Rất nhanh sau đó.
Nam Cung Minh Nguyệt lại mở mắt ra.
Nàng nhìn thấy Lý Thanh Trạch đã thu tay về.
Đôi mắt đẹp trong trẻo lạnh lùng của nàng ánh lên ý cười ranh mãnh: "Tiểu Thanh Trạch, ngươi đã giúp tỷ tỷ nhiều như vậy, bây giờ Tuyết Nhã không có ở đây, cũng nên đến lượt tỷ tỷ thưởng cho ngươi rồi chứ?"
Nghĩ đến lúc nãy mình vừa nói muốn thưởng cho hắn, trong lòng tên này lại chỉ muốn nàng mau chóng rời đi.
Nam Cung Minh Nguyệt tức thì giận sôi máu.
Xét về dung mạo và khí chất, nàng có điểm nào không bằng Tuyết Nhã chứ!
Tên khốn Lý Thanh Trạch này!
Vậy mà lại xem thường nàng như thế!
Nam Cung Minh Nguyệt rất tức giận, hậu quả vô cùng nghiêm trọng!
Nhớ lại cảnh tượng Tuyết Nhã và Lý Thanh Trạch ôm nhau lúc nãy, Nam Cung Minh Nguyệt nghiến răng, bèn bắt chước y hệt, trực tiếp lao tới hôn hắn...
Một mùi hương mát lạnh đặc trưng thoáng chốc lan tỏa.
Trong lúc nhất thời.
Đối mặt với màn "tập kích" bất ngờ tương tự của Nam Cung Minh Nguyệt, Lý Thanh Trạch cũng đờ người.
Có điều lần này, hắn không còn "ngơ ngác" như lúc nãy nữa.
Dù gì hắn cũng là một tên trùm phản diện, thuộc loại biết cắn trả. Sao có thể cứ mãi bị người ta "bắt nạt" như vậy được?
Thế là, hắn bèn chủ động ra tay.
Trong nháy mắt, khuôn mặt Nam Cung Minh Nguyệt đỏ bừng như máu.
Sao lại không giống với cảnh tượng mình vừa thấy...
Lý Thanh Trạch tuy cũng chỉ ôm nàng, nhưng một tay hắn ôm eo, còn tay kia... đang đặt ở đâu thế này?
Khoan đã!
Tên khốn này!
Lại còn...
Khuôn mặt Nam Cung Minh Nguyệt càng thêm đỏ ửng. Khí chất của nàng vốn thanh lãnh, trong phút chốc lại tựa như giọt sương mai đón ánh bình minh, chiếc cổ trắng như tuyết cũng ửng lên một mảng hồng...
Có điều, cuối cùng nàng vẫn không đẩy Lý Thanh Trạch ra...
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Lần này, không có ai đến quấy rầy hai người nữa.
Chỉ là, nghĩ đến hôm nay là sinh nhật của Nam Cung Minh Nguyệt, hơn nữa nàng còn là nhân vật chính của bữa tiệc, vậy nên Lý Thanh Trạch cũng không làm gì quá đáng, chỉ lướt qua rồi thôi.
Hắn buông Nam Cung Minh Nguyệt ra, sau đó cả hai cùng quay trở lại đại sảnh.
Bữa tiệc hôm nay cũng sắp chính thức bắt đầu.
Khi thấy Lý Thanh Trạch và Nam Cung Minh Nguyệt quay lại, cả ba người Lý Thanh Vũ, Tần Khanh và Tuyết Dao đều nhìn họ với ánh mắt đầy ẩn ý.
Bởi vì thần thái của hai người lúc này trông thế nào cũng thấy không bình thường!
Đặc biệt là với hai nữ chính Tần Khanh và Tuyết Dao, các nàng vốn luôn nghe được tiếng lòng của Lý Thanh Trạch.
Tuy không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng từ tiếng lòng của Lý Thanh Trạch thì xem ra, tên này chắc chắn đã có chuyện gì đó mờ ám với Nam Cung Minh Nguyệt.
Hơn nữa còn có cả Tuyết Nhã.
Dù bây giờ Tuyết Nhã không quay về cùng Lý Thanh Trạch, nhưng lúc nãy trong tiếng lòng của hắn có nhắc đến việc Nam Cung Minh Nguyệt và Tuyết Nhã cãi nhau?
Nếu hai người họ thật sự có tranh chấp, mà lại chỉ ở mức độ cãi vã, thì còn có thể cãi nhau vì chuyện gì được chứ...
Vì vậy, trong lòng mấy người đều ngầm hiểu, đại khái cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Trong lúc nhất thời, vẻ mặt kiều mị của Tần Khanh cũng thoáng chút oán giận.
Thanh Trạch đệ đệ của nàng sao lại được nhiều người yêu thích như vậy chứ?
Một Tuyết Nhã muội muội, cô gái tựa như tiên tử lạnh lùng, chạy tới tranh giành đàn ông với nàng thì thôi đi. Kết quả bây giờ, ngay cả đại mỹ nhân thanh lãnh Nam Cung Minh Nguyệt cũng không chịu kém cạnh.
Lần này, trong tứ đại mỹ nhân của Giang Thành, đã có 3 người rơi vào tay tên khốn này rồi!
Không biết nữ tổng giám đốc băng giá Bạch Ức Tuyết kia còn có thể ngồi yên được không?
Người có vẻ mặt kinh ngạc tương tự còn có tiểu loli chân dài Tuyết Dao.
Nàng không ngờ bà chị nhà mình lại "dâng hiến" nhanh như vậy!
Hơn nữa, sao ngay cả người phụ nữ như Nam Cung Minh Nguyệt cũng để mắt đến tên phản diện Lý Thanh Trạch này vậy.
Nàng còn đang định cướp Lý Thanh Trạch khỏi tay mấy người phụ nữ vừa chế giễu mình!
Kết quả là không ngờ bọn họ lại ra tay nhanh như vậy!
Trong khoảnh khắc, Tuyết Dao cảm thấy cây kem trên tay mình chẳng còn thơm ngon gì nữa!
Còn về Lý Thanh Vũ, dù vẫn còn hơi kinh ngạc về việc có thể nghe được tiếng lòng của Lý Thanh Trạch, nhưng bây giờ nàng cũng đã đoán được phần nào.
Việc Tuyết Nhã và Nam Cung Minh Nguyệt thích tên đệ đệ ăn chơi trác táng của mình, hơn phân nửa là có liên quan đến tiếng lòng của hắn.
Trong chuyện này, dường như còn có điều gì đó mà nàng không biết?
"Minh Nguyệt tiểu thư, sao cô đi tìm Thanh Trạch lâu thế, hơn nữa, cô đây là..."
Thấy Nam Cung Minh Nguyệt gần như đang nép vào người Lý Thanh Trạch, Tần Khanh không khỏi biết rõ mà vẫn cố hỏi.
"Tần tiểu thư, cái đó... bây giờ ta cũng xem như là người của Thanh Trạch rồi."
Nam Cung Minh Nguyệt nhỏ giọng nói.
Thật ra, nàng cũng biết Tần Khanh hẳn là người ở bên Lý Thanh Trạch trước. Nàng làm vậy quả thật rất không phải phép.
Nàng có thể không để tâm, nhưng không có nghĩa là Tần Khanh cũng không để tâm.
Vì vậy, nàng không muốn thấy Lý Thanh Trạch khó xử, nên thái độ cũng có phần nhún nhường.
"Ồ? Vậy phải chúc mừng Minh Nguyệt muội muội rồi, không ngờ mắt nhìn của muội cũng tốt y như Tần tỷ tỷ đây."
Tần Khanh trêu chọc.
Nàng đương nhiên hiểu ý của Nam Cung Minh Nguyệt. Đối với chuyện này, nàng dĩ nhiên cũng không vui, nhưng chuyện đã xảy ra rồi thì nàng cũng không thể thay đổi được gì.
Tương tự, nàng cũng không muốn làm Lý Thanh Trạch khó xử. Đương nhiên, nàng cũng sẽ không nảy sinh địch ý gì với Nam Cung Minh Nguyệt.
Nghe Nam Cung Minh Nguyệt có thể thừa nhận mối quan hệ với Lý Thanh Trạch trước mặt mọi người, Lý Thanh Vũ thật sự có chút choáng váng.
Nàng tức giận lườm một cái: "Minh Nguyệt, bao nhiêu năm nay, tớ luôn coi cậu là khuê mật. Tớ còn tưởng lần trước cậu nói đùa, không ngờ cậu lại muốn làm em dâu tớ thật."
"Khụ khụ, Thanh Vũ, tớ và Thanh Trạch đã nói rồi, chúng ta cứ xưng hô như cũ là được."
Nam Cung Minh Nguyệt có chút ngượng ngùng nói.
Trong lúc nhất thời, Lý Thanh Vũ lại lườm Lý Thanh Trạch một cái: "Tiểu Thanh Trạch, không ngờ cậu cũng to gan thật đấy, dám lừa cả Minh Nguyệt vào tay."
Đối diện với cái lườm của bà chị nhà mình, Lý Thanh Trạch chỉ biết cười ngượng ngùng.
Vừa rồi Nam Cung Minh Nguyệt đúng là đã hỏi hắn chuyện này, và hắn cũng đã nói là cứ xưng hô như cũ. Chỉ hy vọng, đến lúc phát hiện ra mối quan hệ giữa Nam Cung Khuynh Thành và hắn, Minh Nguyệt tỷ đây cũng có thể bình tĩnh mà "xưng hô như cũ" được...
Nghĩ vậy, Lý Thanh Trạch cảm thấy, thật ra... cũng không phải là không thể...
. . . . . . . . . . . . . . . . . .
Ở một bên khác, Nam Cung Khuynh Thành đến tham dự yến tiệc của Nam Cung gia với thân phận là môn chủ Ám Môn.
Vì vậy, sau khi uống một chén trà với Tuyết Nhã để câu giờ cho cháu gái ruột Nam Cung Minh Nguyệt, bà bèn dỗ dành Tuyết Nhã vài câu rồi tách ra.
Thế nên, lúc này Tuyết Nhã cũng vừa hay quay trở lại chỗ mọi người.
Chỉ là khi nhìn thấy dáng vẻ Nam Cung Minh Nguyệt nép vào người Lý Thanh Trạch, trong lòng Tuyết Nhã không khỏi dâng lên một tia ghen tị.
Vốn dĩ, đó là vị trí thuộc về nàng. Nàng không kìm được, bèn bước lên kéo lấy cánh tay Lý Thanh Trạch, nhưng không nói lời nào.
Hành động này, dĩ nhiên cũng là để nói cho mọi người biết mối quan hệ giữa nàng và Lý Thanh Trạch.
Nhìn dáng vẻ tủi thân của Tuyết Nhã, Lý Thanh Trạch lại có chút ngượng ngùng.
Thú thật, hắn cũng cảm thấy mình đúng là một tên cặn bã.
Lại một lần nữa, hắn trở thành loại người mà mình từng căm ghét nhất!
Nhưng hắn cũng đã căm ghét chính mình nhiều lần rồi, dường như cũng không thiếu lần này...
Có điều, đối với vị tiên tử lạnh lùng đơn thuần như Tuyết Nhã, Lý Thanh Trạch thật sự không muốn làm tổn thương nàng, bèn nắm lấy tay nàng.
Tuy không nói gì, nhưng hành động này cũng đủ để Tuyết Nhã yên tâm phần nào.
"Tuyết Nhã muội muội, vừa rồi cô của ta gọi muội đi, thật sự ta rất ngại, ở đây, ta xin lỗi muội nhé."
Thấy Tuyết Nhã một mình quay lại, dù ngạc nhiên không biết Nam Cung Khuynh Thành đã đi đâu, Nam Cung Minh Nguyệt vẫn bày tỏ sự áy náy của mình với Tuyết Nhã.
Dù sao hành vi của cô nàng lúc nãy đúng là rất không lễ phép với Tuyết Nhã.
"Không sao đâu, ta hiểu mà. Chỉ cần Thanh Trạch cũng thích Minh Nguyệt tỷ thì ta không để tâm đâu."
Tuyết Nhã mỉm cười đáp lại.
Thấy vậy, Nam Cung Minh Nguyệt cũng biết Tuyết Nhã thực ra là một cô gái lương thiện. Dù nàng luôn xem đối phương là đối thủ cạnh tranh, là đối tượng để so sánh, nhưng trong lòng Tuyết Nhã lại chưa từng nghĩ đến việc tranh giành gì với nàng.
Lúc này, giải thích thêm cũng chỉ là thừa thãi.
Nàng bèn mỉm cười.
Dù có chút không cam lòng, nhưng sau này đành phải nhường nhịn Tuyết Nhã nhiều hơn một chút vậy...
. . . . . . . . . . . . . . . . . .
Rất nhanh, khách mời đã đến đông đủ, yến tiệc của Nam Cung gia cũng chính thức bắt đầu.
Chỉ là, khi vào chỗ ngồi, thấy Tuyết Nhã và Tần Khanh ngồi hai bên trái phải của Lý Thanh Trạch, Lý Thanh Vũ lại nhíu mày, một cảm giác ghen tị bỗng dâng lên.
Vốn dĩ, nàng đưa Lý Thanh Trạch đến đây với tư cách là "bạn gái" của hắn.
Kết quả bây giờ, nàng lại thành người ngoài ư?