn nữa trong cuộc trò chuyện có nhiều lời khen ngợi bạn gái Cơ Du Hi, có chút giống nô tỳ thời cổ đại, đối với thiên kim tiểu thư vậy.
Nghĩ vậy Dương Hạo Nhiên trong lòng hiểu rõ rồi, hiện tại Tiêu Thiếu Uyển đã biết thân phận thật sự của Cơ Du Hi, cũng không có gì, vừa vặn để Cơ Du Hi quản Uyển nô và Dao Dao.
Sau khi ăn cơm xong, các cô gái muốn về ký túc xá, Dương Hạo Nhiên đưa đến dưới lầu ký túc xá nữ liền dừng lại, hắn cũng không muốn mặt dày tiến vào ký túc xá nữ, sau đó bị bác gái quản túc xá cầm chổi đuổi đánh.
Dương Hạo Nhiên trở về ký túc xá nam, ký túc xá không có Ngụy Minh ngược lại có chút không thú vị, hắn đi đến ký túc xá sát vách tìm Chu Thế Văn nói chuyện phiếm.