Hôm sau, Dương Hạo Nhiên ngủ một giấc đến hơn tám giờ, do vì Chủ nhật, mẹ cùng Dao Dao cũng không có đánh thức hắn.
Sau khi tỉnh lại, Dương Hạo Nhiên đến phòng bếp kiếm ăn, trong tủ giữ ấm mẹ để lại bữa sáng, rõ ràng chính là vì hắn chuẩn bị.
Dương Hạo Nhiên đều đã thành thói quen rồi, vạn nhất ngày nào đó mẹ không chăm sóc hắn ba bữa một ngày, hắn ngược lại có lẽ sẽ có chút không quen.
Ăn xong bữa sáng về sau, bởi vì cùng Cơ Du Hi hẹn xong mười giờ đến nhà nàng, Dương Hạo Nhiên chuyên môn tắm rửa một cái, mặc một bộ quần áo thường mẹ trước kia mua cho hắn ở trung tâm thương mại.
Cảm giác thời gian cũng gần đủ rồi, Dương Hạo Nhiên thuê xe đến chỗ Thẩm di, từ chỗ Thẩm di lấy hai ống chất lỏng thần bí, nhét vào trong túi, lại để tài xế chạy đến nhà Cơ Du Hi.
Khu căn hộ Ngự Long Loan, đơn nguyên số bốn, trước phòng 303, lầu 3, Dương Hạo Nhiên xách một túi hoa quả gõ cửa.
Trên đường hắn tiện thể bảo tài xế dừng xe mua hoa quả ướp lạnh, cứ việc hôm nay đến thăm nhà có ý nghĩa gì, trong lòng hắn hết sức rõ ràng.
Nhưng Hách Lôi bá mẫu dù sao cũng là mẹ của bạn gái Cơ Du Hi, bề ngoài Dương Hạo Nhiên vẫn phải giữ phép tắc tôn trọng.
Không bao lâu, sau khi cửa mở Cơ Du Hi xuất hiện ở trước mặt Dương Hạo Nhiên, mắt đẹp quan sát Dương Hạo Nhiên một cái, gương mặt xinh đẹp tinh xảo không tì vết lộ ra nụ cười yếu ớt, nàng mặc một bộ áo hai dây màu trắng gạo, hai bên lộ bờ vai trắng nõn mềm mại và xương quai xanh tinh xảo; phía dưới là một chiếc quần jean màu xanh nhạt cùng dép lê màu hồng phấn.
"Anh lần này còn rất đúng giờ."
Cơ Du Hi còn cho rằng bạn trai muốn đến muộn một chút đâu.
"Hắc hắc... Chim chóc dậy sớm thì có sâu ăn thôi!"
Dương Hạo Nhiên trêu ghẹo một câu, liếc nhìn phía sau Cơ Du Hi một cái, không thấy Hách Lôi bá mẫu, kinh ngạc nói: "Bác gái không có ở nhà sao?"
Chẳng lẽ hắn nghĩ sai rồi, bạn gái không phải ý đó?
"À... Ở đây này."
Cơ Du Hi nói rồi đẩy cửa ra hoàn toàn, lộ ra Hách Lôi với vẻ mặt lúng túng khó xử đang trốn sau cánh cửa: "Mẹ, gặp nam chủ nhân của mẹ đi!"
Dương Hạo Nhiên trong lòng còn đang cảm thấy kỳ lạ, lập tức chú ý tới bàn tay mềm mại trắng nõn khẽ khép hờ của Cơ Du Hi đang cầm một chiếc dây dắt bằng da, một sợi xích sắt màu bạc kéo dài đến cổ bác gái.
Mỹ phụ dung nhan minh diễm đại khí, eo thon tinh tế, dáng người cao gầy, ngực nở mông to.
Lông mày như núi xanh xa thẳm, mắt đẹp tựa như một hồ nước thu lay động, trong veo, mũi ngọc cao thẳng, đeo một chiếc kính gọng vàng một bên, trong đoan trang lại mang theo một tia quyến rũ.
Đôi môi anh đào hồng nhuận, son môi đỏ đậm, kết hợp với mái tóc dài thời thượng và mềm mại, trông tao nhã tinh xảo, minh diễm động lòng người.
Bộ váy công sở OL màu xám đậm, ôm lấy thân hình nóng bỏng của nàng.
Đôi vú to tròn căng phồng, tựa như dãy núi nguy nga nhấp nhô.
Bên trong mặc một chiếc áo quây ngực màu trắng, chất liệu vải mỏng manh màu trắng, không thể bao bọc hết sự mềm mại to lớn kia. Lộ ra một mảng lớn thịt vú trắng nõn, cùng với một khe ngực sâu thẳm, thậm chí trên lớp vải dệt bằng bông còn nổi lên một tầng ánh sáng mờ ảo.
Vòng eo thon gọn tựa như bị bó buộc, váy bó sát chỉ dài đến một phần ba đùi, hông đẫy đà xinh đẹp, tạo thành đường cong tao nhã ở hai bên.
Đôi chân đẹp thon dài mặc một đôi tất chân màu đen hơi mờ.
Một chân đẹp hơi đưa về phía trước, xoay nửa bước.
Hơn nửa bắp chân đẫy đà đều lộ ra ngoài, hiện lên một lớp tất chân trắng mịn bóng bẩy thanh nhã.
Đôi giày cao gót màu hồng bảy phân, được đôi chân tơ xinh đẹp tuyệt trần giẫm dưới chân, khiến ngực và mông đầy đặn của mỹ phụ xinh đẹp càng thêm kiêu hãnh vểnh cao.
Váy vì tư thế đứng, hình như hơi bị kéo lên một chút, mờ ảo có thể thấy được một chút bóng đen thần bí và mông lung.
Có thể nhìn kỹ lại vừa dường như cái gì cũng nhìn không thấy, như ẩn như hiện, trêu chọc lòng người, trực tiếp khiến người ta ngứa ngáy khó nhịn, mơ mộng liên miên.
Dương Hạo Nhiên định thần nhìn lại, đúng là mẹ của Cơ Du Hi, Hách Lôi, nàng vốn dĩ đã cao gầy, bây giờ giày cao gót đen đến đầu gối kết hợp với lối trang điểm tinh xảo của mỹ nhân thành thị, trông cao hơn 1m8, cảm giác áp bức mười phần.
Nhưng mà cổ trắng nõn của nàng đeo vòng cổ màu đen, kéo dài đến tay Cơ Du Hi, địa vị cao thấp của hai mẹ con nhìn một cái là rõ ràng.
Tựa như một con ngựa cái cao lớn, bị chủ nhân dắt.
Đang lúc Dương Hạo Nhiên và Hách Lôi ánh mắt giao nhau, cả hai đều có chút lúng túng khó xử thì bên cạnh Cơ Du Hi chậm rãi nói một câu: "Em sợ các anh lần đầu tiên ở chung như vậy, có thể cả hai cũng không quá quen thuộc, để nàng mặc bình thường một chút, các anh làm quen với nhau."
Nhớ truy cập vào Sắc Hiệp Viện để cập nhập chương mới & xem nhiều truyện khác nữa nhé ^^
Đây mà gọi là bình thường sao?
Dương Hạo Nhiên trong lòng thầm nhủ một câu.
Hắn biết ý lời này của Cơ Du Hi, là đã nói chuyện với Hách Lôi bá mẫu rồi, cũng phải, đã mời hắn đến đây, cũng không thể đến lúc thi mới nói ra sao.
Du Hi suy nghĩ cũng có lý, bây giờ không giống lần đầu tiên đến nhà thăm hỏi, địa vị cả hai bắt đầu chuyển biến, bây giờ an bài như vậy, hiển nhiên là bận tâm đến thể diện của Hách Lôi bá mẫu, cho nàng thời gian thích ứng.
Dương Hạo Nhiên khi tâm tư xoay chuyển, nhìn Hách Lôi bá mẫu quyến rũ, chủ động cười chào đón: "Bác gái, bác khỏe chứ, lại phải làm phiền bác rồi."
Nghe cách xưng hô quen thuộc của Dương Hạo Nhiên, cảm giác xấu hổ trong lòng Hách Lôi hơi giảm, trong lòng cảm thán đứa nhỏ này lễ phép, không háo sắc như vậy, thần sắc tự nhiên hơn một chút, cười nói: "Hạo Nhiên, nếu Du Hi nguyện ý chia sẻ bác gái cho con, con cũng biết mối quan hệ đặc biệt giữa bác gái và Du Hi, sau này cũng không phải người ngoài, có gì mà phiền toái, vào đi."
Khi bước vào cửa, Cơ Du Hi đưa chiếc dây dắt bằng da trong tay cho hắn, hắn tự nhiên tiếp nhận, trong tay dắt sợi xích bạc kéo dài đến vòng cổ màu đen trên cổ bác gái.
Hách Lôi nhìn thấy con gái chuyển giao quyền kiểm soát biết ý nghĩa thế nào, khi Dương Hạo Nhiên chuẩn bị ngồi xuống thay giày liền vội vàng nói: "Hạo Nhiên, không cần, để bác gái làm."
Hách Lôi nói rồi sắc mặt đỏ bừng, thân thể ngồi xổm xuống, giúp Dương Hạo Nhiên cởi dây giày và nhấc chân lên, sau đó từ tủ giày bên cạnh lấy ra một đôi dép lê nam mới tinh, đặt bên chân hắn, chăm sóc vô cùng chu đáo.
Dương Hạo Nhiên bị đối phương chăm sóc như vậy, trong lòng có chút không quen, tuy rằng lần trước bác gái cũng có chút nhiệt tình, nhưng so với hiện tại quả thực trời đất khác biệt, giống như hắn trước kia là khách, bây giờ thành "Chủ nhân"!
Cơ Du Hi đóng cửa lại về sau, làm ngơ cảnh tượng giữa bạn trai và mẹ mình, gò má tuyệt mỹ không hề gợn sóng, dẫn đầu đi về phía phòng khách.
Dương Hạo Nhiên và Hách Lôi theo sau lưng, càng phải nói là, hắn dắt Hách Lôi bá mẫu đang đứng thẳng đi theo phía sau bạn gái, nếu như giữa hai người không có sợi xích bạc sáng lấp lánh kia nối liền, cảnh tượng trước mắt dường như không có gì kỳ lạ.
Đến phòng khách, Dương Hạo Nhiên vừa định ngồi cạnh bạn gái Cơ Du Hi, Cơ Du Hi liền đưa cho hắn một ánh mắt ra hiệu, Dương Hạo Nhiên hiểu ý liền ngồi vào chiếc ghế sofa ba người đối diện bạn gái Cơ Du Hi.
Hách Lôi theo Dương Hạo Nhiên, dưới sự dắt dẫn của sợi xích, ngồi cạnh "con rể", cũng không hề né tránh, nhanh chóng sát lại hắn, đối diện là con gái nàng Cơ Du Hi.
Chỗ ngồi của ba người có chút kỳ lạ, Dương Hạo Nhiên và Cơ Du Hi rõ ràng là tình lữ, mẹ của Cơ Du Hi là Hách Lôi ngược lại càng giống bạn gái của Dương Hạo Nhiên, ngồi sát cạnh hắn, cánh tay cả hai ghì chặt vào nhau, thậm chí cánh tay Dương Hạo Nhiên còn có thể chạm đến bên cạnh dãy núi to lớn mềm mại của Hách Lôi bá mẫu.
Hách Lôi có thể rõ ràng cảm nhận được cơ thể Dương Hạo Nhiên hơi cứng ngắc, ôm lấy cánh tay hắn, chủ động dùng đôi vú to trước ngực khẽ cọ, khiến hắn cảm nhận được bộ ngực mềm mại của mình, cười nói: "Hạo Nhiên, thoải mái một chút, không cần gượng ép, Du Hi đã nói với bác gái rồi, nếu là ý của con bé, sau này bác gái sẽ phải làm phiền con dạy bảo nhiều hơn."
Nàng vốn dĩ cho rằng mình không buông thả, không ngờ tới nhìn Dương Hạo Nhiên cũng không thích ứng, ưu thế tuổi tác trong chớp mắt khiến nàng trở nên tự nhiên hơn.
Dương Hạo Nhiên cảm nhận cánh tay hơi lún vào một mảng mềm mại, đối phương còn chủ động khẽ vuốt ve, trong mũi thoang thoảng một mùi hương.
Nghe lời Hách Lôi bá mẫu nói, Dương Hạo Nhiên lòng cũng thả lỏng, cười nói: "Bác gái, con còn sợ bác không quen cơ."