Thế nhưng, thái độ của Băng Lăng lại không hề lạc quan.
Nàng biết thực lực của Lâm Thanh Ảnh chỉ ở mức Nội Kình hậu kỳ, tuyệt đối không thể cản được Chiba Ayako.
Dù sao đừng thấy Chiba Ayako tuổi còn trẻ, chỉ mới hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi.
Nhưng thiên phú về nhẫn thuật và kiếm thuật của cô gái thiên tài đến từ Phù Tang này quả thực vô cùng kinh người.
Tuổi còn trẻ mà tu vi đã đạt đến cảnh giới Thiên Nhẫn trung đoạn của Phù Tang, tương đương với Hóa Kình trung kỳ trong võ đạo Hạ Quốc!
Thực lực của Lâm Thanh Ảnh ở trước mặt nàng hoàn toàn không đáng để mắt tới!
“Thanh Trạch, ngươi đi trước đi, Thanh Ảnh không cản được bao lâu đâu, ta phải xuống giúp nàng...”
Băng Lăng vội vàng nói.
Đương nhiên, thực ra trong lòng nàng cũng biết.
Với thương thế hiện giờ, nàng cũng không chắc mình là đối thủ của Chiba Ayako.
Nhưng trong tình huống này, chạy được người nào hay người đó.
Dù sao cũng tốt hơn là tất cả mọi người đều bỏ mạng ở đây!
Thế nhưng khi nghe nàng nói vậy, Lý Thanh Trạch lại chỉ mỉm cười, không hề có vẻ gì là khẩn trương, ngược lại còn hỏi: “Băng Lăng tỷ, lần trước tỷ nói chỉ cần tu vi của ta đạt đến Nội Kình thì sẽ cho ta một phần thưởng lớn, lời hứa đó còn hiệu lực không?”
“Phần thưởng...”
Nghĩ đến lời hứa trước đó, gò má Băng Lăng không khỏi ửng đỏ.
Không ngờ vào lúc này mà Lý Thanh Trạch vẫn còn hỏi nàng vấn đề đó.
“Đương nhiên là còn...”
Băng Lăng cắn răng.
Nàng nghĩ, lỡ như lát nữa mình cũng không cản được Chiba Ayako thì rất có thể đây sẽ là lần cuối cùng nàng và Lý Thanh Trạch ở bên nhau.
Bởi vậy, nàng cũng chẳng còn e dè gì nữa.
Nàng bèn ôm lấy đầu Lý Thanh Trạch rồi hôn lên...
Trong phút chốc, hương thơm thanh mát lạnh lẽo tràn ngập giữa đôi môi, khiến Lý Thanh Trạch không khỏi sững sờ.
Nhưng chỉ một thoáng sau, Băng Lăng liền buông hắn ra, dặn dò: “Thanh Trạch, hãy chăm sóc bản thân cho tốt nhé...”
Nói rồi, nàng định xuống xe.
Nhưng đúng lúc này, Lý Thanh Trạch đã cản nàng lại.
Cùng lúc đó, Băng Lăng kinh ngạc cảm nhận được tu vi tỏa ra từ người Lý Thanh Trạch đã vượt xa Ngoại Kình!
Nội Kình!
Hóa Kình!
Thậm chí còn trên cả nàng!
Trong nháy mắt, Băng Lăng có chút chết lặng.
Hóa ra Lý Thanh Trạch vẫn luôn lừa nàng!
Tên tiểu hỗn đản này căn bản không phải là người không có tu vi!
Băng Lăng vừa sợ, vừa giận, lại vừa vui!
Nhất là khi nghĩ đến suốt thời gian qua, chính mình đã hao tâm tổn sức dạy cho tên tiểu hỗn đản này những kiến thức võ đạo nhập môn.
Vậy mà hắn còn ra vẻ ngoan ngoãn lắng nghe.
Thực chất, lúc đó chắc chắn hắn đang cười nhạo mình rồi!
“Tiểu Thanh Trạch, ngươi...”
Băng Lăng cắn răng, có chút không nói nên lời.
Mặc dù nàng hơi oán giận hành vi “trêu đùa” này của Lý Thanh Trạch, nhưng vào giờ phút này, việc hắn có thực lực mạnh như vậy ít nhất cũng đồng nghĩa với việc sẽ không còn nguy hiểm gì nữa.
Hơn nữa, lúc này nàng cũng đã nghĩ thông.
Vì sao miếng ngọc bội mà Lý Thanh Trạch đưa cho nàng lúc nãy lại có uy năng lợi hại đến thế.
Xem ra, nó thật sự là do chính tên tiểu hỗn đản này “điêu khắc”!
“Băng Lăng tỷ, tỷ đã nói sẽ chăm sóc ta thật tốt, còn cho ta phần thưởng nữa, sao có thể thất hứa được chứ?”
Lý Thanh Trạch cười cười.
Hắn vẫn còn lưu luyến hương thơm nơi đầu môi, bèn đưa tay sờ lên gương mặt lạnh lùng tuyệt mỹ của Băng Lăng một cái.
Sau đó, dưới cái lườm đầy tức giận của nàng, hắn liền xuống xe.
Thật ra, Lý Thanh Trạch cũng không ngờ sẽ có ngày hắn, một nhân vật phản diện như mình, cũng phải đi trang bức.
Mà còn là trang bức trước mặt nữ chính, thậm chí có thể coi là màn kịch anh hùng cứu mỹ nhân sến súa.
Nhưng mà, nói như vậy thì có được coi là khí vận của Diệp Thần cũng đang không ngừng suy giảm không nhỉ...
Cơ mà chuyện này, sao lại đến lượt một nhân vật phản diện như hắn làm được chứ?
Lý Thanh Trạch không khỏi thầm nghĩ.
..................
Bên kia, cách chiếc xe việt dã không xa.
Lâm Thanh Ảnh đã đối đầu với Chiba Ayako vừa đuổi tới.
Nàng giơ khẩu súng lục mang theo bên người, căng thẳng chĩa vào Chiba Ayako.
Mà trong khẩu súng lục đó chỉ còn lại viên đạn cuối cùng.
Vừa rồi, nàng đã bắn liên tiếp mấy phát về phía Chiba Ayako nhưng không tài nào bắn trúng đối phương!
Trong lúc nhất thời, nàng không khỏi có chút hoảng hốt.
Bây giờ ngoài khẩu súng này ra, nàng không còn vũ khí nào khác.
Tay không tấc sắt, đối mặt với nữ ninja mang theo bảy thanh trường đao này, Lâm Thanh Ảnh biết mình rất khó cản được đối phương.
Thậm chí chính nàng cũng sẽ gặp phải nguy hiểm cực lớn.
“Ngươi không phải là đối thủ của ta.”
Chiba Ayako, trong bộ trang phục ninja màu lam xám chỉ để lộ đôi mắt linh động, nhìn Lâm Thanh Ảnh rồi cất giọng hờ hững.
“Chưa chắc đâu!”
Ngay khoảnh khắc Chiba Ayako lên tiếng, Lâm Thanh Ảnh chớp lấy thời cơ đối phương phân tâm, lần nữa bóp cò, bắn về phía Chiba Ayako!
Chỉ là, Chiba Ayako hơi nghiêng đầu, lại một lần nữa né được viên đạn này!
Giây tiếp theo, thân ảnh của nàng biến mất tại chỗ.
Một vệt đao quang loé lên, nàng đã rút một thanh trường đao từ bên hông, lao thẳng đến chỗ Lâm Thanh Ảnh!
Lúc này, nàng không muốn chơi trò mèo vờn chuột nữa.
Cơ hội gặp được “Băng Hậu” bị thương không có nhiều.
Nếu nàng có thể giải quyết “Băng Hậu” ở đây, vậy thì danh tiếng của Chiba Ayako trên trường quốc tế chắc chắn sẽ lại tăng thêm một bậc!
Cho nên, bây giờ bất cứ ai dám cản nàng giết “Băng Hậu”, nàng sẽ giết kẻ đó!
Tốc độ của Chiba Ayako cực nhanh!
Mãi đến khi thanh trường đao trong tay nàng sắp kề vào cổ Lâm Thanh Ảnh, nàng ấy mới kịp phản ứng.
Cũng chính vào lúc này, nàng mới nhận ra chênh lệch thực lực giữa mình và nữ ninja này lớn đến thế nào!
Mắt thấy thanh trường đao sắp lướt qua cổ mình, Lâm Thanh Ảnh cảm giác thời gian dường như chậm lại ngay khoảnh khắc ấy!
Tất cả mọi thứ phảng phất như một đoạn phim quay chậm!
Mà tình huống này, nàng đã thấy không ít lần trong phim ảnh!
Điều này cũng có nghĩa là, sau khi nhát đao này lướt qua, nàng sẽ chết!
Thế nhưng, nàng còn chưa cầm chân được kẻ này mà, sao có thể chết như vậy được!
Hơn nữa, nàng rõ ràng là thích Lý Thanh Trạch.
Nàng còn chưa tỏ tình với Lý Thanh Trạch, không muốn chết như vậy!
Biết thế!
Biết thế lúc nãy nàng đã nói với Lý Thanh Trạch, nói rằng mình thực ra rất thích hắn!
Giờ khắc này, Lâm Thanh Ảnh đột nhiên vô cùng hối hận!
Tại sao vừa rồi lại không lấy hết can đảm để nói lời tỏ tình và từ biệt cuối cùng với Lý Thanh Trạch.
Mặc dù tên khốn đó vẫn luôn “bắt nạt” nàng, nhưng nàng lại cứ thích hắn!
Dù rất không muốn thừa nhận, nhưng Lâm Thanh Ảnh cũng biết, nàng đúng là đồ hai mặt, đúng là “tiện” mà!
Nhưng thế thì đã sao!
Nàng chính là thích Lý Thanh Trạch!
Thì đã sao!
Thích một người, lẽ nào còn cần lý do ư!
Nàng lớn tuổi rồi, chỉ muốn tìm một người bạn trai mình yêu thích trong lòng, không được sao!
Cái gì mà “nữ chính”!
Cái gì mà “nhân vật phản diện”!
Nàng không quan tâm!
Chỉ là, đáng tiếc thay, dường như nàng đã không còn cơ hội đó nữa rồi...
Lâm Thanh Ảnh mở to đôi mắt đẹp lạnh lùng, bởi vì nhát đao của Chiba Ayako quá nhanh, thực tế nàng thậm chí còn không có thời gian để nhắm mắt.
Nhưng ngay tại khoảnh khắc thanh đao của Chiba Ayako sắp lướt qua cổ nàng, Lâm Thanh Ảnh lại thấy rõ, thanh trường đao đó đột nhiên gãy làm đôi ngay giữa thân, sượt qua cổ nàng trong gang tấc...