Virtus's Reader
Nữ Thần Sa Đọa Hệ Thống

Chương 44: CHƯƠNG 42: VẬT THÍ NGHIỆM

“Thật may mắn, lúc này ‘Tà’ xuất hiện, hắn không những thanh toán xong tiền chữa bệnh cho mẹ tôi, mà trong cuộc sống sau này, hàng tháng còn cho tôi một vạn đồng tiền sinh hoạt phí. Tôi thực sự cảm kích hắn, hắn không chỉ cứu vớt sinh mạng của mẹ tôi, mà còn cứu vớt cả nhân sinh của tôi.”

“Cho nên, khi đó ‘Tà’ đối với tôi mà nói, tựa như thần minh. Cho đến khi vị thần minh này lộ ra một mặt tà ác xấu xa, tôi vẫn như cũ thần phục hắn. Mặc kệ hắn muốn tôi làm cái gì, mặc kệ hắn coi tôi như một con chó mà huấn luyện dạy dỗ, mặc kệ hắn dắt tôi không mặc quần áo đi dạo trên ngã tư đường vắng vẻ, chơi trò lộ diện dạy dỗ...”

“Nhưng tôi vẫn luôn không hiểu, hắn vì sao dùng đủ loại thủ đoạn, lại chậm chạp không chiếm lấy thân thể tôi? Là chướng mắt tôi sao? Anh có thể trả lời tôi không?” Liên tục hai câu chất vấn, Tiêu Thiếu Uyển dùng đôi mắt bình tĩnh nhìn về phía Dương Hạo Nhiên.

Nàng từ trong mắt thiếu niên, nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng giống như những nam sinh khác thường nhìn nàng dĩ vãng. Nàng đã có đáp án, nhưng vẫn hy vọng thiếu niên trước mắt tự mình trả lời nàng.

“Không phải!” Nghe xong câu chuyện này, Dương Hạo Nhiên chậm rãi thở ra một hơi: “Ta quá yêu thích cô, theo đuổi cô cũng không phải là giả. ‘Tà’ là ‘Tà’, ta là ta. Mà sở dĩ không dùng thân phận ‘Tà’ để chiếm đoạt cô, là bởi vì ta có lựa chọn tốt hơn.”

“Cô hiểu chưa?” Dương Hạo Nhiên nhìn chằm chằm quan sát mỹ nhân trước mặt, ánh mắt sắc bén, cảm giác xâm lược mãnh liệt không chút che giấu.

“Tôi hiểu rồi.” Tiêu Thiếu Uyển gật gật đầu, đối với vận mệnh của mình nàng đã có dự liệu, nhưng nàng vẫn cố ý chủ động đi đến bước này.

“Có thể nói một chút toàn bộ sự việc đã xảy ra không?” Khí chất của Tiêu Thiếu Uyển vẫn thanh lãnh như trước, nhưng đối mặt với thiếu niên trước mắt, ngữ khí lại không tự chủ được mà yếu đi một chút.

“Ngày đó tai nạn xe cộ, ta có ở đó. Ta đã sớm theo dõi cô, điều tra bối cảnh gia đình cô. Cho dù mẹ cô không xảy ra tai nạn, kết quả vẫn sẽ giống nhau thôi.”

“Đối với tôi thì không giống nhau.” Tiêu Thiếu Uyển lắc lắc đầu, phủ nhận thuyết pháp này.

“Về phần cô, là một vật thí nghiệm mà ta chọn trúng. Ta từng đọc trong một cuốn sách về một loại quan điểm, rằng con người và dã thú thực chất không có gì khác biệt, đều có thể thuần phục được. Nhưng bây giờ rất rõ ràng, ta đã thất bại.” Dương Hạo Nhiên bất đắc dĩ nhún vai.

Chưa kịp gây dựng sự nghiệp đã chết giữa đường, bi ai thay!

Trước kia hắn căn bản không cảm thấy có một tia hy vọng nào để chiếm được mẹ mình, từng nảy ra ý định cưỡng chế dạy dỗ mẹ, từ đó thuần phục ý chí của bà. Tiêu Thiếu Uyển chính là vật thí nghiệm của hắn.

Mà cho đến ngày nay, hắn cảm thấy không cần dùng đến biện pháp này nữa, hơn nữa, hắn đã thất bại!

Đôi mắt Tiêu Thiếu Uyển sáng lên, nhìn chằm chằm thiếu niên trước mắt, đôi môi hồng khẽ mở, chậm rãi nói: “Nếu như... Anh không có thất bại thì sao?”

“Ân?” Dương Hạo Nhiên hơi lộ ra vẻ nghi hoặc nhìn về phía nàng.

Tiêu Thiếu Uyển chậm rãi xoay người, trực diện Dương Hạo Nhiên. Nàng nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi mở ra, ánh mắt theo đó trở nên kiên định. Trong ánh mắt kinh ngạc của Dương Hạo Nhiên, hai đầu gối nàng chậm rãi hạ xuống, “bịch” một tiếng vang nhỏ, quỳ gối trước mặt Dương Hạo Nhiên. Nàng ngẩng cằm lên, ánh mắt trong suốt thấy đáy, xinh đẹp động lòng người, nhưng hiện tại trong ánh mắt ấy, dần dần lộ ra một tia nô tính không thể che giấu.

“Chủ nhân!”

Đôi môi nàng khẽ mở, thần sắc bình tĩnh, an nhiên tự tại hô lên hai chữ này, giống như là lẽ đương nhiên.

Dương Hạo Nhiên hơi ngồi xổm người xuống, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve gò má trắng nõn của Tiêu Thiếu Uyển. Đột nhiên, hắn mạnh bạo bóp lấy cái cằm tuyết trắng của nàng, nâng lên, bức bách đôi mắt sáng ngời kia phải nhìn thẳng vào mắt mình. Khuôn mặt tuấn tú của hắn dần hiện lên nụ cười, chậm rãi mở miệng: “Uyển nô, cô thực thông minh, thông minh hơn ta tưởng tượng nhiều.”

Đối mặt với sự thô lỗ của Dương Hạo Nhiên, cái cằm trắng nõn bị bóp đến lưu lại vết đỏ, ánh mắt Tiêu Thiếu Uyển vẫn bình tĩnh. Trong ánh mắt nhìn thẳng Dương Hạo Nhiên, ngoài nô tính còn có một niềm tin không thể lay chuyển.

Dương Hạo Nhiên dần dần buông lỏng bàn tay, quay lưng đi.

Trầm mặc mấy giây sau, sau lưng truyền đến giọng nói của Tiêu Thiếu Uyển, thanh lãnh thanh thúy như tiếng chim hoàng oanh, lại như ẩn chứa một niềm tin kiên định nào đó.

“Tôi, tự nguyện!”

“Xem ra ta đã thành công!” Dương Hạo Nhiên nhìn nắng chiều phương xa, tự lẩm bẩm.

Đáng tiếc, hiện tại hắn đã không cần dùng đến phương pháp này nữa.

Bất quá, tự học kỹ thuật dạy dỗ lâu như vậy, hẳn là vẫn còn đất dụng võ. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh của mẹ, Thẩm Thanh, Cố Thanh Ảnh, và cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp của em gái Dương Mộng Dao.

Suy nghĩ bay xa một lát, quay người lại, Tiêu Thiếu Uyển vẫn khẽ cúi đầu quỳ đó, giống như không có mệnh lệnh của hắn, nàng không dám tự tiện đứng dậy.

“Ngẩng đầu lên, cúi đầu làm gì?”

Dương Hạo Nhiên hơi có vẻ bất mãn, dùng giọng điệu răn dạy nói.

Tiêu Thiếu Uyển nghe vậy, hơi ngẩng trán lên, một khuôn mặt trái xoan xinh đẹp đập vào mắt hắn. Đôi mắt trong suốt với khóe mắt ửng đỏ, hình như vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi ký ức bi thảm vừa rồi. Đôi mắt xinh đẹp ấy tràn đầy nô tính nhìn lên Dương Hạo Nhiên, thần sắc phảng phất như đang nhìn lên vị thần minh của chính mình, quỳ rạp dưới chân người.

Nàng rõ ràng là nữ thần được đám đông ở trường truy phụng, mà bây giờ lại cam tâm tình nguyện quỳ dưới chân một nam sinh cùng tuổi. Cảnh này nếu để những kẻ ái mộ nàng nhìn thấy, hâm mộ ghen tị hận đều không đủ để hình dung, phỏng chừng hận không thể đem nam sinh kia băm vằn thành tám mảnh, hoặc là lấy thân thay thế.

Dương Hạo Nhiên dùng ánh mắt đánh giá hàng hóa để xem xét món hàng của mình. Dưới cổ thiên nga trắng nõn của Tiêu Thiếu Uyển lộ ra hai bờ vai thơm ngát, xương quai xanh tinh xảo rõ mồn một. Phần lõm trên xương quai xanh kia, dùng để nuôi cá như trên mạng hay nói thì đúng là dư dả.

Mỹ nhân ở cốt không ở da, chính là để chỉ xương quai xanh này.

Tầm mắt dời xuống, bộ ngực tròn trịa của thiếu nữ yểu điệu đã bắt đầu có quy mô, chống lên lớp áo thun màu vàng nhạt. Nhìn quy mô ước chừng là size 36C, tròn trịa no đủ, đường cong động lòng người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!