Virtus's Reader
Ổn Trụ Biệt Lãng

Chương 978: Chương 978: NGẪU NHIÊN CẢM THỤ

H ồ bơi của bộ quốc tế trường Số 8, vẫn mở cửa cho bên ngoài, cho nên địa phương ven bờ có mấy người buôn bán, trong đó có một cửa hàng đồ uống lạnh và đồ ngọt.

Trần Nặc nhớ rõ lúc trước đã cùng Tôn Khả Khả và bạn học đi bơi rồi ghé qua đây một lần.

Mặc dù là ngày làm việc, nhưng giữa trưa, bởi vì ngay trước cổng cơ sở bộ quốc tế, cho nên vẫn có chút khách hang —— những sinh viên của bộ phận quốc tế có ai mà lại thiếu tiền.

Lúc Trần Nặc đi tới tiệm đồ uống lạnh, nhìn thấy mấy nữ sinh bộ phận quốc tế đang xếp hàng mua đồ.

Mấy cô gái này nhìn thấy "học sinh cá biệt" thanh danh hiển hách trong bộ phận quốc tế cũng đến, ngược lại không có biểu tình sợ hãi gì, ngược lại còn có nữ sinh to gan đối với Trần Nặc vứt tới hai cái mị nhãn, thậm chí còn có người chủ động chào hỏi.

Một đám nhan cẩu a…

Nếu Trần tiểu cẩu trưởng thành như Lỗi ca, chỉ sợ giờ phút này chính là một loại đãi ngộ khác.

Đáp trả qua loa một chút, Trần Nặc không lựa chọn vào cửa hàng ngồi.

Bên ngoài cửa hàng, nơi ngoài trời, mấy hang ghế nằm dưới những chiếc ô che nắng.

Trần Nặc chọn một chỗ khuất gió, tìm một chỗ ngồi dưới ô che nắng ngoài trời rồi ngồi xuống, châm một điếu thuốc, chậm rãi làm bộ nhìn tấm biển menu cỡ nhỏ bày trên bàn.

Nhân viên cửa hàng rất nhanh đi ra, đứng trước mặt Trần Nặc, trước tiên rất hiểu biết mà lấy một cái gạt tàn đặt ở trước bàn Trần Nặc.

"Bánh quy, coca, um… Cửa hang có các loại kem gì? Uh… Quên đi, tất cả các vị, mỗi loại lấy một phần, không lấy matcha.

Còn có bánh quế, bánh ngọt, bánh rán, bánh đậu đỏ, sữa lắc, thêm một ly trà sữa, nhiều đường…"

Nhân viên bán hàng cầm bút ghi chép, chỉ là trên mặt có chút lúng túng: "Một mình ngươi… Gọi nhiều như vậy ta sợ không thể ăn hết được. ”

"Không có việc gì, cứ đem lên đi." Trần Nặc khoát tay áo, cũng lười giải thích quá nhiều.

"Bánh đậu đỏ và sữa lắc, còn có trà sữa, mấy thứ này của hang chúng ta không bán."

Trần Nặc suy nghĩ một chút, lấy ra một tờ tiền một trăm tệ đưa cho nhân viên bán hàng, cười nói: "Ta nhớ con phố bên cạnh có một KFC, ngươi đi mua giúp ta một chút đi…"

"Ách…" nhân viên cửa hàng có chút khó xử.

Trần Nặc cười nói: "Lát nữa cũng liền đến giờ học buổi chiều rồi, ngươi cũng sẽ không có việc làm ăn gì.

Hơn nữa… Một trăm này cho ngươi đi mua, tiền thừa chính là thù lao chạy việc vặt lúc đó.”

Nhân viên bán hàng là một cô bé nhỏ tuổi, khuôn mặt của cô lộ ra một chút động tâm.

Năm 2001, làm việc trong cửa hàng bánh ngọt, một tháng lương chỉ vài trăm nhân dân tệ.

Trần Nặc đưa 100 tệ, đi mua một phần bánh đậu đỏ thêm trà sữa với sữa lắc… Nhiều nhất cũng không đến năm mươi.

Nói cách khác còn có thể có được hơn năm mươi đồng… Phí chạy việc vặt!

Hơn năm mươi nhân dân tệ, có thể bù lại số tiền lương của mình trong hai ngày.

Chẳng qua là tốn hơn mười mấy phút mà thôi…

Hơn nữa, vị khách hang trước mắt này, thoạt nhìn lại là một tiểu soái ca trẻ tuổi.

Được rồi, giá trị nhan sắc là công lý.

Nếu ngươi thêm tiền.

Gấp đôi công lý.

Nhân viên cửa hàng cuối cùng cầm lấy tờ một trăm đồng mà Trần Nặc đưa, sau đó lật bảng thông báo trên cửa tiệm thành "tạm dừng kinh doanh", rồi mới chạy ra ngoài.

Coi như là có chút cảnh giác, lúc đi, khóa cửa tiệm.

Nhân viên cửa hàng đi rồi, hai bên gần cửa hang cũng không có người, Trần Nặc tựa vào ghế mây, lẳng lặng hút thuốc, cũng không mở miệng nói gì với giọng nói thần bí kia, cứ như vậy lẳng lặng chờ.

Rốt cục, một phút sau, khi Trần Nặc dập tắt tàn thuốc, thanh âm kia lại vang lên.

"Thuốc lá có thể tàn phá chức năng của cơ thể ngươi."

Trần Nặc cười cười: "Tiêu thụ quá nhiều đường cũng không tốt.”

“……”

Trần Nặc suy nghĩ một chút: "Thế nào, còn không thể ra ngoài gặp sao? Nhất định phải đợi đồ ăn lên bàn mới chịu lộ diện? Như vậy cũng không lịch sự lắm a.”

Mắt thấy đối phương lại không nói lời nào, Trần Nặc suy nghĩ một chút, dứt khoát đứng dậy, sau đó đi tới cửa hàng.

Nhẹ nhàng đẩy cửa, cảnh cửa thủy tinh bị nhân viên cửa hang khóa lại đã bị đẩy ra.

"Người ta khóa cửa rồi." Thanh âm phía sau vang lên.

Trần Nặc cũng không quay đầu lại đi vào cửa hàng: "Ta cũng không ăn cắp gì cả.”

Nói xong, hắn đi vào cửa hàng, mở dàn âm thanh đặt trên quầy.

Cái thời kỳ, các sản phẩm âm thanh kỹ thuật số cũng không được phát triển như ở thế hệ sau. Bình thường bên trong các cửa hàng chỉ bày các loại máy phát nhạc, hoặc trưng bày một hộp băng đĩa, hoặc là radio.

Nhưng để càng thuận tiện, chỉ cần đặt đài phát thanh, tùy tiện chỉnh tới một cái kênh phất nhạc nào đó, bài hát khá êm tai là được. Trần Nặc tiện tay điều chỉnh qua một kênh âm nhạc của địa phương, sau đó đi ra và trở lại chỗ ngồi ngoài trời.

Kênh âm nhạc này đang phát một bản pop ballad đang được lưu hành.

Bản Ballad này, Trần Nặc không rõ lắm, nhưng nghe có chút quen tai.

Ngồi trở lại chỗ ngồi, lẳng lặng thưởng thức nhạc một chút…

"Ta không thích loại âm nhạc này." Thanh âm kia nhẹ nhàng nói.

"A? Ngươi không thích à?”

"Chính xác mà nói, ta không thích loại âm nhạc mang đến cảm xúc tiêu cực."

Trần Nặc giật mình.

Bài hát này mang theo một chút hương vị kiêu ngạo, dài dòng, buồn bã… Vì thế gật đầu nói: "Không sai. Tuy nhiên, các bản ballad đều là như thế này. Nếu không ta lại đổi bài vui vẻ chút?”

"Cũng không cần phiền toái, ngẫu nhiên cảm thụ một chút coi như là một loại kinh nghiệm."

"Cảm nhận âm nhạc?"

"Không, cảm thụ cảm xúc tiêu cực." Câu trả lời của thanh âm này khiến trong lòng Trần Nặc khẽ động.

Hắn gật đầu cũng với một nụ cười lười biếng trên khuôn mặt của mình: "Ngươi nói rất thú vị, cảm xúc tiêu cực."

Nhạc pop, tất cả đều có loại cảm xúc nửa vời.

Ballad thì lại ưu buồn.

Kỳ thực mà nói, ta không thích thể loại ballad này cho lắm.”

"Ừm, nói như thế nào?"

"Những người làm bản ballad này đều quá giả tạo." Trần Nặc lắc đầu: "Bọn họ cũng không quan tâm gì đến bài hát, lật qua lộn lại cũng chỉ có một chuyện: Không ngủ được cô gái này, cho nên ưu thương.

Ta muốn ngủ với một cô gái, cô gái này không cho ta ngủ, ta rất buồn.

Ta muốn ngủ với một cô gái, nhưng cô gái này đang ngủ với người khác, ta rất buồn.

Ta muốn ngủ với một cô gái, cô gái này trước đây đã cho ta ngủ, nhưng bây giờ chia tay không thể ngủ, ta rất buồn.

Đa phần các dòng ballad phổ biến, lăn qua lộn lại cứ như vậy, nghe nhiều liền rất nhàm chán.”

[/images/1/images/00001.jpg]

Chương 979

QUÀ TẶNG MIỄN PHÍ

"H a ha ha…" thanh âm này nở nụ cười.

Theo tiếng cười, hai mắt Trần Nặc theo bản năng nheo lại!

Hắn trông thấy đối phương!!

Trên ghế mây đối diện, chậm rãi xuất hiện một thân ảnh, từ trong suốt dần dần rõ ràng.

Tuổi không lớn, thoạt nhìn chỉ khoảng mười tuổi.

Gầy yếu thấp bé, cánh tay nhỏ như thanh que củi.

Tóc xoăn màu đen, đôi mắt lấp lánh.

Làn da lại mang theo một chút dáng vẻ ngăm đen.

Ngũ quan trên mặt có vẻ giống người da vàng, nhưng rõ ràng không phải người Hoa Hạ, có vài phần màu sắc dị vực…

Trong lòng Trần Nặc khẽ động, bộ dáng đường nét trên gương mặt đối phương, ngược lại có vài phần tương tự như người mà mình nhìn thấy ở Brazil lúc trước, cái loại thổ dân Nam Mỹ này.

Nam hài nhìn chằm chằm Trần Nặc, không ngại Trần Nặc đánh giá mình, cũng dùng ánh mắt tò mò nhìn Trần Nặc.

"Ngươi rất thú vị. Mà ta thật đáng tiếc, trước kia ta lại không phát hiện ngươi là một người thú vị như vậy. ”

Trong lòng Trần Nặc nhảy dựng, nhíu mày nói: "Lúc trước? Ngươi… Ngươi đã gặp ta sao?”

Cậu bé không trả lời, nhìn xa, cười nói: "Đồ ngươi gọi đã đến."

Nhân viên bán hàng chạy từ xa trở lại, hơi thở hổn hển.

Trở về nhìn thoáng qua Trần Nặc cùng nam hài xa lạ đang ngồi ở cửa, cũng không quá bất ngờ, gật gật đầu.

Chỉ là lúc nhìn thấy cửa hàng, sửng sốt một chút.

Ta…Nhớ đã khóa cửa trước khi đi…

Là ta nhớ lầm sao?

Sắc mặt biến đổi, nhân viên cửa hàng đi vào cửa hàng, nhìn thoáng qua đài radio đang phát nhạc, trước tiên đè nén nôn nóng trong lòng, đi kiểm tra quầy thu ngân một chút.

May mắn thay, vẫn còn khóa.

Mở ra xem bên trong, tiền cũng ở đây, chưa bị động qua.

Cửa hàng cũng không có dấu vết bị lật.

Nhân viên cửa hàng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng tự trách mình.

Xem ra thật sự là trước khi đi quên khóa cửa —— về sau cũng không thể sơ suất như vậy!

Đồ mua về, dùng đĩa ăn trong cửa hàng sắp xếp bưng ra cho Trần Nặc.

"Sữa lắc, bánh đậu đỏ, trà sữa mà ngươi cần đây."

Nhân viên bán hàng nhanh chóng nói: "Còn có đồ ngươi gọi xin vui lòng chờ một chút, ta sẽ làm ngay lập tức, ước tính khoảng mười phút, có thể không?"

"Không thành vấn đề." Trần Nặc cười cười.

Chờ nhân viên cửa hàng đi vào cửa hàng làm việc, Trần Nặc nhìn thấy cậu bé trước mặt đã cầm lấy sữa lắc trên bàn, sau khi cắm vào ống hút, một ngụm thật lớn, đôi mắt trong suốt nhất thời nheo lại, lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Trần Nặc không nói gì.

Kỳ thật trong lòng hắn cảnh giác đã đề cập tới cực hạn!

Cậu bé ngồi ngay trước mặt Trần Nặc, nhưng Trần Nặc lại phát hiện ra một sự thật khiến chính hắn đều khiếp sợ:

Hắn không cách nào cảm giác được sự tồn tại của đối phương!

Mắt có thể nhìn thấy đối phương, lỗ tai thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng ống hút của đối phương…

Nhưng mà, nếu như chỉ cần nhắm mắt lại, với năng lực tinh thần lực siêu cường như Trần Nặc, lại ở phương diện truy xuất tinh thần lực, hoàn toàn không cách nào bắt được sự tồn tại của đối phương!

Xúc tua tinh thần lực tìm kiếm của mình, rõ ràng ánh mắt có thể nhìn thấy đối phương, nhưng ở phương diện cảm giác, trước mặt lại phảng phất chính là một đoàn "không khí"!

Tên gia hỏa này, có thể triệt để che đậy cảm giác tinh thần lực của mình!

Có được loại thực lực cấp độ này, lấy Trần Nặc tính toán, thực lực của đối phương ít nhất là đạt tới cấp độ Chưởng Khống Giả đỉnh cấp mới có thể làm được!

Nhưng nhìn tuổi của đối phương…

Một đứa trẻ 10 tuổi Chưởng Khống Giả?

Đùa ta sao!

Kiếp trước Trần Diêm La lấy tài năng ngút trời, tuổi đời hai mươi liền thanh danh vang dội, trở thành đại lão đỉnh cấp thế giới ngầm.

Một phần lớn nhất trong việc hắn thành danh vang dội như vậy chính là vi trẻ tuổi!

Tuổi trẻ, có nghĩa là khả năng vô hạn!

Cho nên, cho dù bởi vì thời gian xuất đạo của hắn ngắn, từ chiến tích tuyệt đối mà nói, còn xa không có hoa lệ cùng hiển hách như những Chưởng Khống Giả kỳ cựu khác.

Nhưng Trần Diêm La lại là một trong những đại lão Chưởng Khống Giả, danh tiếng lớn nhất.

Đó là bởi vì hắn ta đủ trẻ!

Nhưng cậu bé trước mắt.

Hắn cũng không khỏi trẻ tuổi quá đáng phải không?

Khẽ thở dài, lẳng lặng nhìn đối phương uống một ly sữa lắc hơn phân nửa, Trần Nặc mới không chút hoang mang mở miệng: "Hiện tại có thể trò chuyện một chút chính sự sao?”

"Được rồi." Cậu bé cười nói, "Ngươi muốn nói về chuyện gì?"

"Ngươi đã làm gì với những người xung quanh ta? Cũng không phải là tặng gói quà lớn miễn phí chứ?”

Cậu bé sửng sốt một chút, ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua Trần Nặc: "À?”

"Giúp đột phá, giúp thức tỉnh, thậm chí giúp tăng lên tu vi cảnh giới." Trần Nặc lắc đầu: "Ngươi cũng không phải là tới làm người tốt chứ.”

"Những thứ này…" Cậu bé suy nghĩ một chút, sau đó nở nụ cười: "Xem ra chính ngươi còn chưa hiểu sao?”

Trần Nặc dường như nắm được cái gì: "Bản thân ta?”

"Đúng vậy, chính ngươi cũng có thể dễ dàng làm được."

Dừng một chút, cậu bé thản nhiên nói: "Tương tác.”

Tương tác!

Hô hấp Trần Nặc dừng lại một chút.

Nhìn chằm chằm cậu bé quan sát thật lâu, sắc mặt Trần Nặc dần dần thay đổi!

"Tương tác ban đầu là một loại trao đổi năng lượng, có lợi cho cả hai bên.

Tất nhiên, đặc biệt là đối với ngươi, đối với ta.”

"Lợi ích là thế nào mà sinh ra?" Trần Nặc hỏi.

“Không, vấn đề này ngươi hỏi quá sớm.

Ngươi nên hỏi, làm thế nào mà mới bắt đầu đã có nhiều cá thể như vậy!”

Sắc mặt Trần Nặc chấn động!!

[/images/1/images/00001.jpg]

Chương 980

KHIẾM KHUYẾT

C ậu bé nhìn Trần Nặc một cái, tiện tay buông ly sữa lắc xuống, lại cầm lấy bánh đậu đỏ trên bàn.

"Sớm nhất a, chúng ta tự gọi mình là, ừm, tạm thời gọi là 'nhất'."

Cậu bé nói xong, tùy ý nhấc ngón tay lên hướng về cửa sổ cạnh bên, nhân viên trong cửa hàng bận rộn làm việc.

"Đây là một cá thể bình thường, nhưng bởi vì không có sức mạnh, bây giờ tạm thời là 'không'."

Hắn bẻ một miếng bánh đậu đỏ nhỏ.

"Sau đó, chúng ta tương tác với nó.

Sau khi tương tác hoàn tất…

Chúng ta đã cho nó năng lượng, nó có thuộc tính năng lượng của chúng ta, từ số không trở thành một.

Ngươi có hiểu cái này không?”

Trần Nặc gật gật đầu: "Có thể hiểu được.”

Cậu bé cũng gật đầu: "Sau đó, còn chính chúng ta thì sao?"

Sau khi tương tác hoàn tất, bản thân chúng ta không còn là 'một'!

Chúng ta, biến thành 'hai'. ”

Sắc mặt Trần Nặc biến đổi, hít sâu một hơi: "Sau đó thì sao?”

Cậu bé cười tủm tỉm nhìn Trần Nặc: "Chúng ta trở thành 'hai', tự nhiên là còn có thể tiến bước thành 'ba'. ”

"Ừm." Trần Nặc gật đầu.

"Nhưng mà, lúc này, chúng ta không thể tìm một người bình thường, tương tự như cô ấy để tiếp tục tương tác." Cậu bé chỉ vào nhân viên bán hàng: "Bởi vì, tại thời điểm này chúng ta đã trở thành 'hai', ngay cả khi tương tác, chỉ có thể tạo ra một cái 'hai'. ”

"Tạo thành một hai, sau đó chúng ta cũng là hai, sau đó lại tương tác, chúng tôi trở thành bốn."

Bốn không phải là tốt hơn so với ba sao?”

"Quả thật tốt hơn." Cậu bé gật đầu: "Thực sự, nó trông lớn hơn, tốt hơn …

Hai tương tác ra một hai, sau đó chính mình biến thành bốn.

Bốn lần tương tác ra một bốn, sau đó chính mình biến thành tám…

Thoạt nhìn, nhanh chóng trưởng thành…"

Trần Nặc đang muốn nói gì đó, ngữ khí của tiểu cậu bé lại bỗng nhiên trở nên kỳ quái.

“… Nguyên bản… Nó cũng cho là vậy.

Kết quả là, đã xảy ra chuyện gì.”

"Tại sao?"

"Từ hai, không thể nhảy qua trực tiếp đến bốn a!

Phải có ba! ”

Trong lòng Trần Nặc bành trướng, lại dùng giọng nói trầm thấp hỏi: "Xảy ra vấn đề gì?”

"Chúng ta hãy lấy tám làm ví dụ.

Khi chính chúng ta trở thành tám. Làm thế nào để biến a?

Chúng ta là một, tương tác một, chúng ta trở thành hai.

Chúng ta là hai, tương tác với hai, chúng ta trở thành bốn.

Chúng ta là bốn, tương tác với ba, chúng tôi trở thành tám.

Phải không?”

"Đúng."

"Vấn đề là ở đây. Chúng ta là tám! Nhưng chúng ta được tương tác và tạo ra … từ ba gã này một hai bốn…

Tổng cộng là bao nhiêu?”

"Một cộng hai cộng bốn, bảy." Trần Nặc nhanh chóng nói.

"Nhìn đi, có vấn đề, chúng ta là tám, nhưng chúng ta tạo ra gương phản chiếu lại biến thành bảy.

Bảy và tám không giống nhau…

Năng lượng không bảo toàn nha…"

Cậu bé thở dài, giọng điệu sâu kín.

"Vũ trụ này có quy tắc.

Vi phạm quy tắc, sẽ bị cắn trả…"

Vi phạm quy tắc, sẽ bị cắn trả…

Trần Nặc nhíu mày cẩn thận suy ngẫm những lời này.

Bây giờ là buổi chiều, ánh nắng chiều vào người. Dù sao thành Kim Lăng nằm ở phía nam sông Trường Giang, cho dù là thời tiết tháng mười, ánh mặt trời giữa trưa vẫn có thể mang đến cho người ta một tia ấm áp.

Nhưng Trần Nặc lại cảm thấy trong lòng sinh ra một tia sương mù cùng hàn khí!

"Cho nên… Có virus kia sao?” Trần Nặc thở dài.

Cậu bé không nói gì, nhưng lại cầm trà sữa uống một ngụm: "Thật ngọt, hương vị thật ngon."

Sau khi đặt cốc trà sữa xuống, cậu bé mỉm cười và nhìn Trần Nặc: "Ngươi có vẻ, nhận ra ta là ai?"

"Nếu không nhận ra, chỉ sợ ta chính là một kẻ ngốc."

Trong miệng Trần Nặc có chút cay đắng, nhìn cậu bé trước mặt: "Tuy nhiên… Ngươi từ một con nhện khổng lồ biến thành một cái bóng đen, cuối cùng lại biến thành bộ dáng như bây giờ… Ta vẫn còn khá ngạc nhiên.

Hạt giống tiên sinh.”

Cậu bé mỉm cười, "Tiên sinh sao? Ngươi thực sự chắc chắn ta không phải là con gái?”

“… Ách…"

"Được rồi, từ nhân cách hóa con người của các ngươi mà nói, ta kỳ thật không có sự khác biệt giới tính.

Bất quá thân thể mà ta lựa chọn nhiều năm qua mà nói… Thực sự chủ yếu là con đực.

Có thể ban đầu là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng sau khi quen với nó, lại trở thành một xu hướng lựa chọn trong tiềm thức.

Có lẽ, nhân cách của ta thực sự thiên hướng nam tính.”

Cậu bé nói xong, cười nhìn Trần Nặc.

Trần Nặc nhíu mày suy nghĩ vấn đề tương tác… Một, hai, bốn, tám …

Bỗng nhiên, hắn mở miệng thấp giọng nói: "thiếu một cái ‘một’!”

"A?"

"Thiếu một cái ‘một’ a." Trần Nặc thở dài.

Bảy tám không giống nhau, thiếu một cái ‘một’.

Cái này thiếu một cái "một", cho dù là dựa theo thuật toán trước đó tiếp tục tương tác, cũng vĩnh viễn đều là thiếu từng cái một!

“Cái ‘một’ này, ngay từ đầu đã thiếu đi!” Trần Nặc chậm rãi nói: "Lần tương tác đầu tiên, chúng ta tương tác với cá nhân đầu tiên, chúng ta từ một biến thành hai, mà cá nhân tương tác là một!

Ở vòng đầu tiên, đã gieo rắc tai họa ngầm, thiếu một cái ‘một’!

Cho nên phía sau cho dù là vô số vòng tương tác, vô hạn tiếp tục, cũng đều là thiếu một cái ‘một’!”

Nói tới đây, Trần Nặc bỗng nhiên hiểu rõ cái gì đó:

"Cho nên, chính là thiếu một cái ‘một’!

Vĩnh viễn đều thiếu, mà không thể bổ sung cái 'một' kia! ”

Nói xong, Trần Nặc ngẩng đầu nhìn cậu bé ở trước mặt —— Hạt Giống.

"Cho nên, vấn đề lúc trước quấy nhiễu mẫu thể, cũng mang đến cho mẫu thể vấn đề tai họa diệt đỉnh.

Cũng biến thành vấn đề của ngươi, phải không?

Một hạt giống với tham vọng, một người muốn nảy mầm, từ hạt giống phát triển thành một mẫu thể mới …

Nếu như không thể phá vỡ vấn đề này, như vậy cho dù tương lai ngươi làm được việc ngươi muốn làm, ví dụ như thôn phệ mẫu thể, thay thế mẫu thể…

Tuy nhiên, ngươi cũng sẽ phải đối mặt với những vấn đề mà ngươi phải đối mặt, giống như người mẹ của ngươi đã làm trước đây.

Ngươi không thể thay đổi sơ hở trong quy tắc này, như vậy quy tắc cắn trả khiến cho mẫu thể lúc trước bị diệt, cũng sẽ đồng dạng rơi vào trên người ngươi!”

"Ngươi rốt cục hiểu."

Hạt giống thở dài.

[/images/1/images/00001.jpg]

Chương 981

TRẢI NGHIỆM NHỮNG THỨ VỐN KHÔNG CÓ

L úc này, nhân viên cửa hàng bên trong lại đi ra, ôm một cái đĩa lớn, đặt ở trên bàn.

Tất cả các loại hương vị kem, bánh quy, cola, bánh quế …

"Mời hai vị dùng món."

Trần Nặc gật gật đầu, lấy ví ra trả tiền: "Không cần thối.”

Nhân viên cửa hàng vui vẻ nhìn Trần Nặc một cái, sau đó cười tủm tỉm rời đi.

Hôm nay một mình mình bán hàng, thu nhập gần một trăm, kiếm máu!

Khách như vậy nên đến nhiều hơn một chút!

Trần Nặc nhìn Hạt Giống trước mặt, Hạt Giống lại không nói gì nữa, mà là chuyên tâm đối phó với một đống đồ ngọt trước mặt.

Nhìn bộ dáng vui vẻ ăn uống của Hạt Giống, Trần Nặc nhịn không được nhíu mày.

"Vậy ngươi đến tìm ta làm gì?" Trần Nặc lắc đầu: "Cừu hận giữa chúng ta cũng không nhỏ…Dù sao thì, ở Brazil … Ta đã hợp tác với những người khác để tiêu diệt ngươi.

Được rồi, hiện tại xem ra trận chiến đó chúng ta kỳ thật mới là bên thất bại.

Ngươi đến tìm ta… Là muốn báo thù sao? ”

Trần Nặc nhẹ nhàng cười.

Rất hiển nhiên, hắn cũng cảm thấy Hạt Giống không giống như tới tìm mình báo thù.

"Chính là đến thăm ngươi.

Đúng vậy, ta cũng không biết đó là ngươi trước khi ta đến.

Bất quá nhìn thấy là ngươi, coi như là người quen, cũng không tệ.”

Hạt Giống đưa một ngụm kem lớn vào miệng, mím môi, vẻ mặt sung sướng, thưởng thức hương vị ngọt ngào của kem…

Trần Nặc vẫn đang suy nghĩ.

"Nếu như, lúc mới bắt đầu, lần đầu tiên mẫu thể tương tác, tạo ra thêm một cái thì sao? Ví dụ như…"

Hắn nhìn vào bánh đậu đỏ trên bàn, sau đó cầm nó lên và xé một mảnh nhỏ.

"Không được a."

Hạt Giống lắc đầu: "Tương tác đầu tiên, tạo ra một, mẫu thể đã trở thành hai. Không thể tạo ra 'một' nữa.”

Nói xong, hạt giống lắc đầu, cười nói: "loại tính toán và lý luận đơn giản này không cần phải suy nghĩ.

Ngươi nghĩ mẫu thể là kẻ ngốc sao? Khi đối mặt với quy tắc cắn trả, nó khẳng định đã trải qua suy nghĩ dài dằng dặc, kết quả đều không thể giải quyết vấn đề.

Đây là một lỗ hổng trong quy tắc tiến hóa của mẫu thể… Muốn bù đắp nói nghe dễ dàng.”

"Vậy ngươi…"

"Tất nhiên ta cũng muốn giải quyết vấn đề này. Dù sao thì, theo những gì mà ngươi nói, ta là một hạt giống có tham vọng.

Nhưng vấn đề là, bây giờ ta thậm chí không có cơ thể mẫu thể để thay thế, vấn đề này vẫn còn rất xa.

Không chừng ta thất bại trong quá trình thay thế mẫu thể, như vậy vấn đề này cũng không cần phải suy nghĩ nữa.

Giống như, ta vừa mua vé số, vẫn chưa thắng giải thưởng, nhưng hiện tại đã bắt đầu lo lắng về việc làm thế nào để chi tiêu tiền thưởng, kỳ thực chính là tính toán trước.”

Trần Nặc hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Hạt Giống chậm rãi nói: "Ta là con người!”

Hạt Giống mỉm cười.

"Ý của ngươi là, ngươi cùng những người lúc trước ở Brazil cùng nhau cố gắng tiêu diệt ta có cùng một lý niệm sao?

Ngươi sẽ cố gắng ngăn chặn mẫu thể trùng sinh, bảo vệ hành tinh của các ngươi, và bảo vệ nền văn minh của các ngươi sao?”

"Dựa trên lập trường này chúng ta tự nhiên là kẻ thù." Trần Nặc lắc đầu.

Hạt Giống cau mày, buông cái thìa đang đào kem trong tay.

"Nhân loại!" Hạt Giống nhìn Trần Nặc, chính diện nói: "Ngươi có biết hay không, thực lực của ta và ngươi chênh lệch rất lớn. Ta hoàn toàn có khả năng giết ngươi ngay bây giờ.”

"Ta tin tưởng." Trần Nặc gật đầu.

Điểm này Trần Nặc cũng không hoài nghi.

Ở Brazil, cả ba đại lão Chưởng Khổng Giả cùng đối kháng Hạt Giống, cuối cùng chỉ là rơi vào một kết cục tàn thắng.

Giờ này khắc này, ở chỗ này, cũng chỉ có một mình mình —— huống chi mình cũng đã suy giảm thực lực, hiện tại ngay cả cảnh giới Chưởng Khống Giả cũng không có.

Cho dù là Hạt Giống này không biết dùng thủ đoạn gì để sống lại, thế nhưng thực lực của đối phương chưa chắc cũng cường đại như trận chiến ở Brazil.

Nhưng xác suất lớn, cũng không phải một mình mình có thể chống lại.

"Kỳ thật, gần đây ta đặc biệt cảm thấy hứng thú một chuyện, chính là nhân loại các ngươi. Cảm xúc.”

"Cảm xúc?" Trần Nặc suy nghĩ một chút, cười nói: "Chẳng lẽ các ngươi không có cảm xúc sao?”

"Tất nhiên ta có cảm xúc. Nhưng… Sinh mệnh tinh thần thể thuần túy, sẽ không có loại vật cảm xúc này.” Hạt Giống lắc đầu thở dài: "Nếu ta muốn thay thế mẫu thể, cho nên ta vẫn luôn suy tính trạng thái của mẫu thể, sự tồn tại của mẫu thể, cụ thể là những gì.”

"Mẫu thể không có cảm xúc? Tuy rằng không có thân thể, nhưng tinh thần thể ý thức, cũng sẽ có hỉ nộ ái ố… Phải không? ”

Hạt giống suy nghĩ một chút, cười nói: "Ngươi xác định sao?”

Nói xong, ánh mắt hắn nhìn đại lượng đồ ngọt trước mặt.

"Chúng ta trước tiên không nói hỉ nộ ái ố phức tạp như vậy.

Chúng ta chia cảm xúc tổng thể thành hai loại.

Cảm xúc tích cực, cảm xúc tiêu cực.

Đơn giản thô bạo một chút, chính là… Hạnh phúc cùng thống khổ. ”

Trần nặc gật đầu: "Ừ.”

"Con người các ngươi có một môn học gọi là triết học.

Ta đã đọc hai câu rất triết học:

Tất cả niềm vui của con người đến từ mong muốn được đáp ứng.

Tất cả nỗi đau của con người đến từ mong muốn không được đáp ứng.

Người bình thường vì không thể ăn những gì họ muốn ăn, không có được sự giàu có mong muốn, cho nên thống khổ.

Cao cấp hơn một chút, bởi vì trên con đường học tập và sự nghiệp có chướng ngại, nên thống khổ.

Nếu không hài lòng, họ sẽ thống khổ.

Có được, sẽ hạnh phúc.

Nhưng bản chất là như nhau.

Phải không? ”

Trần Nặc suy nghĩ một chút, cười nói: "Ta đã từng nghe qua những lời tương tự, ý tứ không sai biệt lắm.”

"Tựa như những bản ballad mà ngươi vừa nói…

Không ngủ được cô gái, nên buồn.

Đây là những cảm xúc tiêu cực bởi vì ham muốn không được đáp ứng.

Nhưng ham muốn là gì? Sự hài lòng là gì?”

Trần Nặc sửng sốt một chút.

"Giống như niềm vui. Ta ăn rất nhiều thứ ngọt ngào, ta sẽ cảm thấy hạnh phúc.

Đừng nhìn ta như thế, ta đã dành một buổi chiều tại thư viện quốc gia Argentina và đọc rất nhiều sách.

Một số kiến thức cơ bản về con người của ngươi ta cũng đã xem rất nhiều.

Cơ thể con người khi ăn đồ ngọt có thể kích hoạt não sản xuất ra một loại hormone nội tiết được gọi là Dopamine.

Dopamine khiến cho đại não hung phấn và sau đó tạo ra cảm giác hạnh phúc.

Ngươi nhìn?

Cảm xúc hạnh phúc này thực sự đến từ cơ thể. Đó là hormone, nội tiết, dopamine!

Nhưng tinh thần thể thuần túy thì sao?

Tinh thần thuần túy, không có cơ thể, không có hệ thần kinh, không có hệ thống nội tiết.

Kích thích tố không được sản xuất, không có nội tiết, và không có dopamine.

Vậy thì, …

Nó lấy đâu ra 'hạnh phúc'??

Không thể tạo ra từ hư không. ”

Nói xong, Hạt Giống chậm rãi nói: "Ta đang cố gắng trải nghiệm cùng cảm thụ, tất cả mọi thứ… Những thứ mà mẫu thể không có! Mặc dù ta tạm thời không nghĩ rằng làm như vậy có ích lợi gì.

Nhưng ta cảm thấy nó có thể hữu ích.

Ai biết được?

Sự sụp đổ của mẫu thể, bởi vì nó khuyết thiếu một cái 'một'.

Cái này rốt cuộc là cái gì, mẫu thể không rõ ràng.

Ta cũng không rõ.

Nhưng ta cảm thấy nếu ta đã không biết được, vậy thì ta sẽ từ những điểm khuyết thiếu của mẫu thể, tìm kiếm bên trong những điểm khuyết thiếu đó.

Cho dù là thất bại, vẫn chậm rãi tìm, tìm từng điểm một, có lẽ có một ngày ta có thể tìm được.”

Nói xong, cậu bé chỉ vào mũi mình: "Cho nên, ta mới có thể sử dụng một thân thể như vậy để đi lại, để cảm thụ, để trải nghiệm.

Nếu không, ta hoàn toàn không cần một cái xác.”

[/images/1/images/00001.jpg]

Chương 982

SẼ CHẾT

H oàn toàn không cần… Một…cái…xác…

Trần Nặc cẩn thận suy ngẫm những lời này, bỗng nhiên sắc mặt biến đổi!!

Hắn ngạc nhiên nhìn cậu bé trước mặt mình: "Ý ngươi là…"

Cậu bé nhìn Trần Nặc, chậm rãi gật cằm.

"Về mặt thuộc tính, về bản chất, cũng như về phương thức năng lực, cũng như hình thức tồn tại của sinh mệnh… Tất cả các khía cạnh ngươi có thể nghĩ đến và không thể nghĩ đến …

Tuy rằng ở mức năng lượng, ta so với mẫu thể, còn rất nhỏ yếu.

Nhưng… Về bản chất, bây giờ ta đã phát triển thành một …

Mẫu thể!”

Hạt giống, không, phải nói là một mẫu thể mới yếu ớt, giờ này khắc này, nó cứ như vậy nhìn Trần Nặc, trên khuôn mặt trẻ con nhân loại kia, mang theo một tia ý cười nhợt nhạt!

Ngón tay Trần Nặc đặt trên bàn chậm rãi siết chặt, nắm chặt thành nắm đấm!

"Khi ta ở Brazil …"

"Lúc ở Brazil, ta có thể giết chết ba người các ngươi, còn có tất cả các ngươi." Cậu bé lắc đầu: "Nhưng sau một thời gian dài ngủ say, ta đã hiểu được lỗ hổng cắn trả trong quy tắc đó."

Vậy nên, ta đã thay đổi chủ ý.

Ta đúng là thần sáng lập văn minh các ngươi… Ta nhóm lên ngọn lửa này, sau đó các ngươi hưởng thụ năng lượng mẫu thể phóng thích ra, chiếm được tiến hóa…

Nhưng ta làm điều này, cũng không có gì khác với mẫu thể.

Ta là vì thu hoạch.”

Mẫu thể nhìn nắm đấm siết chặt của Trần Nặc, lắc đầu nói: "Còn không đến lúc đó, còn không đến lúc đó, nhân loại.

Sau khi ta thức dậy và nhìn thấy ngươi, kỳ thực, ta đã nghĩ về vấn đề thu hoạch.

Nhưng… Một khi thu hoạch bây giờ, ta sẽ nhanh chóng thay đổi từ 'một' thành 'hai', sau đó trở thành 'bốn', và sau đó tiếp tục tương tác tiến hóa.

Và rồi… Tôi sẽ đi theo con đường của mẫu thể trước đây.

Ta cũng sẽ giống như mẫu thể trước kia, vĩnh viễn vứt bỏ một cái 'một'.

Vứt bỏ cái 'một' có khả năng khiến ta bị quy tắc cắn trả.

Vậy nên, ta sẽ không bắt đầu tiến hóa cho đến khi ta giải quyết những vấn đề này.”

Biểu tình của Trần Nặc sợ hãi: "Nhưng ngươi đã tương tác với người bên cạnh ta…"

"Không không không không, ta cũng không có tương tác." Cậu bé lắc đầu: "Ta chỉ kích phát một chút tiềm năng của những người này. Không phải tương tác.

Tương tác cũng sẽ không mang lại tác dụng nhỏ như vậy.

Hơn nữa, kích phát năng lượng của ta đối với bọn họ, cũng mang đến cho ngươi chỗ tốt.

Coi như là, ta tặng cho ngươi một món quà đi.”

"Quà tặng cho ta?" Trần Nặc nhíu mày: "Tại sao lại tặng quà cho ta? Ta có ích lợi gì với ngươi?”

"Ngươi… Được mẫu thể lựa chọn a…

Mà bây giờ, cũng được ta lựa chọn a.”

Trần Nặc đột nhiên nhớ tới, trong thế giới ký ức lúc trước mình tiến vào Nam Cực, hình ảnh cuối cùng!

Được chọn!!

Trong ký ức chuyến đi Nam Cực kiếp trước, Hạt Giống cũng đã nói với mình một câu như vậy.

Được… chọn…

Mẫu thể nói đến đây, những đồ ngọt trên bàn đã bị hắn ăn sạch toàn bộ như gió cuốn tàn vân.

Hắn đứng dậy, vỗ về vụn bánh quy trên cơ thể, nhặt nửa gói bánh quy còn lại, cười nói: "Cảm ơn đã chiêu đãi."

Tuy nhiên, bữa ăn ngon này ta cũng đã trả tiền cho nó.

Ta đã nói với ngươi rất nhiều tin tức, đủ cho ngươi để tiêu hóa trong một thời gian.

Đúng rồi, lời khuyên cuối cùng.

Ừm, là lời khuyên thiện chí…"

Cậu bé nhìn Trần Nặc, chậm rãi nói: "Đừng để thực lực của ngươi tăng trưởng quá nhanh nha…

Sẽ…

Chết đi. ”

Nói xong, thân ảnh của cậu bé trước mắt bỗng nhiên biến mất!

Trên trán Trần Nặc, mồ hôi lạnh từng chút từng chút tiết ra, chậm rãi lăn xuống!

Thực lực tăng trưởng quá nhanh…

Sẽ chết…

Trần Nặc hít sâu một hơi.

Kiếp trước…

Chính là khi thực lực của mình tăng trưởng tới cảnh giới đỉnh phong của Chưởng Khống Giả, bỗng nhiên liền… Trong đầu xuất hiện đủ loại khối u… Và rồi…

"Sẽ chết?"

"Cạn chén!!"

Một bàn tay, nâng một ly rượu vang.

Trong một quán bar nổi tiếng ở trung tâm thành phố Kim Lăng.

Ánh sáng mờ, âm thanh nhạc rock Âu Mỹ.

Trần Nặc ngồi ở quầy bar, bưng lên một chén rượu có độ mạnh rất cao, nuốt một ngụm.

Lẩm bẩm một tiếng, rượu nóng hổi theo thực quản tiến vào dạ dày, cảm giác kích thích sinh lý kia, làm cho Trần Nặc nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm.

Hắn ngồi ở quầy bar, bên cạnh còn có mấy nam nữ trẻ tuổi cười ha ha đang nói chuyện.

Phía sau quầy bar, một nhân viên pha chế đang cầm giẻ lau nhẹ nhàng lau ly rượu, thấy ly trước mặt Trần Nặc trống rỗng, dùng ánh mắt ý bảo một chút, nhận được cái gật đầu của Trần Nặc, cầm lấy chai rượu thêm cho hắn một ly.

Mấy nam nữ trẻ tuổi bên cạnh Trần Nặc kỳ thật lúc trước cũng không biết…

Đều là đêm trước đi vào quán bar này, ngồi ở quầy bar, sau đí mới quen biết những khách rượu khác.

Những người này hiển nhiên đều là khách cũ, đều biết nhau.

"Này, tiểu soái ca, lại thêm một ly nữa a!"

Một cô gái ngồi bên cạnh Trần Nặc dùng tay khoác lên vai hắn.

Trần Nặc quay đầu nhìn đối phương một cái.

Cô gái này rất trẻ, nhưng trang điểm trên khuôn mặt diễm lệ, hiển nhiên đã uống không ít, ánh mắt mông lung của người đã say.

Đã là thời tiết tháng 10, cô gái lại mặc một chiếc váy ngắn - chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn ra giá cả đắt tiền: Lưới của Burberry.

"Thế nào, là không uống nổi sao?" Cô gái híp mắt, trong con ngươi mang theo một tia cố ý làm ra mùi khiêu khích.

Trần Nặc hé miệng cười, bưng chén rượu lên đáp trả cô một chút, uống sạch một ngụm.

“A!”

Cô gái vui vẻ cười to một tiếng, cũng cạn một chén —— chỉ là bàn tay đặt trên vai Trần Nặc cũng không dời đi.

Uh… Mình đây là bị người ta bắt chuyện sao?

Trong lòng Trần Nặc cười khổ một chút.

Rượu sao… Chắc chắn phải uống.

Coi như là chúc mừng đi.

Chúc mừng mình đã gặp được BOSS mạnh nhất thế giới này, hơn nữa còn còn thoát hiểm dưới tay đối phương?

Đúng vậy, chính là ý này không sai lắm.

Còn Hạt Giống… Không đúng, phải nói là mẫu thể mới sinh, trước khi đi còn nói với mình câu kia.

Sẽ chết…

Dù sao cũng không phải hiện tại chết.

Muốn chết cũng không phải hôm nay chết.

Suy nghĩ của Trần Nặc đến nơi này, lần thứ hai đè nén cảm giác nặng trịch trong lòng.

"Lại rót đầy cho ta." Trần Nặc mỉm cười với người pha chế sau quầy.

[/images/1/images/00001.jpg]

Chương 983

TÌM NGƯỜI

T rần Nặc là loại khách nhân lần đầu tiên tới, ngồi ở trước quầy bar, hơn nữa gương mặt anh tuấn của hắn, rất nhanh liền hấp dẫn người khác.

Nhất là cô gái say rượu bên cạnh lúc này.

Sau khi uống hai ly, cô gái dường như có chút khô nóng, cởi áo khoác nhỏ trên người, lộ ra một chiếc áo màu đen bên trong.

Dưới ánh mắt của Trần Nặc, phảng phất như cố ý, lại ưỡn ngực.

Đáng tiếc…

Hơi gầy một chút.

Trần Nặc chỉ liếc mắt một cái liền dời ánh mắt ra.

"Tiểu soái ca, xưng hô như thế nào a?"

"Lần đầu tiên ngươi tới đây chơi sao? Ta cũng chưa từng gặp qua ngươi trước đây.”

"Ngươi bao nhiêu tuổi? Ngươi không còn đi học, phải không?”

"Ngươi…"

Cô gái bên cạnh lải nhải hỏi. Hai ba đồng bạn khác ngồi chung quanh, thì xì xào bàn tán, đã hướng Trần Nặc ném ánh mắt khó chịu.

"Không liên quan gì đến ngươi." Trần Nặc nhàn nhạt nhìn cô một cái.

"…" Cô gái trừng mắt, nâng ly lên uống hết, sau đó vỗ cốc một cái: "Rót đầy cho ta!”

Trần Nặc mặt không đổi sắc, mà ánh mắt cô gái này hiển nhiên đã có chút thẳng tắp, sau đó chậm rãi nằm sấp trên bàn, tựa hồ rốt cục say.

Bàn tay đặt trên vai, đã không kiêng nể gì vòng qua cổ Trần Nặc, thân thể cũng nghiêng lại, giống như muốn ôm Trần Nặc.

Trần Nặc nhíu mày, bất động thanh sắc, nghiêng người tránh ra một chút.

Lúc này, hai ba thanh niên ngồi bên cạnh, nháy mắt với nhau, một trong số đó cố ý ho khan một tiếng, nhíu mày dựa vào một chút, đem cánh tay cô gái nắm lấy dời đi, sau đó vỗ vỗ lưng cô: "Được rồi, ngươi uống ít một chút. ”

Quay đầu nhìn Trần Nặc, tùy tiện nói: "Xin lỗi, bạn ta uống quá nhiều.”

"Không có việc gì."

"Ngươi đừng nghĩ nhiều…" người này nhíu mày, suy nghĩ một chút, trong giọng nói mang theo một tia cảnh cáo: "Cô ấy là bạn của chúng ta, ngươi không cần có ý nghĩ không nên có a.”

Trần Nặc cười cười, nhìn người thanh niên đứng trước mặt, lắc đầu nói: "Không liên quan gì đến ta.”

Người thanh niên này nói xong, liền đưa tay kéo cô gái, xem ra là muốn đưa cô đi.

Rõ ràng, cô gái say rượu quen biết với chàng trai trẻ này và một vài người bên cạnh.

Nhưng về phần có quen hay không, quan hệ có phải rất thân mật hay không, vậy thì không biết…

Hơn phân nửa cũng chỉ là mặt quen trong quán bar mà thôi.

Nhưng rốt cuộc như thế nào… Trần Nặc lười quản.

Nói một câu rất thẳng thắn, cô nương trẻ tuổi, dám một mình ở loại địa phương như quán bar đêm này mặc kệ bản thân uống say rượu.

Nếu như không cẩn thận bị người nhặt xác…

Không có gì đáng đồng cảm.

Vốn là đi ra tìm phóng túng, nếu như chịu thiệt thòi, cũng là tự mình tìm.

Trần Nặc không đồng ý với cách tiếp cận này, nhưng sẽ không thông cảm.

Trong câu, người tự mình làm những điều ngu ngốc, tự bản thân trả giá, là công bằng lớn nhất trên thế giới.

Một cô gái thích ngâm mình trong câu lạc bộ đêm, uống đến say mèm, đó là tự do của ngươi.

Nhưng nếu bởi vì ngươi tự mình ngâm mình ở quán đêm còn uống đến say xỉn, kết quả bị người ta chiếm tiện nghi gì đó… Loại chuyện này, người khác nghĩ như thế nào không biết, dù sao Trần Nặc cũng sẽ không đối với loại người này có nửa điểm đồng tình.

Người đàn ông cúi đầu nói gì đó bên tai cô gái, nhưng cô gái lắc đầu: "Ngươi đi! Để ta yên!”

Nói xong, còn hất tay người này ra.

Lại thuận tay đưa tay, một lần nữa bắt lấy quần áo Trần Nặc, thân thể liền nghiêng về phía Trần Nặc.

Trên mặt người này nhất thời có chút xấu hổ, cứng đờ phảng phất có chút không xuống đài được.

Lúc này, cửa quán bar bị đẩy ra, một nam một nữ trẻ tuổi nhanh chóng đi vào, mục tiêu rất rõ ràng, đi thẳng về phía quầy bar.

Một trong những cô gái trẻ bước vào mở miệng hét lên:

"Lâm…"

Một chữ mới ra khỏi miệng, bỗng nhiên thấy rõ mặt Trần Nặc, đột nhiên sửng sốt, theo bản năng ngậm miệng lại.

Chàng trai đi theo phía sau cô không kiên nhẫn hét lo: "Tìm được chưa… Mẹ kiếp!”

Câu cuối cùng mẹ kiếp này, hiển nhiên cũng là thấy rõ Trần Nặc xuất hiện ở sau.

Trần Nặc thấy rõ hai người này, nhất là chàng trai phía sau, bỗng nhiên nở nụ cười.

"Chu Khải?"

Trần Nặc cười tủm tỉm xoay người lại.

"Trần…Trần lão đại. " Cơ thể Chu Khải run rẩy.

Nửa học kỳ ở bộ quốc tế này, mình bị vị Trần lão đại này thu thập kiểu, thậm chí ngay cả khi về nhà cáo trạng cũng vô dụng, cha mình đi học hỏi thăm một phen, còn về nhà cảnh cáo mình phải cùng đối phương tạo mối quan hệ tốt.

Hơn nữa còn đọc thuộc lòng từ điển Anh-Hán, hiện giờ Chu Khải vừa nhìn thấy Trần Nặc, liền nhịn không được hai chân nhũn ra. Tất cả đều sắp thành phản xạ có điều kiện.

Cô gái đi cùng Chu Khải cũng thuộc bộ phận quốc tế của trường trung học số 8, chỉ là khác lớp nhau, cho nên không nhớ tên Trần Nặc mà thôi.

Ngày thường hắn cũng rất ít đi học, học sinh bộ phận quốc tế cũng không dễ nhận ra.

Trần Nặc nhìn hai bạn học cùng trường này… Hai người đều mặc thường phục không mặc đồng phục học sinh, hơn nữa hiển nhiên đều cố ý tỏ vẻ thành thục một chút, nhất là cô gái kia, còn trang điểm, trên tai còn đeo khuyên tai các loại. Trên cổ tay còn có một cái vòng tay lấp lánh.

Hơn nữa, trên người hai người rõ ràng còn có mùi rượu.

Trần Nặc cười cười, ánh mắt không nhìn nữ sinh này, mà nhìn chằm chằm Chu Khải: "Tới tìm người?”

"Ách… Vâng." Chu Khải nhìn Trần Nặc, nhìn cô gái quầy bar nằm nghiêng bên cạnh hắn ta: "Trần lão đại. Hai người, biết nhau không?”

"Không biết." Trần Nặc nói xong, chậm rãi dời người ra, cô gái này kỳ thật nằm sấp trên quầy bar, cũng không thật sự tựa vào người Trần Nặc.

“… Uh. ”

Chu Khải vừa định nói gì đó, lại phát hiện tay cô gái còn nắm lấy quần áo Trần Nặc.

Không quen biết sao?

Quỷ lừa đảo!

Ngươi đoán lão tử có tin hay không?

Trong lòng nhất thời có thêm một chút ý niệm.

Trần Nặc này… Trong trường học có một Tôn Khả Khả, ở bộ phận quốc tế còn có cô nàng Nhật Bản chuyển trường kia.

Chạy đến quán bar, cư nhiên còn có một người khác?

[/images/1/images/00001.jpg]

Chương 984

CHƯƠNG 984

"T hật sự không quyen biết." Trần Nặc nhíu mày, nhẹ nhàng cởi tay cô gái say rượu đang nắm lấy quần áo của mình ra, lắc đầu nói: "Một mình ta tới đây, người này uống say.”

Nói xong, nâng cằm lên: "Bạn của các ngươi sao?”

"Ách, đúng." Chu Khải nắm lấy đầu: "Ta và…" chỉ vào cô gái bộ phận quốc tế trường Số 8 cùng đến: "Ta và cô ấy còn có mấy người bạn đang nhảy, Lâm Lâm nhắn tin cho chúng ta, nói cô ấy tìm người uống rượu. Lúc trước có gọi cho cô ấy, nghe giọng nói của cô ấy không đúng lắm, vậy nên chúng ta mới đến xem.”

Lâm Lâm có lẽ là tên của cô gái say rượu.

Trần Nặc suy nghĩ một chút, chuyện không liên quan đến mình, cũng lười hỏi nhiều, liền đứng dậy, gật đầu với Chu Khải: "Hai người cứ làm chuyện của mình, ta đi toilet.”

Đi vào nhà vệ sinh một chuyến, còn rửa mặt ở bể nước trước cửa.

Đáng tiếc, tâm tình hôm nay quả thật có chút thăng trầm, muốn dùng rượu làm cho mình thoải mái một chút, giảm bớt áp lực trong lòng một chút.

Nhưng Trần Nặc bây giờ, rượu đã rất khó khiến hắn tê liệt.

Cười khổ một chút, nhìn mình trong gương.

"Sẽ chết sao? Ha ha…"

Nhe răng nhìn mình trong gương, Trần Nặc xoay người rời đi.

Lúc trở lại đại sảnh quán bar, xa xa đã nhìn thấy quầy bar nổi lên tranh chấp.

"Ngươi dựa vào cái gì không để cho chúng ta dẫn nàng đi a! Con mẹ nó ngươi là ai!!”

Vừa nghe đã biết giọng nói của Chu Khải.

Quả nhiên, Chu Khải ngẩng đầu, vẻ mặt khó chịu, trừng mắt nhìn ba thanh niên bên cạnh cô gái say rượu.

Hai bên lại cãi nhau hai câu, tính tình Chu Khải nổi nóng —— người này vốn là ăn chơi trác táng, chẳng qua bị Trần Nặc thu thập phục tùng, mới ở trước mặt Trần Nặc một bộ dáng tiểu cừu mà thôi.

Chu Khải mắng một câu gì đó, đi lên hung hăng đẩy người thanh niên trước mặt kia.

Kết quả là mất mặt.

Một phen đẩy qua, đối phương đã sớm có chuẩn bị, thuận thế bắt lấy hai tay hắn dùng sức, Chu Khải lảo đảo ngã ra ngoài, may mắn đỡ cái bàn bên cạnh mới đứng vững.

Đang muốn nhảy dựng lên, hai người kia cười hì hì lại đây, miệng nói: "Đừng động thủ đừng động thủ nha… Ai nha đừng động thủ…"

Trong tay lại kéo sang một bên, đặt Chu Khải lên bàn.

“Các ngươi làm gì!”

Nữ sinh bộ phận quốc tế trợn mắt quát.

“Không làm gì cả!” Người thanh niên kia có chút chột dạ nhìn chung quanh, nhưng không ai nhìn đến đây, trong quán bar ồn ào ầm ĩ, cũng không ai để ý đến loại chuyện nhàn rỗi này, ngay cả nhân viên phục vụ sau quầy bar cũng rất giảo hoạt cố ý bỏ đi.

"Cô ấy là bạn của chúng ta, lại uống quá nhiều, chúng ta cũng không thể tùy tiện để cho cô ấy bị người ta mang đi." Người thanh niên cười khẩy.

Nữ sinh bộ phận quốc tế tức giận nói: "Ta mới bạn của cô ấy!”

"Cái này ai biết được." nNgười thanh niên tiếp tục chơi xấu: "Cô ấy uống quá nhiều cũng không thể nói chuyện. Nếu bị kẻ xấu bắt đi, xảy ra chuyện gì thì phải làm sao bây giờ.”

“Ta thấy các ngươi mới là người xấu!” Nữ sinh bộ phận quốc tế tức giận nói: "Ta là bạn của cô ấy!”

"Chúng ta cũng là bạn của của cô ấy."

"Vậy các ngươi có biết tên cô ấy là gì không? Nhà sống ở đâu! Đi học ở đâu! Cha mẹ cô ấy là ai, các ngươi biết không!”

"Vậy ngươi biết không?" Người trẻ tuổi không kiêng nể gì cười —— kỳ thật cũng không phải thật sự to gan đến mức này, phỏng chừng cũng là uống quá nhiều, đầu óc nóng lên, hơn nữa chuyện tốt của mình bị người phá hư, có chút không xuống đài, không cam lòng buông tay.

“Ta đương nhiên biết!” Nữ sinh bộ phận quốc tế hiển nhiên không có đầu óc —— có lẽ bình thường không ngu xuẩn như vậy, nhưng giờ phút này bị đối phương chọc giận, chỉ số thông minh thẳng tắp giảm xuống: "Cô ấy gọi…"

Một bàn tay đặt trên vai cô.

"A?" Nữ sinh bộ phận quốc tế quay lại.

Trần Nặc nhìn cô, lắc đầu nói: "Đừng nói nữa.”

Nói xong, ngón tay chỉ vào cô gái say rượu nằm bất động trên quầy bar: "Dẫn cô ấy đi thôi.”

“Được thôi!”

Nữ sinh bộ phận quốc tế biết "hung danh" của Trần Nặc ở trường.

Giờ phút này có vị hung thần trong bộ quốc tế mà ai cũng sợ hãi đứng ở phía sau, không hiểu sao lại có thêm ba phần can đảm, đưa tay kéo cô gái say rượu trên bàn.

"Ai!" Người thanh niên không dám, đưa tay ra muốn ngăn cản.

Trần Nặc trực tiếp đi tới, một đầu bả vai đụng văng cánh tay hắn, người này lui về phía sau hai bước, nhếch miệng giật một cái.

Trần Nặc đi qua kéo Chu Khải bị đặt trên bàn lên, tiện tay đẩy đồng bọn của hai thanh niên ra.

Hai người không làm nữa, cầm lấy chai rượu trên bàn.

“Trần lão đại!” Chu Khải trừng mắt, cũng cầm lấy một chai rượu.

Trần Nặc nhìn ba người trẻ tuổi đối diện, cười cười: "Nếu không đi ra ngoài rồi giải quyết. Ở đây làm hỏng đồ cũng làm khó cho ông chủ.”

"Ta nói các ngươi, đừng gây chuyện a, có mâu thuẫn đi ra ngoài nói."

Nhân viên ở sau quầy bar xuất hiện đúng lúc, trừng mắt quát một tiếng.

Ba người trẻ tuổi sửng sốt một chút, nhìn nhau một cái.

Trần Nặc lại không phản ứng, xoay người liền kéo cô gái say rượu trên bàn lên, sau đó gọi Chu Khải cùng nữ sinh quốc tế kia qua, để hai người đỡ cô gái say rượu rời đi.

"Nói sao nhỉ?" Trần Nặc đi ở cuối cùng, quay đầu nhìn ba người một cái: "Không có việc gì chúng ta đi a.”

“Đi ra ngoài giải quyết!”

Ba người trẻ tuổi phỏng chừng cũng là kiểu nóng nảy, ngày thường ở quán bar lăn lộn, cũng là dám trêu chọc thị phi. Cô gái say rượu này thường ngày ở trong quán bar chơi, coi như là quen biết, gật đầu, cũng uống qua hai chén rượu.

Đêm nay chỉ muốn nhân cơ hội nhặt xác.

Giờ phút này rượu trên đầu, dục vọng nào đó lên não, hơn nữa mặt mũi cũng không ném xuống được, giờ phút này liền mất đi lý trí.

"Ra ngoài đi! Mẹ kiếp, con vịt đến tay còn có thể bay được sao? Mẹ kiếp!”

Người thanh niên cầm đầu làm ra bộ dạng hung ác, dẫn đầu đuổi theo Trần Nặc ra ngoài.

[/images/1/images/00001.jpg]

Chương 985

GIẢ VỜ

V ài phút sau.

Trong con hẻm bên cạnh cổng quán bar.

Chu Khải ra sức nhấc chân đạp mạnh lên thân của ba người trên mặt đất.

Ba người đã nằm ở đó, cũng không biết phản kháng, hai tay ôm đầu, thân thể chỉ có thể không ngừng co giật.

Chu Khải hưng phấn đến đỏ mặt, sau khi hét lớn giẫm bảy tám cước, đã mệt đến thở hồng hộc.

Trần Nặc ở bên cạnh đã hút xong một điếu thuốc, quay đầu nhìn thoáng qua, lắc đầu nói: "Tố chất thân thể của ngươi không được a. Xem ra ngày thường ngoại trừ học thuộc lòng từ điển, còn phải để cho các ngươi chạy bộ thêm.”

Thân thể Chu Khải run rẩy, lấy lòng đi tới bên cạnh Trần Nặc: "tTrần lão đại…"

"Xe còn chưa gọi tới sao?" Trần Nặc quay đầu nhìn ven đường.

Nữ sinh quốc tế đứng bên đường bắt taxi, cô nàng say rượu thì ngồi ngay trên vỉa hè, đầu vùi vào đầu gối.

Từng chiếc taxi đi qua lề đường nhưng không dừng lại.

Trần Nặc thở dài, đi qua, kéo nữ sinh bộ phận quốc tế ra ven đường: "Ngươi chặn xe như vậy, dừng lại mới gặp quỷ.”

Tài xế lái xe taxi buổi tối đều là nhân tinh, nhìn thấy có người bắt xe, chỉ cần nhìn thấy ven đường còn ngồi một người say rượu…

Cho dù là không làm chuyện này, cũng sẽ không dừng lại kéo khách!

Vạn nhất gặp phải loại rượu say không khống chế được, lên xe rồi nôn mửa, phiền toái bao nhiêu?

Gặp phải người nói lý lẽ, cho thêm ít tiền làm phí dọn dẹp, vậy cũng không được! Làm bẩn rồi việc làm ăn cũng bị chậm trễ?

Huống chi rất nhiều người say rượu căn bản không nói đạo lý, không chừng nôn mửa cả một xe của ngươi, ngay cả phí vệ sinh cũng không cho.

Trần Nặc trực tiếp rút ra hai tờ tiền một trăm, kẹp ở đầu ngón tay, sau đó đứng ở ven đường, nhẹ nhàng vung lên hai cái…

Không lâu sau, ọp ẹp một tiếng, một chiếc taxi dừng lại ở ven đường.

"Mẹ kiếp, biện pháp này rất dễ sử dụng." Chu Khải ở phía sau cao hứng hô một tiếng.

Trần Nặc trừng mắt: "Hỗ trợ nâng người đi.”

Hắn chủ động đi qua mở cửa xe, sau đó nhìn Chu Khải và nữ sinh bộ phận quốc tế cùng nhau, đem cô gái say rượu kia kéo vào trong xe.

"Trần lão đại, ngươi…" Chu Khải chưa nói xong một câu, Trần Nặc lắc đầu: "Các người đi đi. Nên đưa người ta về nhà thì đưa người ta về nhà.”

"Vậy ngươi không lên xe sao?"

"Đương nhiên ta về nhà mình." Trần Nặc khoát khoát tay: "Đây là bạn của các ngươi, cũng không phải bạn ta, ta đi theo làm gì?”

Nói xong, đi tới trước cửa sổ xe phía trước, đưa hai tờ tiền một trăm tờ cho tài xế.

"Sư phụ, phiền toái đưa bọn họ một chút, không cần tính đồng hồ. Còn thừa ngươi giữ lại.”

Người lái xe vui mừng, cất 200 nhân dân tệ, cười: "Yên tâm! Ta sẽ lãi xe cẩn thận!”

"Ta có thể ghi nhớ biển số xe của ngươi." Trần Nặc cười thêm một câu.

Tài xế cũng không nói nhiều, mặt mày hớn hở khởi động xe rời đi.

Thành Kim Lăng năm 2001, khu đô thị không lớn như hai mươi năm sau, taxi từ thành Nam đến thành Bắc, chạy một chuyến nhiều nhất là ba bốn mươi tệ.

Trần Nặc cho hai trăm, cũng đủ để tài xế mặt mày nở nụ cười.

Tài xế nhận được thù lao lớn, trong lòng cao hứng, hơn nữa biết hành khách uống rượu, sợ xóc nảy mãnh liệt quay đầu nôn ra, cho nên lái rất ổn định.

Bên trong xe, nữ sinh bộ phận quốc tế quay đầu nhìn ven đường phía đi xa.

Trần Nặc hai tay đút túi, chậm rãi đi lại trên đầu đường, thân ảnh càng ngày càng xa…

"Hô…" Nữ sinh bộ phận quốc tế thở ra hơi thở, nhìn Chu Khải đang lục túi tìm điện thoại di động bên cạnh: "Vừa rồi nếu không phải có Trần Nặc, đã xảy ra chuyện! Ngươi cũng thật không được việc!”

"Tại sao ta lại không được việc?" Chu Khải bất mãn nói: "Ta còn không nói nghĩa khí sao! Ngươi nói ra đón bạn bè, ta liền theo ngươi tới giúp!

Vừa rồi đánh ba tiểu hoạt quỷ kia, lão tử đạp người đạp chân đều bị chuột rút!”

Nữ sinh bộ phận quốc tế khinh thường nói: "Người cũng không phải do đánh ngã xuống! Trần Nặc người ta giơ tay lên, ba người liền nằm trên mặt đất, ngươi liền đi theo sau giẫm người vài cái.

Nếu không có Trần Nặc, vừa rồi nếu thật sự muốn đánh nhau, ngươi một chút tác dụng cũng không có.”

Chu Khải dường như muốn phản bác, nhưng vẫn ngậm miệng lại.

"Hắn ta tên là Trần Nặc?"

Bên cạnh một thanh âm u u bỗng nhiên vang lên.

"Mẹ kiếp!" Nữ sinh bộ phận quốc tế hoảng sợ, quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy cô gái say rượu đã không biết từ lúc nào ngồi thẳng người.

“… Mẹ kiếp! Lâm Lâm, ngươi không ngủ à? Ta tưởng ngươi uống say rồi…" Nữ sinh quốc tế hét lên.

Cô gái say rượu hít một hơi thật sâu: "Ta không say.”

"Vậy ngươi?"

"Lúc trước ta ở quán bar một mình nhàm chán, liền gọi điện thoại gọi ngươi đến đón ta a.

Sau đó bị mấy người kia quấn lấy.

Ta muốn đi, lại bị lôi kéo không cho ta đi, mấy tên kia không phải là người tốt gì…"

Cô gái say rượu vẻ mặt khinh thường.

"Vậy sao ngươi không gọi điện thoại gọi người? Ngươi gọi điện thoại nói cho gia đình…"

"Điện thoại di động của tôa hết pin." Cô gái say rượu lấy một chiếc điện thoại motorola ra khỏi túi xách.

Nữ sinh bộ phận quốc tế vừa nhìn, quả nhiên, màn hình đen.

"Ta đành phải giả say… Ta biết mấy tên kia nghĩ gì a.

Ta nghĩ cách… Ta thấy anh chàng đẹp trai trên quầy bar, ta cố tình giả vờ say rượu dựa vào hắn ta.

Nếu như có thể câu được hắn, sau đó hắn cùng mấy người kia tranh đấu, ta thừa dịp loạn đấu chạy thoát a.”

Cô gái say rượu cười đắc ý.

Nữ sinh quốc tế ngẩn người, Chu Khải bên cạnh phản ứng lại: "Mẹ kiếp! Ngươi đang giả vờ!”

"Ta cũng không có biện pháp a. Mấy người kia nhìn chằm chằm vào ta, đêm nay muốn quấn lấy ta, ta là một cô gái, điện thoại di động lại hết pin, ta chỉ có thể nghĩ biện pháp này để thoát thân a.”

Chu Khải trợn trắng mắt.

"Vậy… Tất cả chúng ta đều chạy ra khỏi quán bar, sao ngươi vẫn còn giả say rượu?" Nữ sinh bộ phận quốc tế bất mãn nói.

"Khẳng định phải giả vờ a." Cô gái say rượu cười nói: "Bạn cùng lớp của ngươi rất có hợp mắt ta. Ta chắc chắn sẽ giả vờ! Nếu vừa ra khỏi cửa mà ta lại lập tức không say…

Người ta sẽ nghĩ ta là người tâm cơ ah!”

Nữ sinh bộ quốc tế không nói chuyện.

Chu Khải bên cạnh lại trợn trắng mắt: "Ngươi mẹ nó, đây còn không phải là tâm cơ sao?”

"Soái ca này, lần đầu tiên gặp ai." Cô gái say rượu cười nói với Chu Khải: "Giúp một việc, chuyện tối nay, ngươi đừng nói với bạn học tên Trần Nặc kia.”

"Ngươi muốn làm gì?" Chu Khải nhíu mày.

"Đương nhiên là muốn hỏi hắn a!!" Trong ánh mắt của cô gái say rượu toát ra một tia hưng phấn: "Bạn học này, quá đàn ông! Cũng quá đẹp trai a!”

Sau đó lật túi xách của mình, từ bên trong lấy ra một đống đồ nhỏ lộn xộn, mở ra một cái gương nhỏ, bắt đầu ngâm nga bài hát rồi trang điểm.

Chu Khải cười lạnh một tiếng.

Dừng đi!

Ngươi nghĩ cái rắm!

Chỉ định níu lại hai câu, cô gái say rượu đã buông gương trong tay xuống: "Soái ca, giúp một việc, ngàn vạn lần giữ bí mật nha!

Ta mời ngươi ăn tối, một bữa Pizza Hut.”

"Lão tử không hiếm lạ."

"Cuối tuần, loạn thế giai nhân, ta mời ngươi uống một hồi rượu!" Cô gái không ngần ngại báo cáo một câu lạc bộ đêm nổi tiếng ở thành phố Kim Lăng.

Nơi đó tiền tiêu phí uống rượu cũng không rẻ.

Tròng mắt Chu Khải đảo quanh…

Bỗng nhiên nhớ tới cô nàng Nhật Bản trong trường nhìn như ôn nhu, kỳ thật vừa đen vừa hung tàn, còn có lão đại của bộ phận quốc tế, cảnh tượng bị Satoshi Saijo chặn trong nhà vệ sinh nam đánh đập dữ dội…

Cơ thể run rẩy.

Nhưng trên khuôn mặt là một nụ cười: "Ok! Một lời đã định! Ta hứa ta sẽ không nói gì cả! Ngươi cứ đến trường chúng ta để tìm hắn!”

[/images/1/images/00001.jpg]

Chương 986

TUYỆT VỌNG

K ỳ thật trong lòng của Trần Nặc còn có chút lộn xộn.

Cuộc gặp gỡ với mẫu thể ngày hôm nay hoàn toàn vượt quá mong đợi của mình. Tin tức thu được cũng càng làm cho hắn có chút không biết đối phó như thế nào.

Dựa theo mẫu thể nói… Chính mình tựa hồ hẳn là ở trận doanh đối địch với hắn.

Cũng giống như thời điểm ở Nhật Bản, mình lần đầu tiên biết mẫu thể tồn tại, liền không chút do dự lựa chọn cùng mẫu thể làm địch, mạo hiểm cũng muốn giết chết mẫu thể… Đương nhiên, lúc đó phần lớn là vì tự bảo vệ mình và thoát khỏi vây khốn.

Nhưng Brazil lại là khác.

Lần đó thuần túy là Trần Nặc chủ động tìm tới, thậm chí vì che dấu thân phận, giả mạo chân to Harvey, trà trộn vào nhiệm vụ Bạch Tuộc Quái Vật.

Hắn tự nhiên chính là chạy tới tìm mẫu thể.

Giống như tổ chức mà Davarich Varnel thuộc về, được gọi là NOAH gì đó.

Giống như triết lý của họ: Là nhân loại, bảo vệ nền văn minh của nhân loại.

Trần Nặc tự hỏi mình cũng không tính là nhân cách vĩ đại gì.

Nhưng loại chuyện này, nếu mình đã biết, nếu mình gặp phải, đụng phải.

Đối mặt với một mẫu thể ngoài hành tinh khả năng trùng sinh trên trái đất, muốn chiếm nền lấy văn minh nhân loại, rồi hồi sinh nền văn minh của riêng mình …

Không giết nó, còn có thể có con đường thứ hai sao?

Nó không chết, văn minh nhân loại sẽ xong đời, mình cũng sẽ cùng nhau xong đời a.

Không có lựa chọn nào khác.

Cho nên, lần đó ở rừng nhiệt đới Brazil, Trần Nặc là chủ động đi.

Mình nếu đã không phải là một người bình thường, là cường giả đứng đầu thế giới này, loại chuyện này, không có khả năng chính mình phát hiện lại giả vờ không biết.

Cái gọi là năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng lớn, có thể nói như vậy.

Đồng dạng, vị tổ sư Thanh Vân Môn kia, năm đó cũng là ôm ý niệm đồng dạng, mới có thể xuất thủ cùng người của NOAH hợp tác.

Nhưng…

Hiện tại có vẻ như …

Có vẻ như, thất bại!

Mẫu thể thì không sống lại.

Nhưng một Hạt Giống, lại phát triển thành một mẫu thể khác?

Hơn nữa… Có vẻ như nó còn khó giết hơn so với mẫu thể đang ngủ say!

Mẫu thể ngủ say, chỉ cần sử dụng "cây xui xẻo" như một vũ khí, tương tác với nó, là có cơ hội để giết nó.

Nhưng mẫu thể phát triển từ Hạt Giống này…

Nó không phải dễ dàng có thể giết như vậy.

Lần đó ở Brazil, bản thân, thêm Tinh Không Nữ Hoàng, cộng thêm Thái Dương Chi Tử.

Ba đại lão Chưởng Khống Giả đứng đầu, đội hình hoàng kim như vậy đều bị đối phương đánh gãy.

Hơn nữa căn bản giết không chết!

Người ta muốn đánh thì đánh, không muốn đánh, làm cái chết giả, nói đi là đi.

Ba lão đại Chưởng Khống Giả, đều không đủ để hắn đánh…

Vậy nếu muốn giết chết hắn, phải gom đủ bao nhiêu cao thủ?

Năm Chưởng Khổng Giả sao?

Nghĩ đi nghĩ lại cũng không đủ chắc chắn!

10 người?

Đừng đùa!

Trên thế giới hiện nay, trước không nói đến có thể gom góp ra mười Chưởng Khống Giả hay không.

Cho dù có thể gom ra mười chưởng khống giả, còn phải để cho mười người này gây họa một phương… Không!

Là đại cường đứng đầu uy chấn một phương, đoàn kết lại hợp tác?

Chuyện này gần như không thể!

Mối quan hệ giữa đại lão và đại lão đều rất vi diệu, thậm chí còn có ân oán dây dưa không ngớt với nhau.

Ví dụ như mình và Vu Sư, có thể hợp tác sao?

Lúc chiến đấu, có thể yên tâm đem lưng mình đưa cho đối phương, đem đối phương trở thành chiến hữu có thể tín nhiệm sao?

Không đời nào!

Điều quan trọng nhất là…

Hạt Giống này… Trần Nặc căn bản không biết cách giết hắn a!!

Tên này rõ ràng lần trước đều đã chết thấu, bị oanh nát ngay cả cặn bã cũng không còn!

Cư nhiên còn có thể sống lại?

Nghĩ ra cách để nhét "cây xui xẻo" vào đầu hắn ta?

Làm thế nào để nhét nó vào đây?

Một người mà ngay cả tam đại Chưởng Khống Giả liên thủ cũng đánh không lại, đem đối chế phục rồi hướng không gian ý thức đối phương nhét vào sao?

Người ta sẽ không phản kháng sao?

Cho dù đánh không lại, người ta sẽ không chạy sao?

Lại giả chết một lần nữa, đi đâu tìm hắn?

Hai đời làm người, tên này, là đối thủ mà Trần Nặc chưa từng dự đoán qua, cũng chưa từng gặp qua!

Hơn nữa, thoạt nhìn, là một đối thủ không thể chiến thắng!

Lại gạt sang một bên những lời không nói này…

"Sẽ chết?"

Trần Nặc càng cân nhắc càng cảm thấy những lời này không đúng.

Hắn ta… Làm sao hắn biết được?!

Kiếp trước mình chết quả thật nghẹn khuất! Trên biển tám năm, thực lực của mình càng ngày càng mạnh.

Nhưng thân thể lại không giải thích được nhiễm bệnh nan y! Vẫn là cái loại bệnh thế nào cũng trị không được.

Hơn nữa là bỗng nhiên xuất hiện bệnh nan y, không hề có dấu hiệu, trung tâm đại não bắt đầu xuất hiện khối u, điên cuồng lan tràn cùng cắn nuốt sinh mệnh lực của mình…

Mắt thấy mình đã đứng ở cảnh giới đỉnh cao của Chưởng Khống Giả.

Thậm chí hai năm đó, Trần Nặc mơ hồ cảm giác được mình sắp đột phá.

Tựa hồ duỗi tay ra, liền sắp sờ tới tầng trần nhà cảnh giới Chưởng Khống Giả kia!

Đột phá cảnh giới Chưởng Khống Giả, tiến vào cảnh giới Lãnh Chúa.

Lãnh Chúa… Đó là cảnh giới chỉ tồn tại trong truyền thuyết của thế giới ngầm.

Thậm chí cho tới bây giờ, khi tra cứu những tư liệu được ghi chép lại kia, thậm chí không ai có thể chứng minh lịch sử nhân loại thật sự có cao thủ từng đạt tới loại cảnh giới này.

Chỉ là truyền thuyết, trong thời đại cổ xưa, cao thủ trong truyền thuyết nào đó, có thể là Lãnh Chúa…

Nhưng tất cả chỉ là huyền thoại.

Không ai trong số họ có thể chứng minh là sự thật.

Thậm chí, trong thế giới ngầm luôn có một câu nói: Chưởng Khống Giả đã là cảnh giới cao nhất mà nhân loại có thể đạt được.

Cái gọi là cấp "Lãnh Chúa", bất quá là mọi người khi đi tới con đường cùng phía sau, dưới tuyệt vọng, ảo tưởng ra cảnh giới cao hơn.

Kiếp trước mình đã sờ tới trần nhà của Chưởng Khống Giả.

Phảng phất đã nhìn thấy hy vọng để chứng minh một chút, rốt cuộc cảnh giới Lãnh Chúa tồn tại hay không tồn tại…

Thế nhưng, bỗng nhiên bị bệnh nan y.

Sau nhiều năm chống chọi với khối u, hắn đã chết …

Vậy nên, … Những gì mà mẫu thể nói là đúng sao?

Thực lực của mình tăng trưởng quá nhanh sẽ chết.

Vấn đề là, kinh nghiệm kiếp trước của mình, làm thế nào mà hắn biết?

Nếu như nói Hạt Giống có thể rình mò ký ức của mình, còn có thể biết chuyện kiếp trước của mình…

Nghĩ đến cái này liền cảm thấy kinh khủng!

Trần Nặc cho rằng tuyệt đối không thể!

Nếu như là vậy, Hạt Giống này cũng vậy, mẫu thể cũng thế, liền quá mức vô địch.

Càng nghĩ càng khiến cho người ta tuyệt vọng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!