Đau!
Đau đầu quá!
Bạch Ức Tuyết xoa xoa đầu.
Trong đầu nàng, một hình ảnh chậm rãi hiện lên.
"Thật xin lỗi, thực ra... ta rất yêu ngươi..."
Một người đầy máu me nằm trong lòng mình, giọng nói bi thảm và ai oán.
Bỗng nhiên, tim Bạch Ức Tuyết đau nhói, như thể thứ quan trọng nhất đời mình vừa rời xa.
Nàng cố gắng nhìn rõ dáng vẻ của người trong lòng, nhưng tất cả chỉ là một mảng mơ hồ.
Mình...
Tại sao lại có đoạn ký ức này?
Bạch Ức Tuyết lắc mạnh đầu, nhưng không tài nào nghĩ ra đoạn ký ức này đã xảy ra vào lúc nào.
Dù trong lòng đầy rẫy nghi vấn, nhưng bây giờ, điều khiến Bạch Ức Tuyết hoang mang hơn cả chính là tiếng lòng của Lý Thanh Trạch mà nàng vừa nghe được.
Hai người cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ.
Không khí có phần im ắng.
Cuối cùng, Bạch Ức Tuyết không nhịn được bèn lên tiếng: "Ngươi... không định làm gì à?"
Lý Thanh Trạch ung dung đáp: "Bạch tổng, đừng vội, đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng, tôi phải từ từ hưởng thụ chứ!"
Nói xong, hắn còn bỏ một viên thuốc nhỏ vào ly rượu vang.
[Điên rồi, điên thật rồi!]
[Bạch Ức Tuyết này bị bệnh à, lại còn hỏi mình có muốn làm gì không?]
[Ngươi là nữ chính cơ mà! Đã bảo là tảng băng ngàn năm rồi cơ mà! Sự thận trọng của ngươi đâu! Vẻ cao ngạo của ngươi đâu rồi!]
[Toang rồi, toang rồi, ánh mắt của nữ chính có gì đó không đúng, Diệp Thần ngươi mà không đến nữa là ta không giữ được mình nữa đâu!]
Lại một lần nữa nghe được tiếng lòng của Lý Thanh Trạch, mặt Bạch Ức Tuyết đỏ bừng.
Vừa rồi nàng chỉ muốn thử xem những gì mình nghe được có phải là tiếng lòng của Lý Thanh Trạch hay không.
Và bây giờ, phản ứng của hắn đã cho nàng câu trả lời.
Nghĩ đến đây, Bạch Ức Tuyết bất giác cau mày chặt hơn.
Nếu đây thật sự là một thế giới tiểu thuyết, vậy mình là cái gì chứ?
Một nhân vật dưới ngòi bút của người khác ư?
Không!
Nàng chính là nàng!
Bạch Ức Tuyết cắn răng, ánh mắt trở nên kiên định!
Không ai có thể chi phối tâm trí của nàng!
Càng không ai có thể điều khiển cuộc đời của nàng!
Đúng lúc này, Lý Thanh Trạch đột nhiên cười rồi đi về phía Bạch Ức Tuyết, vì hắn đã cảm nhận được Diệp Thần xuất hiện ở ngoài phòng.
"Ha ha ha, Bạch tổng, sau ngày hôm nay, cô chính là người phụ nữ của tôi!"
Tiếng nói vừa dứt, cửa phòng khách sạn "rầm" một tiếng bị đá văng.
Một thanh niên có tướng mạo bình thường nhưng phảng phất nét thanh tú xuất hiện ở cửa, thấy cảnh tượng trong phòng thì lập tức nổi giận.
"Buông cô ấy ra!"
Diệp Thần lạnh lùng quát!
Đến rồi, đến rồi!
Lời thoại kinh điển của nam chính.
Lý Thanh Trạch cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng trên mặt hắn lại là một vẻ âm hiểm, hắn trừng mắt nhìn Diệp Thần, gằn giọng: "Thằng nhà quê ở đâu ra, dám phá hỏng chuyện tốt của bản thiếu gia, người đâu, đánh gãy chân nó cho ta!"
Vừa dứt lời, Diệp Thần lại cười lạnh.
Hắn một tay xách một tên vệ sĩ mặc vest đen mặt mũi bầm dập ném vào trong.
"Chỉ bằng mấy tên phế vật các ngươi mà cũng đòi làm ta bị thương à!"
Thấy cảnh này, Lý Thanh Trạch tức giận mắng: "Một lũ ăn hại, đến một thằng nhà quê cũng không cản được!"
Tên vệ sĩ mặc vest đen cúi đầu, không dám hó hé.
Không phải bọn họ vô dụng.
Mà thật sự là thằng nhãi này không phải người!
Đánh nhau quá giỏi!
Lý Thanh Trạch cũng không nhiều lời, sau khi Diệp Thần xuất hiện, hắn vẫn còn vài câu thoại nữa.
"Thằng nhãi, ta không cần biết ngươi là ai, bây giờ biến mất ngay lập tức thì ta có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra!"
"Bằng không, toàn bộ Giang Thành này sẽ không có đất cho ngươi dung thân!"
Nghe lời đe dọa của Lý Thanh Trạch, Diệp Thần cười.
Một nụ cười khinh bỉ!
Sau đó, hắn từng bước đi về phía Lý Thanh Trạch.
Vương bá chi khí lộ rõ!
Lý Thanh Trạch từng bước lùi lại, rõ ràng là bị luồng vương bá chi khí này dọa cho sợ!
"Loại như ngươi, ta còn chưa thèm để vào mắt!"
Diệp Thần nói xong, quay đầu nhìn về phía Bạch Ức Tuyết.
Phải công nhận rằng, Bạch Ức Tuyết này đẹp thật.
Mày ngài mắt phượng, quốc sắc thiên hương.
Lúc này, nàng đang mặc một bộ đồ công sở với áo sơ mi trắng và váy ngắn ôm sát màu đen, làm nổi bật vòng eo thon gọn và đường cong quyến rũ.
Thêm vào đó là ánh mắt xinh đẹp mà lạnh lùng.
Tất cả toát ra một loại khí chất băng giá đặc biệt và sức quyến rũ cao quý.
Cũng chẳng trách vừa về đến Giang Thành, hắn đã để mắt tới người phụ nữ này.
Thậm chí không tiếc thân phận Huyết Thủ Binh Vương đường đường, đến tập đoàn Ức Tuyết làm một nhân viên bảo an quèn.
Mục đích, dĩ nhiên là để chiếm được trái tim của Bạch Ức Tuyết.
Ánh mắt kinh diễm và tham lam lóe lên rồi biến mất, Diệp Thần nở một nụ cười mà hắn cho là tà mị: "Xin lỗi, Bạch tổng, tôi đến muộn."
Trong suy nghĩ của hắn, mình chính là anh hùng cứu mỹ nhân vào thời khắc nguy nan, khi Bạch Ức Tuyết sắp thất thân!
Đối phương thế nào cũng phải cảm động đến rơi nước mắt chứ!
Thậm chí có thể sẽ trực tiếp lấy thân báo đáp!
Nào ngờ, Bạch Ức Tuyết chẳng thèm liếc hắn một cái, mà lại nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Trạch.
Đôi mắt đẹp của nàng khẽ nheo lại.
[Con mụ này bị sao vậy!]
[Nhìn ta làm gì! Nam chính cứu ngươi đấy, còn không mau cảm ơn hắn đi!]
[À đúng rồi! Mình còn đoạn kịch chưa diễn xong!]
Lý Thanh Trạch tức tối gầm lên: "Thằng nhãi, hay lắm, ngươi chọc giận ta thật rồi! Bạch Ức Tuyết, cô đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay ta!"
Mặc dù Lý Thanh Trạch lúc này đã có tu vi Tiên Thiên đỉnh phong, còn Diệp Thần bây giờ chẳng qua chỉ là Nội Kình hậu kỳ.
Nói cho đúng thì hắn hoàn toàn không ngán đối phương.
Thế nhưng, trong cốt truyện gốc, Lý Thanh Trạch lúc này không có tu vi.
Vì vậy, hắn chỉ có thể lên tiếng dọa dẫm.
Sau đó, lại bị vả mặt.
Không thể để kịch bản sụp đổ được!
Hắn còn đang mong sớm ngày trở về thế giới hiện thực để ra oai mà!
Diễn kịch khó thật đấy!
Với tu vi hiện tại của hắn, dù không chủ động ra tay, hộ thể cương khí cũng đủ để đánh bay Diệp Thần đến chết.
Quả nhiên, sau khi Lý Thanh Trạch lên tiếng đe dọa, Diệp Thần lập tức khó chịu.
"Ồn ào!"
Diệp Thần hung hăng đấm một quyền về phía Lý Thanh Trạch.
Đến rồi, đến rồi!
Màn vả mặt đây rồi!
Chỉ là, khi nắm đấm của Diệp Thần còn chưa chạm tới, Lý Thanh Trạch đã tự bay văng ra ngoài.
Còn Diệp Thần thì lại bị chấn động đến mức xương ngón tay đau nhói, gần như muốn gãy.
Diệp Thần cau mày, không thể tin nổi.
Nhưng nhìn lại, Lý Thanh Trạch đã nằm ở góc tường, bất tỉnh nhân sự.
Dĩ nhiên, đây là giả vờ.
Nắm đấm của Diệp Thần chỉ đánh trúng hộ thể cương khí của hắn mà thôi.
Hơn nữa, nếu vừa rồi hắn không cố tình khống chế hộ thể cương khí, thì cánh tay của Diệp Thần đã phế rồi.
"Cảm ơn."
Bạch Ức Tuyết nhíu mày, buông một câu lạnh nhạt với Diệp Thần.
Sau đó, nàng liền rời khỏi phòng.
Đầu óc nàng bây giờ rất loạn, cần phải sắp xếp lại mọi chuyện.
Diệp Thần lạnh lùng liếc nhìn Lý Thanh Trạch, sau đó cũng rời đi.
Vừa mới trở về thành phố, hắn không thể công khai giết người, nên hôm nay, tạm thời tha cho gã này một mạng.
...
Sau khi hai người rời đi, Lý Thanh Trạch lơ mơ tỉnh dậy.
Mặc dù luôn cảm thấy Bạch Ức Tuyết hôm nay có chút kỳ lạ, hắn nhớ lần trước bắt cóc nàng, sau khi tỉnh lại đối phương vô cùng căm ghét hắn.
Sao hôm nay lại lạnh nhạt như vậy?
Chẳng lẽ nàng cũng trọng sinh?
Không!
Chắc là không phải!
Lý Thanh Trạch lắc đầu, nếu Bạch Ức Tuyết cũng trọng sinh, thì theo như hệ thống nói, nàng phải thích mình mới đúng.
Chứ không thể nào vừa tỉnh lại đã theo bản năng hoảng sợ, còn chất vấn mình muốn làm gì.
Chẳng lẽ lần này, tảng băng này còn lạnh hơn à?