“Làm sao bây giờ?”
Sắc mặt Vân Yên Nhiên cũng trắng bệch, hàn ý dâng lên khắp người.
Cửa vào Côn Luân giới này nằm ở nơi sâu nhất trong sơn cốc, địa hình giống như một cái túi, ba mặt vây kín chỉ chừa một lối ra.
Bây giờ, con dị thú mãnh hổ kia đã chặn mất lối ra duy nhất, mà kết giới trận pháp thì vẫn chưa đến lúc mở.
Trái tim Vân Yên Nhiên không ngừng chùng xuống, càng nghĩ càng thấy hy vọng sống sót thật xa vời.
Nhưng ngay lúc Vân Yên Nhiên cắn răng chuẩn bị liều mạng một phen...
Thì đã thấy con dị thú mãnh hổ kia lao đến, tấn công 3 người Lý Thanh Trạch đang đứng ở vòng ngoài cùng.
Gầm!
Dị thú mãnh hổ giương vuốt nhọn, nhe nanh lởm chởm, cái miệng lớn như chậu máu mang theo từng trận mùi tanh hôi.
Thấy 3 người Lý Thanh Trạch ngây ra đứng yên tại chỗ, sắp táng thân trong miệng hổ...
Diệp Nhã Hàm lập tức sợ đến hoa dung thất sắc, còn Vân Yên Nhiên cũng nhíu mày, có chút không đành lòng nhìn thẳng.
Nhưng đúng vào lúc nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc này, chỉ thấy Lý Thanh Trạch vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, bình tĩnh mở miệng phun ra ba chữ: “Băng Lăng tỷ.”
Lệnh vừa ban ra, Băng Lăng đứng sau lưng Lý Thanh Trạch bỗng nhiên bước ra một bước.
Trong đôi mắt xinh đẹp của nàng phóng ra những tia sáng màu xanh băng.
Chuyện kỳ lạ đã xảy ra, nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm mạnh.
Bầu trời vốn đang trong xanh quang đãng, lúc này lại đột nhiên nổi gió mây.
Vù! Vù!
Gió lạnh gào thét, gió bấc tràn về!
Những đám mây trắng muốt ban nãy giờ đã hóa thành một khối đen kịt.
Hơi nước trong không khí nhanh chóng ngưng kết, hóa thành từng đóa bông tuyết.
Gió lớn cuốn theo băng tuyết, nhiệt độ vẫn không ngừng giảm xuống.
Bông tuyết tụ lại thành mưa đá, rơi xuống ào ào như rèm châu buông.
“Hừ! Chết đi!”
Kèm theo một tiếng quát khẽ, Băng Lăng vung chưởng đánh ra.
Một bàn tay khổng lồ bằng băng tuyết ngưng tụ trong không khí, đè xuống như Thái Sơn áp đỉnh.
Con dị thú mãnh hổ kia lộ ra vẻ hoảng sợ trong mắt, tiếng gầm rú ngang ngược ban nãy cũng biến thành tiếng kêu ư ử như mèo con.
Cuối cùng, cả sơn cốc chìm trong giá rét như thể mùa đông khắc nghiệt đã đến.
Tất cả cây cối, mặt đất đều bị một lớp băng tuyết dày đặc bao phủ.
Còn con mãnh hổ sặc sỡ kia, lúc này đã hóa thành một pho tượng băng.
Xuyên qua khối băng trong suốt hoàn mỹ, có thể thấy rõ vẻ sợ hãi trên mặt con mãnh hổ!
“Chuyện này…”
Vân Yên Nhiên kinh hãi, ngỡ ngàng nhìn về phía 3 người Lý Thanh Trạch.
Còn nhóm người của Diệp Nhã Hàm thì sớm đã trợn mắt há mồm, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Tất cả bọn họ đều ngây người, hoàn toàn không dám tin rằng con dị thú mãnh hổ kia lại có thể bị Băng Lăng đóng băng đến chết chỉ bằng một chưởng!
“Ngươi… ngươi là cường giả Tiên Thiên?”
Lúc này, Vân Yên Nhiên đã hoàn hồn sau cơn khiếp sợ, thận trọng hỏi.
Cảnh tượng thay đổi cả thiên tượng địa hình vừa rồi, chỉ có cường giả trên cấp Tiên Thiên mới có thể làm được!
Băng Lăng chỉ khẽ cười một tiếng rồi ngoảnh mặt đi, tựa người vào sau lưng Lý Thanh Trạch.
Vân Yên Nhiên thấy vậy cũng không tức giận, chỉ hít sâu một hơi.
Ánh mắt nàng nhìn Lý Thanh Trạch không còn vẻ khinh thường như trước, mà thay vào đó là sự kiêng dè.
Cùng lúc đó, trong lòng Vân Yên Nhiên cũng dấy lên một nỗi nghi hoặc.
“Lý Thanh Trạch này không phải chỉ là một tên công tử bột tầm thường ở thế tục giới thôi sao?”
“Sao bên cạnh hắn lại có một cường giả Tiên Thiên mạnh mẽ như vậy đi theo? Lẽ nào…”
“Là ta đã hiểu lầm hắn? Thật ra hắn còn có thân phận khác?”
Trong lúc Vân Yên Nhiên đang thầm đoán, Lý Thanh Trạch đã đi thẳng đến trước vách núi.
Hắn quan sát vách núi từ trên xuống dưới, nhìn chăm chú vài giây rồi bỗng nhiên cong ngón tay búng ra, một luồng chân nguyên vô hình xuyên qua, đánh vào một vị trí nào đó trên vách đá.
Rầm rầm!
Tiếng ma sát cực lớn vang lên, vách đá nứt ra từ chính giữa.
Một lối vào rộng chừng một trượng đột nhiên xuất hiện.
“Cái gì? Cửa vào kết giới mở sớm vậy sao?”
Vân Yên Nhiên ngạc nhiên, trong lòng vô cùng khó hiểu.
Với thực lực Hóa Kình trung kỳ của mình, đương nhiên nàng không thể nhìn ra là Lý Thanh Trạch đã ngầm ra tay, tạm thời mở kết giới.
“Đi thôi.”
Lý Thanh Trạch dẫn theo Thiên U Nhi và Băng Lăng, nhanh chân bước qua kết giới, tiến vào thế giới phía sau vách đá.
Ngay khoảnh khắc bước vào, hắn liền cảm nhận được một luồng linh khí nồng đậm ập vào mặt.
“Thì ra đây chính là Côn Luân giới…” Lý Thanh Trạch thầm nghĩ, thảo nào võ giả ở thế tục giới hầu như ai cũng muốn đến đây.
Chỉ riêng độ đậm đặc của linh khí ở đây đã cao hơn thế tục giới gần gấp đôi!
Thành tựu mà ở thế tục giới phải khổ tu 10 năm mới đạt được, có lẽ ở Côn Luân giới chưa đến 5 năm đã có thể đạt tới!
Với sự chênh lệch rõ rệt như vậy, khó trách đám người Vân Yên Nhiên lại xem thường thế tục giới đến thế.
“U Nhi, ngươi còn nhớ vị trí của Huyền Nữ cung không?”
Lý Thanh Trạch quay đầu hỏi Thiên U Nhi.
Thiên U Nhi quan sát xung quanh một lúc, đối chiếu với ký ức trong đầu rồi gật đầu.
“Tốt lắm, ngươi dẫn đường đi, chúng ta đến Huyền Nữ cung ngay bây giờ!”
Ánh mắt Lý Thanh Trạch ngưng lại. Hắn đến đây hôm nay là muốn giải quyết xong chuyện của đôi cha mẹ hờ kia trước, sau đó mới có thể giúp Thiên U Nhi.
Thế là, 3 người Lý Thanh Trạch sải bước lên đường, khẩn trương đi theo phương hướng mà Thiên U Nhi chỉ.
Còn Vân Yên Nhiên thì nhìn bóng lưng ba người họ, há miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng lại không thốt ra lời nào.
Bởi vì nàng là đệ tử của Ngọc Nữ môn, lần này trở về phải đến sư môn báo cáo trước.
Nhóm người mỗi người một ngả. Diệp Nhã Hàm nhìn bóng lưng của Lý Thanh Trạch và Vân Yên Nhiên đi về hai hướng ngược nhau, chỉ chần chừ một lát rồi quyết định đi theo Lý Thanh Trạch.
Một lát sau, Lý Thanh Trạch phát hiện nhóm người Diệp Nhã Hàm đang bám theo thì không khỏi kỳ quái hỏi:
“Hửm? Diệp đại tiểu thư, sao cô lại đi theo chúng tôi?”
Diệp Nhã Hàm không còn vẻ cao ngạo như trước nữa mà ngoan ngoãn đáp:
“Tôi nghe các vị nói muốn đến Huyền Nữ cung, trùng hợp là tôi cũng đến đó bái sư, cho nên…”
Lý Thanh Trạch nghe vậy cũng không nói gì thêm, chỉ tiếp tục đi về phía trước.
Còn Diệp Nhã Hàm đi theo sau thì lại kinh ngạc trong lòng, vẻ mặt lộ rõ sự suy tư.
Vừa rồi nghe Lý Thanh Trạch nói muốn đến Huyền Nữ cung, nàng đã vô thức cho rằng đối phương cũng giống mình, muốn đến bái sư học nghệ.
Nhưng sau đó nghĩ kỹ lại, nàng lại thấy có gì đó không đúng.
Bởi vì Huyền Nữ cung từ khi lập phái đến nay luôn là môn phái của nữ nhân. Tất cả trên dưới đều là nữ tử, chưa bao giờ thu nhận nam nhân. Thậm chí đến cả con mèo nuôi trong cung cũng là mèo cái.
Mà Lý Thanh Trạch là một nam nhân, cho dù có muốn bái sư học nghệ thì cũng không nên đến Huyền Nữ cung.
Lúc này, Diệp Nhã Hàm liếc nhìn Thiên U Nhi và Băng Lăng.
Nàng thầm nghĩ: “Lẽ nào người muốn bái sư là hai nữ nhân này chứ không phải Lý Thanh Trạch?”
Diệp Nhã Hàm lòng đầy nghi vấn, nhưng vì đã chứng kiến Băng Lăng ra tay lúc nãy nên nàng cũng không dám hỏi nhiều.
Bởi vậy, nàng chỉ im lặng không nói gì, đi theo suốt chặng đường.
Mấy tiếng sau, cuối cùng họ cũng đã đến trước sơn môn của Huyền Nữ cung.
“Đây là Huyền Nữ cung sao?”
Lý Thanh Trạch ngẩng đầu, chỉ thấy Huyền Nữ cung tọa lạc ở lưng chừng một dãy núi.
Cả môn phái chìm trong mây mù bao phủ, toát lên vẻ phiêu dật thoát tục, rất có khí chất tiên gia.
“Đúng vậy, 200 năm trôi qua, Huyền Nữ cung quả nhiên không thay đổi chút nào.”
Nhìn sơn môn của Huyền Nữ cung, trong mắt Thiên U Nhi không khỏi lộ ra vẻ hoài niệm.