K hông sai, Tống Xảo Vân nhận Trần Tiểu Diệp làm con gái nuôi. Nhà lão Tưởng không có con cái. Từ khi Trần Nặc thật thật giả giả bái lão Tưởng làm thầy, hai nhà càng ngày càng thân thiết, Tống Xảo Vân lại thèm Trần Tiểu Diệp vô cùng, sớm trước đó vài ngày đã nói nhận Trần Tiểu Diệp làm con gái nuôi.
Đều là dân thường, cũng không có đáng chú ý, bày rượu cái gì đó cũng miễn đi.
Đợi cuối tuần, người một nhà Vương lão hổ mang theo người xuống xe.
Kỳ thật trong lòng Cố Khang có chút thấp thỏm — dù cũng không phải người tốt gì nhưng trong lòng của hắn chí ít cũng biết rõ vấn đề này mình làm quá mức trái lương tâm! Cảm giác xấu hổ tổng vẫn phải có.
Kỳ thật đến khi lâm trận có chút muốn lùi bước, nhưng bị Vương lão hổ cùng hai tên thủ hạ gác ở giữa, giờ phút này đâm lao phải theo lao.
Lúc đi đường, mấy nơi dán băng gạc trên người tê rần, lập tức hung tâm phát tác, liền đem một chút xíu lương tri còn xót lại liền ném ra sau ót.
Lúc đi ngang qua cửa vườn trẻ, Vương lão hổ kỳ thật nhịn không được hai mắt đánh giá người phụ nữ đứng ở ven đường có dáng người cực quyến rũ, lượn qua phía đối diện nhìn gương mặt người phụ nữ này một chút.
"Mẹ nó, quả nhiên hút hồn!"
Vương lão hổ có chút trông mà thèm —— mẹ nó, mấy em gái bên trong Già Phong đường, có một cái tính một cái, toàn bộ lôi ra cùng nhau cũng vẫn kém hơn so với người phụ nữ trước mắt này a, cực phẩm!
Một ngọn lửa trong lòng bị nhóm lên, ánh mắt kia liền có chút không kiêng nể gì cả. Bất quá cũng may vẫn nhớ được hôm nay phải làm chính sự, kiếm tiền quan trọng, cho nên chỉ tham lam nhìn qua, vẫn là mang theo đám người Cố Khang tiến vào cửa lớn nhà trẻ.
Hôm nay cũng không phải là thứ sáu , theo lý thuyết, bạn học Trần Tiểu Diệp là học sinh nội trú, hôm nay không thể về nhà.
Nhưng Cố Khang ra mặt thì lại khác.
Người ta là cha ruột của đứa trẻ, thẻ căn cước hay giấy tờ chứng minh gì cũng đều đầy đủ—— mấu chốt nhất là, trong vườn trẻ có đăng ký thông tin của gia trưởng, thông tin của Cố Khang tất nhiên đã được đăng ký trong danh sách!
Hơn nữa, lão sư nhà trẻ còn quen biết Cố Khang! Biết đây là cha ruột của đứa bé.
Đừng nhìn hiện tại từ trên xuống dưới đều kêu Tiểu Diệp Tử là Trần Tiểu Diệp.
Nhưng tên trên giấy tờ hợp pháp của Tiểu Diệp Tử chính là "Cố Tiểu Diệp" .
Việc Trần Nặc nuôi Tiểu Diệp Tử thật ra chỉ là kết quả của sự thỏa thuận đôi bên, không minh bạch, thuộc về dân bất lực quan không truy xét. Cho nên, Trần Nặc không có quyền để đổi tên cho tiểu Diệp.
Hộ khẩu của Tiểu Diệp Tử còn ở chỗ Cố Khang, chủ hộ đều là Cố Khang!
Cố Khang rốt cuộc chỉ ngồi tù một năm không đến hai năm, lúc trước thời điểm sớm nhất Tiểu Diệp Tử đến nhà trẻ, Cố Khang cũng có tới qua. Lão sư có thể nhận ra.
Chuyện này nói ra lão sư cũng không có đạo lý để ngăn cản không thả đứa bé.
Cố Khang cũng rất gấp, mang theo Trần Tiểu Diệp muốn đi. Chỉ nói mình từ nơi khác đi công tác trở về, trong lòng nhớ con gái, hôm nay liền đón đứa bé trở về nhà trước.
Trần Tiểu Diệp rốt cuộc cũng chỉ là đứa bé, cái gì cũng không hiểu ——hơn nữa lần trước sau khi gặp mặt, tình cảm của con gái đối với cha một chút liền bị câu trở về, kỳ thật mấy ngày nay cũng tâm tâm niệm niệm muốn gặp được Cố Khang, một đứa bé chỉ mới năm tuổi có thể biết cái gì, chỉ biểu hiện ra thật cao hứng thôi.
Kỳ thật trong lòng các lão sư ở đây đều mơ hồ cảm thấy có chút không ổn, nhưng thực sự không có lý do để ngăn cản, Cố Khang đi rất gấp, không đợi lão sư nghĩ ra lí do thoái thác gì liền mang theo Trần Tiểu Diệp rời đi.
Trần Tiểu Diệp chân trước vừa đi, trong lòng lão sư chỉ huy trực ban cũng có chút cổ quái, cũng đi theo ra khỏi phòng học, đi tới văn phòng một chuyến liền cầm điện thoại lên bấm số điện thoại di động của Trần Nặc.
Mang theo Tiểu Diệp Tử đi ra khỏi cổng nhà trẻ.
Kỳ thật Tiểu Diệp Tử có chút sợ người lạ, nhất là cảm thấy mấy tên người to lớn bên cạnh cha mình, đám người Vương lão hổ nhìn qua đều rất dữ dằn —— dáng dấp nhìn giống như đầu trọc thúc thúc.
Nhưng nhìn qua lại không hiền lành như thúc thúc đầu ánh sáng đối với mình.
"Ba ba…" Tiểu Diệp Tử lôi kéo quần áo của Cố Khang: "Anh ta đâu?"
Cố Khang trừng mắt, nhắc tới Trần Nặc hắn liền muốn tức giận.
Thế nhưng Vương lão hổ là tên quỷ gian trá, biết nơi này là cổng chính của nhà trẻ, sợ phức tạp, liền cười cười dỗ đứa bé: "Anh trai của ngươi đang chờ ngươi đấy. Chúng ta cùng cha ngươi dẫn ngươi đi ăn cơm, anh trai của ngươi một hồi liền tới."
"… Ngao." Tiểu Diệp Tử nhẹ gật đầu, nhưng lại có chút không yên lòng, theo bản năng hướng phía sau lưng Cố Khang rụt rụt, tay nhỏ gắt gao nắm lấy tay Cố Khang.
"Tiểu Dũng, lái xe tới! Nhanh!" Vương lão hổ khoát tay chặn lại, thủ hạ tiểu Dũng lập tức đi qua mở cửa xe.
Xe đậu chỗ có chút xa, rốt cuộc đã có nhiều xe đã sớm đậu đầy trước vườn nhà trẻ.
Đứa bé mặc dù không hiểu chuyện, nhưng bản năng đã cảm thấy có chút sợ hãi, nhưng trong lòng lại không biết sợ cái gì, một đôi mắt to sợ hãi rụt rè nhìn tới nhìn lui…
Ngay lúc này, bỗng nhiên ven đường truyền đến một tiếng gọi quen thuộc.
"Diệp Tử a!"
Trần Tiểu Diệp vừa quay đầu lại, lập tức trên mặt liền lộ ra nụ cười gần gũi: "Tống nương nương!"
Nương nương là bản ngữ của vùng Kim Lăng, dùng để xưng hô với trưởng bối nữ giới, kỳ thật nói ra thì chỉ cần là trưởng bối cùng thế hệ với mẫu thân đều có thể gọi là nương nương. Ý nghĩa không khác với dì là mấy.
Mặt mày Tống Xảo Vân hớn hở đi tới, ánh mắt đăm đăm vốn dĩ phát bệnh, vừa trông thấy Trần Tiểu Diệp cũng đã trở nên nhu hòa thật nhiều.
"Kêu nương nương gì a, không phải đã sớm đổi lại rồi sao?"
Nói rồi, đưa tay liền đem Trần Tiểu Diệp kéo tới.
Trần Tiểu Diệp cười tủm tỉm, giòn tan hô một tiếng "Mẹ nuôi".
Không sai, Tống Xảo Vân nhận Trần Tiểu Diệp làm con gái nuôi. Nhà lão Tưởng không có con cái. Từ khi Trần Nặc thật thật giả giả bái lão Tưởng làm thầy, hai nhà càng ngày càng thân thiết, Tống Xảo Vân lại thèm Trần Tiểu Diệp vô cùng, sớm trước đó vài ngày đã nói nhận Trần Tiểu Diệp làm con gái nuôi.
Đều là dân thường, cũng không
cùng nhau ăn một bữa cơm rau dưa, sau đó Tống Xảo Vân làm cái hồng bao, Trần Tiểu Diệp ở trên bàn cơm đổi lại cách xưng hô, chuyện này liền xem như xong rồi.
Chỉ là rốt cuộc thời gian vẫn còn ngắn, còn chưa quen vói cách xưng hô mới.
"Này! Ngươi là ai a? Làm gì?"
Mắt thấy tình huống này, Vương lão hổ liền cảm thấy khẩn trưởng đối với cây rụng tiền của mình, ngay lập tức tiến lên kéo đứa bé lại, đem Trần Tiểu Diệp kéo tới, sau đó quay đầu trừng mắt nhìn Cố Khang.
Cố Khang nhanh chóng bế Trần Tiểu Diệp lên.
"Các ngươi là ai?" Tống Xảo Vân giương mắt nhìn hán tử trước mặt này.
"Ta…" Vương lão hổ nghĩ nghĩ, né nửa người ra: "Chúng ta bạn của cha đứa bé."
"Cha của đứa bé?"Đầu óc Tống Xảo Vân có chút hồ đồ rồi.
Cố Khang cũng quan sát Tống Xảo Vân: "Ta là ba ba của cô bé."
Chương 222
SONG HỈ LÂM MÔN?
T ống Xảo Vân nhìn thoáng qua, lắc đầu: "Ta chưa thấy qua ngươi, trả đứa bé cho ta."
Nói rồi đưa tay liền muốn ôm lấy Tiểu Diệp Tử, Cố Khang vội vàng né về sau: "Ai! Ngươi làm gì, con gái của ta ngươi ôm làm gì?"
Tống Xảo Vân một tay liền kéo quần áo Cố Khang: "Chờ một chút!!"
Quay đầu nhìn Tiểu Diệp Tử: "Diệp Tử a, đây là ba ba của ngươi?"
Tiểu Diệp Tử kỳ thật có chút mơ hồ, nhưng vẫn gật đầu: "Đúng vậy a, mẹ nuôi, đây là cha ta."
Giờ phút này đầu óc của Tống Xảo Vân đầu óc càng hồ đồ rồi.
Nàng phát bệnh, kỳ thật trong đầu loạn thất bát tao, thực sự nghĩ không ra quá nhiều chuyện, chỉ nhớ kỹ một điều: Đứa bé trước mắt này là con gái mình.
Những thứ khác đều không nghĩ rõ.
Vương lão hổ xông tới muốn tóm lấy tay Tống Xảo Vân rồi hất ra, nhưng đến khi thật sự động tay thế nhưng lại không mở ra được!
Hoắc? Sức lực của người phụ nữ này không nhỏ a.
"Không được, đứa bé không thể đi, ta đến đón nàng về nhà." Tống Xảo Vân lắc đầu.
"Nha, thế nhưng đúng dịp, cha đưuá bé cũng tới đón đứa bé về nhà đâu." Vương lão hổ lạnh lùng nói.
Trần Tiểu Diệp bỗng nhiên mở miệng nói câu: "Mẹ nuôi, cha ta đón ta đi gặp anh ta đâu."
"Anh trai của ngươi?" Tống Xảo Vân mơ hồ trong đầu, lập tức toát ra hình ảnh một tên nhóc cười lên mi thanh mục tú nhưng lại tiện hề hề đến: "A đúng rồi, anh trai của ngươi, đúng đúng, anh trai của ngươi đâu?"
Tay Tống Xảo Vân tựa hồ muốn buông ra, nhưng bỗng nhiên lại nắm chặt: "Không được, con gái của ta, ta phải đi theo!"
"Hắc! Ngươi kiếm chuyện chơi có phải hay không a!" Một tên thủ hạ của Vương Lão Hổ khó chịu, đang muốn mở miệng quát mắng, bị Vương Lão Hổ bắt lại!
Vương Lão Hổ dù sao cũng là lão giang hồ, nhìn chung quanh một chút, trên đường còn có người đi đường.
Hơn nữa cách đó không xa cũng có cảnh sát giao thông!
Bởi vì giờ là lúc nhà trẻ tan học, xe đến đây đưa đón rất nhiều, con đường luôn luôn là chen chút, cho nên mỗi ngày đến thời gian này, ban ngành liên quan đều sẽ an bài cảnh sát giao thông tại khu vực này tiến hành khai thông giao thông.
Có cảnh sát ở bên cạnh, Vương Lão Hổ cũng không dám lỗ mãng.
"Mẹ nuôi của đứa bé đúng không? Vậy cũng đi theo chúng ta đi." Vương Lão Hổ vừa cười vừa nói.
Lúc này, tiểu Dũng đã đem xe lái tới, liền đứng trước mặt mấy người.
Đầu óc Tống Xảo Vân mơ hồ, cũng không nghĩ nhiều.
"Các ngươi chờ một chút a ~" Lộc Tế Tế ở cách đó không xa hô một tiếng.
Lộc Tế Tế lúc đầu không theo tới, mắt thấy Tống Xảo Vân đến cửa vườn trẻ, nàng liền đứng tại ven đường cách đó không xa nhìn xem.
Giờ phút này mắt thấy Tống Xảo Vân ở chỗ này cùng người lôi lôi kéo kéo, liền cau mày đi tới, kéo Tống Xảo Vân một cái: "Cái kia… A di ~ ngươi biết những người này sao?"
Tống Xảo Vân bị Lộc Tế Tế kéo một chút, lắc đầu: "Không biết."
Vương Lão Hổ quan sát Lộc Tế Tế, lập tức thân thể cũng có chút mềm!
Nha a! Đây không phải là người phụ nữ ở ven đường vừa rồi sao?
Lộc Tế Tế bản năng cảm thấy tình huống này có chút quái dị.
Lộc Tế Tế kỳ thật có chút sốt ruột… Quan sát thấy đầu óc của a di này cũng không được tốt lắm! Ngay cả mình là ai còn không nói rõ đâu.
Chính mình cũng một đường cùng theo tới nơi này, sao có thể cứ như vậy không nói gì mà để bà ấy đi theo một đám người lạ không quen biết?
Vương Lão Hổ nhìn Lộc Tế Tế, ánh mắt kia từ đầu đến chân, lại từ chân đến cùng đầu đánh giá một cái, ừng ực một tiếng, nuốt từng ngụm nước bọt, hầu kết giật giật lên xuống.
"Mỹ nữ, ngươi là ai a?"
Ách…
Câu hỏi này!!
Lộc Nữ Hoàng cực kỳ không vui!
Có thể nói chuyện bình thường được hay không? Hết chuyện để nói đúng không!!
Lộc Tế Tế nhịn không được liền liếc mắt.
Ta nói ta không biết ta là ai, ngươi tin hay không?
Ta nói ta là Tiểu Lộc Nữ của Cổ Mộc Phải, ngươi tin hay không?
Lộc Tế Tế không để ý tới người này, liền hỏi Tống Xảo Vân.
"A di a ~ đứa nhỏ này là con gái của ngươi?"
"Đúng a."
"Ngươi là đến đón nàng sao?"
"Đúng a."
"Vậy người kia là ai a?" Một chỉ Cố Khang.
"Cha của đứa bé."
"A? Vậy hắn là lão công của ngươi?" Lộc Tế Tế có chút mộng bức, lại chỉ Cố Khang.
"Ta nhổ! Hắn cũng xứng!"
Lộc Tế Tế ở lại, vị a di trước mắt nàykhông biết thế nào bỗng nhiên liền phát hỏa?
"Trượng phu ta là nhân vật đỉnh thiên lập địa, cái thế anh hùng! Ở đâu ra loại ma cà bông này có thể sánh được?" Tống Xảo Vân hào khí mười phần gào to một tiếng: "Hắn tuyệt không phải lão công ta!"
"Ta… Con mẹ nó dĩ nhiên không phải a!" Cố Khang cái mũi không phải cái mũi, con mắt không phải con mắt.
"Đừng có làm ồn!!!" Vương Lão Hổ nóng nảy!
Chột dạ nhìn hai bên một chút, người qua đường đã có người hiếu kì hướng phía nơi này nhìn lại, rốt cuộc mấy người như vậy vây quanh nói chuyện, hơn nữa ở cách đó không xa, cảnh sát giao thông phảng phất cũng nhìn hướng qua nơi này.
"Mỹ nữ, ngươi đến cùng là ai a? Chỗ này gia trưởng đứa bé đang nói chuyện đâu, ngươi là ai a?"
"Ta…" Lộc Tế Tế có chút nghẹn lời, nhưng lại chỉ Tống Xảo Vân: "Ta đưa nàng tới."
Lại nhìn Tống Xảo Vân: "A di, ngươi muốn đón đứa bé về nhà sao?"
"Không! Đứa bé phải theo chúng ta đi!" Cố Khang lập tức đánh gãy.
Tống Xảo Vân: "Vậy ta cũng phải đi với các ngươi."
"Được được được! Cùng đi cùng đi!" Vương Lão Hổ khoát tay chặn lại, chỉ vào xe: "Vậy lên xe đi!"
"Chờ một chút!" Lộc Tế Tế bỗng nhiên lại mở miệng.
Vương Lão Hổ nhìn vị mỹ nữ kia.
"Ta…" Lộc Tế Tế nghĩ nghĩ: "Ta không yên lòng, ta cũng có thể cùng các ngươi đi sao?"
"…"
Vương Lão Hổ choáng váng a!
Mẹ nó?
Hôm nay ngày gì? Đi ra ngoài không xem hoàng lịch a!
Cái này mẹ nó…
Song hỉ lâm môn?
Tới đây một chuyến để bắt cây rụng tiền nhỏ.
Còn mẹ nó được tặng không một đại mỹ nhân thiên kiều bá mị?
Vừa hung ác nhìn chằm chằm Lộc Tế Tế…
Tư thái này, khuôn mặt xinh đẹp này, cái nhìn này, trong lòng của người đàn ông nhen nhóm lên một chút nhiệt cũng đã bị thổi bùng lên, tâm hỏa bừng bừng…
Người đàn ông này a, cái gì mà kinh nghiệm giang hồ hay lý trí tỉnh táo… Một khi cỗ tà hỏa bốc lên liền cái gì cũng không được việc mà.
Cắn răng một cái, cũng mặc kệ mọi thứ!
"Đi đi đi, đều đi đều đi! Không phải chỉ là ăn cơm sao! Cả nhà náo nhiết vẫn tốt hơn! Đều lên xe!!"
… Hại!
Có thể nói người này a, nhiều khi, có mệnh hệ gì cũng đều là do mình làm ra.
Chương 223
DỤ VÀO ĐỊA BÀN
T rần Nặc ngay tại dưới lầu tiểu khu tìm Lộc Tế Tế khắp nơi.
Một người sống sờ sờ như thấy đột nhiên không có?
Đi hai con đường, bỗng nhiên điện thoại di động trong túi liền vang lên.
Vừa tiếp xúc với điện thoại, là lão sư trong nhà trẻ gọi tới.
Trần Nặc mới nghe hai câu, sắc mặt ngay tại chỗ liền thay đổi!
Cúp điện thoại, Trần Nặc quay đầu liền đi!
Lộc Tế Tế? Không tìm!
Tiểu Diệp Tử lớn như trời!
Trong xe tải kỳ thật có chút chật chội.
Vương Lão Hổ huân tâm, lúc lên xe mắt thấy xe van có chút không ngồi được, liền dứt khoát để cho hai tên thủ hạ của mình đón xe trở về.
Lại để cho Cố Khang ngồi ở tay lái phụ, mình nhất định phải chen vào chỗ ngồi phía sau, muốn cùng Lộc Tế Tế ngồi một chỗ.
Trong xe, Tống Xảo Vân ôm Trần Tiểu Diệp, Lộc Tế Tế liền cùng các nàng cùng nhau ngồi ở hàng cuối cùng.
Vương Lão Hổ một đường đắm đuối nhìn Lộc Tế Tế, muốn đùa người phụ nữ này nói chuyện vài câu.
Không biết vì sao, Vương Lão Hổ cảm thấy trên thân người phụ nữ này có loại sức mạnh khiến cho đàn ông phải coi trọng hai mắt, cảm thấy người phụ nữ này lại mềm mại lại vũ mị, càng xem liền càng ngứa ngáy trong lòng, càng xem liền càng thèm ăn…
Mẹ nó!
Hôm nay lão tử không thèm đếm xỉa, mặc kệ là vừa đấm vừa xoa, vẫn là hạ dược rót rượu… Khối thịt này, lão tử nhất định phải hung hăng cắn một cái!
Lúc Lão Tưởng mơ màng tỉnh lại, mặt trời vừa xuống núi.
Bên trong gian phòng mờ ảo, vốn dĩ trong quán trọ nhỏ này ánh sáng cũng khó lọt vào, lão Tưởng tỉnh lại đầu tiên là sờ lên đầu của mình, sau đó cảm thấy ngực còn có một tia ẩn ẩn làm đau.
Lăn lộn lâu trong giang hồ, không dám lập tức đứng dậy, đầu tiên là nằm ngửa, hít sâu vào hai cái, sau đó cảm giác thân thể của mình một chút… Còn tốt, tri giác đều còn.
Sau đó mới híp mắt đứng lên.
Bên trong gian phòng không lớn rất im ắng, lão Tưởng chỉ nghe một lỗ tai liền có thể xác định bên trong gian phòng này ngoại trừ mình ra cũng không có người khác.
Chuyện này là sao?
Lão Tưởng nhíu mày.
Nhớ kỹ trước lúc ngất đi… Mình bảo hộ Khương Anh Tử, sau đó bỗng nhiên gặp được một người phụ nữ rất lợi hại, đi lên liền đối với mình ra tay đánh nhau.
Hai người đại chiến…
Ân, không phải đại chiến.
Chuẩn xác mà nói, là mình bị người ta đè xuống đất ma sát, đối mặt mấy lần liền bị đánh ngã, sau đó liền ngất đi…
Lại sau đó, cũng không biết tại sao mình tỉnh lại trong một gian phòng xa lạ.
Nhìn cách bài trí… Là quán trọ nhỏ không cao cấp. Khăn trải giường hơi bạc màu, tường giấy pha tạp với các vết nứt trên bức tường.
TV đã cũ.
Còn có đôi dép lê dùng một lần ở trên mặt đất.
Bên trong gian phòng còn có một cỗ mùi nấm mốc nhàn nhạt.
Chuyện này là sao?
Lão Tưởng thở phào ra một cái, bỗng nhiên sờ lên người mình.
Mẹ kiếp?
Quần áo của mình đều đã được thay!
Vốn dĩ là áo khoác trên người đã đổi thành một bộ áo thun, quần cũng đổi thành chiếc quần thể thao có chút rộng thùng thình.
Trong lòng lão đầu tử bỗng nhiên có chút hoảng loạn!
Ta… Lão Tưởng ta… Đây không phải là bị cướp sắc chứ? ?
Vội vàng kéo quần ra nhìn thoáng qua…
Còn tốt còn tốt, đồ lót vẫn còn!
Già Phong đường.
Xe van lái vào phía sau tiểu viện.
Vương Lão Hổ đã cảm thấy cỗ bạo động trong lòng mình càng ngày càng kiềm chế không được. Khi ở trên xe còn có thể nhẫn nại, giờ phút này đã đến địa bàn nhà mình liền không nhịn được càn rỡ, lúc xuống xe, thậm chí ý đồ đưa tay muốn nắm lấy tay Lộc Tế Tế.
Lộc Tế Tế không phản ứng, trực tiếp tránh ra, sau đó chỉ híp mắt ngẩng đầu nhìn nơi này.
Mặt trời vừa mới xuống núi, đèn nê ông đã được thắp sáng.
Cái này nhìn như một nơi phồn hoa… Không biết bên trong che giấu bao nhiêu thứ dơ bẩn.
"Đi đi đi, đều lên lâu. Trên lầu ăn cơm." Trên mặt Vương Lão Hổ bốc lên bóng loáng, cười ha ha một tiếng.
"A di a…" Lộc Tế Tế ở sau lưng Tống Xảo Vân, thấp giọng nói: "Nơi này giống như không đúng lắm a."
Tống Xảo Vân một ngày không uống thuốc!
Ánh mắt nhìn trừng trừng cửa thang máy ở trước mặt, không trả lời Lộc Tế Tế, chỉ là thấp giọng nhắc tới cái gì, lại cất bước ôm Trần Tiểu Diệp đi vào.
Lộc Tế Tế bất đắc dĩ thở dài, đi theo.
Vương Lão Hổ đi ở cuối cùng, đối với tiểu Dũng làm thủ thế: Khóa cửa sắt lại!
Sau đó lại kéo một tên thủ hạ qua, che tay bên tai nói nhỏ nói hai câu gì đó. Tên thủ hạ này rõ ràng cũng không phải người tốt, ngẩng đầu lên, một mặt cười bỉ ổi nhìn Vương Lão Hổ: "Lão đại, ngươi yên tâm! Đảm bảo làm thỏa đáng!"
Vào thang máy lên lầu trên, đi tới một phòng nghỉ ngơi rất lớn.
Nơi này chính là gian phòng lúc trước Lý Thanh Sơn dùng súng bắn Trần Diêm La, sau đó quỳ xuống đất chịu thua.
Lý đường chủ lần trước ngã lớn như vậy, tâm tư trên giang hồ cũng phai nhạt, rất ít khi đến gian phòng kia ở Già Phong đường, vậy nên liền chậm rãi cho Vương Lão Hổ chiếm xuống sử dụng.
Giờ phút này tiến vào bên trong gian phòng nghỉ ngơi, Vương Lão Hổ hào khí khoát tay chặn lại —— hoặc có thể nói người đều là ưa thích bắt chước đâu.
Vương Lão Hổ không phải đại lão giang hồ gì, nhưng nhiều năm đi theo bên cạnh Lý Thanh Sơn, trong lòng kỳ thật hâm mộ nhất chính là bộ diễn xuất kia của lão đại nhà mình.
Bây giờ trong núi không có lão hổ, hầu tử xưng đại vương. Vương Lão Hổ ngược lại đem bộ diễn xuất của Lý đường chủ toàn bộ học.
Một hàng ghế sô pha da tràn đầy khí chất Nam Dương nhà giàu mới nổi——Vương Lão Hổ ngồi ở giữa, hai đùi cố ý bỏ qua một bên, sau đó duỗi ra hai ngón tay.
Thủ hạ lập tức tới cho hai đầu ngón tay của hắn kẹp lấy điếu thuốc thơm, sau đó lại đốt.
Vương Lão Hổ đắc ý hút vào một ngụm, sau đó liền nhìn về phía Lộc Tế Tế.
"Mỹ nữ, ngồi a, tùy tiện ngồi!"
Lộc Tế Tế không ngồi, chỉ là ánh mắt quan sát bốn phía, nhìn phòng nghỉ ngơi lớn như vậy, sau đó nhíu mày: "Không phải nói ăn cơm sao?"
"Có! Có có! Muốn ăn cái gì nơi này đều có!" Vương Lão Hổ cười ha ha một tiếng, phân phó bọn thủ hạ: "Đi, để phòng bếp chuẩn bị một bàn đồ ăn, lại mở hai bình rượu ngon!"
Cố Khang ngồi tại ghế sa lon bên cạnh Vương Lão Hổ, thận trọng cười theo, nhưng rõ ràng có chút khẩn trương, nhất là khi Trần Tiểu Diệp hai lần tới muốn nắm lấy tay Cố Khang, đều bị Cố Khang ngượng ngùng né tránh.
Bắt cóc con gái ruột của mình rồi hướng người ngoài bắt chẹt tiền tài… Loại chuyện buồn nôn đến vậy, kỳ thật trong long Cố Khang cũng biết hổ thẹn.
Chương 224
NĂM VẠN
V ương Lão Hổ cảm thấy đã nắm chắc thắng lợi trong tay, trong lòng càng đắc ý, ngược lại cũng không có lộ ra hung tướng, nhìn ba con mồi ở trước mặt mình, hai lớn một nhỏ.
"Tới tới tới, muốn ăn cái gì, nói với ta! Ta nơi này, bay trên trời chạy trên đất hay bơi trong nước, muốn cái gì có cái đó!"
Trần Tiểu Diệp do dự một chút: "Anh ta đâu?"
"Anh của ngươi a, hắn một hồi liền tới."
Sau đó Vương Lão Hổ cười tủm tỉm nhìn Lộc Tế Tế: "Mỹ nữ, a, còn có vị mẹ nuôi của đứa bé, muốn ăn cái gì thích ăn cái gì, ngươi chọn đi, tùy tiện gọi!"
Lộc Tế Tế lắc đầu.
Tống Xảo Vân bỗng nhiên liền ngẩng đầu lên: "Bữa cơm này do ngươi mời sao?"
"Đương nhiên! Tới địa bàn của ta, đương nhiên là ta mời." Vương Lão Hổ ngoài miệng đáp trả Tống Xảo Vân, nhưng kỳ thật con mắt vẫn y nguyên nhìn chằm chằm Lộc Tế Tế.
"Ta muốn ăn…" Tống Xảo Vân hít vào một hơi: "Thịt dê hấp…"
"Thành! Không có vấn đề…"
"Tay gấu hầm! Đuôi hươu hầm, vịt kho tiêu, gà kho, nga kho, vịt luộc, tương gà, thịt khô, trứng muối, phơi thịt, lạp xưởng, thập cẩm tô bàn, gà xông khói, heo hấp Bát Bảo, gạo nếp nhưỡng vịt…"
Hoắc!
Tống a di một hơi liền báo ra tên món ăn.
Vương Lão Hổ nghe choáng váng!
Cái gì vậy? ?
Trần Tiểu Diệp nghe quen tai, trong mắt to tỏa sáng, không ngừng cười ha ha, sau đó lôi kéo Tống Xảo Vân nói: "Mẹ nuôi! Cái đề này ta nghe qua, ta biết…" Nói rồi, chỉ vào Vương Lão Hổ: "Hắn a, không mang tiền!"
Tống Xảo Vân nhìn trừng trừng Vương Lão Hổ: "A!"
"? ? ?"
Vương Lão Hổ một mặt mộng bức.
Cái quái gì vậy?
Trên mặt liền lộ ra một ít hung ác.
Đem lão tử ra đùa giỡn sao?
Khoát tay chặn lại: "Cố Khang, ngươi gọi điện thoại đi! Nói thế nào ngươi biết a?"
Cố Khang nhẹ gật đầu… Ánh mắt đều không dám nhìn con gái của mình.
"Ba ba?"
"Đừng gọi ba ba ngươi, hắn phải ra ngoài gọi điện thoại cho anh trai ngươi."
Cố Khang ho khan hai tiếng, lấy điện thoại cầm tay ra, bấm một dãy số điện thoại của Trần Nặc.
Trần Nặc đang rửa tay.
Nước máy lạnh băng xối vào trên bàn tay, Trần Nặc mới thở hắt ra, muốn để cho luồng lệ khí trong lòng kia có thể tiêu tán một chút.
Điện thoại di động trong túi vang lên, Trần Nặc không có vội vàng tiếp, không chút hoang mang khóa vòi nước lại, sau đó trên rút tờ khăn giấy trên bàn xoa tay, sau đó lại nắm thành một cục rồi ném vào trong thùng rác.
Lúc này mới lấy điện thoại di động ra.
"Uy?" Thanh âm của Trần Diêm La cực kỳ ổn.
"Nhóc con, nghe ra ta là ai a?"
"Ừm, Cố Khang." Ngữ khí của Trần Nặc rất bình tĩnh.
"Ta đã mang Diệp Tử đi ăn cơm." Ngữ khí của Cố Khang rất đắc ý: "Ngươi biết ý của ta chứ."
Trần Nặc trầm mặc ba giây, khe khẽ thở dài: "Cố Khang a Cố Khang…Ta nên nói gì với ngươi đây."
Dừng một chút, Trần Nặc phảng phất nở nụ cười: "Được rồi, mắng ngươi không phải người, ta không muốn nói nữa. Ngươi liền nói ngươi muốn cái gì đi."
"Một bàn tay năm ngón!" Cố Khang công phu sư tử ngoạm.
Trần Nặc cười.
Năm vạn?
Biết rõ Cố Khang cố ý nói quá số lượng —— ở thời đại này, năm vạn coi như là một số tiền không nhỏ. Đừng nói là đối với học sinh cấp ba mười tám tuổi, liền tính là tiền lương của tầng lớp dân chúng bình thường, tiền tiết kiệm của họ đều chưa hẳn có được con số này.
Kỳ thật Cố Khang cũng không biết Trần Nặc đến cùng có bao nhiêu tiền, nhưng trước báo cái toàn cục, chờ Trần Nặc trả giá.
Nhưng…
"Được! Năm vạn, ta cho ngươi." Trần Nặc trả lời rất thẳng thắn.
"A?"
"A cái gì? Ngươi muốn năm vạn, ta cho ngươi năm vạn." Trần Nặc vững vàng nói: "Nói đi, ngươi ở nơi nào, ta đi qua, tự tay đem tiền đưa đến trên tay ngươi!"
Cố Khang tựa hồ có chút phản ứng không kịp, nhưng rất nhanh liền truyền đến thanh âm của hắn.
"Già Phong đường! Ngươi biết a? Đến Già Phong đường tìm ta! Đến lúc đó báo tên của ngươi, tự nhiên sẽ có người mang ngươi đi lên gặp ta!Nhóc con, đừng có mà đùa giỡn ta! Già Phong đường nơi này, ngươi nghe nói qua chứ?"
Già Phong đường?
Trần Nặc có chút nhịn cười không được.
Sau đó nhẹ gật đầu: "Ừm, Già Phong đường, ta biết… Có vẻ Cố thúc thúc đã ôm được đùi a."
"Được rồi, đừng nói nhảm! Cho ngươi một giờ, có thể tới không?"
"Không cần đến, nửa giờ ta sẽ đến."
Điện thoại cúp.
Trần Nặc thu hồi điện thoại, sau đó đi ra khỏi phòng bếp.
Trong phòng khách…
Một mảnh hỗn độn!
Em trai của Cố Khang, nằm trên mặt đất, mặt mũi bầm dập, bên trong miệng một ngụm răng đều rơi mất một nửa.
Giờ phút này nằm rạp trên mặt đất, ngẩng đầu lên, nhìn Trần Nặc đi ra, bên trong miệng ngậm lấy một búng máu, cầu khẩn nói: "Trần Nặc! Ta, ta thật sự không biết Cố Khang ở đâu a…"
Trần Nặc nhẹ gật đầu: "Ừm, không hỏi ngươi, ta đã biết."
Cố Khang để điện thoại xuống, nhìn Vương Lão Hổ một chút: "Nửa giờ, người liền đến."
Vương Lão Hổ yên tâm.
Lộc Tế Tế nhìn hai người kia, nhíu mày, liền hướng về phía Cố Khang nói: "Điện thoại trong tay ngươi, có thể cho ta mượn sử dụng sao?"
"A?"
Lộc Tế Tế nhíu mày: "Ta đi ra ngoài không nói với lão công của ta, ta lo lắng hắn về nhà không thấy ta sẽ nóng nảy, điện thoại ngươi cho ta mượn dùng một chút, ta muốn gọi cho lão công ta."
Vương Lão Hổ cười tủm tỉm nói: "Dùng của ta dùng của ta!" Nói rồi liền móc ra chiếc Motorola kiểu mới nhất.
Lộc Tế Tế căn bản không nhìn tên đàn ông vẫn đang ngắm nhìn mình, liền nhìn chằm chằm Cố Khang.
Cố Khang theo bản năng liền đem điện thoại đưa tới.
Lộc Tế Tế mượn qua, suy nghĩ một chút hôm nay trước khi Trần Nặc ra cửa có để lại cho mình một tờ giấy, phía trên viết số di động của hắn.
Ân, Lộc Tế Tế nhớ rõ.
Ấn phím, ấn dãy số..
Chương 225
CHUYỆN QUAN TRỌNG PHẢI NÓI BA LẦN
T rần Nặc bước chân từ trên đầu em trai Cố Khang bước qua, sau đó đi tới cửa, ra khỏi cửa nhà Cố gia.
Vừa xuống lầu đi được hai bậc thang.
Điện thoại lại vang lên.
Cầm điện thoại lên quan sát là ai…
Lại là Cố Khang?
Lại gọi tới làm cái gì? Còn muốn tăng giá sao?
Hừ!
Trần Nặc nhíu mày , ấn nghe.
"Uy."
"Lão công a ~~~~ "
Mẹ nó!!
Trần Diêm La nguyên bản lòng tràn đầy sát khí tung hoành! Nghe được trong loa truyền đến thanh âm của Lộc Nữ Hoàng.
Ông trời của ta!
Dù là một thân tu vi, một cái điện thoại nhỏ nhỏ trong tay thiếu điều liền không cầm chắc, kém chút liền rơi trên mặt đất!
"Uy?!!!"
"Lão công ~~ "
Trần Nặc dấu chấm hỏi đầy mặt: "Cô cô?"
"Lão công a, thật xin lỗi a, ta từ trong nhà ra~ ngươi đã về nhà chưa? Ta… Ta chỗ này có chút việc, ngươi có thể đến đón ta một chút sao?"
Trần Nặc: "… Ngươi…"
"Thật xin lỗi a lão công, ta lại không nghe lời ngươi chạy loạn nữa nha ~" thanh âm của Lộc Tế Tế cực kỳ mềm mại, lại phảng phất thấp giọng: "Lão công a, ta gặp mấy người… Tựa như là người xấu đâu! Có một người tổng nhìn ta chằm chằm, thật đáng ghét! Ngươi mau tới đón ta có được hay không? Người ta trong lòng thật khẩn trương…"
Đại tỷ! Ta mẹ nó càng khẩn trương có được hay không!!
Trong lòng Trần Nặc một vạn dấu chấm hỏi!
Liền hỏi Trần Diêm La bất ngờ hay không? Kinh hỉ hay không?
Không phải! Lộc Tế Tế sao lại cùng Cố Khang ở cùng một chỗ đâu?!!
Chờ chút!
Lộc Tế Tế cùng Cố Khang tại cùng một chỗ… Chẳng phải nói rằng nàng cùng Tiểu Diệp Tử cũng đang ở cùng một chỗ?
Mẹ nó a!!!
Trần Diêm La một thân mồ hôi!
Sát khí? Không có sát khí!
Sát khí mẹ nó từ đâu tới!
"Cô cô a… Cái kia… Ngươi không có việc gì…" Trần Diêm La nói được phân nửa, lắc đầu: "Không đúng… Là, bọn hắn không sao chứ?"
"Không có việc gì, rất tốt." Lộc Tế Tế tiếp lấy điện thoại, nhìn thoáng qua đám người ngồi ở bên cạnh Vương Lão Hổ.
Sắc mặt Vương Lão Hổ có chút khó xử.
Không phải, mỹ nữ này, ngươi cần phải cùng lão công của ngươi nói thì thầm, nói chúng ta là người xấu, ngươi có thể có chút trốn tránh hay không?
Mặc dù ngươi thật giống như đang thấp giọng… Nhưng mẹ nó chúng ta liền ngồi ở bên cạnh! Cũng không phải kẻ điếc a!
Lộc Tế Tế thật nhanh đối với điện thoại trong tay nói một câu: "Lão công a, vậy ngươi đến đón ta sao?"
"Đón! Ta đi liền!!" Trần Nặc cảm thấy trong đầu của mình là một đoàn nham thạch!
Sôi trào lên.
Hít một hơi thật sâu, Trần Diêm La phi thường trịnh trọng căn dặn lão bà của mình.
"Cô cô a! Trước khi ta đến đó, ngươi tuyệt đối đừng làm loạn a! Ngàn ngàn vạn vạn chớ làm loạn, có được hay không?"
"Ngao, ta tận lực đi ~ "
"Được rồi! Ngươi chờ ta, ta rất nhanh liền đến!"
Ba, điện thoại dập máy.
Lộc Tế Tế cầm lấy điện thoại, sau đó tiện tay ném lại cho Cố Khang.
A… Giống như có chỗ nào không đúng a?
Ta mới vừa rồi không phải quên nói cho lão công biết ta đang ở đâu rồi?
Ta mới vừa nói không a?
Trần Nặc choáng váng.
Đứng tại trong thang lầu, sau khi sửng sốt ba giây, đột nhiên kịp thời phản ứng, nhanh như chớp điên cuồng hướng dưới lầu mà chạy!
Không được!
Phải nhanh lên a!!
Chậm, chỉ sợ sẽ chết người đấy a!!
Dù sao cũng là nơi kinh doanh lớn.
Cả bàn đồ ăn rất nhanh liền được bưng lên.
Bên trong phòng nghỉ ngơi có bàn ăn tròn rất lớn, Vương Lão Hổ cười tủm tỉm chào hỏi với đám người lên bàn ăn.
Một tên thủ hạ đưa đồ ăn cho Vương Lão Hổ, đối với hắn ném ra cái ánh mắt, sau đó lại nhìn ly nước ép dưa hấu trên bàn ăn một chút.
Vương Lão Hổ hiểu ý.
Ngồi trên bàn, trực tiếp liền cầm lên ly nước đưa cho Lộc Tế Tế.
Lộc Tế Tế nhìn Vương Lão Hổ.
"Em gái a! Lần đầu gặp mặt, ngươi nhìn xem đây có phải là duyên phận hay không?" Vương Lão Hổ cười tủm tỉm: "Vừa rồi những lời mà ngươi nói trong điện thoại a… Này, hiểu lầm! Đại ca ta không phải người xấu a! Tới tới tới, thời tiết nóng như vậy, uống ly nước giải nhiệt!
Ngươi nhìn a, đại ca ta là người rộng rãi! Ta tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện rót rượu phụ nữ, yên tâm đi! Bữa cơm này, ngươi cứ uống đồ uống là được."
Lộc Tế Tế nháy mắt.
"Thế nhưng… Ta liền thích uống rượu a."
"A?"
Vương Lão Hổ sững sờ, mừng rỡ trong lòng!
Mẹ nó?
Còn có chuyện dễ dàng như vậy?
Sớm biết liền không cho thủ hạ hạ dược trong ly nước!
Thích uống rượu?
Vậy thì tốt quá a!
"Mỹ nữ! Muốn uống rượu gì? Bia đỏ trắng dương? Ta nơi này rượu gì đều có! Muốn uống cái nào?"
Trong mắt Lộc Tế Tế tỏa sáng.
"Kia… Đều đến được chứ?"
Thân là đệ tử thông minh nhất của Nữ Hoàng Tinh Không người phụ nữ điên này, em gái nhỏ Ngư Nãi Đường chín tuổi, kỳ thật cho tới nay ở bên người sư phụ mình, chuyện quan trọng nhất có hai thứ.
Một là quan sát sư phụ đừng làm chuyện điên rồ.
Chuyện thứ hai chính là…
Đừng để nàng uống rượu!
Đừng để nàng uống rượu!
Đừng để nàng uống rượu!
Chuyện quan trọng nói ba lần!!
Chương 226
VỘI VÀNG ĐẾN ĐÓN LÃO BÀ VÀ CON GÁI
T rên thế giới này a có một loại người uống rượu đặc biệt kỳ quái.
Thoáng nhìn qua, giống như cũng không phải là người có thể uống.
Uống vào rồi, nhìn qua liền giống như đã say bảy tám phần, đã đạt tới giới hạn say ngã, chỉ còn thiếu hai ba phần liền có thể gục.
Khiến cho người bên ngoài nhìn vào liền sẽ sinh ra một loại ảo giác: Người này, ba chén liền phải gục!
Thế nhưng, ba chén lại ba chén, ba chén lại ba chén…
Mắt thấy lại một bình đi xuống, người ta vẫn y nguyên dáng vẻ lúc đầu, vẫn là bảy phần say.
Nhưng chính là mẹ nó không ngã!
Mà loại người này, thường thường có thể uống đến khi bàn rượu tan cuộc, còn có thể đứng dậy… Cho dù đã lảo đảo, nhưng chính là không ngã!
Ngươi nói có làm người khác giận hay không?
Vương Lão Hổ liền rớt xuống hố.
Từ lúc bắt đầu, hắn tồn tâm rót rượu cho đối phương.
Là một người phụ nữ, nói chuyện nũng nịu, có thể có tửu lượng lớn đến đâu?
Có câu nói: Phụ không say, đàn ông không có cơ hội.
Nhưng kỳ thật loại tình huống này, xác suất bình thường mà nói tương đối nhỏ.
Phụ nữ tổng thể mà nói, đại bộ phận sẽ không uống rượu. Mà số ít phụ nữ uống rượu, tính cách so với đàn ông tương đối hướng nội hơn một chút, cho dù là uống rượu cũng đều uống rất ít. Chủng loại uống ừng ực say không còn biết gì kia cũng là số ít.
Cho nên, đối với những người đàn ông tâm tư khó lường kia mà nói, muốn tại trên bàn rượu quá chén một phụ nữ, kỳ thật cũng không có dễ dàng như vậy.
Vấn đề khó khăn lớn nhất chính là: Như thế nào mới có thể làm cho đối phương uống hết.
Mà vấn đề khó khăn này, Lộc Tế Tế ngay từ đầu liền chủ động giải quyết hết cho Vương Lão Hổ.
"Ta uống bao nhiêu, các ngươi liền uống bấy nhiêu. Ai uống ít một giọt đều không được! Nếu ai dám uống ít một giọt, ta muốn mạng người đó~ "
Muốn mạng?
Vương Lão Hổ vui vẻ, hắn chỉ coi đây là lời nói đùa giỡn của người phụ nữ, nháy mắt liền ra hiệu cười hì hì hỏi: "Em gái, ngươi muốn lấy mạng đại ca như thế nào a?"
Lộc Tế Tế kiều mị nói cười: "Ừm ~~ đem ngươi ném từ trên lầu xuống~ "
Vương Lão Hổ cười ha ha —— vị mỹ nữ kia, còn rất có năng khiếu hài hước đâu!
Sau đó trước khi rót rượu, Lộc Tế Tế lại không hài lòng.
Cầm chén rượu đế ở trước mặt, loại kia rượu bình thường trên bàn.
"Nhỏ như vậy? Cho chuột dùng sao?" Lộc Tế Tế không hài lòng.
Vương Lão Hổ kích động a! Hồng quang đầy mặt, khoát tay chặn lại: "Đổi ly lớn đổi ly lớn!"
Một hai một cái chén rượu lập tức liền ra.
Sau đó mở uống!
Lộc Tế Tế quả nhiên nói được thì làm được, rượu đến chén khô!
Mặc kệ là Vương Lão Hổ vẫn là tiểu Dũng hay là Cố Khang, trong ba người bất cứ người nào kính mình, Lộc Tế Tế đều trực tiếp ngửa cổ một cái uống hết, một câu nói giày vò khốn khổ đều không có!
Không đến ba năm chén, khuôn mặt Lộc Tế Tế liền đỏ kiều diễm ướt át, giống như một đóa hoa hải đường.
Nhìn trong ánh mắt đã mơ màng say muốn gục.
Vương Lão Hổ như được cổ vũ!
Chỉ cảm thấy đêm nay miếng thịt mỡ này muốn tới miệng!
Không đến hai mươi phút.
Ba nam một nữ bốn người uống rượu, hai bình Kiếm Nam Xuân đã cạn.
Tửu lượng của Cố Khang kém nhất, đã con mắt đăm đăm. Tiểu Dũng thì đỡ hơn một chút, đã bắt đầu lảo đảo,
Tửu lượng của Vương Lão Hổ tốt nhất… Nhưng cũng có chút choáng váng.
Người phụ nữ trước mắt này… Nhìn dáng vẻ đã say bảy tám phần, nhưng lảo đảo cũng không có ngã xuống?
Hơn nữa, một ngụm rượu đế lại giống như đang uống nước lã?
Tửu lượng của Vương Lão Hổ kỳ thật vẫn được, nhưng không tới hai mươi phút, cứ như vậy đột nhiên tiêu hao hơn phân nửa cân rượu đế, uống quá nhanh, giờ phút này đầu óc cũng bắt đầu chóng mặt.
Bản năng cảm thấy không thể uống nữa —— lại uống nữa sẽ chậm trễ đại sự của đêm nay!
Nhưng… Lộc Tế Tế lại cười tủm tỉm lại vặn ra một bình Kiếm Nam Xuân, sau đó trực tiếp cho Vương Lão Hổ cùng hai người đàn ông kia đổ đầy chén.
Vương Lão Hổ thở hắt ra, cảm thấy trong cổ họng bắt đầu bốc lên, lại nhìn Lộc Tế Tế, thân thể cũng lắc lư. Hai gò má đỏ bừng, vẻ say chân thành.
Giống như còn thiếu một hơi cuối cùng.
Nhưng chính là không có ngã!
Sát vách là một căn phòng nhỏ khác.
Nơi này đơn độc làm cả bàn đồ ăn, Trần Tiểu Diệp cùng Tống Xảo Vân ngồi ở chỗ này ăn.
Trước khi ăn cơm, Vương Lão Hổ sợ chậm trễ sự tình nên đã đem hai mẹ con này đẩy ra phòng khác, lấy cớ nói người lớn ăn cơm uống rượu hút thuốc, con nít không nên ở đó.
Thế là để Tiểu Diệp Tử cùng Tống Xảo Vân đến phòng sát vách ăn cơm.
Chỉ là sau khi đưa đồ ăn vào phòng, cửa coi như khóa lại.
Trần Tiểu Diệp ngồi bên cạnh bàn ăn, trong tay bưng một tô da hổ Bá Vương Trửu(Khuỷu tay Bá Vương) hầm nát nhừ, gặm đến mức miệng đầy chảy mỡ, một bên lại lôi kéo tay áo của Tống Xảo Vân: "Mẹ nuôi, ba ba cùng mấy thúc thúc kia, còn có đại tỷ tỷ kia, bọn hắn đang ở sát vách uống rượu a!"
Ánh mắt Tống Xảo Vân nhìn Trần Tiểu Diệp một chút, bỗng nhiên chau mày: "Có sát khí!"
Tiểu Diệp Tử thọc cánh tay Tống Xảo Vân: "Mẹ nuôi, không phải sát khí, điện thoại di động của ngươi vang lên a."
Tống Xảo Vân cúi đầu xuống.
Nàng kỳ thật sớm quên mất mình đi ra ngoài còn mang theo điện thoại đâu.
Giờ phút này một chiếc điện thoại di động trong túi phát ra động tĩnh.
Tống Xảo Vân cầm điện thoại di động lên, nghe.
Trong điện thoại truyền đến thanh âm lo lắng của lão Tưởng.
"Lão bà! Xảo Vân! Ngươi ở chỗ nào vậy? Ta về nhà sao lại không thấy ngươi?
Ai nha ngươi chạy đi đâu? Uống thuốc chưa? Không xong không xong! Ta đã xem hộp thuốc, thuốc của hôm nay vẫn chưa động tới a!
Ngươi ở đâu a! Mau nói cho ta biết ngươi ở đâu!!"
Tống Xảo Vân yên tĩnh nghe xong, trầm ngâm một chút: "Đến đây, xưng tên.!"
Chương 227
BỊ RÓT NGƯỜI HAY RÓT RƯỢU NGƯỜI KHÁC?
L ão Tưởng đứng ở nhà phòng khách cầm lấu điện thoại, trong lòng kêu to xong xong xong…
"Không phải, Xảo Vân a! Là ta, ta à! Ta! Lão Tưởng! Lão công của ngươi a! Ngươi nghe kỹ thanh âm của ta… Cẩn thận nghe a!"
"… Ân, nghe là có chút quen tai, ngươi hát hai câu ta nghe một chút."
Lão Tưởng: "…"
May mắn, đầu bên kia điện thoại bỗng nhiên truyền đến một thanh âm quen thuộc.
"… Mẹ nuôi… Là điện thoại của cha nuôi sao? … Uy… Uy? Cha nuôi! Ta là Tiểu Diệp Tử a ~ "
Lão Tưởng lập tức kém chút liền rơi ra nước mắt: "Diệp Tử? Ai nha! Diệp Tử! Ông trời ơi..! Ngươi cùng mẹ nuôi của ngươi đang cùng ở với nhau sao? Các ngươi đang ở đâu? Nhanh nói cho cha nuôi biết!"
"Chúng ta đang ở… Già Phong đường." Tiểu Diệp Tử: "Cha nuôi ngươi sẽ đến sao? Chúng ta đang ăn cơm a."
Lão Tưởng đầu tiên là nhẹ nhàng thở ra!
Lão bà của mình cùng với Tiểu Diệp Tử… Đây chẳng phải cũng có nghĩa rằng họ đang cùng Trần Nặc ở với nhau sao?
Cùng hai anh em này cùng một chỗ, kia hẳn là sẽ không có nguy hiểm gì.
Sau đó bỗng nhiên lại cảm thấy không đúng!
Mẹ nó? Già Phong đường? ?
A? … Kia, đây không phải chính là Thiên Đường mà đàn ông hay đi sao…
Phi! Kia mẹ nó là địa phương mà người đứng đắn có thể đi sao!!!
Trần Nặc làm trò gì! Ăn cơm thế nào lại chạy đến Già Phong đường để ăn cơm? Còn đem sư nương cùng em gái đều mang đến cái nơi kinh doanh da thịt kia?
Không được! Đến đánh gãy chân hắn!
Lão Tưởng lại hỏi hai câu, vội vàng để điện thoại xuống, quay đầu liền hướng bên ngoài chạy.
Vương Lão Hổ lảo đảo, nhìn chằm chằm Lộc Tế Tế: " "Cái kia… Em gái a! Đừng uống, ngươi hiện tại thật sự đã say." Nói rồi, Vương Lão Hổ mặt mũi tràn đầy bóng loáng xoa tay: "Chỗ của ta có địa phương nghỉ ngơi, ta dìu ngươi đi ngồi một lát?"
Duỗi ra móng vuốt liền muốn chạm vào bả vai Lộc Tế Tế.
Lộc Tế Tế một bên tránh ra, tư thái khiến cho những người đàn ông ở đây con mắt nhìn đăm đăm, hừ một tiếng: "Ta nói ta say sao?"
Vương Lão Hổ cười hì hì: "Ngươi không có say, thế nhưng ca ca ta say a ~em gái, ngươi cùng ca ca xuống dưới nói chuyện một chút chứ sao… Không uống không uống, đêm nay liền đến đây…"
Ba!
Một cái miệng rộng, đem Vương Lão Hổ đánh cổ nghiêng một cái!
"Ta nói có thể ngừng sao?" Người phụ nữ híp mắt, nhìn chằm chằm Vương Lão Hổ.
Vương Lão Hổ ngây ngẩn cả người.
Một tay bụm mặt, má trái trên còn có mấy dấu ngón tay! Mơ hồ đau một chút —— uống nhiều rượu, ngược lại làm giảm cảm giác đau xuống.
Không phải!
Đợi chút!
Người phụ nữ này, nàng đánh ta?
"Ngươi… Ngươi…"
Vương Lão Hổ kịp phản ứng!
Không chỉ Vương Lão Hổ kịp phản ứng, tiểu Dũng cùng Cố Khang cũng kịp phản ứng!
Tiểu Dũng lúc này chửi rủa: "Tiểu biểu tử con mẹ nó ngươi…"
Không đợi mắng xong, Lộc Tế Tế đã ngửa cổ một cái đem chén rượu của mình uống sạch: "Đến lượt ngươi uống!"
"Ta uống mẹ ngươi! Con mẹ nó ngươi muốn chết có phải hay không a!" Tiểu Dũng nhảy dựng lên!
Nụ cười trên mặt Lộc Tế Tế trong nháy mắt liền không có, nhìn chằm chằm vào tiểu Dũng: "Nói như vậy, ngươi cũng không uống?"
"Ta uống mẹ ngươi đâu!" Tiểu Dũng đứng lên muốn đi tới túm cổ Lộc Tế Tế.
Mới khẽ vươn tay…
"Ai? Mẹ kiếp! Ôi!"
Lộc Tế Tế bỗng nhiên khẽ cong eo, né tránh tay tiểu Dũng, trực tiếp đưa tay liền tóm lấy mắt cá chân tiểu Dũng.
Như thế kéo một phát, tiểu Dũng trực tiếp liền rơi trên mặt đất.
Sau đó Lộc Tế Tế liền mặt lạnh, trực tiếp kéo lấy chân của tiểu Dũng, hai bước ba bước liền kéo tới gian phòng bên cửa sổ.
Tiểu Dũng liều mạng giãy dụa, nhưng nằm trên mặt đất, tựa như con cua bị lật người, làm cách nào cũng đều không tránh thoát.
"Hỏi ngươi một lần nữa, thật sự không uống?" Lộc Nữ Hoàng cúi đầu nhìn tiểu Dũng.
"Mẹ kiếp! Con mẹ nó ngươi…" Vương Lão Hổ cũng nhảy dựng lên.
Tiểu Dũng mắng to: "Uống mẹ nó! Ngươi không muốn sống…"
Bạch!
Một bóng người trực tiếp từ trong cửa sổ bị ném ra ngoài!
Sưu ~~
Pia!
Mẹ nó!!
Vương Lão Hổ cùng Cố Khang tại chỗ trợn tròn mắt! Trong nháy mắt tỉnh rượu một nửa!
Cái này ném ra rồi?
Cái này, cái này…
Mẹ nó!
Cái này mẹ nó là lầu ba a!!
Lộc Tế Tế nghiêng đầu lại nhìn hai bạn rượu, băng lãnh trên mặt đã một lần nữa biến thành nụ cười vui vẻ dào dạt.
"Ta ghét nhất là kẻ nói mà không làm được! Được rồi, chúng ta tiếp tục uống mà ~~ "
"Con mẹ nó chứ chơi chết ngươi!"
Vương Lão Hổ gầm nhẹ một tiếng, nhảy dựng lên, sau đó cầm lấy hai chai rượu trên bàn, một cái kín đáo đưa cho Cố Khang: "Làm nàng!!"
Cố Khang sững sờ, liền bị Vương Lão Hổ một thanh đẩy hướng phía trước hai bước. Vương Lão Hổ cũng đồng thời cất bước vọt lên!
Cà! Tiếp theo trong nháy mắt, Cố Khang trong tay không còn, chai rượu không biết làm sao lại rơi vào trong tay Lộc Tế Tế.
Lộc Tế Tế ước lượng một chút: "Trống không!"
Vương Lão Hổ sững sờ.
Cà!
Chai rượu trong tay mình cũng mất!
Lộc Tế Tế lại ước lượng xuống: "Cũng là trống không!"
Lộc Nữ Hoàng không vui: "Xảy ra chuyện gì? Các ngươi cầm vỏ chai rượu làm gì? Các ngươi cũng không uống sao?"
"Ta uống ngươi cái…" Vương Lão Hổ còn muốn mắng…
Bỗng nhiên, đã nhìn thấy bình rượu pha lê trong tay Lộc Tế Tế, ba một chút, bị một bàn tay nhỏ xinh của người phụ nữ này trực tiếp bóp nát!
Khiến cho Vương Lão Hổ nhìn đến mức tròng mắt đều muốn lồi ra rồi!
Chương 228
LÃO BÀ CỦA SÁT TINH
C ố Khang hét lên một tiếng, quay đầu liền chạy, hướng về phía cửa lớn, mới chạy hai bước…
"Ai nha!"
Thân thể ngã trên mặt đất, lại nhìn mắt cá chân đã bị Lộc Tế Tế nắm lấy, thân thể liền bị kéo về hướng cửa sổ.
Mắt thấy đến bên cửa sổ, Cố Khang liên tục thét lên, bất thình lình phúc chí tâm linh, lớn tiếng nói: "Ta uống! Ta uống! Ta uống!!"
"Sao lại không nói sớm ~" Lộc Tế Tế vui vẻ, kéo Cố Khang đi trở về trước bàn rồi buông ra, Cố Khang vội vàng bò tới trước bàn, bưng một chén rượu lên liền một miệng lớn!
Rốt cuộc tửu lượng có hạn, hương vị cay độc vào cổ họng khiến cho hắn không nhịn được vẻ mặt đau khổ dừng một chút, một chén xuống hơn một nửa, dịch chuyển khỏi cái chén há mồm thở dốc.
Ba!
Một bạt tai!
"Ngươi nuôi cá hả!"
Cố Khang bị đánh miệng mũi đổ máu, vội vàng không để ý trong dạ dày nóng lên, lại liền khô miệng, hơn nữa sợ bị đánh, một chén đã uống xong, một hơi lại liên tiếp bưng lên hai chén, tất cả ba chén đều một ngụm nuốt xuống.
Ba!
Lại một bạt tai! Mấy khỏa răng ben trong miệng Cố Khang trực tiếp bay ra ngoài!
"Không phải! Đại tỷ, ta uống, ta uống a!"
Lộc Tế Tế nghiêm mặt: "Ta để ngươi uống nhiều như vậy sao! Ta mới uống một chén, ngươi uống ba chén! Xem thường ai đây? Khiêu khích sao? ?"
Cố Khang choáng váng!
Lộc Tế Tế cũng là lỗi lạc! Trực tiếp bưng chén lên cho mình bổ hai chén, đều là một ngụm uống hết!
Mu bàn tay lau miệng một cái, chỉ vào Vương Lão Hổ, cởi mở cười một tiếng: "Tới phiên ngươi a! Ngươi ba chén!"
Sắc mặt Vương Lão Hổ lúc xanh lúc trắng, trong nháy mắt vòng vo mấy vòng, sau đó lập tức giật ra cuống họng hét lớn một tiếng.
"Có ai không!!!!!!!!!!!!!!"
Vương Lão Hổ liên tiếp kêu tiếng.
Không ai trả lời!
Vương Lão Hổ mồ hôi lạnh đổ ra.
Hỏng!
Đêm nay mình đã thông báo… Mặc kệ bên trong gian phòng có truyền ra động tĩnh gì, đều không cho người tới quấy rầy…
Mẹ kiếp!
Lại nhìn người phụ nữ trước mặt này, nơi nào còn có nửa điểm đáng yêu?
Cái này quả thực chính Bá Vương Long phiên bản nữ a!
Nụ cười trên mặt Lộc Tế Tế lại không có.
"Ngươi vì cái gì hô người? Có phải không muốn uống rượu hay không?"
Ba!
Nữ Hoàng vỗ một tay lên bàn ăn!
Bàn ăn gỗ hoa lê dày đặt, trực tiếp bị một bàn tay của cô vỗ ra cái lỗ thủng!
Vương Lão Hổ trong mắt nhìn, sửng sốt một giây…
Bất thình lình, cả người liền thay đổi thái độ hoàn toàn!
Cung cung kính kính quy củ nghiêm mặt nói: "Vị đại tỷ này ngươi nói gì vậy! Hành tẩu giang hồ trọng yếu nhất chính là gì, đó chính là hai chữ tín nghĩa! Ta là người có thể quỵt nợ sao! Ta gọi người là vì nghĩ đến ngài uống vui vẻ như vậy, ta muốn gọi thêm vài người cùng ngài uống."
Nói rồi, Vương Lão Hổ bưng một cái bát trước mặt lên, đem ba chén rượu đổ vào trong một bát rồi nâng lên.
Tấn tấn tấn!
Uống xong, đáy chén sáng bóng.
"Ta mời ngài! Kia cái gì, ta làm, ngài tùy ý!"
Lộc Tế Tế rất vui vẻ!
Sau đó…
… Lại mở một bình!
Trần Nặc đem xe gắn máy đứng ở ven đường, bước nhanh hướng về sân nhỏ phía sau Già Phong đường.
Cửa lớn đóng chặt, Trần Diêm La một cái xoay người liền nhảy vào…
"A!!!!"
Rít lên một tiếng!
Ngay lúc Trần Diêm La rơi xuống đất, chân vừa vặn giẫm trên tay của một người.
Cúi đầu quan sát, trên mặt đất có một người, nằm ở nơi đó, một thân mùi rượu, trên đầu trên người còn mang theo máu.
Tiểu Dũng cũng đáng thương, từ lầu ba bị ném xuống, vừa vặn rơi trong sân nhỏ, té đầu rơi máu chảy, lại quẳng đau xốc hông, hô cũng hô không lớn tiếng, cũng không thể dậy nổi.
Cố gắng giãy dụa lấy bò tới cửa chính, đang muốn cầu cứu, bỗng nhiên một người từ trên trời giáng xuống…
Chân rơi xuống đất liền trực tiếp giẫm tại trên tay hắn!
"Đoạn, đoạn mất…"
Tiểu Dũng nghiêng một cái đầu, ngẩng đầu lên nhìn người này…
Chỉ nhìn thoáng qua, tiểu Dũng không chút do dự, mí mắt lật một cái, ngất đi!
Vì sao?
Bị hù!
Trần Nặc nhíu mày.
Được rồi, kỳ thật hắn nhíu mày cũng không ai thấy được.
Trần Nặc đem chiến bào mặc vào.
Áo da xe đua, màu bảo hiểm màu đen, nguyên bộ thần trang.
Trực tiếp tiến vào thang máy. Trên đường đi cũng không gặp được người nào… Người đều bị Vương Lão Hổ đuổi hết.
Cứ như vậy đi tới trước công phòng nghỉ mà mình đã từng tới, đưa tay ra vặn nắm tay trên cửa.
Hả? Khóa?
Vương Lão Hổ lại uống nửa cân rượu!
Giờ phút này liền cảm thấy mình như đang đi trên một sợi dây cáp đung đưa sắp rơi xuống, bất thình lình, nghe thấy được cửa phòng mở!
Trong lòng kích động, Vương Lão Hổ tranh thủ thời gian hất ly rượu ra, cuồng hống một tiếng: "Có ai không!! Mau vào mau vào!!! Nhanh cứu ta!!"
Nhanh chân lao ra!
Vừa chạy đến cổng, cửa đối diện liền được mở ra.
Vương Lão Hổ giương mắt quan sát, lập tức hai chân mềm nhũn, đã cảm thấy mây đen áp đỉnh, ác hàn khắp cả người!
Thân ảnh trước mắt hệt như người trong cơn ác mộng của hắn bước ra!
Mũ bảo hiểm đen, áo da đen…
Vương Lão Hổ ngồi rạp xuống trên mặt đất! Hai chân còn không ngừng run, kém chút liền tè ra quần!
Ngay lúc này, Lộc Tế Tế ở bên trong gian phòng nhìn về phía cổng.
Nguyên bản trên mặt đang không vui, bỗng nhiên giống như mưa phùn hóa gió xuân, trời đông giá rét biến nắng ấm.
Nũng nịu hô một tiếng.
"Lão công a ~
Ngươi đã đến nha ~~ những người này đều là người xấu a, người ta chờ ngươi thật sợ hãi a ~ "
Sợ hãi?
Cô nãi nãi! Đến cùng mẹ nó là ai đang sợ a!!!
Hả? Không đúng?
Lão, lão công? ?
Vị sát tinh này là lão công của người phụ nữ này?
Mẹ nó! Lão công ngươi là tên sát tinh này, con mẹ nó ngươi nói sớm a!!
Vương Lão Hổ lần này thật sự đã xả ra, đũng quần ướt một mảnh!
Chương 229
TRẦN DIÊM LA HOẢNG SỢ
T rần Nặc nhíu mày đi vào cửa, trước nhìn thoáng qua gian phòng này.
"Cô bé kia đâu?"
"Cái gì?" Lộc Tế Tế mắt say lờ đờ nhập nhèm.
Trần Nặc hít một hơi thật sâu: "Cùng ngươi đến chỗ này, có phải hay không còn có một đứa bé, ân, đại khái năm sáu tuổi, cao như vậy… Dung nhan rất đáng yêu."
Lộc Tế Tế cười tủm tỉm một chỉ: "Đang ăn cơm ở phòng khác a."
Trần Nặc nhẹ gật đầu, nhìn thoáng qua bên trong gian phòng, Cố Khang nằm rạp trên mặt đất, đã thần chí không rõ.
Gia hỏa này hôm nay cứu tỉnh cũng là vì ngộ độc rượu.
"…" Trần Nặc thở dài: "Dưới lầu có người, ngươi ném?"
"Đúng a! Hắn uống rượu không tốt!"
"Vậy cái này thì sao?" Trần Nặc chỉ vào Cố Khang: "Ngươi đánh?"
"Đúng a, hắn muốn chạy trốn."
Trần Nặc nhẹ gật đầu, nhấc Cố Khang lên, sau đó trực tiếp từ trên cửa sổ ném ra ngoài…
Pia!
Vương Lão Hổ nằm dưới đất nghe thấy được một tiếng vang trầm!
Trần Nặc lại chỉ vào Vương Lão Hổ: "Vậy người này đâu? Hắn đã làm gì?"
Lộc Tế Tế hì hì cười ngây ngô: "Hắn a, hắn nghĩ quá chén ta, nghĩ chiếm tiện nghi ta…"
Vương Lão Hổ: !!!!!!!
"Không có! Không có! Đại ca!! Đại ca ta không có a!! Ta đánh chết cũng không dám a!!"
Vương Lão Hổ đột nhiên từ dưới đất nhảy lên, sau đó phù phù một chút lần nữa quỳ trên mặt đất.
Trần Nặc híp mắt nhìn Vương Lão Hổ: "Nhận ra ta đúng không? Người của Lý Thanh Sơn? Lần trước ở chỗ này cũng có ngươi?"
"Vâng vâng vâng, lần trước ta ở đây." Vương Lão Hổ bang bang bang dập đầu: "Đại ca! Một cọng tóc gáy của lão bà ngươi ta đều không đụng vào!! Đại ca ta thật sự không có a!!"
Trần Nặc thở dài, ngược lại không có quá nổi giận với Vương Lão Hổ, ngược lại đi qua, vỗ vỗ đầu của hắn.
"Ai… Ngươi… Đêm nay dọa sợ a?"
Ách? Vương Lão Hổ ngẩng đầu.
Bỗng nhiên trong lòng có chút ủy khuất, đã xảy ra chuyện gì?
"Ừm, ngươi kiên nhẫn chịu đau một chút, dù sao so với ném mạng còn tốt hơn." Trần Nặc nói một câu.
Sau đó…
Vương Lão Hổ kinh hô một tiếng, cả người bị lôi dậy, bay ra cửa sổ.
Trần Nặc phủi tay, đi tới trước mặt Lộc Tế Tế.
Kỳ thật trong lòng Trần Nặc kỳ rất căng thẳng!
Hắn tận lực giữa khoảng cách với Lộc Tế Tế hai, ba bước.
"Cái kia… Ngươi còn nhớ rõ mình là ai sao?"
"Ách? Ta là… Ta là Lộc Tế Tế a."
Tê!!!
Nàng nói Lộc Tế Tế! Không phải Lộc Y Y!!
Trần Nặc lại lui nửa bước.
"Kia… Biệt danh của Lộc Tế Tế ngươi gọi là gì ngươi biết không?"
"Nữ Hoàng Tinh Không a ~ "
Tê tê!! Lui thêm bước nữa!
"y… Vậy đồ đệ của ngươi là ai?"
"Là tiểu Nãi Đường nha ~~~ "
"Tê tê tê!!! Liền lùi lại ba bước!
Trần Nặc đều đã lui tới gần cửa!
Đứng tại cổng, tùy thời làm xong chuẩn bị chạy trốn.
"Kia… Ngươi biết ta là ai sao?"
Lộc Tế Tế một mặt ngây thơ cười, mắt đầy chếnh choáng.
"Ngươi là… Nặc, là lão công ta nha ~ ngươi mang theo mũ bảo hiểm, ta cũng nhận ra ngươi a ~ "
Nói rồi, Lộc Tế Tế nghiêng đầu, duỗi hai tay ra: "Lão công, ôm ta lên… Ta đi không được rồi…"
Phù phù, nữ hoàng cũng ngồi xuống ngay tại chỗ.
Trần Nặc không dám đến gần!
Hắn nhìn chằm chằm Lộc Tế Tế, lại hỏi: "Cái kia… Chúng ta lại thêm một lần a, một lần nữa a, ta một lần nữa hỏi một lần. Ngươi tên gì a?"
"Tại sao muốn hỏi a ~" Lộc Tế Tế bắt đầu mượn rượu làm càn không thuận theo.
"… Ách, không hỏi rõ ràng, ta mẹ nó không dám đi qua a!" Trần Nặc ho khan một tiếng: "Ngươi tên là gì?"
"Ta là Lộc Y Y a lão công ~ "
"A? Kia Lộc Tế Tế đâu?"
"Lộc Tế Tế là ai?"
Được rồi! Xem ra thời điểm say rượu, thỉnh thoảng sẽ khôi phục trí nhớ một chút, nhưng đảo mắt lại quên.
"Kia cái tên Nữ Hoàng Tinh Không này ngươi quen thuộc sao?"
"Ha ha ha ha ha ~~ lão công, cái tên này thật trung nhị a ~~ "
Ân, về sau ngươi thật sự triệt để tỉnh lại còn có thể nói như vậy tính ngươi thắng.
"Kia… Ngươi biết tiểu Nãi Đường sao?"
"Lão công, ta không thích ăn Nãi Đường, ta thích uống rượu ~ "
Ô…
Tâm tình Trần Nặc thả lỏng.
Ân, xem ra lại quên hết rồi.
ĐI qua hai tay đem Lộc Tế Tế bế lên, thân thể Lộc Tế Tế đã mềm nhũn, liền dựa vào trong ngực Trần Nặc, bị mang đi ra.
"Cô bé ở ngay tại sát vách phòng đúng không?" Trần Nặc hỏi, mang Lộc Tế Tế dọc theo hành lang đi tới trước một cánh cửa.
Nghĩ nghĩ, lại lung lay Lộc Tế Tế.
"Cái kia, lão bà a… Có vấn đề đâu, ngay thẳng vừa vặn, ai! Ngươi nói có khéo hay không! Nhưng nó liền trùng hợp như vậy a! Hôm nay không phải ngươi gặp được một cô bé sao? Này… Một hồi gặp mặt, ta lại cùng ngươi nói!"
"… ? ? ?" Lộc Tế Tế một mặt mê ly nhìn Trần Nặc: "Ngươi… Muốn nói gì a? Lão công ~?"
"Ừm , đợi lát nữa lại nói." Trần Nặc nhắm mắt nói: "Rất nhiều chuyện đâu, ngươi nhớ không được, ta còn chưa kịp biên…À không! Là không nhớ rõ phải nói với ngươi… Ách…
Chuyện kia a, đợi buổi tối về tới nhà ta lại chậm rãi cùng ngươi biên… à không! Giải thích với ngươi!!"
Ánh mắt Lộc Tế Tế phảng phất hơi lộ ra nghi hoặc.
Trần Nặc đưa tay kéo chốt cửa.
Dùng sức vặn một cái, khóa cửa liền bị xoay mở.
Mắt thấy cửa này đã tới mở một phần ba…
Lộc Tế Tế bỗng nhiên nói một câu: "Đúng rồi lão công, bên trong còn có một bà dì đâu, là mẹ nuôi của đứa bé."
Cái gì mẹ nuôi?
Cái gì? ?
Mẹ nuôi!!!!
Trần Nặc choáng váng!
Nhưng không còn kịp rồi a!
Bởi vì cửa đã mở ra, bên trong gian phòng, một bàn tròn nhỏ, em gái Trần Tiểu Diệp của mình đang ôm giò hèo heo ra sức gặm.
Trong tay Tống Xảo Vân cầm chiếc điện thoại Nokia đời cũ—— chính là loại rẻ nhất kia.
Chương 230
TIỂU NÃI ĐƯỜNG ĐÍCH THÂN TÌM SƯ PHỤ
M ắt thấy cửa mở ra…
Bạn học Trần Tiểu Diệp ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn hai người trước cổng—— được rồi, Trần Tiểu Diệp tạm thời không nhận ra được vị đại ca mang mũ bảo hiểm một thân trang bức này chính là anh trai của mình… Nàng cũng không phải Lộc Nữ Hoàng, dựa vào khí tức cùng ký ức niệm lực liền có thể nhận ra lão công nhà mình tới.
Về phần lão đồng chí Tống Xảo Vân…
Tống a di vỗ bàn đứng dậy!
Giơ điện thoại, liền đối với Trần Nặc cùng Lộc Tế Tế ở ngoài cửa: "Người đến là ai! ?"
Trần Nặc: "…"
Lộc Tế Tế ở bên cạnh thấp giọng: "Lão công a ~ ngươi không biết, a di này quá đáng thương, nàng giống như tinh thần có chút vấn đề a…"
Ách, lão bà a, ngươi có khả năng không biết, liên quan tới chuyện này, ta kỳ thật so với ngươi còn biết rõ hơn!
Nhìn thấy so với trong dự liệu lại nhiều thêm một Tống Xảo Vân…
Trần Nặc luống cuống!
Cái này mẹ nó không phải kịch bản mà ta biết a!!
Cái này biên thế nào!!
Trần Tiểu Diệp là em gái của ta?
Người phụ nữ này là mẹ nuôi của em gái ta, tất nhiên cũng chính là mẹ nuôi của ta?
Kia tối hôm qua nằm trong nhà của ta cái kia cha ruột lại thế nào tính?
Lão bà, nói đến ngươi khả năng không tin… Mẹ nuôi của ta cùng cha ruột của ta, thật ra là một cặp vợ chồng?
Là tiếng người sao? ? ?
Bảo người ta làm sao mà biên!!!!
Tống Xảo Vân đứng ở trong phòng, nhìn chằm chằm vào Trần Nặc.
Bỗng nhiên hét lớn một tiếng!
"Ta bảo ngươi một tiếng dám đáp sao!"
…
Không dám!!
Đây thật sự không dám!!
Ai dám đáp ứng người đó là chó!!!
Ầm!
Trần Nặc một tay liền đem cửa lần nữa khép lại!!
"Lão công? Sao lại không đi vào a?"
"Ách … chờ một chút! Chờ một chút ha! Có chút loạn, có chút loạn…"
Trần Nặc trực tiếp ôm Lộc Tế Tế lui ra, bước nhanh đi hướng cửa thang máy.
Có!
Trước tiên đem Lộc Tế Tế mang đi ra ngoài! Mình trở lại đón Diệp Tử! Không thể để cho Lộc Tế Tế cùng Tống Xảo Vân chạm mặt! Không phải nói không rõ ràng! Tống Xảo Vân mặc dù là người điên, nhưng cái điên này cũng chỉ là thỉnh thoảng! Sau khi tỉnh lại tuyệt không có khả năng giúp mình che giấu!
Mới vừa đi tới hành lang một nửa…
Đinh!
Phía trước cửa thang máy cửa mở ra.
Lão Tưởng một mặt lo lắng, cất bước liền hướng bên ngoài đi…
"Xảo Vân! Xảo Vân a!!!! Ngươi ở chỗ nào a!! Xảo Vân!!!"
Tê tê tê!!!
Trần Nặc một chút liền cảm thấy mình bị ngũ lôi oanh đỉnh!!
Cái này mẹ nó đòi mạng rồi a!!
Cái này mẹ nó cha ruột đến rồi!!!
Lão bà… Cha ruột của ta kỳ thật cũng không có bị đột quỵ và tê liệt phải nằm viện!
Ai! Còn nhảy nhót tưng bừng đến Già Phong đường chăm sóc sức khỏe, ngươi tin hay không?
Trong nháy mắt, Trần Nặc bỗng nhiên trông thấy bên người có một cánh cửa… Chính là căn phòng nghỉ ngơi thật lớn mà lúc nãy Lộc Tế Tế ở bên trong uống rượu.
Trần Nặc như một tia chớp kéo cửa, ôm Lộc Tế Tế liền chui vào!
"… Lão công? Ngươi làm gì đâu?" Lộc Tế Tế nằm trong ngực Trần Nặc, nghiêng đầu nhìn Nặc Nhi của mình.
"y… Lão bà a, ta nói ta bỗng nhiên mắc tiểu, phải đến nhà vệ sinh… Ngươi tin hay không a?"
Trần Nặc ở bên trong mũ bảo hiểm, đầu đầy mồ hôi…
Giờ này khắc này.
Tại sân bay quốc tế bên ngoài thành Kim Lăng mấy chục cây số.
Tại cổng quốc tế, một cô bé người thấp nhỏ, kéo một chiếc rương hành lý lớn cơ hồ cao gần bằng người cô từ bên trong đi ra.
Dưới mũ lộ ra mấy sợi mái tóc màu trắng.
"Lộc Tế Tế! Dám chơi trò mất tích? Ngươi bị ta tìm tới ngươi liền chết chắc a!!!"
Cô bé chín tuổi nghiến răng nghiến lợi.
Bất thình lình, Ngư Nãi Đường đột nhiên đứng vững!
Nàng nhìn thấy cách đó không xa, một thân ảnh quen thuộc, quay lại, nhìn mình.
Một người đàn ông da trắng dáng người trung đẳng, mặc quần áo thoải mái, trên mặt mang lấy một cặp mắt kiếng thật dầy.
Người này nhìn thấy Ngư Nãi Đường, trên mặt phảng phất lộ ra mỉm cười, chậm rãi đi tới.
"Thật sự là ngoài ý muốn a, thế nhưng có thể ở một quốc gia thần kỳ xa xa này gặp được ngươi."