Trong số những vị khách đang vây xem, không ít người biết Vân Mạc Cốc là ai nên đều hít vào một ngụm khí lạnh.
"Cái gì? Vân lão gia tử xuất quan rồi ư?"
"Nghe nói Vân lão gia tử chính là Hóa Kình tông sư trong truyền thuyết đấy!"
"Thế này thì thiếu gia Lý gia coi như xong đời rồi..."
Mọi người kinh ngạc thán phục, ánh mắt nhìn về phía Vân Mạc Cốc tràn đầy vẻ kính sợ.
"Phụ thân!"
Lúc này, Vân Tòng Long cung kính tiến lên, cúi đầu thưa.
Vân Mạc Cốc chắp tay sau lưng, vẻ mặt đầy ngạo nghễ. Toàn thân lão toát ra một luồng uy nghiêm khiến người khác phải e sợ.
"Tòng Long, rốt cuộc là có chuyện gì?"
Vân Mạc Cốc hỏi với vẻ mặt hờ hững. Dù đang đối mặt với con trai ruột của mình, lão vẫn giữ vẻ cao ngạo của một cao thủ tuyệt thế.
Vân Tòng Long không dám chần chừ, vội vàng kể lại sơ lược mọi chuyện.
"Lý gia ở Giang Thành à? Hừ!"
Vân Mạc Cốc liếc Lý Thanh Trạch, không khỏi cười lạnh một tiếng.
"Chỉ là một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch mà đã hành hạ các ngươi ra nông nỗi này à?"
Vân Mạc Cốc vừa giận vừa thất vọng, trừng mắt nhìn hai cha con Vân Tòng Long.
Vân Tòng Long cười gượng, vội rụt đầu lại. Cũng phải thôi, vị trước mắt này không chỉ là phụ thân của hắn mà còn là một cường giả Hóa Kình tông sư. Người bình thường chỉ cần đứng trước mặt lão cũng sẽ cảm thấy áp lực rất lớn, Vân Tòng Long đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Vân Mạc Cốc tuy có chút bất mãn với cách xử lý của hai cha con Vân Tòng Long, nhưng dù sao đó cũng là con trai và cháu ruột của mình, lão sao có thể nhẫn tâm bỏ mặc được chứ?
Thế là, Vân Mạc Cốc quay đầu, vẻ mặt không đổi nhìn về phía Lý Thanh Trạch.
"Tiểu bối Lý gia, ai cho ngươi lá gan dám đến Vân gia ta làm càn?"
Vân Mạc Cốc nheo mắt nhìn hai cô gái Yên Chi và Sắc Vi rồi cười khẩy một tiếng.
"Chỉ bằng hai thị nữ Nội Kình hậu kỳ này của ngươi ư?"
"Nếu thật là vậy thì ta e ngươi suy nghĩ viển vông rồi! Chỉ bằng các nàng thì còn lâu mới đủ!"
Ầm!
Vân Mạc Cốc trừng mắt, một luồng áp lực vô hình liền tỏa ra.
Những vị khách xung quanh tất cả đều biến sắc, chỉ cảm thấy một cảm giác áp bức khó tả ập đến. Không ít nữ khách trẻ tuổi còn sợ đến hoa dung thất sắc, vội vàng rời khỏi sảnh tiệc.
Chỉ có Lý Thanh Trạch cùng hai cô gái Yên Chi, Sắc Vi là vẫn đứng yên tại chỗ, vững như Thái Sơn.
Chỉ thấy Yên Chi và Sắc Vi liếc nhìn nhau, trong mắt tuy có vài phần nghiêm túc nhưng lại không hề có vẻ căng thẳng.
Mặc dù thực lực của Vân Mạc Cốc cao hơn hai chị em nàng một bậc, nhưng các nàng vốn xuất thân là sát thủ, lại từng là cộng sự của nhau. Hai người hợp tác có thể nói là tâm ý tương thông, phối hợp vô cùng ăn ý. Nhiều khi, họ thậm chí có thể lấy yếu thắng mạnh, phát huy ra sức mạnh lớn hơn cả hai cộng lại.
Cho dù không đánh lại, họ cũng có cách để đào thoát!
Đương nhiên, thực ra nguyên nhân quan trọng nhất là vì sau lưng các nàng chính là Lý Thanh Trạch.
Đến bây giờ, các nàng đã biết Lý Thanh Trạch bề ngoài là một công tử ăn chơi trác táng, nhưng thực chất lại là một cao thủ võ đạo!
Bởi vậy, dù Yên Chi và Sắc Vi chỉ có tu vi Nội Kình hậu kỳ nhưng trong lòng lại không hề cảm thấy căng thẳng.
Lúc này, Vân Mạc Cốc cũng lười nói nhảm, muốn trực tiếp bắt lấy Lý Thanh Trạch rồi xử lý sau.
"Tiểu bối, quỳ xuống cho ta!"
Vân Mạc Cốc vung tay, năm ngón tay rắn chắc lập tức ấn xuống Lý Thanh Trạch như Thái Sơn áp đỉnh.
Thấy cảnh này, Vân Tòng Long và Vân Khiếu Phong lập tức nở nụ cười đắc ý và ngạo mạn. Còn những vị khách biết thực lực của Vân Mạc Cốc thì nhìn ba người Lý Thanh Trạch với ánh mắt thương hại.
"Vân lão gia tử chính là Hóa Kình tông sư, có lão ra tay thì hôm nay thiếu gia Lý gia tuyệt đối không có cửa thắng."
"Đúng vậy, mặc dù hai thị nữ bên cạnh thiếu gia Lý gia cũng có tu vi, nhưng rõ ràng không phải là đối thủ của Vân lão gia tử!"
"Xem ra, thiếu gia Lý gia lần này đã đá phải tấm sắt rồi, thật giống như một đứa trẻ gây họa để người nhà đến dắt về!"
Không ít người ghé tai thì thầm, ai nấy đều đưa ra ý kiến của mình, tỏ vẻ mình thông thái.
Nhưng một giây sau, tiếng bàn tán của họ lập tức im bặt.
Chỉ thấy ngay khoảnh khắc Vân Mạc Cốc ra tay, hai cô gái Yên Chi và Sắc Vi cũng nhanh chóng chắn trước mặt Lý Thanh Trạch. Đồng thời, cả hai cùng lúc tung chưởng, lấy công làm thủ.
"Đúng là không biết tự lượng sức mình!"
Ánh mắt Vân Mạc Cốc lộ vẻ khinh thường, giễu cợt, lực ấn trên năm ngón tay lập tức càng lớn hơn.
Chưởng lực của hai thiếu nữ này chẳng qua chỉ là Nội Kình hậu kỳ. Đối đầu với đòn tấn công Hóa Kình của lão, tuyệt đối sẽ bị nghiền nát như cành khô!
Mắt thấy đòn tấn công của hai bên sắp va chạm vào nhau, Lý Thanh Trạch, người vốn đang thờ ơ, lại lặng lẽ cong ngón tay búng ra.
Vút!
Một luồng chân nguyên vô hình vô chất, khó mà nhận ra bay ra. Sau đó, nó tách làm hai giữa không trung rồi hòa vào kinh mạch của hai cô gái Yên Chi và Sắc Vi.
"Hửm..."
Yên Chi và Sắc Vi có chút kinh ngạc, nhưng không hề chống cự. Thay vào đó, các nàng thả lỏng tâm thần, để luồng chân nguyên kia chảy theo kinh mạch cánh tay, dồn vào lòng bàn tay rồi phóng ra!
Ầm!
Trong chớp mắt, một luồng sức mạnh như dời non lấp biển bùng nổ từ tay hai cô gái.
"Cái gì!"
Ánh mắt Vân Mạc Cốc lập tức biến từ khinh thường thành kinh ngạc tột độ.
"Không thể nào!"
Vân Mạc Cốc kinh hãi, loại sức mạnh kinh khủng này tuyệt không phải một Hóa Kình sơ kỳ như lão có thể chống lại!
Nhưng khi Vân Mạc Cốc vừa định thu tay né tránh thì đã không kịp nữa rồi.
Bốp!
Ngay khi quyền chưởng giao nhau, Vân Mạc Cốc chỉ cảm thấy một luồng cự lực cuồn cuộn ập tới.
Rắc!
Năm ngón tay của lão lập tức vặn vẹo, cơn đau dữ dội khiến sắc mặt Vân Mạc Cốc trắng bệch.
Rầm!
Vân Mạc Cốc bị hai chưởng hợp lực đánh bay như một viên đạn pháo. Lão va phải không ít bàn ghế trên đường bay, khiến mặt đất trở nên hỗn loạn.
"Ngươi, các ngươi..."
Khóe miệng Vân Mạc Cốc rỉ máu, lão chật vật ngẩng đầu nhìn hai cô gái.
"Các ngươi thế mà lại che giấu thực lực?"
Lão cho rằng, nếu hai cô gái chỉ là Nội Kình hậu kỳ thì sao có thể đánh ra chưởng lực uy mãnh như vậy được?
Chắc chắn là họ đã che giấu cảnh giới của bản thân, giả yếu để lừa địch. Sau đó vào khoảnh khắc giao thủ thì bộc phát sức mạnh thực sự để đánh lén lão!
"Bỉ ổi, hèn hạ, vô sỉ!"
Vân Mạc Cốc vừa ho ra máu vừa giận dữ nói, gắng gượng đứng dậy.
Lúc này, hai cha con Vân Tòng Long cùng những vị khách xung quanh nhìn cảnh tượng trước mắt, ai nấy đều kinh ngạc đến sững sờ.
Hầu như không ai có thể ngờ được, Hóa Kình tông sư trong truyền thuyết như Vân Mạc Cốc lại bị hai tiểu nha đầu đánh bại chỉ bằng một chiêu.
Tất cả chuyện này cứ như đang nằm mơ vậy!
Chỉ có Bạch Mặc Kỳ đứng cách đó không xa là đã sớm đoán trước được tất cả. Bởi vì mấy ngày trước, vị cung phụng của Bạch gia hắn chính là bị Lý Thanh Trạch giết chết chỉ bằng một ngón tay!
Mà Vân Mạc Cốc cũng giống như Trần cung phụng, chỉ có thực lực Hóa Kình sơ kỳ nên đương nhiên cũng không thể thoát nạn!
"Phụ thân, ngài không sao chứ?"
Vân Tòng Long sững sờ một lúc lâu mới hoàn hồn, vội vàng tiến lên đỡ Vân Mạc Cốc.
Còn Vân Khiếu Phong lúc này vẫn đang ngẩn ngơ, rất lâu sau vẫn chưa tỉnh táo lại được.